Array
(
[text] =>
Ánh nắng hoàng hôn rực rỡ chiếu vào căn phòng, khiến cho khung cảnh tối om như mực bây giờ có thể gọi là có một chút ánh sáng, con người đang đứng dựa vào bức tường trắng mà run cầm cập khi nhìn cái cảnh tượng mà nàng không bao giờ có thể nghĩ đến. Nàng nhìn thấy cả hai người đang hôn nhau, nhìn thấy Khánh Vân đang làm gì ở phía dưới thân thể của cô gái tóc tím khiến cô ta rên rỉ sung sướng giữa nụ hôn.
“Chỉ mới..vài tuần mà Vân đã có tiến bộ hơn rồi nhỉ?…Hah”
“Chị vẫn chưa xem hết khả năng của tôi mà. Chỉ mới một chút mà đã phát điên lên rồi sao?”
Khánh Vân nở nụ cười chế giễu, cô vừa nói dứt câu thì cô gái tóc tím liền rên rỉ to hơn vì sung sướng, cô mút mát bầu ngực trắng nõn của cô gái tóc vàng, nghịch ngợm cắn lên đầu ngực, tay còn lại vẫn đang đùa nghịch phần nhạy cảm phía dưới, khiến cô ta ngửa đầu ra sau tận hưởng cái cảm giác sung sướng chết người mà cô đem lại, tất cả hành động đều không qua khỏi mắt nàng- Kim Duyên đang đứng im như tượng ở góc phòng.
Kim Duyên không thể nhìn nổi cái cảnh này lâu hơn được nữa, nàng bước thật nhẹ nhàng đến cánh cửa, vì quá tối nên không thể xác định được gì ở phía dưới nên nàng bất ngờ đụng phải vật nào cản đường khiến nàng té ngã xuống sàn, tạo nên một tiếng “Bịch” không hề nhỏ, khiến cô gái tóc tím kia phải quay người lại nhìn.
“Khánh Vân à… hah.. có lẽ ai đó thấy chúng ta rồi. Hah… chị mới nghe có tiếng gì đấy..”
Cô gái tóc tím rên rỉ trong câu nói, cô ta đã cố gắng nói cho trọn vẹn câu nhưng những tiếng thở gấp của cô cứ vang lên đều đặn. Khánh Vân vẫn đang mải mê cặp ngực to tròn, rúc người vào cổ của cô ta tạo những dấu hôn ở đấy, trông cô chẳng có vẻ gì là quan tâm đến tiếng động vừa nãy, buông ra lời trêu chọc.
“Cũng tốt thôi. Ai đó lại không thể ngờ được là sẽ thấy Nguyễn Trần Khánh Vân cùng với người đẹp của trường Trần Lê Minh Anh đây làm tình với nhau ở phòng dạy nhạc. Không biết lúc đó sẽ như thế nào nhỉ?”
Nàng đang ngã nằm bệt ở dưới sàn lên hoảng hốt cực độ, cứ sợ họ sẽ phát hiện ra mình. Nàng nhẹ nhàng đứng lên, chỉ còn một chút nữa tới cánh cửa rồi nàng sẽ thoát được căn phòng này. Nàng nhanh chóng bước ra, nào ngờ lại đụng phải cây đàn guitar và chồng sách lúc nãy mình mang vào, theo quán tính nàng ngã về phía trước, hai đầu gối bị đập mạnh xuống sàn, nàng đau đớn đến mức vô thức la lên tiếng.
” Ahhh.. ” mặc dù tiếng nàng không quá lớn nhưng ở tông giọng cao như cá heo như thế chắc chắn ở trong phòng kín thế này vẫn có thể nghe rõ mồn một.
Đến lúc này, Khánh Vân mới dừng mọi hành động của mình. Cả hai người nhìn về hướng phía cửa, thấy cái đầu lấp ló phía sau chiếc bàn, cô nhíu mày, nói to.
“Ai đấy?”
Nhận thấy mình bị phát hiện, Kim Duyên im lặng dùng tay che miệng lại, không trả lời câu hỏi của Khánh Vân. Nàng len lén trườn lết dưới sàn từng bước khó khăn, trong bây giờ nàng chẳng khác nào con sâu đang bò cả.
“Chị đã nói đã có người..”
“Để tôi kiểm tra.”
Khánh Vân cắt đứt câu nói của Minh Anh, tiến đến từng bước đến cánh cửa, cô liếc nhìn xung quanh, chẳng có ai khác ngoài chiếc guitar và chồng sách bị rơi đang nằm bừa bãi dưới sàn. Nhưng có lẽ cô không biết rằng, có một người sau khi thoát khỏi căn phòng dạy nhạc đấy đã chạy như bay xuống khuôn viên trường với tốc độ ánh sáng.
Kim Duyên chạy như điên xuống sân trường, thấy Hương Ly đang ngồi ở chiếc ghế vừa nãy, phồng má bực tức nhìn vào chiếc đồng hồ đang đeo trên tay, có lẽ đã đợi nàng rất lâu. Nàng chạy đến chỗ Hương Ly, chống tay xuống đầu gối thở dốc, khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi, khi nhịp thở ổn định nàng mới lên tiếng vừa lau mồ hôi.
“Hương Ly , cậu sẽ không biết tớ vừa gặp phải cái cảnh tượng nào đâu.”
“Chuyện gì?”
Hương Ly khi gặp nàng đang hùng hục chạy tới, trong đầu sẽ định mắng nàng vì tội dám để mình chờ hơn ba mươi phút, nhưng lần đầu nhìn thấy cảnh cô bạn mình người đầy mồ hôi, chạy như bay tới, thở không ra hơi khiến cô quên đi việc mắng nàng mà lấy chiếc khăn tay ân cần lau mồ hôi trên trán nàng, đỡ nàng ngồi xuống chiếc ghế rồi mới cất tiếng hỏi.
“Cậu vừa mới gặp ma à? Sao mặt cậu xanh lét thế kia?”
Kim Duyên uống hết chai nước Hương Ly vừa đưa, ngả người vào chiếc ghế, nhắm mắt không muốn nhớ lại chuyện lúc nãy nhưng nó cứ hiện về. Nàng cứ lắc đầu như không muốn trả lời, nàng nắm chặt tay của Hương Ly, giật giật cái tay như đứa trẻ.
“Hương Ly, tớ muốn về. Bây giờ cậu chở tớ về đi, tớ không muốn ở đây.”
“Được được, về thôi.”
Hương Ly dù không hiểu đầu đuôi câu chuyện nhưng vẫn làm theo ý của nàng, tay nắm lấy bàn tay nàng rồi cả hai bước đi, còn Kim Duyên đi lẽo đẽo theo phía sau. Chỉ vừa mới ra khỏi trường, đã bắt gặp Khánh Vân và Minh Anh đang đứng ở phía trước.
“A, Minh Anh. Em chưa về sao?”
Hương Ly nở nụ cười hỏi, cũng len lén nhìn về phía Khánh Vân đang lễ phép cúi đầu chào.
“Cậu quen cô bé kia sao?”
“Ừ. Trần Lê Minh Anh – sinh viên năm hai ngành Y, con gái độc quyền của ông Trần mà lần trước tớ đã kể với cậu đấy. Quên rồi sao?”
“Hm… vậy à..”
Kim Duyên nghe xong chỉ len lén trốn phía sau lưng Hương Ly, thú thật nàng cũng chả nhớ cô bé đang đứng trước mặt mình đấy là ai với cái trí nhớ kém cỏi của mình, chỉ nhìn thấy Khánh Vân và Minh Anh đứng cùng nhau, trong đầu nàng lại nhớ lại cái khoảnh khắc cả hai người đang cuồng nhiệt cùng nhau ở phòng dạy nhạc, trong khi nàng đang ngơ ngác chìm sâu vào hình ảnh đen tối thì Khánh Vân lại gần nàng từ lúc nào, giọng nói vang lên khiến nàng giật nảy mình.
“Ủa Kim Duyên, chị cũng ở đây à?”
“A…ừ.”
Nhìn cái bộ dáng sợ sệt của Kim Duyên, Hương Ly nhanh chóng để nàng nấp sau lưng mình, rồi nhìn cả Khánh Vân và Minh Anh nói.
“Đã trễ rồi, sao cả hai lại còn ở đây?”
“À…Tụi em..”
“Ở phòng dạy Nhạc, Minh Anh nhờ em chuyển giúp vài thứ lặt vặt ở đấy.”
Khánh Vân ngắt câu nói ngập ngừng của Minh Anh, cô nói dối cứ như thật nhưng không biết rằng Kim Duyên đang nhếch môi nở nụ cười khinh bỉ nhìn cô, có lẽ chính cô cũng không biết rằng nàng đã thấy cả hai đang làm tình ở phòng học Nhạc, sẽ ra sao nếu như nàng tung cái tin nóng hổi này cho cả trường biết nhỉ. Trong lúc nàng đang lơ ngơ với vài ý định trong đầu thì Hương Ly như sực nhớ chuyện gì đấy, liền khoe nụ cười rồi quay sang nhìn nàng nói.
“Kim Duyên, vừa nãy tớ cũng nhờ cậu lên phòng Nhạc. Có lẽ cậu cũng thấy Khánh Vân và Minh Anh ở đấy nhỉ?”
Hương Ly thật thà nói, cô vô tư mà chẳng để ý khuôn mặt của cô bạn mình dần biến sắc, Kim Duyên cả người run rẩy, né tránh cái nhìn của Khánh Vân đang nhìn mình, Hương Ly đúng là đồ trời đánh, khi không lại lôi nàng vào. Hương Ly !! Tất cả đều là do cậu, Minh Anh ở một phía sắc mặt cũng liền thay đổi, mồ hôi trên trán bắt đầu tuôn ra, trong lòng lại thấp thỏm sợ sệt, chỉ sợ Kim Duyên sẽ nói ra việc mình đã làm tình cùng Khánh Vân, danh tiếng của cô ở trường sẽ sụp đổ. Cái không khí bây giờ im lặng đến đáng sợ, Khánh Vân tiến tới, vẫn phong thái điềm tĩnh nhưng ánh mắt như muốn giết người kia lên tiếng hỏi.
“Có đúng là như thế không?”
“Chị..”
[text_hash] => 7b68d8f0
)