[Vân Duyên] Tình Yêu Màu Nắng – 12 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Vân Duyên] Tình Yêu Màu Nắng - 12

Array
(
[text] =>

Lời nói cay đắng của Hương Ly phát ra, làm cả người Khánh Vân đột nhiên thành bức tượng, không thể cử động được gì nữa, cô vẫn nghĩ đó là câu nói đùa quái ác, trí nhớ trong đầu ùa về, cái tên Minh Tuấn không lạ cũng không quen, là kẻ cô đã từng gặp nhưng chẳng để lại một chút ấn tượng nào. Không khí im lặng, đôi mắt vô hồn của Khánh Vân đang nghĩ gì đó sâu xa. 

Đồng tử của cô bỗng mở to lên, cô đã nhớ ra rồi, cái tên Minh Tuấn ấy, không lầm thì Khánh Vân đã gặp hắn ở buổi tiệc của trường vài năm trước, cái tên công tử có khuôn mặt gian xảo, khuôn mặt chẳng có một chút thiện cảm nào, lại còn hay đi cùng với Kim Duyên, từng mảnh ký ức sắp xếp lại với nhau, cô còn nhớ rất rõ đấy là kẻ chơi bời, bê tha, chẳng có một chút thông minh lại còn có vẻ lười biếng, chàng công tử chỉ biết hưởng thụ, chẳng bao giờ làm việc lại tiêu tiền như nước, chính mắt cô đã thấy Kim Duyên ngán ngẩm đến mức nào khi nhìn thấy hắn la hét nhậu nhẹt ở trường, một kẻ tệ hại đến như thế chẳng lẽ Kim Duyên có thể chấp nhận làm vợ của hắn ta. Không đúng, không có lý nào Kim Duyên lại ngu ngốc chấp nhận một người như thế làm chồng, không bao giờ!

“Em không tin! Em muốn gặp Kim Duyên!”

Bàn tay Hương Ly gõ nhịp lên chiếc bàn, ánh mắt chẳng thèm nhìn đến Khánh Vân, im lặng một lúc lâu mới mở lời, giọng điệu ngày càng đáng ghét.

“Cuộc sống của Kim Duyên giờ đây đang yên ổn, chị nghĩ em không nên xuất hiện, có thể chỉ lại làm gia đình người ta thêm rắc rối thôi”

“Chị…”

Khánh Vân tức giận, câu nói vừa rồi làm cô thực sự tức giận, Hương Ly xưa nay là người dễ tính lại hiền lành vui vẻ, nhưng từ khi cô vừa về nước lại rất lạnh lùng, còn hay nói những lời lẽ khác lạ thế này, cô quan sát người ngồi đối diện mình, chỉ trong một giây, chỉ một giây, cô đã thấy trong mắt người đối diện kia lại có làn nước mỏng như sắp trào ra, nhưng khuôn mặt lại cười đến ngơ ra, một nụ cười miễn cưỡng chẳng vui vẻ gì, Khánh Vân có điều gì đó định nói nhưng Hương Ly đã đứng lên cầm chiếc túi xách trên tay.

Có lẽ nói thế này đã đủ rồi. Chị có việc bận, mong chúng ta sẽ sớm gặp lại, tạm biệt.

Hương Ly vội bước đi, bỏ lại Khánh Vân ngồi thơ thẩn ở quán, cô im lặng một lúc lâu, thân thể cứng đơ trôi dạt vào mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, cũng chẳng biết là Hương Ly đã rời đi hay chưa.

Hương Ly vừa rời khỏi quán, đôi chân vô thức bước đi từng bước chẳng xác định phương hướng thì chẳng biết từ bao giờ đã đến con đường lớn của Sài Gòn, trước mặt là căn nhà to lớn được sơn màu đen làm chủ đạo, có diện tích khá rộng, được thiết kế theo cách cổ điển, sang trọng, được che chắn bởi cánh cổng sắt to lớn, Hương Ly nhìn vào bên trong căn nhà, lâu rồi cô mới đến đây. Ở bên trong, bóng dáng của người con gái nhỏ nhắn đang cật lực làm việc trong căn nhà to lớn, mồ hôi cô gái tuôn như nước, Hương Ly chăm chú ngó đầu vào bên trong nhìn thật kỹ, đôi mắt bây giờ hơi ươn ướt im lặng tiếp tục nhìn khung cảnh bên trong, nhận thấy cô gái có vẻ đang mệt dần nên dừng lại, lấy tay lau mồ hôi trên trán nhưng người đàn ông đang ngồi phè phỡn trên sofa đã la hét lên, bắt cô gái ấy lại phải tiếp tục làm việc nhà khi nghỉ ngơi chưa được một phút. Nước mắt chực trào, hàng nước lăn dài, khuôn mặt Hương Ly nhăn nhó đến khó coi, cố gắng lấy tay che miệng như không muốn phát ra tiếng khóc, dòng nước lăn xuống ngày một nhiều, Hương Ly run run người, như không tin vào cảnh tượng mình vừa thấy, nhẹ nhàng gọi lên một tiếng thật yếu ớt.

“Kim Duyên

Giờ đã tối, gió bắt đầu lạnh dần, Hương Ly đút hai tay vào túi áo rồi bước vội về nhà. Mở cánh cửa nhẹ nhàng ra, hôm nay Mâu Thuỷ của cô có cuộc phẫu thuật đột xuất nên không ở nhà, không có tách trà nóng như mọi khi đều có người pha sẵn, nên hôm nay Hương Ly phải lết thân đến gian bếp ấm cúng tự pha cho mình một tách trà nóng như chống chọi với cái lạnh về đêm như thế này. Hương Ly ở bên trong căn phòng tràn ngập màu trắng, trên tay là tách trà bốc khói nghi ngút tỏa ra hương thơm dễ chịu, Hương Ly đứng bên cửa sổ, nhìn khung cảnh mọi người đang hối hả chạy trong cơn mưa lớn bất chợt, nhấp một ngụm trà âm ấm, bỗng chợt lại nhớ về cuộc nói chuyện giữa mình và Khánh Vân vài giờ trước, lại suy nghĩ một lúc lâu. Nó cứ loay hoay trong đầu, mệt mỏi thở một hơi thật dài. Hương Ly đã kể cho Khánh Vân nghe những chuyện đã xảy ra, nhưng tất cả đều là nói dối. Cô đã nói dối, giấu đi cái lý do tại sao Kim Duyên kết hôn và đã bỏ cuộc sau một thời gian rất dài để chờ đợi Khánh Vân. Hương Ly im lặng, nhớ như in việc đã xảy ra vào hai tháng trước, lúc đó cơn mưa như trút nước hệt bây giờ, cái ngày mà khiến Kim Duyên phải từ bỏ Khánh Vân, cái ngày đã khiến cho cuộc đời Kim Duyên toàn nước mắt mặn chát, lúc này một câu nói bỗng đâu vang lên trong đầu cô.

Hương Ly…Tớ không muốn cưới Minh Tuấn…” 

Chuyện xảy ra vào hai tháng trước, ba của Kim Duyên vì quá tin tưởng vào gia đình của Minh Tuấn mà quyết định giao hết cả tài sản vào dự án lớn của gia đình hắn, sau đó dự án thất bại, tài sản đều bay đi mất, công ty ông bị phá sản nặng nề, ông còn nợ Minh Tuấn một số tiền lớn nhưng không đủ khả năng chi trả, từ một người đàn ông thành đạt giàu có phút chốc đã trở thành kẻ trắng tay tội nghiệp, chuyện sẽ không có gì xảy ra nếu như tên Minh Tuấn kia lại có yêu cầu với ông.

Hương Ly có hẹn trước với Kim Duyên, nhưng vì chờ quá lâu nên cô quyết định đến nhà Kim Duyên, từ ngoài cổng nhìn vào bắt gặp cảnh tượng có hai người đang cự cãi lớn tiếng, Hương Ly quyết định nấp sau cánh cổng, đôi tai nghe ngóng hết tất cả mọi chuyện. Kim Duyên đang ngồi trên sofa đưa tay lên mặt khóc nấc lên, còn ba của Kim Duyên ngồi bên cạnh chỉ biết im lặng gục đầu xuống một cách mệt mỏi, không gian im lặng một lúc lâu thì ông Nguyễn cũng lên tiếng nói rõ tất cả.

“Ba bị phá sản, còn nợ gia đình nó một số tiền lớn. Minh Tuấn đã uy hiếp ba phải gả con cho nó, nếu không nó sẽ tống ba vào tù mất.”

“Con không muốn cưới tên Minh Tuấn kia. Có chết cũng không cưới. Con xin ba, đừng ép con! ”

Kim Duyên giọng khàn đặc lên tiếng, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ, giọng nói kiên định cố chấp, ông Nguyễn hiểu rõ tính tình con gái, nói là làm, có chết cũng không chịu nghe lời. Ông Nguyễn quỳ cả người dưới chân nàng, bàn tay của ông cầm lấy tay nàng, nước mắt ông cũng rơi xuống.

Ta xin con, làm ơn. Hãy cưới Minh Tuấn, gia thế nó cũng giàu có, có điều gì mà con không muốn?”

“Ba! Ba à, đứng lên đi.”

Kim Duyên hơi kinh ngạc nhìn thấy ba mình thể hiện như vậy, nàng cầm tay muốn ông đứng lên nhưng không được, ông vẫn nhất quyết quỳ dưới chân nàng, muốn nàng đồng ý, nước mắt nàng lại tuôn ra, giọng khàn đặc như không thể nói được nữa.

“Đừng ép con ba ơi, con còn phải đợi một người về, con còn có hạnh phúc của con nữa mà ba ơi.”

“Con nhóc Khánh Vân đi du học đã hơn 5 năm, thời gian đã quá dài rồi con à, con nhóc ấy bây giờ chẳng biết tung tích ở đâu, có hay lại chơi bời lêu lỏng , con có chắc là nó có nhớ đến con hay không, có chắc nó sẽ trở về hay không? Kim Duyên, ta xin con, đừng ngu ngốc chờ đợi kẻ sẽ chẳng biết bao giờ trở lại nữa, nếu yêu thương con thì bây giờ nó cũng chẳng bắt con chờ đợi như thế này đâu. Bố tin con, gia đình tin con, hãy thức tỉnh đi, Kim Duyên!”

Kim Duyên vỡ vụn dưới từng lời nói của ba mình, tất cả lời nói của ba nàng đều rất đúng. Nhưng nàng không thể, không thể nào rời bỏ Khánh Vân được, nàng cắn răng cố không cho nước mắt lại ra nữa, nhưng không, nước mắt ra ngày càng nhiều hơn. Kim Duyên đứng giữa sự lựa chọn, tình cảm của nàng đối với Khánh Vân còn nhiều, chẳng lẽ nói bỏ là bỏ được, nàng là loại người khi yêu ai đều cứng đầu với tình yêu đó mãi mãi, nàng đã nguyện chờ đợi cô một thời gian dài như vậy, chứng tỏ tình cảm của nàng không hề đơn giản, nước mắt như không bao giờ cạn, ông Nguyễn bây giờ đôi mắt cũng đỏ hoe, cầu xin Kim Duyên.

“Ta nuôi con từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ đòi hỏi con điều gì. Kim Duyên, hôm tay ta xin con hãy nghe lời ta một lần, con muốn ta bị tống vào tù lắm sao, Kim Duyên? ”

Hai tay Kim Duyên nắm chặt đến đỏ tấy lên, đứng trước giữa sự lựa chọn đau thương thế này, con người ta hay sinh ra túng quẫn dẫn đến sự lựa chọn sai lầm. Kim Duyên không muốn rời xa Khánh Vân, càng không muốn người thân nhất của mình vào tù, nàng thở một cách mệt nhọc, răng cắn chặt môi đến chảy cả máu, ánh mắt chất chứa đau thương, chẳng phải nàng ích kỷ chọn tình yêu thì phản bội lại ba mình, chẳng phải nàng sẽ khiến người đã nuôi nấng mình vào tù sao? Hơi thở khó nhọc, khó khăn thốt lên câu nói, nước mắt chảy giàn giụa.

“Được… Con…Con sẽ kết hôn với Mi..nh…T..uấn…Ba..b..ba đứng lên đi…”

“Cảm ơn con, Kim Duyên! Ta biết là con sẽ quyết định đúng đắn mà”

Ông ư mừng rỡ, vội vàng ôm con gái vào lòng, nhưng không để ý đến khuôn mặt Kim Duyên khác hẳn đi, chứa toàn những nỗi đau đớn khó tả.

Kim Duyên chạy ra ngoài, cơn mưa vẫn chưa dứt lại bắt gặp Hương Ly đứng trước nhà, Kim Duyên như tìm thấy chỗ dựa, nỗi đau chồng chất được dịp giải tỏa liền khóc lên thật to, để cho cơn mưa cùng với nước mắt của mình rơi xuống, thâm tâm nàng vẫn còn rất yêu Khánh Vân, thật sự vẫn còn yêu cô rất nhiều, nàng òa khóc trong sự hối hận không thể nào tả được, tất cả là do nàng, là do nàng ngu ngốc tự rời bỏ cô, tim nàng trở nên tan nát. Buông bỏ Khánh Vân mới biết cô quan trọng với nàng như thế nào, nàng sai rồi, hoàn toàn sai thật rồi. Kim Duyên chìm vào cơn mưa, bỗng nhiên lại cười lớn, nụ cười kỳ dị hòa quyện với nước mắt mặn chát, Hương Ly đứng cùng nàng, đến gần ôm chặt nàng vào lòng như xoa dịu nàng, nàng gục ngã xuống không còn sức lực, chỉ có thể nói một câu nói yếu ớt giữa cơn mưa lạnh buốt đến tận xương tủy rồi sau đó kiệt sức mà ngất đi.

Hương Ly…tớ không muốn cưới Minh Tuấn.. “

Hương Ly như tỉnh lại sau mớ suy nghĩ, cô đặt tách trà xuống bàn, nhìn cơn mưa vẫn chưa dứt lại có dấu hiệu ngày một lớn hơn. Hương Ly nằm trên chiếc giường màu nâu nhạt của mình, ánh mắt cứ nhìn lên trần lo âu, vẫn suy nghĩ có nên nói hết sự thật đáng chết này cho Khánh Vân.

Chỉ vài ngày sau, chuyện chưa hết kinh ngạc thì Kim Duyên biết tin Minh Tuấn sẽ sang đón mình về, đến cả Hương Ly cũng không thể tin nổi vì kết hôn quá nhanh chóng. Nói là kết hôn, nhưng không phải là làm lễ cưới, chỉ là dọn đồ đạc của Kim Duyên về nhà hắn rồi tự xem như Kim Duyên là vợ, không hề có một cái nhẫn cưới, cũng chẳng có lễ đường nào diễn ra, nàng chỉ trong một ngày đã là vợ người khác, cái ngày mà Kim Duyên dọn đồ về nhà chồng, hôm đó lại có mưa lớn, Hương Ly cầm chiếc ô đi theo sau, thấy rõ hết biểu hiện của Kim Duyên lúc đó, không một chút cảm xúc, cũng chẳng có khóc lóc, đôi mắt vô hồn sưng đỏ lên, gương mặt không thể hiện một chút vui vẻ, chỉ còn lại là sự lạnh lùng, khô khốc đến đáng sợ, nàng cứ như một con robot, chỉ có lệnh là đi theo Minh Tuấn, không quan tâm đến thời tiết, để mặt thân mình dưới cơn mưa tầm tả. Hương Ly chạy nhanh đến che ô cho nàng, nàng nhẹ nhàng quay người lại, giọng nói khàn đặc, đôi mắt muốn khóc nhưng nước mắt đã cạn, khuôn mặt hốc hác đến đáng sợ, nói với Hương Ly một câu cuối trước khi về nhà chồng.

“Không biết có thể gặp lại cậu hay không, nhưng tớ có việc muốn nhờ cậu. Nếu Khánh Vân có trở về, có hỏi về tớ, đừng kể gì về chuyện này hết, hãy giữ kín chuyện này giúp tớ, tớ không muốn Khánh Vân thấy tớ trong bộ dạng này.. “

Chưa kịp nói hết câu Kim Duyên đã bị người nhà Minh Tuấn hối thúc lên xe, bỏ lại Hương Ly vẫn đang đứng đó ngơ người ra, chiếc xe đó dần khuất bóng chạy đi mất.

Những ngày sau, Hương Ly cũng tìm thấy nhà của tên Minh Tuấn, đó là căn nhà màu đen ở trên đường phố Sài Gòn, Hương Ly thường đứng trước cổng nhà bấm chuông liên tục nhưng không ai mở cửa nên chỉ có thể từ ngoài nhìn vào, thấy được hết mọi chuyện. Từ khi Kim Duyên về nhà hắn, hắn liền hung hăng xem vợ như là con ở, luôn thích sai bảo hành hạ cô đủ thứ chuyện trong nhà, Kim Duyên ở trong nhà làm đủ thứ chuyện, chỉ biết cắn răng im lặng làm mọi thứ, vì nàng biết đây là nhà hắn, không một chút vừa ý liền mạnh tay với nàng, Kim Duyên từ xưa đến nay là công chúa không đụng vào việc làm nào lại chân yếu tay mềm cũng không có gan dám phản kháng hắn, ngày xưa ước mơ của nàng là làm một nhà thiết kế thời trang danh tiếng, chưa kịp thực hiện đã bị phá vỡ, chỉ còn biết vùi đầu vào việc nhà. Minh Tuấn biết rõ Hương Ly đứng bấm chuông như điên ở ngoài cổng nhưng không bao giờ muốn mở cổng cho vào, vì hắn muốn nàng cách xa với bên ngoài, không được tiếp xúc với ai khác, Hương Ly nhiều đêm nghe những tiếng khóc của Kim Duyên qua điện thoại, không cầm lòng được nhưng cũng không cách nào giúp, biết người bạn thân của mình chịu cực khổ lại biết đứng ngơ ra, đôi lúc cũng tự trách mình quá vô dụng.

“Tớ sẽ chết mất nếu Minh Tuấn cứ hành hạ tớ thế này… Làm ơn cứu tớ..Hương Ly

Khánh Vân không được Hương Ly giúp đỡ tìm kiếm Kim Duyên, nhưng may mắn lại có mối quan hệ rộng rãi nên nhờ vậy cũng một phần có thể tìm kiếm được tên Minh Tuấn kia, cô cho những thám tử tài giỏi nhất điều tra toàn bộ thông tin gia thế về hắn, chỉ trong vòng một giờ đã có đủ hồ sơ về hắn. Khánh Vân ngồi ung dung trên ghế, bàn tay cầm sắp hồ sơ xem xét thông tin, còn có cả thông tin của công ty lẫn số điện thoại, được biết là công ty khá lớn nổi tiếng nhưng không phải do Minh Tuấn làm việc, hắn chỉ được chức Giám Đốc của công ty, phần còn lại hắn đều sai bảo nhân viên làm mọi việc còn hắn chỉ là hưởng thụ, cô không vội vàng nhấn điện thoại gọi cho hắn, đưa ra yêu cầu ký kết hợp đồng với số tiền lớn, tên ngốc này chưa tới một phút suy nghĩ đã liền đồng ý, nghe đến tiền là đã gật đầu cái rụp chẳng suy nghĩ liền mau chóng hẹn cô tại một nhà hàng sang trọng.

Khánh Vân tự lái chiếc xe Mercedes đời mới sang trọng đến điểm hẹn, cô chọn một chỗ ngay cạnh khung cửa kính lớn có thể ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài. Khánh Vân trong lòng một chút bồi hồi, lo lắng, cô nhớ lại cuộc nói chuyện với Minh Tuấn, chính cô đã có yêu cầu hắn phải đi cùng với người thân của hắn như là người làm chứng cho bản hợp đồng. Khánh Vân chỉ mong hắn sẽ đi cùng Kim Duyên, cô đơn giản chỉ muốn gặp nàng, còn việc ký kết là một vở kịch, không ngờ hắn lại quá dễ dàng lọt bẫy, hơn bao giờ hết cô muốn gặp lại Kim Duyên ngay lúc này, người con gái của cô!

Chỉ một lúc sau, chỉ xe hơi màu trắng đỗ trước nhà hàng, Khánh Vân nhìn xuống phía dưới thấy rõ tên Minh Tuấn bước xuống xe sau đó là một cô gái trong chiếc váy trắng trang nhã đi cùng, trong lòng cô lại càng lo lắng hơn, chỉ sợ cô gái dưới đó không phải là nàng, chỉ sợ điều đó lại làm cô thêm hụt hẫng, thất vọng, bộ dáng của cô giờ đây ngó nghiêng muốn xem mặt cô gái nhưng không thành, chỉ có thể chờ đợi hai người lên tới tầng hai của nhà hàng.

“Tingg “

Tiếng chuông thang máy báo hiệu có người đi lên phát ra, mồ hôi của Khánh Vân bắt đầu tuôn ra, ánh mắt chờ đợi người bước ra thang máy. Minh Tuấn bước ra từ thang máy trong bộ vest lịch lãm màu đen, kế đến là người con gái trong chiếc váy trắng bước đi cùng hắn, cùng khoác tay hắn bước đến, tim cậu đập mạnh hơn, Khánh Vân nuốt nước bọt một cái, đồng tử giãn ra, nhìn cặp đôi đang tiến đến gần mình, cô gái đang đi cùng hắn sao quen quá, thật sự quá quen, làn nước mỏng trong mắt cô như sắp tuôn ra đến nơi, con tim như muốn chạy khỏi lòng ngực, như muốn vỡ tung, cả thân thể cô run lên từng hồi không thể diễn tả, lần đầu tiên cô cảm nhận cảm giác khó chịu kỳ lạ này, thân thể cô đứng trân ra đó không cử động, Minh Tuấn đến gần bắt tay cô rồi cả hai cùng ngồi xuống, cô gái trong chiếc váy trắng ngồi đối diện cô, làn da xinh đẹp không tỳ vết, khuôn miệng cười miễn cưỡng, đôi mắt vô hồn chứa đầy sự mệt mỏi, khuôn mặt không biểu hiện một chút cảm xúc nào, phong thái của cô gái này thật sự rất kỳ lạ, lạnh lùng một cách khó chịu, Khánh Vân nhìn cô gái mắt không rời, Minh Tuấn ngồi cùng chào hỏi rồi giới thiệu về thân thế người con gái này, trong tim cô bỗng dưng có chút tức giận.

Xin chào. Đây là vợ yêu của tôi, Nguyễn Huỳnh Kim Duyên!

———————————
Hế lô!!!!!!!!! Mình đã trở lại sau nhiều ngày lười biếng nè 🥲🥲 Tại tuần trước mình học zới lại đi chơi cũng nhìu nên làm biếng viết chap mới mong mn thứ lỗi 🥹🥹

[Vân Duyên] Tình Yêu Màu Nắng - 12

[text_hash] => bb1dd38c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.