Tuyệt Mỹ Alpha Cùng Beta Ám Vệ – Chương 62 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Tuyệt Mỹ Alpha Cùng Beta Ám Vệ - Chương 62

Array
(
[text] =>

Tác giả: Miêu Tam Tỉnh

Cố Đình Thâm cũng không tính toán nói cho Ảnh Nhất chuyện hệ thống.

Thứ nhất là hiện tại anh còn chưa tìm hiểu rõ bí mật đằng sau hệ thống này, thứ hai, Cố Đình Thâm chưa bao giờ quên, cái “Trò chơi nuôi dưỡng Ảnh đế” kia có thời hạn.

Thời hạn hệ thống đưa ra là mười năm, nếu trong vòng mười năm Ảnh Nhất vẫn không giành được giải Ảnh đế, cậu sẽ bị hệ thống “Định dạng”, một lần nữa biến thành bộ dáng tinh thần hỗn loạn trước kia.

Cố Đình Thâm không muốn Ảnh Nhất có gánh nặng tâm lý, cho nên chuyện này anh sẽ tự mình nghĩ cách giải quyết.

Dù thế nào, anh sẽ không để Ảnh Nhất biến trở về bộ dáng cũ.

Cố Đình Thâm rất hiểu Ảnh Nhất, Ảnh Nhất tuy rằng xuất thân là ảnh vệ, nhưng rất trọng tình, đối với sự thiện ý và tặng vật từ người khác đều sẽ khắc ghi trong lòng, tìm mọi cách báo đáp đối phương.

Điểm này có thể nhìn ra từ thái độ của Ảnh Nhất đối với những người hâm mộ kia.

Bất quá cũng chính vì thế, Cố Đình Thâm mới có thể từng bước hướng dẫn.

Anh ôn tồn nói với Ảnh Nhất, “Nếu không bỏ xuống được những người hâm mộ đó, vậy thì tiếp tục diễn kịch, xem như là để hồi đáp lại đại gia.”

“Còn về chuyện muốn luôn ở bên cạnh ta……”

Anh thân mật cọ cọ trán Ảnh Nhất, “Ngươi hiện tại không phải đang ở bên cạnh ta sao.”

“…… Không giống nhau.” Ảnh Nhất nhịn không được nhỏ giọng nói.

Cố Đình Thâm liền cười, cố ý xuyên tạc ý của cậu, hỏi cậu, “Chỗ nào không giống nhau? Chẳng lẽ ngươi còn muốn rời khỏi ta?”

Ảnh Nhất:?

Ảnh Nhất tức khắc có chút bị anh hỏi hồ đồ, cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, muốn cẩn thận suy nghĩ lại, thì đôi môi đã bị Cố Đình Thâm ôn nhu hôn lên.

Ảnh Nhất liền không còn cách nào suy nghĩ gì nữa, chỉ có thể ôm cổ Cố Đình Thâm, toàn tâm đắm chìm trong nụ hôn ngọt ngào này.

Kể từ khi Ảnh Nhất mang thai, toàn bộ Cảnh Viên liền chuẩn bị sẵn sàng.

Chẳng những có đội ngũ y tế túc trực 24 giờ, mà việc ăn, mặc, ở, đi lại cũng trở nên nghiêm cẩn và tinh tế hơn trước rất nhiều.

Ngay cả quản gia lão Ngô cũng không nhịn được chạy tới hỏi Cố Đình Thâm, có cần chuẩn bị phòng trẻ con ngay bây giờ không.

Việc chuẩn bị là điều chắc chắn, bất quá lần này Cố Đình Thâm không tự mình quyết định, mà cố ý hỏi ý kiến Ảnh Nhất.

Ảnh Nhất phát hiện, từ khi họ ở bên nhau, chủ tử đã càng ngày càng thường xuyên hỏi ý kiến cậu, thật sự xem cậu như một người bình đẳng để đối đãi.

Điều này làm Ảnh Nhất trong lòng vừa ấm áp, lại vừa cảm động, đồng thời cũng nỗ lực tập thói quen không còn xem Cố Đình Thâm là thần linh cao cao tại thượng, cố gắng dùng tâm thái bình thường để đối đãi Cố Đình Thâm.

Bởi vì cậu biết, Cố Đình Thâm cần không phải một kẻ phụ họa chỉ biết phục tùng.

Ảnh Nhất không muốn làm anh thất vọng.

Cho nên hiện tại, Ảnh Nhất cũng đang học cách bày tỏ suy nghĩ của mình.

Về chuyện phòng trẻ con, Ảnh Nhất thật sự có chút ý tưởng của riêng mình.

Chỉ là ý tưởng này, nếu là ở Đại Diễn, e là vô cùng không hợp quy củ.

Cậu đem băn khoăn nói cho Cố Đình Thâm nghe, Cố Đình Thâm cười xoa xoa đầu cậu, “Đây chính là ở nhà của chính chúng ta, làm gì có nhiều quy củ lung tung rối loạn như vậy.”

Ảnh Nhất liền mím môi cười, nói cho Cố Đình Thâm, “Ta muốn đem 【 Lưu Ảnh Cư 】 ở cách vách, cho hài tử ở.”

【 Lưu Ảnh Cư 】 là láng giềng gần chủ viện Cảnh Viên, nếu theo quy củ Đại Diễn, nơi đó chính là nơi chủ mẫu ở, còn hài tử sẽ ở sân xa hơn một chút.

Nhưng Ảnh Nhất biết, ở Hạ quốc, trẻ con khi còn nhỏ đều ở cùng cha mẹ, giống như nhà Lương Sanh vậy.

Tuy rằng Cảnh Viên cũng không thiếu sân cho hài tử ở, nhưng Ảnh Nhất nghĩ, nếu là cậu, đại khái cũng không muốn phải chia cách ở nơi xa xôi như vậy với con.

Ý tưởng này không bị Cố Đình Thâm phản đối, chẳng những không phản đối, Cố Đình Thâm còn cho người đem tấm biển 【 Lưu Ảnh Cư 】 mang về, treo ở trong chủ viện.

Anh từ phía sau ôm Ảnh Nhất, nhìn tấm biển treo ở giữa chủ viện, cười khẽ nói với Ảnh Nhất, “Từ nay về sau, nơi này chính là 【 Lưu Ảnh Cư 】.”

Ảnh Nhất ngẩng đầu nhìn mấy chữ to bay bổng phóng khoáng kia, cũng hơi cong khóe mắt lên.

Bất quá, nhìn thấy tấm biển này cậu mới nhớ tới một chuyện.

“Chủ tử, ngài khi đó làm sao lại nghĩ đến tên 【 Lưu Ảnh Cư 】 này?”

Trước đây Ảnh Nhất còn chưa nghĩ tới vấn đề này, nhưng hiện tại quan hệ giữa cậu và chủ tử rốt cuộc đã khác trước, Ảnh Nhất không khỏi có chút tò mò, muốn biết Cố Đình Thâm lúc trước vì sao lại đặt tên này cho sân của cậu.

Cố Đình Thâm nghe vậy, hiếm khi trầm ngâm một lát.

Anh đương nhiên sẽ không nói cho Ảnh Nhất, 【 Lưu Ảnh Cư 】 là nơi ở của nhân vật “Ảnh Nhất” trong trò chơi 《 Đại Diễn 》.

Nhưng anh đồng thời cũng không nhịn được suy nghĩ, lúc trước anh đặt tên nơi ở cho nhân vật “Ảnh Nhất” kia, vì sao lại lấy ba chữ 【 Lưu Ảnh Cư 】.

Cố Đình Thâm lại nhớ tới thi cốt tàn khuyết của Ảnh Nhất kiếp trước phục Long Uyên Đế, cùng với hình ảnh Ảnh Nhất đầy người máu me, lặng lẽ ngã xuống dưới cảnh tượng đổ nát thê lương trong phim trường 《 Lưỡi dao sắc bén 》.

Trong lòng đột nhiên dâng lên một trận đau đớn như kim châm, Cố Đình Thâm khép hờ mắt, sau một lúc lâu mới giọng khàn khàn nói với Ảnh Nhất, “Đương nhiên là vì, có thể vĩnh viễn lưu ngươi lại bên cạnh ta.”

Nhạy bén nhận thấy sự thay đổi cảm xúc rất nhỏ của anh, Ảnh Nhất xoay người lại trong lòng anh, nhẹ nhàng hôn lên môi Cố Đình Thâm, “Ta liền ở chỗ này, không đi đâu cả.”

Khi Ảnh Nhất mang thai hơn một tháng, một buổi sáng, Cố Đình Thâm còn đang trong giấc mơ, bỗng nhiên phát hiện người trong lòng đột nhiên chạy ra ngoài.

Anh lập tức mở mắt cũng đi theo xuống giường, vừa theo tiếng đi vào phòng vệ sinh, liền nghe thấy tiếng nước chảy ào ào và tiếng nôn khan mơ hồ.

Anh bỗng nhiên nhớ đến lời dặn dò của bác sĩ.

Bác sĩ nói, từ tuần thứ 6 của thai kỳ bắt đầu, thai phụ đại đa số sẽ xuất hiện các triệu chứng như nôn mửa, buồn ngủ, mệt mỏi.

Tuy rằng sớm đã biết, nhưng khi nhìn thấy Ảnh Nhất sắc mặt tái nhợt từ phòng vệ sinh đi ra, Cố Đình Thâm vẫn thấy rất đau lòng.

Anh ôm Ảnh Nhất đến ghế sofa, đút Ảnh Nhất uống xong một ly nước ấm, sau đó lại dỗ cậu ăn chút cháo thanh đạm.

Lúc ăn cơm, Ảnh Nhất lại nhịn không được nôn ra.

Khi nôn, cậu còn cố gắng tránh Cố Đình Thâm, bởi vì cậu biết Cố Đình Thâm có bệnh sạch sẽ.

Cố Đình Thâm thấy thế, tức khắc vừa giận vừa cười, nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên mông cậu, “Đến lúc nào rồi, còn chú ý nhiều như vậy?”

Ảnh Nhất mắt ướt dầm dề dựa vào lòng anh, cọ cọ cổ anh như động vật nhỏ, giọng nhỏ xíu, “…… Chủ tử ngài thật tốt.”

Cố Đình Thâm liền nhịn không được thở dài trong lòng, nghĩ, nếu không phải anh, Ảnh Nhất cũng sẽ không chịu loại tội này.

Thế mà như vậy, Ảnh Nhất còn nói anh tốt, quả thực làm anh muốn không đau lòng cũng không được.

Bữa sáng qua đi, Cố Đình Thâm lại đưa Ảnh Nhất đi làm một lần kiểm tra sức khỏe.

Cơ thể Ảnh Nhất cũng không có vấn đề gì, thậm chí còn khỏe mạnh hơn rất nhiều so với đại đa số thai phụ.

Bác sĩ nói cho họ, tình trạng ốm nghén là hoàn toàn bình thường.

Bất quá, sau khi làm kiểm tra, thần sắc bác sĩ quả thật có chút kinh hỉ và bất ngờ.

“Chúc mừng hai vị, Vệ tiên sinh mang thai là song bào thai!”

Cố Đình Thâm:……

Ảnh Nhất:……

Tuy rằng có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh Ảnh Nhất liền tò mò mà ghé sát màn hình máy tính, nghe bác sĩ giảng là làm thế nào để nhìn ra trong bụng cậu là song thai.

Cố Đình Thâm thần sắc ôn hòa từ phía sau ôm cậu, thấy Ảnh Nhất cũng không có phản ứng quá lớn, liền cũng cùng cậu nghe phổ cập khoa học.

Về đến chủ viện, Ảnh Nhất rất nhanh liền mệt mỏi.

Cố Đình Thâm lên giường dỗ cậu ngủ xong, rất nhanh đi đến ngoài phòng, báo tin Ảnh Nhất mang song bào thai cho Cố lão gia tử.

Cố lão gia tử:!!!

Hoàn toàn không nghĩ tới Cố Đình Thâm không lên tiếng thì thôi, một lần liền đến cái lớn, Cố lão gia tử lập tức vui mừng không thôi, lập tức liền muốn truyền vị trí gia chủ Cố gia cho Cố Đình Thâm.

Cố Đình Thâm lại không có gì vui mừng, chỉ thái độ kiên quyết nói, “Tôi hiện tại không có tinh lực quản Cố gia, trong khoảng thời gian này, tôi phải hảo hảo bầu bạn với cậu ấy.”

Cố lão gia tử tức khắc có chút cảm thán, không nghĩ tới Cố Đình Thâm luôn luôn lạnh nhạt không có gì hơi thở nhân tình cũng sẽ có một ngày như vậy.

Bất quá ông vẫn có thể thể hội tâm tình của Cố Đình Thâm, “Nam Beta thụ thai vốn là không dễ, quá trình mang thai cũng càng gian nan một chút, con là nên hảo hảo bầu bạn với cậu ấy.”

“Cũng may lão nhân ta thân thể còn tính cứng cáp, liền lại thay con thủ hai năm Cố gia.”

Cố Đình Thâm liền khẽ cười, “Vậy trước cảm ơn tổ phụ.”

“Đúng rồi, Cố Diệu Tổ gần đây thế nào?” Anh hỏi Cố lão gia tử.

Kể từ lần trước nói chuyện với Cố Diệu Tổ, Cố Đình Thâm gần đây thật sự không chú ý nhiều đến tin tức của hắn.

Cố lão gia tử nghe vậy, bỗng nhiên thở dài một hơi thật sâu, kể cho anh nghe chuyện của Cố Diệu Tổ.

Bởi vì lời nhắc nhở của Cố Đình Thâm, Cố Diệu Tổ sau khi trở về tìm người tra rõ Lưu Lam.

Trong quá trình này, hắn trước đưa Cố Kim Danh đi làm kiểm tra sức khỏe. Kết quả kiểm tra sức khỏe cho thấy, Cố Kim Danh trên người có nhiều vết thương da thịt, có những vết bầm tím thậm chí đã có hai ba năm thời gian, vừa nhìn là đã chịu bạo lực lâu dài.

Trải qua Cố Diệu Tổ gặng hỏi, Cố Kim Danh rốt cuộc khóc lóc nói cho hắn, là mẹ vẫn luôn lén lút đánh hắn.

Kết quả này, đừng nói là Cố Diệu Tổ, ngay cả Cố lão gia tử cũng bị chấn kinh mạnh một phen.

Họ dù thế nào cũng chưa nghĩ đến, Cố Kim Danh hàng ngày sinh hoạt dưới mí mắt họ, thế mà vẫn luôn bị ngược đãi từ mẹ ruột!

Cố Diệu Tổ lập tức cách ly Cố Kim Danh và Lưu Lam.

Cùng lúc đó, kết quả điều tra nhắm vào Lưu Lam cũng được đưa đến bàn Cố Diệu Tổ —— Lưu Lam thế mà lại có liên hệ với Bạch Cập cùng với tổ chức đằng sau Henry!

Hơn nữa không chỉ là cô ta, mẹ chồng cô ta, mẹ ruột Cố Diệu Tổ là Tôn Đình cũng có liên hệ dây mơ rễ má với tổ chức kia.

Cố lão gia tử cũng không biết Cố Diệu Tổ lúc ấy đã trải qua tâm trạng như thế nào, nhưng cuối cùng ông nhìn thấy chính là, Cố Diệu Tổ quả quyết đưa cả nhà dọn ra khỏi Cố gia.

Dọn ra đi sau, Cố Diệu Tổ lập tức đệ đơn ly hôn Lưu Lam, đồng thời cũng chính thức tuyệt giao với mẹ ruột Tôn Đình, hiện tại đúng là lúc gà bay chó sủa.

Cố lão gia tử nói những điều này, hơi có chút cảm thán.

Cố Đình Thâm nghe vậy, lại không có phản ứng gì, bởi vì những điều này cũng không khác biệt lớn so với dự tính ban đầu của anh.

Những năm gần đây, Cố Diệu Tổ tuy rằng vẫn luôn không công khai nhắm vào Cố Đình Thâm, nhưng trong lén lút, những động tác nhỏ của hắn vẫn không trốn thoát khỏi mắt Cố Đình Thâm.

Chẳng qua, có lẽ là vì vẫn luôn bị Tôn Đình áp chế mạnh mẽ, Cố Diệu Tổ ngay cả việc chơi xấu cũng không đủ tàn nhẫn, cho nên mới vẫn luôn không chạm được vảy ngược của Cố Đình Thâm.

Mà lần này, Cố Đình Thâm sở dĩ vạch trần chuyện của Lưu Lam, cũng bất quá là vì Lưu Lam chọc tới Ảnh Nhất.

Nếu cô ta dám ỷ vào thân phận vợ Cố Diệu Tổ, xúi giục Cố Kim Danh nói năng lỗ mãng với Ảnh Nhất, vậy thì đừng trách Cố Đình Thâm lột bỏ thân phận này của cô ta, làm cô ta vĩnh viễn không thể bước chân vào cửa Cố gia.

Ảnh Nhất tỉnh ngủ sau, phát hiện Cố Đình Thâm đang dựa vào bên cạnh cậu đọc sách.

Phát giác cậu tỉnh, Cố Đình Thâm xoa xoa mặt cậu, ôn tồn hỏi cậu, “Cảm giác thế nào?”

Lúc mới mang thai Ảnh Nhất kỳ thật cũng không có cảm giác gì, thậm chí một lần nghi ngờ chính mình căn bản không mang thai, nhưng từ sáng nay nôn qua đi, Ảnh Nhất liền cảm giác các loại triệu chứng thai kỳ toàn bộ bùng lên, tuy rằng ngủ một giấc, nhưng vẫn cảm thấy có chút mệt.

Cậu nhịn không được cọ cọ lòng bàn tay Cố Đình Thâm.

Cố Đình Thâm thấy thế, khẽ cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu.

Ảnh Nhất rất nhanh chui vào lòng anh, ngửa đầu nhìn Cố Đình Thâm.

Cố Đình Thâm buông quyển sách trên tay, cũng ánh mắt ôn hòa lẳng lặng nhìn cậu.

Bốn mắt nhìn nhau một lát sau, Ảnh Nhất đột nhiên hỏi Cố Đình Thâm, “Chủ tử vì sao tâm trạng không tốt?”

Cố Đình Thâm hơi nhướng mày, không nghĩ tới cậu thế nhưng chú ý tới.

Liền thấy Ảnh Nhất vừa cân nhắc vừa tiếp tục nói, “Từ khi biết chuyện song bào thai, ngài cứ như vậy.”

Cố Đình Thâm lúc này mới nhịn không được cười, đôi mắt phượng xinh đẹp cong cong, nhịn không được hôn một cái lên trán Ảnh Nhất, “Thế nhưng bị ngươi phát hiện.”

Ảnh Nhất theo lẽ thường gật gật đầu, nghiêm túc nhìn anh, “Cho nên là vì sao?”

Cố Đình Thâm đặt tay phủ lên bụng cậu, lúc này mới hơi thở dài một hơi, nhỏ giọng nói, “Nam Beta mang thai vốn đã không dễ, ngươi đây còn là song thai, ta lo lắng sẽ thương tổn đến thân thể của ngươi.”

Trong khoảng thời gian này Cố Đình Thâm đã xem qua rất nhiều phổ cập khoa học về thai kỳ, cũng xem rất nhiều phim tài liệu máu me, điều này làm anh lần đầu tiên biết, hóa ra việc mang thai sinh mệnh là một quá trình gian nan đến vậy, gánh nặng lên cơ thể mẹ cũng cực lớn, thậm chí có khả năng sẽ gây ra tổn thương vĩnh viễn cho cơ thể mẹ.

Mỗi khi nhìn thấy những hình ảnh máu me, tiếng kêu thảm thiết khản đặc, tiếng khóc, Cố Đình Thâm đều nhịn không được nhớ tới thân ảnh tắm máu của Ảnh Nhất kiếp trước, nghĩ đến những khổ sở cậu đã chịu kiếp này, nghĩ đến việc cậu sắp gian nan mang thai con nối dõi cho anh.

Cố Đình Thâm thậm chí có chút hối hận làm Ảnh Nhất mang thai.

Nhưng anh không thể nói với Ảnh Nhất những điều này.

Anh tuy rằng chưa nói, Ảnh Nhất lại vẫn nhận ra sự tự trách của anh.

Điều này ít nhiều làm Ảnh Nhất cảm thấy không thể tưởng tượng, bởi vì, bất luận kiếp trước hay kiếp này, cậu chưa bao giờ nhìn thấy cảm xúc tương tự trên người chủ tử.

“…… Ta không sao.” Cậu lắp bắp mở miệng trong lòng Cố Đình Thâm, nhất thời cũng không biết nên an ủi người đàn ông hiếm khi uể oải này như thế nào, chỉ có thể cố gắng truyền đạt tâm trạng của mình đến Cố Đình Thâm.

“Tuy rằng chuyện mang thai này, bản thân ta ngay từ đầu cũng rất kinh ngạc, nhưng mà…… Nếu được làm lại, ta khẳng định vẫn sẽ lựa chọn vì ngài mang thai con nối dõi.”

Cậu bao lấy tay Cố Đình Thâm đang đặt trên bụng mình, cùng anh mười ngón tay đan vào nhau.

“…… Mỗi lần nghĩ đến đây đang mang thai con của ngài, ta đều cảm giác như đang nằm mơ vậy.”

Cố Đình Thâm rũ mắt lẳng lặng nhìn cậu, ánh mắt dần dần ôn nhu xuống, cùng Ảnh Nhất cùng nhau cảm thụ nhiệt độ bụng cậu.

“Sẽ rất vất vả.” Sau một lúc lâu, Cố Đình Thâm nhẹ giọng nói với cậu.

Ảnh Nhất cười ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh, “Có chủ tử ở, thuộc hạ không sợ vất vả.”

Cố Đình Thâm nghe vậy, nhịn không được kéo cậu lại gần trong lòng, bất đắc dĩ cười than một tiếng, “Đồ ngốc.”

Tác giả có lời muốn nói: Ảnh Tiểu Nhất kiêu ngạo ưỡn cái bụng: Phu quân ta thiên hạ đệ nhất lợi hại! Hai đứa!

Mỹ nhân Cố: Là lúc nên đưa phẫu thuật thắt ống dẫn tinh (buộc ga-rô giải phẫu) vào lịch trình rồi: )

Ảnh Tiểu Nhất quả thực là thiên sứ QAQ!!!

Các bé đáng yêu Tết Nguyên Tiêu vui vẻ nha ~ một công đôi việc một lần sinh hai, về sau Ảnh Tiểu Nhất liền không cần phải chịu tội nữa. Một đứa họ Cố một đứa họ Vệ, tên mà mọi người đặt hôm qua Miêu Miêu đều thấy rồi nha ~ sẽ cẩn thận sàng lọc 23333, sau đó nếu mọi người còn ý tưởng về tên của hai bảo bảo này, cũng có thể tiếp tục nói cho Miêu Miêu ở khu bình luận ha moah moah ~

Còn có nội dung mọi người muốn xem tiếp theo ta cũng đều thấy rồi, cảm giác đều viết ra không chừng còn phải mười vạn chữ ha ha ha ha…… Cảm ơn mọi người dinh dưỡng dịch ba ba pi ~

*

Hôm nay đến giúp một bé đáng yêu đẩy một chút truyện mới, là đề tài vô CP vô hạn lưu, bé đáng yêu nào cảm thấy hứng thú có thể đi xem ha ~

Văn án như sau ↓

《 5 năm mô phỏng, ba năm thi đại học 》 tác giả: Kính Sắc Lưu Li ID bài viết 5454957

Doãn Triết Ngọc có một quyển tập tranh

Trên đó vẽ đầy các loại yêu ma quỷ quái cùng với thần minh, sau khi vẽ xong tờ cuối cùng của tập tranh, hắn đi tới một trường học thần kỳ

Người trong trường học đều là học sinh cấp ba, yêu cầu thông qua việc không ngừng tham gia khảo thí thuận lợi thi đại học, mới có thể trở về thế giới hiện thực

Mọi người sau khi tiến vào thế giới này đều có thể đạt được một thân phận che giấu, mà Doãn Triết Ngọc đạt được không phải một thân phận, mà là một quyển tập tranh thân phận

Vì thế không bao lâu ——

Trong trường học đột nhiên có thêm vài vị đại lão thần bí

Thanh niên trên mặt vẽ trang điểm hề luôn thích tạo ra một vài trò đùa dai cho người khác, khi thành công dọa người khác nhảy dựng hắn sẽ cười ha ha lên, làm người ta không rõ rốt cuộc ai mới là quỷ quái.

Thanh niên tóc xoăn màu đen luôn thích lười biếng ngáp, nhưng không có ai dám đối diện với đôi mắt thanh niên, bởi vì không có bất kỳ bí mật nào có thể tránh khỏi đôi mắt thanh niên.

Thiếu niên tóc mai trắng thuần luôn nhắm một đôi mắt, đi đường nghiêng ngả lảo đảo, khi hắn mở hai mắt ra, người nhìn thẳng hắn đều hóa thành tượng đá.

[text_hash] => 9abf62bb
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.