Vkook | Ngoại Tình – Chap 20: Kiềm chế – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Vkook | Ngoại Tình - Chap 20: Kiềm chế

Array
(
[text] =>

Hôm nay Jungkook đã phát hiện ra một bí mật của Kim Taehyung. Điện thoại hắn chứa rất nhiều ảnh cậu, bình thường đúng không, sẽ rất bình thường nếu nó không phải ảnh của cậu lúc đang…làm tình.

Cái tên biến thái này sao lại lưu loại ảnh như vậy. Lúc nãy cậu có việc mà điện thoại lại hết pin nên mượn tạm của hắn. Chỉ nhìn ảnh đã đủ làm người ta đỏ mặt tía tai, nếu để người khác nhìn thấy làm sao dám nhìn mặt ai.

Hắn còn quay cả clip nữa đấy. Rõ ràng mấy lần đó có thấy gì đâu nhỉ, thật là mất mặt quá đi, đồ biến thái này dám dở trò với cậu.

Bên dưới nhà truyền đến tiếng gọi, Kim Taehyung chờ lâu bèn lên tiếng gọi, hôm nay đã đến ngày khám thai của bé bầu.

Đến bệnh viện, hắn cẩn thận dìu cậu đi vào. Thật là, chỉ mới hai tháng mấy thôi chứ có phải tám tháng đâu, bụng còn nhỏ xíu như này có nặng nhọc gì đâu chứ.

Hắn và cậu ngồi ở phòng bác sĩ đợi kết quả. Tình trạng hiện tại của Jungkook rất tốt, em bé lớn hay em bé nhỏ đều khoẻ mạnh.

“Kể từ tháng này là có thể quan hệ bình thường, người trẻ tuổi như mấy cậu nhu cầu chắc phải cao lắm.”

Bác sĩ vừa lật hồ sơ vừa nhìn bọn họ, bà còn hơi mỉm cười làm hai người ngại gần chết. Mấy chuyện này nói ở nơi công cộng bảo người ta không ngại sao được.

Kết thúc buổi khám cậu được hắn đưa về nhà. Suốt cả quãng đường cậu không ngừng nghĩ về lời bác sĩ nói, cũng đã lâu rồi cả hai chưa làm chuyện này, lỡ như hắn thấy chán rồi ra ngoài tìm người khác thì sao?

Kim Taehyung yêu cậu nên sẽ không đời nào làm chuyện có lỗi với cậu, chắc chắn là như vậy.

Tối đó hắn vừa từ phòng tắm bước ra đã thấy Jungkook nằm nghiêng người trên giường, tay phải chống lên đỡ lấy đầu. Thật là, sao lại nằm cái kiểu đấy cơ chứ?

Kéo cao áo để lộ bụng hơi nhô lên, tuy vậy vẫn nhìn rõ eo thon. Áo sơ mi cậu đang mặc là của hắn, vạt áo trễ xuống làm lộ xương quai xanh. Quần thun ngắn tôn lên đôi chân thon thả mê người.

“Em làm gì vậy?”

“L-lúc sáng anh nghe bác sĩ nói mà phải không, hay là chúng ta làm đi.”

Hắn đi đến tủ quần áo lấy ra một bộ đồ ngủ, đi đến đỡ cậu ngồi dậy, áo sơ mi và quần thun lần lượt được cởi ra, thay cho cậu bộ đồ ngủ ấm áp.

“Như này thì hợp hơn này.”

Sao vậy chứ? Sao lại không làm gì cậu? Đáng lẽ phải làm chút gì đó chứ?

Không cam tâm, cậu quyết định ngồi bật dậy nhìn hắn với vẻ mặt không hài lòng.

“Anh không muốn làm sao?

“Không.”

“Sao thế? Hay anh chê em có thai mập mạp xấu xí phải không?”

“Em đừng hiểu lầm, anh chỉ không muốn em mệt thôi.”

Nghe hắn nói vậy cậu không thèm trả lời mà kéo chăn trùm kín đầu, đến cả mặt cũng quay sang hướng khác không muốn nhìn, người ta đang giận lắm đấy nhé.

Một phút…

Hai phút…

Ba phút trôi qua…

Kim Taehyung vậy mà không dỗ cậu thật, như này là chán người ta rồi chứ còn gì nữa.

Hai mắt tròn xoe ló ra khỏi chăn liền bắt gặp ánh mắt ai kia nhìn mình. Cậu giật mình kéo chăn lên lại, thì ra là tính kế người ta.

“Nào, mở chăn ra, trùm như vậy sẽ khó thở đấy.”

“…”

“Không phải anh không muốn làm chuyện đó, chỉ là nếu phải chiều theo nhu cầu của anh mà làm em chịu khổ thì thà không làm còn hơn.”

Lúc này đây bé bầu mới chịu ló đầu ra khỏi chăn. Quả thật cậu cũng không thoải mái lắm khi làm chuyện này, mỗi lần làm xong bụng đều đau âm ỉ nên hắn mới cố nhịn một tháng nay. Vì cậu sợ hắn có người mới nên mới yêu cầu việc này, mà Kim Taehyung đương nhiên nhìn ra được suy nghĩ của bé bầu.

“Thật là không làm hả?”

“Chỉ bảy tháng nữa thôi mà, anh nhịn được.”

Dứt lời hắn bước đến bàn làm việc cầm lấy laptop đem đến giường. Cậu ngoan ngoãn nằm một bên nhìn ba lớn làm việc. Em bé có thấy không, ba lớn của con vì ba mà tự chịu đựng một mình đấy.

Lăn qua lăn lại mãi không chợp mắt được, cậu ngồi dậy lần nữa tiến đến ngồi lên đùi hắn. Cố tình kéo một bên vai áo làm lộ đôi vai trần, bàn tay nhanh nhẹn cởi vài ba cúc áo để hắn nhìn cho rõ, như này mà không ăn là tiếc lắm đấy nhé.

“Hay là làm một chút đi.”

Đưa tay gài cúc áo giúp cậu sẵn tiện kéo áo lên ngay ngắn.

“Ngủ ngoan đi mà.”

Thái độ kiên quyết đó làm cậu có chút buồn cười. Nhìn thấy miếng thịt ngon trước mắt mà không ăn đã đủ hiểu hắn quyết tâm ra sao.

Dù cho có chịu đựng thì hắn căn bản vẫn là một người đàn ông, nhìn cái cảnh nóng mắt vừa rồi mà không cương thì chắc bị liệt mất rồi. Nhân lúc cậu ngủ say, hắn len lén bước vào phòng tắm. Lấy điện thoại từ túi quần, nhấn vào số ảnh mà lúc sáng Jungkook tìm thấy, không ngờ có ngày phải sử dụng vào tình huống này.

Nhớ lại tiếng rên rỉ của cậu, động tác tay mỗi lúc một nhanh hơn, đến khi đạt đến đỉnh điểm liền bắn hết lên màn hình điện thoại.

Và như lời vị bác sĩ khi sáng có nói, nhu cầu của người trẻ thường rất cao nên hắn cũng không ngoại lệ. Chỉ một lần thì làm sao mà đủ. Vậy là hắn lại tiếp tục tự xử với số ảnh còn lại, âm thanh rên rỉ tên cậu vang vọng cả căn phòng.

“Jungkook…ha…Jungkookie…arg.”

Lúc ra khỏi phòng tắm đã thấy cậu ngồi trên giường nhìn mình.

“Sao em chưa ngủ?”

“Taehyung ơi.”

“Sao thế?”

“Anh có thấy thiệt thòi khi yêu em không?”

“Em nói bậy bạ gì vậy?”

“Vì em chẳng giúp được gì cho anh hết, đến cả chuyện này cũng bắt anh chịu đựng.”

Từ lâu hắn đã trở thành chỗ dựa cho cậu. Không biết từ khi Jungkook hoàn toàn ỷ lại vào sự quan tâm của hắn, cả ngày chỉ muốn bên cạnh làm nũng mà thôi. Lỡ như một ngày nào đó bị hắn bỏ rơi chắc cậu sẽ điên lên mất.

“Em có thai đã là giúp anh rất nhiều, lúc em đau lưng anh chỉ có thể vuốt lưng giúp em, lúc em bị nghén anh chỉ có thể tìm thêm mấy món ăn trên mạng, thậm chí lúc em đau đớn sinh em bé ra đời anh chỉ có thể đứng nhìn, vậy em nói xem ai mới là người không giúp được gì?”

Jungkook đang rất hạnh phúc khi nghe những lời này, vì hạnh phúc nên nước mắt cũng rơi theo. Mang thai quả thật chẳng đáng sợ đâu, chỉ cần một người luôn quan tâm đến mình là đủ.

“Jungkook biết không, mỗi ngày nhìn em anh đều không kiềm chế được. Tuy mang thai nhưng cơ thể em vẫn rất đẹp, đã vậy lúc ngủ em còn mặc quần ngắn, chỉ nhìn mà không được chạm vào thật sự rất khó chịu em biết không.”

“Đồ biến thái.”

“Đến khi nào em bé ra đời anh sẽ đòi phần thưởng gấp đôi, em đừng nghĩ anh quá cao thượng.”

End chap 20

Tưởng anh thế nào 🤭

mith💜

[text_hash] => 23251e73
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.