[Vkook – BTS] Tổng tài hắc bang và bác sĩ lạnh lùng. – Chap 26: Lưu tên thật tình cảm, xuất sắc luôn. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Vkook – BTS] Tổng tài hắc bang và bác sĩ lạnh lùng. - Chap 26: Lưu tên thật tình cảm, xuất sắc luôn.

Array
(
[text] =>

Trong phòng chỉ còn hai người, Jungkook tiến đến, rụt rè chọt chọt vào khuỷu tay Taehyung.

“Cho xin cái điện thoại điii, đặt lại liền giờ nè.”

Taehyung quay sang nhìn Jungkook, bốn mắt nhìn nhau. Ngay sau đó anh lại quay ngoắt về, 100% giận dỗi.

“Nào, cho xin lại đii, em sẽ lưu tên thật tình cảm, xuất sắc luôn.”

Lúc này Taehyung vẫn còn hờn dai.

Jungkook vốn nổi tiếng là nghiêm khắc, hạ mình năn nỉ không quá ba câu. Quả nhiên, câu thứ ba khiến cho Taehyung trả điện thoại lại ngay. Nội dung đầy đủ, ngắn gọn là:

“KIM TAEHYUNG!” Với một sự gằn nhẹ của dây thanh quản khiến âm thanh phát ra đầy uy quyền và lạnh lẽo.

Hiện tại, một trăm Kim Taehyung cũng không dám nhăn mặt giận dai.

Jungkook liếc xéo anh rồi lại mở ứng dụng danh bạ, miệng không quên kèm một câu sắc lẹm:

“Thế còn được.”

Taehyung nhìn Jungkook nuốt nước bọt. Anh cẩn trọng quan sát nét mặt Jungkook, thấy không còn nguy hiểm mới hỏi:

“Nè… Sao em không lưu số anh vậy?”

Jungkook ngước mắt nhìn rồi đưa điện thoại lên cao, cố tình không cho anh xem mình đặt số anh là gì. Miệng cậu vẫn thản nhiên trả lời.

“Em nhớ mà.”

Lòng Taehyung liền ấm áp. Ngày xưa bao nhiêu yến anh tuyệt sắc bu quanh anh nói lời âu yếm thiết tha chân tình cũng không bằng một câu ba chữ này của Jeon Jungkook.

“Anh ôm em một cái được không?”

Jungkook sửng sốt, nhìn anh bằng đôi mắt khó hiểu. Taehyung hiện tại vô cùng tỉnh táo, anh biết mình đang nói gì. Anh chắc nịch khẳng định với Jungkook.

“Anh muốn ôm em! Anh… có thể không?”

Nói câu này với thái độ vô cùng tôn trọng Jungkook. Jungkook cũng không khỏi bàng hoàng. Cậu thật sự tin rằng nếu cậu nói không, anh sẽ không tiến lại.

Một nhị gia của hắc bang ngang tàng, lần đầu tiên gặp chỉ vì thái độ lạnh nhạt của cậu mà không ngại ngang ngược dùng vũ lực bắt cậu quy phục. Vậy mà hiện tại, chỉ muốn một cái ôm thôi, cũng nhún nhường mà đưa ra thỉnh cầu với cậu.

Jungkook cười rộ lên vỗ vai anh:

“Xem anh thận trọng kìa, nào, lại đây!”

Nhìn thấy người trước mặt dang tay chờ anh đến, Taehyung mỉm cười ôm lấy cậu.

Một cái ôm chất chứa nỗi niềm. Kim Taehyung dụi má mình vào mái tóc suôn mềm của Jungkook.

Mùi hương thơm mát dịu dàng lan tỏa khắp gương mặt hoàn mỹ. Khoé miệng người nào đó thoả mãn cong lên.

Tuy đang là mùa đông nhưng có hai hạt giống nhỏ khẽ nảy mầm trong trái tim của người chưa từng biết yêu.

[…]

Jin mang bụng bầu 4 tháng đi gặp gỡ những người quen.

“Tới rồi à Taehyung?” Jin mỉm cười đầy nhân hậu.

“Anh dâu, em đưa cả… ờm… chồng nhỏ nhà em.” Taehyung đang nói, bỗng đến chữ “chồng nhỏ” lại hơi ngượng miệng khựng lại.

Nhưng nào có qua mắt được phu nhân lão đại. Jin mím môi chọc ghẹo:

“Hiếm thấy Taehyung ngại, có vẻ đây đúng là phu nhân lão nhị cần tìm rồi.”

Jungkook đứng phía sau Taehyung cũng cười cười gãi đầu.

“Jinie à~” Namjoon từ trên lầu gấp gáp đi xuống.

Anh chạy đến vịn vai Jin, chẹp miệng nhìn đôi chồng chồng son kia:

“Ngại ngùng gì thì cũng tự đi vào ngồi đi, để anh dâu chú bầu bì đứng tiếp thế à.”

Taehyung kéo tay Jungkook vào trong:

“Nào vào đi.”

Jungkook bất ngờ đưa tay về phía Nam Joon:

“Đây là lão đại nhà các anh?”

Taehyung gật đầu.

“Không giống cho lắm nhỉ?”

“Vào việc anh ấy nghiêm túc lắm, nhưng mà cứ bên chồng là thương chồng, xót chồng lắm.”

Jungkook ồ một cái rồi bị đẩy vào trong ngồi với Jin. Còn hai ông chồng lớn bị đẩy ra ngoài tiếp khách.

“Em tên gì?”

“Em là Jungkook.”

“À, em là bác sĩ phải không? Anh nghe Joonie nói rồi, em rất giỏi.”

“Vâng.”

Jungkook vốn kiệm lời, muốn nói thêm mà không biết nói gì, cậu bỗng nhìn xuống cái bụng đang nhô ra của Jin. Trong đầu, chuyên môn liền nảy ra.

“Bụng này chắc cũng 5 tháng rồi.”

Jin dịu dàng xoa bụng mình:

“Mới 4 tháng thôi. Trộm vía cũng khoẻ.”

Jungkook hình như rất quan tâm đến đứa bé, không kiêng kị một ngồi xích lại gần thỏ thẻ:

“4 tháng mà đã to thế này à? Sau này ra đời chắc sẽ là một đứa tròn trĩnh đây.”

Người sắp lên chức kia cười rộ lên, bất giác nhìn ra phía cửa, hắng giọng:

“Hai người thập thò ngoài cửa nghe ngóng gì đó?”

Thấy người thương đã nhận ra, Namjoon ôn nhu bước vào.

“Ra ngoài ăn cơm thôi, Yoongi cũng đến rồi.”

Nhìn Jin bầu bí đứng dậy khó khăn, Jungkook định đi lại đỡ nhưng Taehyung rất nhanh đã cầm tay cậu, một tay khác thì đỡ lưng.

“Chúng ta ra ngoài thôi. Anh dâu có lão đại lo.”

Jungkook nhìn sang Jin đang được Namjoon ân cần dìu từng bước liền gật đầu, đi ra trước.

Jin vừa nhìn thấy Yoongi liền hỏi:

“Yoongi à? Không mang Clara theo sao?”

Mặt Yoongi bỗng đanh lại, nhưng anh cũng rất thẳng thắn, không giấu giếm gì.

“Clara muốn chia tay, bọn em đang chiến tranh lạnh.”

Cạch. Quá trời đôi đũa rơi xuống đất. Là của các thuộc hạ cao cấp của bang, họ đều là những tinh anh bậc nhất của giới hắc đạo.

Taehyung như nói thay tiếng lòng của họ.

“Không phải chứ? Đây là Min Yoongi sao? Lại bị người ta chia tay trước. Còn chiến tranh lạnh nữa. Đúng là được mở mang tầm mắt nha.”

Jungkook khẽ nhẹ đùi Taehyung, nói nhỏ:”Kể em nghe với. Em chỉ anh khịa người ta. Trình non quá mất mặt em.”

Taehyung thở hắt nói nhỏ:”Anh cũng biết tài chọc tức người khác của em lợi hại cỡ nào. Nhưng không biết em cũng ham vui như này.”

Lúc này Jungkook làm cao ngồi thẳng dậy, giọng bông đùa: “Như nhau cả thôi.”

Taehyung nhếch môi, vỗ vỗ mu bàn tay Jungkook đầy ôn nhu.

Một màn này tuy bên trong tinh quái nhưng bên ngoài là phát cẩu lương. Cẩu lương này phát cho tất cả anh em có mặt, cho người có vợ, cho người có chồng, cho người có con, cho người có bầu và cho người mới chia tay.

Xí quên! Cho cả người đang độc thân nữa. Tôi nói bạn đó! Cái con người đang ở trước màn hình kia!

[text_hash] => 269b9e59
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.