[ VegasPete ] Cuộc sống khi có Venice – Chương 3. Đón Venice – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ VegasPete ] Cuộc sống khi có Venice - Chương 3. Đón Venice

Array
(
[text] =>

Sau khi Pete đi. Vegas để thằng bé ở lại Chính gia, còn bản thân về lại Thứ gia để giải quyết công việc.

Tại Chính gia, Venice ngồi giữa một đống đồ chơi do Tankhun chuẩn bị cho thằng bé.

Nói tới thằng bé Venice thì ngay từ lúc nó còn bé Tankhun đã rất cưng nó rồi.

Khác với thằng cha của nó, là Vegas khiến Tankhun ghét cay ghét đắng. Hiện Venice cũng đã 3 tuổi rồi, nói chuyện không rõ lắm, nhưng chậm rãi thì thằng bé vẫn nói được.

Venice giơ lên chiếc xe đồ chơi trong đống đồ mà Khun Nủ đã mua cho bé.

Chú Tankhun, Nice muốn chơi cái này.
_Giọng nói ngọt xớt của thằng bé vang lên_

Thế là cả 3 người cùng một đứa bé, cứ như vậy mà chơi cho tới giờ ăn cơm.

Nếu không phải Vegas sợ thằng bé quên giờ ăn nên mới gọi điện qua nhắc, thì có lẽ đám người Khun Nủ sẽ quên cho thằng bé ăn luôn.

Nhớ phải ăn xong rồi mới được chơi tiếp, nếu không nghe lời thì nữa về Pa sẽ nói lại với ba Pete của con đó. ” Vegas dặn thằng bé qua điện thoại và còn không quên nhắc với Tankhun ” Anh nhớ canh chừng thằng bé ăn cho tốt, lát còn phải để thằng bé ngủ trưa nữa đó.

Mấy cái này còn phải đợi mày nhắc tao nữa hả, tao tự biết chăm nó như nào, nói hay như mày sao mày không để nó ở nhà mà chăm, quăng nó qua đây làm chi.

_Tôi chỉ nói anh ta một câu, mà anh ta dằn tôi lại một lèo dài như vậy, tôi nhịn xuống cơn tức sắp trào lên, nhíu mày nghe anh ta cào nhàu_

Tôi tắt máy đi, và đám người Tankhun đã cho thằng bé ăn xong và chơi cùng thằng bé một lúc, sau đó dỗ cho thằng bé đi ngủ trưa.

Hiện giờ cũng đã 2 giờ trưa, thằng bé mới chịu đi ngủ. Dỗ nó khó như quỷ vậy nó mới chịu ngủ. Tính nó y như thằng cha nó vậy.

[ _hồi tưởng_ ]

_Arm_
cậu Venice, tới giờ phải đi ngủ trưa rồi đó, mình đi ngủ nhe.  ”

Thôi, Nice không ngủ đâu, Nice chưa có chơi đủ mà, Nice không chịu đâu.

_Thằng bé phụng phịu chiếc má bánh bao lên mà nói, dù rất muốn chiều theo cậu bé, cơ mà trẻ con thì phải đi ngủ_

Nói rồi thằng bé không để chúng tôi đưa đi ngủ, nó cứ chạy vòng vòng quanh nhà để chúng tôi đuổi theo.

Mãi đuổi rượt một hồi thì thằng bé mới chịu đi ngủ. Đúng là khổ cực cho chúng tôi thật.

Chuyện sẽ không có gì xảy ra, nếu không có mớ rắc rối diễn ra vào buổi tối. Venice không muốn ngủ ở Chính gia và thằng bé bắt đầu quấy khóc.

Hức…Nice muốn ba nhỏ hức..Pa Vegas hức..

_Từ nhỏ Pete luôn bên thằng bé, ít khi nào rời thằng bé lâu hết, nên thành ra bây giờ thằng bé không chịu được nhớ Pete và nó cứ oà khóc mãi ko dứt_

Chỉ có nước phải điện cho Vegas đến để rước nó về.

Vegas, mày qua đây mà rước thằng con mày về kìa, nó khóc từ nãy tới giờ còn chưa chịu nín nữa !

_Từ trong điện thoại vọng ra tiếng quát lớn của Khun Nủ và tiếng khóc nấc của Venice không ngừng_

Vegas đang trong phòng làm việc ở Thứ gia nghe vậy chỉ có thể thở dài rồi trả lời.

Được rồi, tôi qua đó liền, anh ráng dỗ nó thêm một lát nữa đi.

_Nói rồi tôi tắt máy đi ra khỏi phòng, thì thấy Macau vừa lúc đang đi lên cầu thang. Tôi gọi với thằng nhóc lại, bảo nó đi theo tôi để nó giữ Venice_

Macau, em theo anh đến Chính gia một chuyến để rước Venice, nó đang quấy khóc bên Chính gia kia kìa.

Hia Vegas, sao lại bắt em đi chung chứ, nhìn mặt tên Tankhun đó là em lại thấy không thích rồi.
_Thằng bé cau có khi tôi bắt nó phải đi cùng_

Anh mặc kệ, không đi thì tối nay cứ dọn đồ ra ngoài mà ngủ.
_Tôi nhướng mày lên nói với nó_

Vâng, vâng, em biết rồi, em đi theo anh là được rồi mà.

_Thằng bé lí nhí trả lời tôi, nó còn không quên lẩm bẩm thêm_
Đợi hia Pete về em sẽ méc với anh ấy.

[ Tại Chính gia ]

Từ Thứ gia đến Chính gia cũng không xa lắm. Chỉ lát sau tôi và Macau đã có mặt tại Chính gia.

Đám vệ sĩ ở Chính gia thấy chúng tôi đi vào, ai nấy cũng cúi đầu xuống chào, dù là nhánh Thứ nhưng chúng tôi vẫn là những cậu chủ của gia tộc.

Vừa bước tới sảnh chính đã nghe thấy tiếng khóc nấc vang vọng trong toà nhà. Ngồi quay quanh bộ ghế sofa ở giữa nhà là Kinn và Porsche đang nhìn đám Arm và Pol dỗ thằng bé trong bất lực.

Còn Tankhun thì nhìn đám nó dỗ thằng bé như đang coi một màn phim drama đầy máu chó. Chỉ có Kinn là nhíu mày khi nghe tiếng khóc cứ vọng vọng khắp nhà.

Hey, mày đến rồi đó hả Vegas, đến rồi thì nhanh đưa thằng quỷ đó về đi.

_Tankhun vừa thấy tôi bước đến thì liền quay phắt mặt qua kêu. Sau đó mắt anh ta lia sang Macau đằng sau tôi, thì liền hăng máu lên mà gây hấn với thằng bé_
Sao còn đưa theo cái thằng em khó ưa của mày theo nữa hả, đúng là cái đồ khó ưa
_Và hai con người đó cứ như vậy mà mắt qua mày lại, không ai chịu hơn thua mà gồng cổ lên cãi _

Anh mới là cái đồ khó ưa, tối ngày mặt cái bộ đồ cứ như chim chích choè mà cứ đi vòng vòng, sợ người ta không biết anh là người à

Mày nói gì cơ, có ngon mày nói lại lần nữa xem.
_Tankhun xù lông lên bật lại. Macau cũng hơn thua không kém mà nói_

Nói anh đó, cứ như chim chích
choè.

” Thôi, hai đứa bây được rồi đó, lớn già cái đầu mà cứ sáp vô là cãi nhau. ”

_Kinn day trán mà quát hai cái tên lớn già đầu mà cứ như con nít đó. Thằng Macau nó trẩu thì không nói, đằng này Tankhun nó còn chả kém cạnh thằng Macau_

Hứ, mày có phải là em tao không đó Kinn, không bênh tao mà còn quát tao nữa hả !

_Tankhun trừng trừng mắt nhìn Kinn rồi bực dọc ngồi xuống quay sang chổ khác_

Venice vốn đang khóc lớn bên đám vệ sĩ của Khun Nủ, vừa thấy tôi nó liền vừa khóc vừa chạy lại.

Hức…Pa Vegas, Nice nhớ ba Pete, hức.. ba Pete hông có đến rước Nice ..hức, ..hức

_Nói rồi thằng bé ôm lấy chân tôi, nó úp thẳng cái bản mặt đầy nước mắt nước mũi tèm lem lau lên quần tôi_

Tôi chỉ đành thở dài cúi xuống, bế nó lên tay rồi rút tờ khăn giấy đám vệ sĩ đưa đến, lau nước mắt và hàng nước mũi đang chảy trên gương mặt nó đi.

” Pa đã nói sao với con, không được quấy khóc cơ mà, Nice không nghe lời Pa sao ! ”
_Tôi nhìn thằng bé vươn đôi mắt ần ật nước như sắp khóc nữa nhìn tôi_

” Hức, Nice nhớ lời pa nói mà… hức … nhưng Nice không… hức, Nice muốn ba Pete, hức…hức ba Pete cơ. “

_Nói được vài chữ thì thằng bé đã không nhịn được nữa, nó cứ như vậy mà để cho những giọt nước mắt sắp rơi đó vỡ oà ra_

Ba Pete giờ vẫn còn đang bận, Nice ngoan không khóc nữa, vài hôm nữa là ba Pete về với Nice rồi.

_Vừa nói tôi vừa dỗ thằng bé cho nó nín. Còn đám người kia nhìn chằm chằm tôi như đang nhìn một sinh vật lạ_

Nếu không có chuyện gì nữa, thì em với Macau xin phép về Thứ gia đây. ” _Tôi lên tiếng nói_

Được rồi, tụi bây cứ về đi, để thằng bé nó còn ngủ kìa, tao thấy nó sắp không chịu nổi rồi đó.
_Kinn vừa nói vừa nhìn vào Venice đang ôm chằm lấy cổ tôi_

Tôi ôm thằng bé ra xe và Macau đi theo phía sau. Nop đã đợi sẵn ngoài xe, chúng tôi lên xe về Chính gia.

———-

Nội tâm Macau:
« Hia, anh kêu em đi mà không để em làm gì, thằng bé còn chẳng cần đến em bế, thì mai mốt anh làm ơn đừng bắt em đi theo nữa !! »

Chồng ai thì hốt về lẹ đi, chứ ủy khuất người ta hoài
(⁠◍⁠•⁠ᴗ⁠•⁠◍⁠)

[text_hash] => fae20519
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.