Array
(
[text] =>
Một buổi sáng như thường lệ, ngôi trường vẫn nhộn nhịp như bao ngày, hàng trăm con người đang chơi đùa ở dưới khuôn viên rộng lớn. Rồi cả một mớ âm thanh hỗn tạp, náo nhiệt như tiếng hót của bầy chim đang ríu rít cất tiếng…lắm chuyện râm ran, chẳng khác nào một bản nhạc hợp tấu không lời. Từng tia nắng ngọt ngào len lỏi vào từng, chỗ trống của kẽ lá tán cây, ánh nắng của buổi sáng bao phủ cả khuôn viên trường tạo như một bức tranh phong cảnh đẹp hoàn mỹ.
Khánh Vân ngồi một góc ở canteen, cô chọn chỗ ngồi gần cửa để có thể nhìn thấy bao quát toàn cả phong cảnh của trường, cô để một chồng sách ở trên bàn rồi cắm cúi vào những quyển sách ấy, bây giờ trông cô cứ như một học sinh gương mẫu, khác hẳn phong thái thường thấy, khiến cho mọi người trong canteen đều nhìn cô với cặp mắt ngạc nhiên.
“Ái chà chà. Đây có phải là Nguyễn Trần Khánh Vân mà tôi thường thấy không nhỉ?”
Kim Duyên đứng trước mặt Khánh Vân từ lúc nào, vẫn là gương mặt và phong thái kiêu ngạo, trên tay nàng đang cầm hai tách cà phê nóng hổi, cô không ngước lên nhìn nàng nhưng vẫn điềm đạm trả lời, tay thì ghi ghi chép chép các văn bản trong những quyển sách.
“Xin đừng làm phiền!“
Câu nói lạnh lùng của một đứa học sinh nhỏ tuổi hơn mình như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Kim Duyên, sắc mặt giận dữ trong khó coi, nàng cố gắng kiềm chế cảm xúc phẫn nộ, mạnh tay để cốc cà phê đang nóng xuống bàn, nàng kề môi sát tai cô, nói nhỏ.
“Hạng cao ở đây còn xa lắm, nên bỏ cuộc đi cũng chưa muộn đâu cưng.“
Khánh Vân nghe rõ từng lời, khẽ bật cười, cô nhìn thẳng vào mắt Kim Duyên, tay tùy ý vỗ vỗ vào mông nàng vài cái rồi thản nhiên nói nhỏ một điều gì đó khiến nàng chết trân, bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng.
“Nếu tôi được hạng cao. Tôi nhất định sẽ bắt chị làm tình với tôi rồi hành hạ chị cả đêm mới thôi, nhất định!“
Giọng nói của Khánh Vân chắc chắn vang lên, giọng nói tràn đầy sự tin tin của cô khiến nàng trong lòng lại cảm thấy sợ hãi, giọng nói không quá cao cũng không quá trầm, nhè nhẹ xen lẫn lạnh lùng lại vững chắc. Phong thái kiêu ngạo của nàng biến mất, trở thành một con mèo nhút nhát trong tay cô, sau đó liền bỏ đi cứ như cô sắp ăn thịt mình, nhìn bóng dáng Kim Duyên đi xa dần, Khánh Vân ngồi cười nửa miệng thích thú.
Giờ nghĩ trưa, có lẽ phần lớn ai cũng đều nghỉ ngơi sau vài tiết học mệt mỏi, không như thường ngày thay vì vẫn đang dạo quanh chơi đùa với các nữ sinh xinh đẹp ở trường thì hôm nay Khánh Vân vẫn ngồi ở bàn học, chăm chú ghi chép các bài tập cùng với vài quyển sách dày cộp ở bên cạnh. Một Khánh Vân khác lạ, bỗng nhiên lại chăm chỉ học tập thế này, chắc chắn là có chuyện lạ, tên Gia Bảo cùng Minh Phong bước tới, vỗ vỗ vào vai cô.
“Làm trò gì đấy? Đi theo tụi tao, có vài em đang đợi mày nhập hội đây.“
“Tao không có hứng.“
Khánh Vân không ngước lên nhìn cả hai nhưng vẫn trả lời, cô mở chiếc laptop màu trắng ở trên bàn của mình, sau đó nhấn chuột vào một trang văn kiện toàn là tiếng nước ngoài, đôi tay nhanh nhẹn bấm bàn phím dịch lại tất cả các trang đấy thành tiếng Việt, khiến cho hai kẻ đang đứng nhìn cũng trầm trồ, Gia Bảo nhíu mày cất tiếng hỏi.
“Từ khi nào mà mày lại..“
“Đi ra! Tao đang học.“
Đôi mắt không rời màn hình, giọng nói lạnh lùng nghiêm túc vang lên khiến người khác phải rùng mình ớn lạnh. Hai kẻ đang đứng như tượng vẫn chưa tin nổi vào mắt mình, từ khi nào Nguyễn Trần Khánh Vân chơi bời lại chú tâm vào chuyện học thế này? Cái cách cô chăm chú ghi chép bài tập, chịu khó đọc vài quyển sách mà thường ngày nhìn vào cô đã đã ngáp dài ngáp ngắn, thật sự điều này thật sự kỳ lạ, khiến cho mọi người không quen khi thấy cảnh này.
“Thế…thế tụi tao đi.“
Minh Phong lắp bắp nói trước hình ảnh nghiêm túc của Khánh Vân, rồi cả hai vội vội vàng vàng chạy đi như thể trước khi cô sẽ ăn thịt cả hai. Cô khẽ gấp quyển sách màu đỏ trên tay, đôi mắt đen nhìn ra cửa sổ, đón nhận vài cơn gió nhè nhẹ thoảng qua, trong lòng bỗng dưng có ý chí mạnh mẽ đến kì lạ, tay xoay bút, miệng lẩm bẩm vài câu rồi tự mỉm cười.
“Nhất định phải thắng!“
Nhanh như chớp đã cuối tháng, những tiết kiểm tra dồn dập xuất hiện, khiến các học sinh đều rơi vào trạng thái khủng hoảng chiến đấu để tranh giành vị trí top cao của khối.
Lần này chỉ còn kiểm tra một môn học nữa, Kim Duyên bước vào lớp cùng với xấp giấy trắng trên tay, nhanh chóng phát các tờ giấy cho học sinh, nàng đứng ở phía trên, đôi mắt cứ vô thức ngắm nhìn phong thái tập trung nghiêm túc đến kỳ lạ của Khánh Vân, hàng lông mày nhíu lại, đôi tay nhanh nhẹn viết trên trang giấy, đôi khi lại nhăn nhó rồi chống cằm, tay xoay xoay bút một cách điệu nghệ.
Khánh Vân để cây bút xuống, cả người dựa vào ghế rồi khoanh hai tay trước ngực, nghiêng đầu nhìn nàng rồi khóe miệng cong lên thành nụ cười, nhìn cái cách tự tin đầy mình thế có lẽ đã làm xong bài, chỉ vừa chưa được mười phút đã hoàn thành rồi sao? Nàng phía trên len lén nở nụ cười giễu cợt, làm nhanh với tốc độ ấy chắc chắn là làm ẩu tả, nhất định lần này chấm bài sẽ tặng cho cô quả trứng thật to, như để xé cái ước mơ hạng cao mà gần đây cô hay mơ tưởng, và rồi cái lời hứa gì đấy sẽ không thành hiện thực.
Khánh Vân vẫn nhìn Kim Duyên, nụ cười vẫn chưa tắt, thời gian kiểm tra dư thừa cô đều giành hết chỉ để ngắm nàng, một thiên thần đang đứng trước mặt cô đây. Đôi lúc ánh mắt chạm nhau, nàng đều là người né tránh, lòng lại không thể hiểu tại sao lại lo sợ, sợ cái nụ cười tràn đầy kiêu hãnh của cô, cứ mỗi khi nhìn vào là lại nổi cả da gà. Nàng đi vòng quanh lớp xem các học sinh đang làm bài, vô thức lại tiến tới chỗ của cô đang thanh thản vừa ngồi vừa huýt sáo. Nàng nhìn cô, nở nụ cười chế giễu.
“Ái chà, làm xong rồi sao? Làm nhanh thế, không sợ sẽ sai hay sao?“
Khánh Vân ngước lên nhìn, trả lời một câu ngắn gọn như một mũi tên nhọn bắn chuẩn xác vào trong lòng một người đang có vẻ nơm nớp lo sợ.
“Chị chuẩn bị hầu hạ tôi là được rồi đấy.“
“Đừng đùa. Nhóc làm gì mà…”
Kim Duyên bật cười thành tiếng, tay cầm tờ giấy kiểm tra của Khánh Vân đã làm xong, bỏ ngoài tai lời của cô vừa nói, sau đó chăm chú nhìn kỹ tờ kiểm tra của cô, nàng nhíu mày, mồ hôi bắt đầu xuất hiện, bàn tay run run trợn mắt cố gắng xem thật kỹ như muốn ăn tươi nuốt sống miếng giấy kia, miệng lắp bắp.
“Hoàn toàn, hoàn toàn… không sai sót một chỗ nào.“
Khánh Vân nghe được bật cười ha hả, khiến mọi người trong lớp quay sang nhìn cả hai, nhìn hình ảnh cô đang cười khoái chí, nàng tức giận tím mặt, để tờ giấy một cách mạnh bạo nhất xuống bàn, mặt đối mặt nhìn nhau.
“Môn này nhóc điểm cao, nhưng mấy môn khác chưa chắc đã thế. Thế nên.. cũng đừng nên mơ tưởng quá đà.“
Chỉ vừa có tiếng chuông reo báo hiệu giờ nghỉ trưa bắt đầu thì các lớp cấp ba đều đồng loạt mau chóng chạy ra khỏi lớp như đàn ong vỡ tổ, mọi người đều nhanh chân chạy đến giữa khuôn viên trường, nơi có một tấm bảng to cùng với vài tờ giấy được dán lên chi chít. Hôm nay có lẽ là ngày quan trọng, vì là ngày nhà trường đã phân tích và xếp hạng thành tích học tập cho các học sinh rồi dán các tờ giấy xếp hạng ở trên tấm bảng giữa khuôn viên trường, khiến hàng trăm học sinh ùn ùn chạy ra, khiến khuôn viên rộng rãi bỗng trở nên đông kín người, kẻ chen lấn, người xô đẩy nhau, khiến cảnh tượng trông thật khủng khiếp.
Khánh Vân vẫn thanh thản lúc này mới bước ra khỏi lớp, chậm rãi tiến về khuôn viên đang đông nghẹt người, cô khẽ ho nhẹ một tiếng, lúc này hàng trăm học sinh nhìn cô kinh ngạc hơn thường ngày, sau đó ngoan ngoãn mau chóng tách thành hai hàng thẳng tắp để cô dễ dàng bước vào, mọi người ai ai cũng nhìn cô với con mắt ngưỡng mộ, chẳng khác nào một người nổi tiếng, cô ngước nhìn lên tấm bảng to đùng trước mặt, nhìn các bảng số xếp hạng từ vài trăm trở lên..
Nụ cười khẽ nhếch lên, ánh mắt trở nên sáng rực và xen lẫn chút thích thú, phong thái lạnh lùng giờ đây khác hẳn, tự hào khi nhìn thấy họ tên của cô “Nguyễn Trần Khánh Vân“ được vinh danh đứng Top 1 của bảng xếp hạng kèm theo với những bài kiểm tra với số điểm tuyệt đối, cô đương nhiên đã nổi tiếng bây giờ lại càng hoàn hảo hơn trong mắt mọi người, xung quanh ai cũng trầm trồ khen ngợi, danh tiếng của cô đã lan rộng hơn một chút rồi.
Kim Duyên, ý nghĩ đầu tiên trong đầu của cô lóe lên. Trò chơi này, cô hoàn toàn thắng. Lời hứa đó, nhất định phải gặp nàng rồi bắt nàng thực hiện, trong thâm tâm vui sướng bay nhảy đến tận trời mây. Gương mặt kiêu ngạo quay lưng đi trước những con mắt ngưỡng mộ nhìn cô.
Bắt gặp bóng dáng nàng ở lớp của khu Đại Học, nàng đang chăm chỉ lau chiếc bảng cỡ lớn của lớp học, sau đó dọn dẹp vài thứ, định xách túi đi về thì lại gặp cô đang đứng trước cửa, vội vàng lùi vào trong. Cô bước vào cùng với gương mặt cười gian chưa từng thấy, nhìn bộ dạng này của nàng, chắc nàng cũng thừa biết cô đã thắng.
Nhanh như chớp đẩy Kim Duyên vào tường, bị khóa chặt bởi cơ thể Khánh Vân và bức tường phía sau, cô ghì chặt hai tay nàng, hoàn toàn khống chế khiến cho nàng không cử động được, cả hai nhìn nhau, ánh mắt cô sáng rực nhìn nàng, nhẹ nhàng nói.
“Tôi muốn hôn chị.”
Dứt câu, đôi môi Kim Duyên đã bị Khánh Vân chiếm đoạt, cái lưỡi nham hiểm thừa dịp nàng mở miệng rên rỉ liền len lỏi tiến vào bên trong tìm kiếm người bạn tình của nó. Nàng bị cô cưỡng hôn đến không cử động được, không khí bị cô tước đoạt, nàng cố gắng vùng vẫy thoát khỏi sự kìm kẹp của cô. Nhưng càng chống cự, Kim Duyên càng bị đè chặt, nụ hôn ngày càng nồng nhiệt hơn. Cuối cùng, cả người như nhũn ra, chịu thua sự chuyên nghiệp của Khánh Vân để mặt cô dẫn dắt cuộc chơi.
[text_hash] => 49bb4d44
)