Array
(
[text] =>
Ông Kim đang ngồi trong thư phòng xem tài liệu thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Vốn tưởng người giúp việc mang trà vào, nhưng người đến là Kim Taehyung, hắn mang vẻ mặt nghiêm túc đi đến đứng trước mặt ông.
“Con có chuyện muốn nói.”
Nghe hắn mở lời, ông bèn đặt tài liệu sang một bên, ngẩng mặt nhìn.
“Con muốn đến công ty học tập.”
“Con nói thật chứ?”
“Ba không tin tưởng con sao?”
“Ừ.”
Câu nói như đánh đổ hết ý chí đang hừng hực trong hắn. Sao ba lại có thể tuyệt tình như vậy, con trai cưng của ba chịu từ bỏ việc ăn chơi để quay về quản lí công ty đáng lẽ ba phải vui mừng mới đúng chứ.
Ông Kim trong lòng vui đến không tưởng. Hiếm khi hắn chịu nghiêm túc như vậy, chắc phải có động lực gì đó đây mà.
“Ngày mai theo ba vào công ty học tập cho đàng hoàng.”
Kim Taehyung về phòng chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho ngày mai. Có thể ban đầu sẽ khó khăn, nhưng vì Jeon Jungkook, hắn nhất định sẽ làm được.
Chuẩn bị xong xuôi hắn liền ra ban công hóng mát, chợt bóng dáng nhỏ dưới sân vườn khiến hắn chú ý.
Jungkook đang đi dạo trong vườn, lúc này cậu cần phải bình tĩnh suy nghĩ về tất cả những chuyện đã xảy ra. Chỉ trong một thời gian ngắn mà biết bao chuyện đã xảy ra.
Từ Kim Taehyung đến Kim Taehoon đều làm cậu đau đầu. Không thể giữ mối quan hệ như bây giờ, làm vậy chỉ khiến cả ba thêm mệt mỏi. Ly hôn chính là giải pháp duy nhất để giải thoát tất cả.
Mải mê suy nghĩ, cậu không nhận ra hắn đang đi về phía mình. Kim Taehyung tay cầm theo áo, thuận tay khoác lên vai cậu.
“Khuya rồi sao vẫn chưa ngủ?”
“Tôi…tôi không ngủ được nên đi dạo một lát.”
“Anh Taehoon lại không về?”
“Cậu cũng biết mà.”
“Vậy sao không chịu ly hôn, anh muốn níu kéo thứ gì?”
Đúng là chẳng thể níu kéo thứ gì cả. Kim Taehoon vốn không còn yêu cậu, ngay cả khi cậu chấp nhận cho hắn ta thêm một cơ hội thì hắn ta cũng không cần, vậy cậu còn cố chấp để làm gì.
“Kim Taehoon sai khi đã ngoại tình phản bội lại tôi, nhưng hành động của chúng ta bây giờ thì có khác gì anh ta.”
“Anh không sai, người sai là tôi, là vì tôi đã thích anh trước.”
Nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, giọng nói hắn gấp gáp hơn bao giờ hết. Hắn muốn cậu hiểu rõ vấn đề. Hôn nhân không phải trò đùa để mua vui cho bản thân. Một khi đã quyết định kết hôn phải chắc chắn bản thân thật lòng, nếu đã không còn yêu cứ thẳng thắn với nhau. Ngoại tình chỉ làm bản thân trở nên xấu xa trong mắt mọi người và làm tổn thương người còn lại.
Bởi lí do này mà cậu quyết định sẽ ly hôn.
Sáng hôm sau, khi hắn còn đang say giấc. Cửa phòng bật mở, bà Kim hí hửng đi vào. Bà đi đến mở toang tủ quần áo, chọn một bộ quần áo để con trai đến công ty làm ngày đầu tiên. Cơ mà đến lúc này mới thấy hắn chẳng có bộ quần áo nào chỉn chu cả. Quần rách gối, áo thì màu sắc loè loẹt chả giống ai. Mặc như này đến công ty khác nào làm trò cười.
Lấy điện thoại gọi ngay cho ai đó. Chỉ sau ba mươi phút, một bộ vest đã được mang đến.
Treo bộ vest ngay ngắn bà mới đi đến giường giật tung tấm chăn trên người hắn. Kim Taehyung còn đang say giấc, bị ánh sáng chói chang từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào mặt thì khó chịu quay người đi.
“Kim Taehyung, mau thức dậy.”
“Để con ngủ chút đi mà mẹ.”
“Con không tính đi làm sao?”
Nghe đến đây hắn mới bừng tỉnh chạy đi thay quần áo. Bộ vest được bà đưa vào trong lúc hắn đang rửa mặt.
Dáng vẻ này giống hệt chồng bà ngày trẻ, có điều không phong độ bằng, nhưng chung quy vẫn rất đẹp trai.
Bữa sáng đã chuẩn bị xong, nhiều món như vậy mà chỉ có mỗi bà và hai đứa con trai thưởng thức.
“Mau ngồi ăn đi nhìn cái gì.”
Kim Taeha vừa lúc bước xuống cũng bị bà kéo vào bàn.
“Con trai út của mẹ đây rồi, mau ăn đi con.”
“Cảm ơn mẹ, món mẹ nấu là ngon nhất.”
Có đứa con như này thật là xứng đáng mà. Ăn nói mát lòng mát dạ quá đi mất, chứ không như cái thằng kia đâu, nói câu nào chỉ muốn lên máu câu đó.
Ngồi nhìn hai con trai yêu quý ăn bà cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Phải chi lúc này có ông Kim ở đây thì thật hoàn hảo. Nhắc đến ông già đó lại tức, lúc sáng không biết công ty có việc gì mà gọi Jungkook đi sớm, báo hại thằng bé chưa kịp ăn món bà nấu.
Ăn xong bữa sáng hai anh em vội đến công ty. Chưa bước ra khỏi cửa đã bị tiếng gọi từ trong bếp níu chân. Bà Kim vội đi đến hôn lên má mỗi người một cái.
“Mẹ làm gì vậy?”
“Thì hôn tạm biệt, lúc nhỏ mẹ hay làm vậy hai đứa nhớ không?”
“Con đi làm chứ có phải đi mẫu giáo đâu mà hôn chứ.”
“Anh thì hay rồi, lớn lên là không cần tới mẹ, lúc nhỏ là ai làm cái gì cũng mẹ ơi mẹ ơi, giờ hôn một cái cũng không được. Tôi biết rồi, anh giờ chỉ hôn mấy cô trẻ đẹp thôi, bà già này đâu là gì.”
“Được rồi con xin lỗi, con yêu mẹ nhất đấy.”
“Tránh ra đi, anh không phải con tôi, chỉ có Taeha mới là con tôi, đúng không con?”
Kim Taeha suy nghĩ một lát mới trả lời bà.
“Dạ đúng.”
Đấy thấy chưa, đây mới là con trai bà đấy nhé.
Nhìn theo bóng lưng họ với vẻ mặt mãn nguyện. Lúc trước vất vả nuôi con chỉ mong được nhìn chúng trưởng thành như bây giờ. Dù bà có hay cáu gắt nhưng đó là vì muốn cả hai đứa được nên người.
Serena hôm nay háo hức khi biết tin con trai thứ hai của chủ tịch sắp đến công ty thử việc. Nghe nói là thiếu gia từ nhỏ đã sống ở Mĩ, tính tình phóng khoáng, lại còn đào hoa.
Đặc biệt hơn là mấy nhân viên nữ, ai cũng chuẩn bị thật xuất sắc chỉ mong Kim Taehyung chú ý đến mình.
Kim Taehoon từ trên lầu nhìn xuống sảnh chờ, cảm giác đố kỵ dần nhen nhóm trong lòng. Tại sao lúc hắn ta đến làm lại không được như vậy? Một thằng nhóc ăn chơi từ nước ngoài về có gì hay ho mà phải lấy lòng. Serena sau này là của hắn ta, chẳng phải bọn người dưới kia nên lấy lòng hắn ta hay sao?
Jeon Jungkook đứng phía đối diện, ánh mắt chỉ nhìn người bên dưới. Thường ngày hống hách lắm không phải sao, giờ đến công ty cứ lúng túng hết nhìn bên này cười lại nhìn bên kia toe toét.
Kim Taehoon bên này đã thấy cậu. Đi đến định ôm eo liền bị cậu né tránh. Không biết từ bao giờ cậu lại ghét việc tiếp xúc thân mật với người đàn ông này.
“Em sao vậy?”
“Tôi không sao.”
Không để Kim Taehoon nói thêm câu nào cậu liền quay lưng bỏ đi.
Kim Taehyung đã đứng chờ ở đấy, thấy cậu đi đến liền giả vờ như cả hai vô tình gặp nhau.
“Sao cậu không đi làm việc?”
“Tôi đợi anh.”
“Đồ ngốc.”
Ngốc là ngốc thế nào? Lúc hắn đi học điểm cũng cao lắm đấy nhé.
“Anh thấy tôi hôm nay thế nào?”
Cậu giả vờ như đang suy nghĩ nhưng thật ra đã sớm có câu trả lời.
“Đẹp trai lắm.”
End chap 10
mith💜
[text_hash] => 5c8831f2
)