Array
(
[text] =>
Không khí ở trường vào buổi tối thật sự im ắng đến đáng sợ, cả ngôi trường các bóng đèn đều tắt mất, chỉ còn lại căn phòng Thiết Kế sáng trưng bao quanh đều là bóng tối. Kim Duyên mang túi xách rồi ôm trước ngực, đến phòng mình cần tìm, nàng hít một hơi thật sâu rồi bước đến, nhìn thấy thầy Đình Long đang ngồi chéo chân trên ghế, trên tay hắn là một điếu thuốc, hắn hút một hơi rồi nhả ra làn khói đặc quánh mờ ảo, cặp mắt hắn hướng về phía cửa sổ sau đó lại bật cười thành tiếng, nàng đứng ở phía cửa, lần đầu tiên nàng thấy người mà mình ngưỡng mộ trở nên khác lạ thế này, bỗng nhiên trong lòng lại cảm thấy lạnh sống lưng, không muốn mất thời gian nên nàng cũng gõ vào cánh cửa vài tiếng.
“Thưa thầy, em đến rồi.“
“Vào đi em”
Đình Long có chút giật mình quay sang nhìn Kim Duyên sau đó lại nở nụ cười kỳ dị, nàng nhanh chóng vâng lời bước vào, nhân lúc nàng không chú ý hắn liền khóa trái cửa, giờ đây căn phòng này hoàn toàn chỉ có hai người, nàng nhìn hắn rồi nhìn sang xung quanh, thản nhiên hỏi mà không để ý đến gương mặt của người đối diện đang bỗng trở nên khác đi.
“Thầy có việc gì muốn nhờ em?“
“Thầy gần đây bị áp lực, muốn em đến đây để giúp thầy vui vẻ một chút.“
Sau khi đã khóa cửa cẩn thận, gã nở một nụ cười rồi bước dần đến phía Kim Duyên. Vô thức nàng lùi dần về phía sau, hết đường để lui khi phía sau lưng nàng là bức tường trắng lạnh tanh, nhìn khuôn mặt hí hửng của gã dần tiến đến, nàng không cảm xúc nhìn gã, một giọng nói lạnh lùng như không vang lên nhưng thật ra chứa đầy lo sợ.
“Không được đến đây!“
Gã không trả lời nàng, mặc Kim Duyên đang nói điều gì vẫn cứ từng bước tiến tới. Nàng có chết cũng không thể để bị dồn vào đường cùng như này, khi gã vừa bước tới Kim Duyên liền ném tất cả đồ đạc vào gã, có lẽ như cũng chẳng ăn thua gì. Kim Duyên cầm dây túi xách, dùng lực thật mạnh đập vài lần liên tiếp vào gã, có lẽ như lần này gã đã không chịu nổi, nhanh như cắt chặn tay nàng rồi đè mạnh vào tường, nàng trợn mắt, mồ hôi bắt đầu tuôn ra.
“Ông dám…? Buông tôi ra!!“
“Thả lỏng người nào, em phải giúp tôi sung sướng đã.“
Cả người gã đè lên Kim Duyên, nàng bị dồn vào đường cùng, hai tay nàng bị gã nắm chặt như muốn đứt lìa, cả người yếu ớt dù một chút cũng không thể chống cự nổi. Gã mạnh một cách không thể tin nổi, đôi tay nhanh nhẹn cởi bộ cúc áo của nàng làm lộ ra chiếc bra đen đầy quyến rũ, ánh mắt chuyển sang thích thú. Kim Duyên giãy đạp, la lên.
“KHỐN NẠN!! BUÔNG TÔI RA!!“
Kim Duyên càng chống cự lại gã càng thích, hắn nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc bra đen vướng víu, sau đó liền hiện ra trước mắt gã là cặp ngực trắng nõn, căng mọng của nàng, cả đời gã cũng không thể ngờ được có thể chiêm ngưỡng vòng một đầy đặn tuyệt đẹp này, gã háo hức dùng tay xoa nhẹ một bên. Nàng ghê tởm gã, không muốn kẻ dơ bẩn đấy chạm vào thân thể mình, nàng càng lúc càng chống cự.
“CHÓ CHẾT!! BUÔNG RA MAU, THẬT DƠ BẨN!“
“Em thật cứng đầu, nhưng tôi là thích tính cách này của em đấy.“
Gã nhếch mép thành nụ cười, hắn nhanh chóng quay người nàng áp vào tường, chưa được mười giây nàng đã cảm nhận được chiếc váy ngắn quá gối của mình đang bị bàn tay dơ bẩn của gã nhẹ nhàng kéo xuống. Gã nuốt nước bọt một cái ực, đôi mắt trở nên phát sáng khi nhìn vòng ba căng mọng của nàng đang ở trước mặt cùng với chiếc quần lót đen quyến rũ. Kim Duyên bị đè vào tường, sức chống cự ngày một yếu dần, có chết nàng cũng không cho phép gã chạm vào người nhưng càng giãy giụa chống cự thì cặp mông của nàng lắc lư trước mặt gã khiến cho dục vọng trong người của gã càng tăng cao, gã vỗ nhẹ vào mông nàng, bàn tay di chuyển trên lưng.
“Buông tôi ra, tôi xin ông..“
Kim Duyên không thoát được, nước mắt đột nhiên rơi xuống, nàng vừa khóc vừa cầu khẩn hắn, bây giờ trường đã tối lại không có bóng người, đây là căn phòng cách âm dù có la hét to đến đâu vẫn sẽ chẳng ai nghe thấy, nàng chống cự la hét đến mệt lã người, người nàng đang một yếu đi, tay nàng thì bị hắn giữ chặt đến sưng đỏ, trước khi chịu sự thua cuộc nàng yếu ớt van nài một câu nói quá vô dụng trong tình cảnh này. Nước mắt đã chảy ướt cả khuôn mặt, chỉ có một chút tia hi vọng nhỏ nhoi trong đầu là ai đó sẽ đến cứu nàng.
“Em không cần phải lo, chỉ một chút em sẽ được sung sướng ngay…“
“RẦM”
Cánh cửa phòng bị ai đó phá cửa một cách thô bạo, chiếc cửa chịu lực mạnh nên văng vào trong phòng, Khánh Vân mồ hôi ướt cả lưng áo, thở nhanh vì leo thang bộ lên đây, ánh mắt cô giờ đây như thú dữ, nhìn thấy cảnh tượng Kim Duyên đang bị gã Đình Long kia đè vào tường, nghe tiếng nàng khóc nức nở, lửa trong lòng một lúc trỗi dậy, cô lấy đà bay tới đá hắn một cú vào mặt khiến gã lăn ra đất, cô tiến tới túm cổ áo gã lên, ánh mắt như muốn giết chết gã, cô đang thực sự rất tức giận.
“KHỐN NẠN, TÔI PHẢI GIẾT ÔNG!!“
Khánh Vân đấm tới tấp vào mặt gã, cô liên tục dùng lực mạnh khiến máu bắt đầu chảy ra từ khóe miệng gã ngày càng nhiều, trên sàn nhà có vài cây răng của gã bị cô đấm đến nỗi rơi ra, tay cô sưng đỏ nhưng vẫn không hả giận, cô dùng chân liên tiếp đạp vào mặt gã, trên tay đang cầm chiếc ghế gỗ dùng lực từ trên cao giáng xuống liên tiếp vào người đang nằm co ro chống đỡ dưới đất, gã bây giờ trông thật thê thảm, có lẽ gã sẽ chết mất nếu cô vẫn cứ đánh gã như thế này.
“ÔI LẠY CHÚA!! KIM DUYÊN!“
Hương Ly chạy theo sau cũng đến phòng, cô thở không ra hơi, cố chạy tới vịn vào tường để giữ vững, chưa kịp thở đã thấy Kim Duyên đang nằm ngất ra giữa phòng, trên người chỉ còn lại đồ lót, Hương Ly xanh mặt liền lấy chiếc áo khoác của mình che lại, gương mặt cô cực kỳ hoảng hốt, lay lay thân thể yếu ớt của cô bạn mình, đôi tay run run nhấn từng phím số trên điện thoại gọi cấp cứu. Còn một bên, Khánh Vân như một tên quỷ dữ đang điên loạn đánh đập người đang nằm dưới đất chịu trận, chỉ khi Hương Ly ra can ngăn thì mới chịu dừng lại…
Ngày hôm sau, tin tức này trở nên hot nhất trường, vẫn chưa ai có thể tin nổi là giáo viên Đình Long hiền lành lại là kẻ biến thái, đặc biệt hơn hết Kim Duyên chính là nạn nhân của gã khiến cho cả trường được một phen xôn xao, có chuyện để bàn tán. Kim Duyên sau khi được đưa vào viện liền tỉnh lại, không bị thương, chỉ do quá sợ hãi mà ngất đi, nghỉ ngơi một chút sẽ được ra viện. Còn về phần Đình Long, gã được lệnh bị đuổi thẳng khỏi trường, bị giải đến đồn cảnh sát với tội danh cưỡng hiếp, xâm hại thân thể người khác, về Khánh Vân cũng bị ép buộc phải xin lỗi gã vì đã cố ý gây thương tích, đánh gã đến nỗi khuôn mặt trở nên dị dạng, các bộ phận bên trong cũng bị thương không kém.
Thời gian dần trôi qua, chuyện đó có lẽ cũng chìm vào lãng quên, và Kim Duyên, cũng chẳng muốn nhớ lại. Mối quan hệ giữa Khánh Vân và Kim Duyên đang ngày một tốt đẹp hơn, sau lần về gã thầy giáo biến thái đấy, cô đều thường xuyên đưa nàng về tới nhà, mỗi tối đều nhắn tin cho nàng khiến cho nàng lại có cảm giác rất đặc biệt. Khánh Vân ở bên ngoài là một học sinh cấp ba ngỗ nghịch, bướng bỉnh nhưng bên trong lại là kẻ ấm áp đến ngốc nghếch, biết quan tâm, thời gian gặp nhau của cả hai ngày một nhiều lên, và nàng chẳng bao giờ chán khi ở bên cạnh cô, ngược lại là còn rất hạnh phúc.
“Khánh Vân! Chị ở đây.“
Kim Duyên đưa tay lên cao để Khánh Vân chú ý nhìn sang phía mình, cô chầm chậm bước tới rồi ngồi cùng với nàng, khóe miệng cong lên thành một nụ cười với nàng.
“Chị, chờ tôi lâu chứ?“
“Không, chị cũng mới đến thôi.“
Một cô gái trong bộ trang phục làm việc của trường, bước tới bàn của họ rồi đặt hai ly Latte lên bàn, hơi nóng từ trong bốc lên, có thể cảm nhận được hương thơm ngào ngạt của cà phê, sau rồi cô gái nở nụ cười rồi quay đi. Kim Duyên nhấp một ngụm, chợt nhớ ra gì đó rồi nhìn Khánh Vân.
“Này Vân. Chị vừa mới phát hiện một quán ăn cực ngon, hôm nay về ta cùng nhau đến nhé?“
“Xin lỗi. Hôm nay bận, em không thể về cùng chị được.”
Khánh Vân cầm chiếc muỗng khoáy cà phê, ánh mắt áy náy nhìn ra khung cửa sổ. Kim Duyên im lặng, bỗng dưng hôm nay trông cô thật khác lạ, gương mặt cô không còn vui vẻ như thường ngày, trầm lặng hiếm thấy. Nàng nhăn mặt, vờ làm nũng với cô.
“Không chịu ~ Hôm nay chị muốn em đưa chị về, đưa chị đi ăn.“
“Tại sao chỉ là em, mà không phải ai khác?“
“Vì em là người quan trọng, là người mà chị tin tưởng để dựa dẫm. Có em bên cạnh, chị thật sự cảm thấy rất an toàn.“
Lúc này ánh mắt Khánh Vân mới quay sang nhìn Kim Duyên, bỗng nhiên xoa đầu nàng , nở nụ cười bí ẩn. Cô im lặng một lúc, hơi tiến tới hôn nhẹ vào môi nàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn thẳng vào mắt nàng, khiến cho nàng có một chút cảm giác kỳ lạ khó tả.
“Đồ ngốc. Biết đâu người mà chị dựa dẫm, lúc nào đó lại đột nhiên biến mất.“
Kim Duyên như bất động, nhìn con người ngu ngốc trước mặt kia, không hiểu sao câu nói của Khánh Vân làm nàng buồn đến khó tả, nước mắt như sắp rơi xuống, câu nói vừa rồi giống như cô sắp đi bỏ nàng rồi vậy, trong lòng cảm thấy cực kỳ đau đớn, chua xót đến kỳ lạ. Kim Duyên lại thế nữa rồi, lại khóc nữa rồi…
[text_hash] => 74fe169c
)