Tú Sắc Nông Gia – 193 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Tú Sắc Nông Gia - 193

Array
(
[text] =>

193: Khác thường (4)

Lai Sinh nhanh chóng quay lại.

“Cháu nó vẫn đang ngủ ngoan lắm!” Lai Sinh vui vẻnói.

“Thế à?” Loan Loan liếc nhìn hắn một cái, cũng cười nói.

Lai Sinh gật đầu, lập tức nói tiếp: “Chị dâu, hay để đệ bế cháu dậy nhé! Giờ này còn ngủ, lúc nữa thức dậy lại chơi đến khuya!”

“Không cần! Cứ để cháu ngủ đi!” Loan Loan nói. Chỉ có bát đũa của hai người nên rửa xong rất nhanh, sau đó nàng lấy nồi ra ngoài múc nước bưng vào, nói: “Cũng không còn việc gì nữa, đệ đi nghỉ ngơi đi.” Nói xong nàng nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Lai Sinh lập tức tiến lại gần nói: “Chị dâu mệt hả? Hay để đệ làm cho.”

“Không cần đâu.” Loan Loan nhìn hắn cười cười: “Chỉ có chén bát của hai người thôi mà, có gì đâu mà mệt. Haiz, chỉ là trong lòng có chút phiền muộn, chuyện của Nguyên Sinh thật làm cho người ta lo lắng.”

Lai Sinh liền ngồi xuống cạnh bàn, quan tâm hỏi: “Chị dâu đừng quá lo lắng, không phải đã nói trên mỏ sẽ phái người đi điều tra cẩn thận sao?”

Cất bát đũa xong, Loan Loan cởi tạp dề ra treo lên, đi ra khỏi phòng bếp. Lai Sinh cũng đứng dậy đi theo phía sau.

“Tuy nói vậy nhưng dù sao chuyện này cũng không nhỏ. Có vẻ như Tạ Đại nhất định sẽ không bỏ qua chuyện này đâu.” Loan Loan lại thở dài, quay người đi vào phòng Lai Sinh gấp chiếc chăn mà đêm qua Vương Nguyên Sinh đã đắp, nói với Lai Sinh: “Đứa nhỏ Nguyên Sinh này thỉnh thoảng rất nghịch ngợm, nếu nó làm gì không đúng, đệ cũng đừng giận nhé. Tẩu đã mắng nó rồi, lại dám chưa được đệ đồng ý đã lấy chăn ra dùng. Đệ yên tâm, sáng mai có nắng chị dâu sẽ giặt sạch giúp đệ.”

Lai Sinh ngạc nhiên nói: “Chị dâu, không sao đâu mà, để đệ tự giặt được rồi. Đệ hay quên lắm, ngày mai tẩu nhớ nhắc đệ nhé.”

Loan Loan liền cười: “Ôi, Lai Sinh ngày càng hiểu chuyện, biết chia sẻ gánh nặng giúp chị dâu rồi đấy!”

Lai Sinh cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt hắn, chỉ thấy hắn gãi gãi đầu có chút ngại ngùng.

Loan Loan nhìn thấy thế lại nói: “Nhà tẩu chỉ có một đứa em trai này, cha mẹ đều cưng chiều nên có đôi lúc khó tránh khỏi hơi tùy hứng. Gần đây xảy ra nhiều chuyện như vậy cũng do tính tình ham ăn lười làm của nó. Bây giờ còn giành chăn với đệ, đệ yên tâm, chờ đến hôm nào rảnh, chị dâu nhất định sẽ về nhà nói chuyện đàng hoàng. Tẩu sẽ dặn dò cha mẹ dạy dỗ nó cẩn thận, nếu cần phải đánh cho nó một trận nhớ đời mới được.” Đồng thời nét mặt nàng cũng tỏ vẻ rất giận, cho thấy nàng đang nghiêm túc lắm.

Đáy mắt Lai Sinh hiện lên vẻ lo lắng, ngượng ngùng cười khuyên: “Chị dâu không cần nghiêm trọng như vậy đâu ạ! Bình thường đệ cũng rất nghịch ngợm, vậy mà cho đến giờ chị dâu và ca ca cũng chưa từng đánh đệ lần nào cả mà.”

“Đệ là đệ, nó là nó.” Loan Loan nặng nề hừ một tiếng: “Đệ xem nó đã gây ra chuyện gì, nếu không phải vì tính lười biếng của nó, chạy đến chỗ người khác nhặt than đá, thì sao lại xảy ra nhiều chuyện như vậy? Còn làm cho cha tẩu phải mất mặt đi cầu người ta. Con cái nhà người ta đều ngoan ngoãn. Nó thì ngược lại, từ nhỏ đến lớn đều làm cho người ta phải nhọc lòng…” Nói đến đoạn sau, trong lòng Loan Loan thật sự thấy tức giận.

Lai Sinh thấy Loan Loan tức giận như vậy, trong lòng âm thầm lo lắng, đến khi Loan Loan trở về phòng nàng rồi hắn vẫn thấy bất an. Một lúc sau, hắn quyết định sang tìm Loan Loan.

“Chị dâu, thật ra chăn này là do đêm đó đệ đưa cho Nguyên Sinh.”

Loan Loan lộ vẻ kinh ngạc: “Sao có thể!” Nàng lập tức an ủi hắn: “Lai Sinh, chị dâu biết đệ hiểu chuyện hơn. Mặc dù chỉ là chuyện nhỏ, nhưng từ chuyện nhỏ mới có chuyện lớn, nó làm sai thì phải chịu, không lột đi một tầng da sao nó nhớ kĩ được đây!”

“Không phải vậy, chị dâu à, chăn này đúng là do đệ lấy ra mà.” Sau đó Lai Sinh kể lại cho Loan Loan nghe chuyện đêm đó hai người ăn cơm xong, hắn chủ động mang chăn ra cho Vương Nguyên Sinh.

Loan Loan không thể tin nổi nhìn hắn: “Nhưng Lai Sinh à, hồi sáng chính đệ đã nói Nguyên Sinh tự lấy chăn này ra mà?”

Mặt Lai Sinh đỏ lên, hồi lâu sau ậm ừ nói: “Là do hồi sáng đệ vẫn chưa tỉnh ngủ, nên nhớ nhầm ấy mà.”

Loan Loan bình tĩnh nhìn hắn, nghiêm túc hỏi: “Lai Sinh, có phải đệ có chuyện gì không nói cho chị dâu biết không? Đệ yên tâm, bất luận như thế nào, chị dâu và ca ca cũng sẽ không hại đệ.”

Lai Sinh nhìn ánh mắt nghiêm túc của Loan Loan, hốc mắt hơi đỏ lên. Loan Loan cũng không vội, nàng lẳng lặng ngồi chờ, bất kể như thế nào nàng cũng muốn nghe chính miệng hắn nói ra. Nhất thời cả gian phòng rơi vào yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều của con trai nàng đang ngủ. Khoảnh khắc sau đó làm nàng thất vọng vô cùng, Lai Sinh không chịu nói gì cả, chỉ nói sau này sẽ nhớ rõ.

Bất kể Lai Sinh thật sự được tỉnh táo hay thỉnh thoảng được bình thường, thỉnh thoảng lại phát bệnh, chúng đều nhen nhóm trong lòng nàng và Bách Thủ một tia hy vọng.

Sáng hôm sau, sau khi thức dậy nấu cơm, việc đầu tiên Loan Loan làm là đi gọi Lai Sinh dậy ăn cơm. Lai Sinh quấn chăn xoay người, bỉu môi lẩm bẩm hai câu lại ngủ tiếp.

Làm liên tiếp hai ca, khi Bách Thủ trở về đáy mắt đã có chút tơ máu. Loan Loan vội vàng bưng cháo cho hắn ăn. Trong lúc Bách Thủ ăn, nàng bắt đầu thu dọn nhà cửa. Cũng may nhà nàng không rộng lắm. Bách Thủ cơm nước xong liền đi nghỉ ngơi, nàng cũng đã thu dọn xong. Đến lúc nàng cơm nước xong, cũng vừa lúc Lai Sinh tỉnh dậy. Loan Loan cũng không thèm quản hắn, đi vào phòng bế con. Đợi nàng bế con ra liền thấy Lai Sinh đang ngồi ở cửa phòng bếp, thấy nàng hắn lập tức nói: “Chị dâu, sao không có gì ăn hết vậy?”

“Đồ ăn ở trong bát, còn dưa chua ở trong vại, đệ không biết à?”

Lai Sinh chu miệng, tay chân đều lười biếng đã quen, hắn thật không muốn động chút nào. Hắn đi vào phòng bếp, chưa đến một phút đã cầm hai cây dưa chua tới trước mặt Loan Loan: “Chị dâu, hai cây có được không?”

“Tùy đệ… Này này, phải để vào trong bát chứ, đệ cầm như thế làm gì?” Nhìn thấy nước dưa chua suýt nữa rơi vào người con, Loan Loan gần như quát lên.

“Nhưng mà đệ không biết thái.” Không hề có chút cảm giác mình đã làm sai, Lai Sinh vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn Loan Loan, đồng thời lại đưa một bàn tay còn lại lên dụi mắt. Loan Loan còn chưa kịp ngăn cản, đã nghe thấy Lai Sinh kêu lên một tiếng: “A, đau quá!”

“Sao đệ ngốc thế, tay đã cầm đồ chua lại còn đưa lên dụi mắt, không đau mới là lạ!” Loan Loan vội vàng đi lấy khăn thấmnước lau mắt cho hắn, vừa mắng. Đồng thời trong lòng nàng lại bắt đầu than thở.

Chờ Lai Sinh ăn cơm xong, Loan Loan mang cái chăn hôm trước Vương Nguyên Sinh đã dùng ra cho Lai Sinh đi giặt.

Lai Sinh mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào cái chậu đầy ứ, hét to: “Chị dâu đã đồng ý giặt giúp đệ rồi mà!”

Loan Loan cũng trừng mắt, nhìn vẻ mặt bất mãn của Lai Sinh đúng là hoàn toàn không nhớ chuyện đêm qua, nàng yên lặng bê chậu đi.

Cả buổi sáng trong đầu nàng đều nghĩ đến hành động mấy ngày nay của Lai Sinh, đôi lúc tỉnh táo, đôi lúc lại ngu ngơ hay quên, Lai Sinh trước kia chính là như vậy. Nhưng hình như bây giờ hắn còn quên trầm trọng hơn trước nữa. Lần trước là chuyện lấy chăn, lần này đến chuyện giặt chăn, rõ ràng chính bản thân hắn làm, vì sao vừa sang hôm sau đã không nhớ được gì nữa?

Bình thường mỗi khi Bách Thủ trực ca đêm, ban ngày hắn sẽ nghỉ ngơi đến tận bữa trưa. Loan Loan cũng sẽ không đi quấy rầy, cứ để hắn ngủ đến khi tự thức dậy.

Cơm trưa cũng chỉ có hai người Loan Loan và Lai Sinh cùng ăn với nhau. Ăn cơm xong, Loan Loan bảo Lai Sinh rửa bát. Trước khi hắn phàn nàn, Loan Loan liền giao nhiệm vụ: “Đệ còn chưa làm xong việc thì không được phép đi chơi.”

Mạch Thảo tới chơi lúc Loan Loan đang dạy con tập đi, Lai Sinh cũng vừa làm xong việc.

Loan Loan thấy tò mò, thường ngày Mạch Thảo tới đây đều mang theo thức ăn, hầu như chưa bao giờ đến tay không cả, vậy mà hôm nay hai tay cô bé lại trống trơn, ngồi một lúc lâu vẫn chưa thấy có ý định về. Loan Loan liền nói: “Nhà hai chúng ta ở sát bên nhau, rảnh rỗi cháu cứ đến đây chơi nhé, còn có thể nói chuyện với thẩm. Dù sao mẹ cháu cũng không ở nhà mà.”

Sau đó Mạch Thảo khoa chân múa tay một lúc, ý nói trưa nay mẹ cô bé có về nhà, nhưng bảo nàng sang nhà Loan Loan chơi với em bé!

Loan Loan không khỏi cảm thấy kỳ lạ.

Rốt cuộc nhà Hương Tú có chuyện gì, sao lại đuổi Mạch Thảo ra ngoài?

Mạch Thảo ngồi hơn một canh giờ mới rời đi.

******

Hôm nay không có nắng, trời cứ âm u như muốn mưa, cây hai bên đường bị gió lay động rào rào. May mắn nhà nàng không ở hướng đầu gió mà ở chỗ khuất, nàng bưng ghế ra ngồi ôm bé con, kéo theo Lai Sinh ngồi bên bậu cửa.

Loan Loan ngồi chơi đùa với con trai, có ai đi ngang qua cửa còn thuận miệng chào hỏi hai câu, gặp ai rỗi rãi còn có thể đi đến trêu chọc em bé. Lai Sinh nhàm chán hết nhìn đông lại nhìn tây. Nhiều lần hắn muốn trộm chuồn đi chơi đều bị Loan Loan gọi lại.

Xế chiều Bách Thủ tỉnh dậy. Nàng đưa con cho Lai Sinh rồi đi vào phòng bếp hâm nóng lại thức ăn cho Bách Thủ. Lúc đi ra đã thấy Lý Đại Trí đang ngồi bế con mình, còn Lý Đại Thạch thì ngồi xổm bên cạnh vui vẻ nhìn bé con bị chọc cho khanh khách cười không ngừng.

Từ khi được vào thư viện, Lý Đại Trí rất ít khi trở về. Giờ đã đỗ tú tài, nghe nói thỉnh thoảng hắn còn giúp đỡ viện trưởng viết vài thứ. Mặc dù không được tiền, nhưng đây là một loại vinh dự mà có tiền cũng không mua được. Không biết hôm nay Lý Đại Trí trở về vì chuyện gì?

Loan Loan cười chào hỏi hắn, sau đó sai Lai Sinh vào nhà bưng thêm hai cái ghế ra.

Lý Đại Trí vội vàng ngăn lại: “Không cần không cần, chúng ta cũng sắp phải về nhà rồi.”

Lai Sinh lại không khách khí, vừa nghe thấy Lý Đại Trí nói không cần liền đặt mông ngồi trở xuống.

Loan Loan cười nói: “Không phải còn chưa đi sao, ngồi thêm lát nữa đi!”

“Không… cần đâu vợ Bách Thủ. Đệ đệ khó khăn lắm mới về… về nhà được một chuyến, mẹ ta ở nhà đang mong lắm…!” Lý Đại Thạch cười giải thích.

“À, cũng đúng, đại nương thường mong huynh về lắm đấy! Hai người nhanh về nhà đi!” Loan Loan đưa tay đỡ lấy con trai.

Lý Đại Trí đưa đứa bé lại cho Loan Loan, khách khí hai câu rồi mới rời đi, vừa được vài bước, đột nhiên hắn quay đầu nhìn Loan Loan nói: “Đứa nhỏ rất đáng yêu!”

Loan Loan khẽ kinh ngạc, lập tức cười nói: “Cảm ơn huynh!”

Hiện giờ trên người Lý Đại Trí có nhiều thêm một phần tự tin, toàn thân đều tỏa ra hơi thở của thư sinh, trong đám nông dân như bọn họ lại càng lộ vẻ bất phàm. Lý Đại Trí cũng là người tốt tính, người nào gả cho hắn nhất định không kém.

Người có được một tất sẽ mất một!

Nàng thử nghĩ đến cuộc sống hiện tại của mình, thầm cảm thấy rất thỏa mãn! Nếu như nàng không đến nơi này, có lẽ ở thế kỷ hai mươi mốt nàng cũng đã kết hôn rồi, không biết mình sẽ gặp được người đàn ông như thế nào?

Lúc Bách Thủ đi ra, Loan Loan còn đang ngồi ngẩn người ở cửa, bé con đã sớm ngủ thiếp đi, còn Lai Sinh không biết đã chạy đi từ lúc nào!

194: Chân thành giải bày

 Bế con vào giường xong, Loan Loan và Bách Thủ ngồi trong sân nói về chuyện của Lai Sinh. Bách Thủ cũng cảm thấy mấy ngày gần đây Lai Sinh vẫn là Lai Sinh trước đây, nhưng lại không giống trước nữa!

Đến giờ ăn cơm tối, Lan Hoa bưng một bát thịt đến. Là món khoai tây xào thịt Cát Sơn vừa xào xong.

Cho đến lúc Lan Hoa rời đi, Loan Loan vẫn có chút không dám tin, đây là lần đầu tiên mẹ Lan Hoa sai con mang thịt sang biếu.

Thịt nửa nạc nửa mỡ béo mà không ngấy. Lai Sinh nhìn mà chảy nước miếng, không nói hai lời liền bốc lấy một miếng thịt mỡ cho vào miệng, vừa ăn vừa kêu to: “Ngon quá đi!”

Tục ngữ nói có qua thì phải có lại.

Nhận một bát thịt của người ta thì cũng phải đưa lại chút gì đó. Vì vậy Loan Loan ra nhà sau lấy một miếng gan lợn luộc lên thái thành lát mỏng, để một nửa vào bát, sau đó lại cho thêm chút ớt thái nhỏ vào, thêm ít muối, ít hạt tiêu, sau đó trộn đều lên, rồi mới bảo Lai Sinh mang sang bên kia.

Trước kia gan lợn nàng đều luộc chín rồi thái lát là ăn được, nhắm rượu cũng rất ngon. Nàng cũng từng nhắc đến việc trộn gan lợn với ớt, nhưng vì lười, lại còn đang mang thai nên nàng cũng không có nhiều thời gian để bày vẽ.

Hôm nay rốt cục cũng được nếm thử. Bách Thủ cảm thấy rất ngon: “Sớm biết ngon như vậy, trước kia chúng ta nên làm như thế này, ngon thật đấy!”

Loan Loan nở nụ cười: “Không phải trước kia chàng rất sợ ăn cay sao?”

Bách Thủ nhìn nàng cười khà khà nói: “Nàng là vợ ta, nàng thích ăn cay, sao ta không thích ăn cay cho được? Hơn nữa, món ngon thế này đâu phải ai cũng nấu được, chỉ có vợ ta mới có tay nghề thế này thôi, bất cứ giá nào ta cũng phải ăn chứ!” Đúng kiểu vợ ta có tay nghề giỏi nhất thiên hạ.

Hiếm khi được nghe lời ngon tiếng ngọt của Bách Thủ, Loan Loan cười đến chân mày cũng cong cong, nàng lườm hắn nói: “Còn phải nói, cũng không nhìn xem ta là ai chứ!”

Hai người cười nói hỉ hả, cho đến lúc Lai Sinh về đến.

Ban đêm trời tối mù mù, lúc Lai Sinh đi trời còn chưa tối, khi hắn trở về mọi nhà đều đã lên đèn. Loan Loan thấy sắc mặt hắn khác thường, ngạc nhiên nói: “Lai Sinh, đệ sao thế, đỏ mặt à? Không phải bảo đệ đến nhà Lan Hoa đưa gan lợn sao. Sao bây giờ đệ mới về thế, lại đi đâu nữa à? Quá thời gian ăn cơm rồi!”

Lai Sinh cúi đầu ậm ừ nói: “Không đi đâu cả, đệ chỉ ngồi ở nhà Lan Hoa một chút thôi.”

“Sao?” Lai Sinh ở nhà Lan Hoa làm gì? Nàng hoài nghi: “Có phải đệ lại thèm ăn, nên ăn cơm ở nhà Lan Hoa không?”

Mặt Lai Sinh lập tức đỏ bừng, nghẹn họng vâng dạ gật đầu.

Vốn cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng dường như hắn có vẻ rất khẩn trương, Loan Loan không kềm được nói: “Chỉ là một bữa cơm thôi mà, đệ làm gì phải khẩn trương như vậy…” Nàng vừa nói vừa ngớ ra, miệng mở rộng tỏ vẻ không dám tin: “Đệ, không phải đệ ăn hết sạch thức ăn nhà người ta đấy chứ?”

“Nào có!” Lai Sinh lập tức lớn tiếng phủ nhận. Sau đó, hắn đỏ mặt thấp giọng nói: “Đệ cũng không biết sao lại ăn cơm ở nhà họ nữa!”

Loan Loan “Phì” một tiếng bật cười. Lai Sinh đỏ mặt, xoay người đi về phòng mình. Loan Loan chỉ vào phòng Lai Sinh cười ha hả: “Tên tiểu tử này vậy mà cũng biết ngại ngùng sao!”

Bách Thủ bên cạnh nói: “Trước kia dù đệ ấy có ăn gì của ai cũng không bao giờ biết ngại!”

Loan Loan hoài nghi!

******

Trong lòng Loan Loan có tâm sự nên lăn qua lăn lại mãi vẫn không ngủ được, dường như có ngàn vạn con kiến đang bò tới bò lui, cảm thấy rất ngứa ngáy. Loan Loan không biết đêm qua mình ngủ lúc nào, khi tỉnh dậy thì trời đã sáng rồi. Hơn nữa, Bách Thủ cũng đã về, bữa sáng cũng đã nấu xong.

Thời gian biểu của trẻ con đều theo người lớn, sau khi Loan Loan thức dậy, đứa nhỏ cũng thức theo, trước tiên nàng vệ sinh cho con trước, sau đó mới tìm một bộ quần áo sạch sẽ để mình thay, lúc nàng bế con ra Lai Sinh đã sớm đi ra ngoài.

Trong nhà còn cả đống việc, lại còn phải trông con, vì đã ăn sáng rồi nên Bách Thủ giúp quét dọn nhà cửa. Loan Loan đặt con vào ghế nhỏ, vừa ăn vừa trêu chọc bé con. Đến lúc nàng cơm nước xong xuôi, việc nhà hầu như đã làm xong hết, Bách Thủ đã đi nghỉ ngơi rồi. Vì không muốn quấy rầy hắn nghỉ ngơi, Loan Loan bế con ra sân ngồi. Chưa được một lát đã trông thấy mẹ Lan Hoa bế con từ trong nhà đi ra, nhìn thấy Loan Loan đang dạy con tập đi, nàng liền bế con đi tới.

Hai đứa bé cũng trạc tuổi nhau, xem như hai người cũng có chung đề tài nói chuyện. Mẹ Lan Hoa đủ sữa, em bé lớn lên vừa trắng vừa tròn. Cứ nói hết chuyện này đến chuyện kia, bất giác hai người lại chuyển từ đề tài con cái sang Lai Sinh.

“… Xào thịt là sở trường của cha nó… Lúc đầu hắn ăn rất ngon lành, không hiểu sao được một nửa lại không ăn nữa, bảo thế nào cũng không ăn.”

Loan Loan ngạc nhiên hỏi: “Sao đệ ấy không ăn nữa?”

“Ai biết đâu! Chúng ta cũng hỏi lý do, mà hắn cứ ậm ừ không mở miệng. Lại còn xin lỗi, nói đã lâu hắn không được ăn thịt xào nên nhất thời thất lễ… Sau đó hắn cứ không ngừng xin lỗi. Muội cũng biết ta và Cát Sơn đâu phải người nhỏ nhen như vậy. Đều là người cùng thôn, đã nhiều năm như vậy, ai lại không biết Lai Sinh thích nhất là ăn uống, thế nên chúng ta cũng đâu trách gì hắn… Mà hình như hắn cảm thấy đã phạm lỗi rất lớn, trước khi về cứ “thật xin lỗi” luôn miệng… Muội chưa nhìn thấy bộ dạng hắn đâu, cho tới giờ ta cũng chưa từng thấy Lai Sinh hiểu chuyện như vậy bao giờ. Thật không ngờ hai người dạy dỗ Lai Sinh tốt như vậy, đã biết lễ nghĩa rồi…”

Mẹ Lan Hoa nói không sai chút nào! Bình thường Lai Sinh đâu có thể hiểu chuyện như vậy, hắn không ăn hết sạch chỗ thịt đã là không tệ rồi!

Ý nghĩ kia dưới đáy lòng nàng lại bật lên, càng lúc càng rõ, khuôn mặt nàng cũng rạng rỡ hẳn lên.

Mẹ Lan Hoa thấy Loan Loan vô duyên vô cớ âm thầm cười, cười cười đẩy nàng: “Đang nói chuyện lại thất thần rồi! Nghĩ chuyện gì mà vui quá vậy, nói ta nghe xem nào!”

Loan Loan phục hồi tinh thần, cười nói: “Không có gì, cảm thấy đứa nhỏ này ngày càng hiểu chuyện nên trong lòng rất phấn khởi!” Đột nhiên nàng nhớ tới việc tối qua bảo Lai Sinh mang gan lợn sang nhưng chưa bảo nàng cách nấu.

Nhưng mẹ Lan Hoa lại nói: “Này, không phải chỉ cần cho thêm ớt rồi trộn lên sao? Lai Sinh đã nói cho chúng ta biết rồi, còn bảo chúng ta đừng cho quá nhiều, sẽ rất cay!”

Đầu Loan Loan kêu ong ong, tối qua nàng không hề nói với Lai Sinh lấy tiêu và ớt để làm gì, cách làm này nàng cũng mới nhắc đến một lần từ rất lâu rồi, nhưng nhà nàng cũng chưa từng ăn lần nào, chưa kể, với trí thông minh của Lai Sinh cho dù nàng có nói chưa chắc hắn đã nhớ nổi, sao giờ hắn lại biết?

Mẹ Lan Hoa không nhận thấy vẻ mặt của Loan Loan, nói với nàng mấy lời từ tận đáy lòng: “Nói thật muội nghe đừng giận nhé. Thật ra trước kia ta rất ít tiếp xúc với Lai Sinh, hắn không chỉ nghịch ngợm lại còn hay vào trong thôn làm loạn, cho nên vẫn có chút thành kiến với hắn… Bây giờ mới phát hiện thật ra đứa nhỏ này đôi khi cũng làm cho người ta vui vẻ… Hiện giờ hắn có thể hiểu chuyện như vậy, tin rằng ông ngoại hắn trên trời có linh thiêng cũng được an ủi một chút…”

Đợi mẹ Lan Hoa vừa đi, Loan Loan đánh thức Bách Thủ, nói suy nghĩ của mình cho hắn nghe. Bách Thủ lộ rõvui mừng: “Nếu thật là như vậy, sao đệ ấy lại không nói cho chúng ta biết?”

Về chuyện này Loan Loan cũng không giải thích được, nàng suy đoán: “Có lẽ đệ ấy có chuyện gì khó nói, hoặc lo lắng điều gì đó?” Nhưng nàng và Bách Thủ đối xử với hắn tốt như vậy, Lai Sinh còn gì phải lo lắng nữa đây?

Sau mấy ngày quan sát, Loan Loan nhận thấy ban ngày Lai Sinh vẫn giống hệt như đứa trẻ, đến tối liền trở nên khác thường. Không biết rốt cục hắn đã gặp phải chuyện gì ở Âu Dương gia, sau khi trở về gần như mất nửa cái mạng, đầu óc lại tỉnh táo hơn một ít.

Hai người cứ mãi luôn khó hiểu, cho đến trưa vẫn không làm được chuyện gì ra hồn. Đến giờ ăn cơm trưa, Lai Sinh rốt cục đã trở về. Bách Thủ cẩn thận quan sát hắn một lúc, quả nhiên hắn vẫn giống y như đứa trẻ. Đến tột cùng như thế nào chỉ có thể chờ đến tối. Thả lỏng tâm tư, Bách Thủ ăn cơm trưa xong lại đi ngủ tiếp. Loan Loan cũng không có tâm trí làm chuyện gì khác nữa, ôm con đi hết nhà này đến nhà kia, đến đâu cũng chưa ngồi ấm chỗ đã muốn về nhà.

Mãi mới đến lúc trời tối, Bách Thủ trước tiên đi đến công trường nói một tiếng, nhờ người trông giúp nửa canh giờ xong liền nhanh chóng chạy về nhà.

Về đến nhà, Loan Loan đang ở trong nhà bếp, con trai đang chơi cùng Lai Sinh ở nhà chính. Bé con ngồi trên ghế nhỏ, Lai Sinh đang cầm đồ chơi chơi đùa với nó, không nhìn ra được cái gì, Bách Thủ quay người trở về phòng bếp.

Loan Loan dọn thức ăn xong, hỏi hắn: “Đổi được bao lâu?”

Bách Thủ đứng ở cửa phòng bếp gọi Lai Sinh, sau đó ngồi xuống: “Nửa canh giờ, đều đã biết nhau nên chậm chút cũng không sao.” Người trông coi cùng với Bách Thủ cũng ở trong thôn, ai lại không có lúc bận, cho nên khi có việc đổi giờ với người khác là chuyện bình thường.

Lai Sinh bê cả chiếc ghế có đứa nhỏ đang ngồi đi vào. Loan Loan đón lấy con, bảo hắn ngồi xuống: “Ăn cơm đi, lát nữa có việc.”

Lai Sinh thắc mắc nhìn Loan Loan, lại nhìn Bách Thủ, thấy Bách Thủ gật đầu với hắn, Lai Sinh bưng bát lên nhanh chóng ăn cơm. Loan Loan cũng ngồi xuống bắt đầu ăn cơm. Bữa cơm này ba người ăn nhanh vô cùng. Lúc ăn cơm, Bách Thủ cũng lặng lẽ nhìn Lai Sinh mấy lần, quả thật giống như Loan Loan nói, đáy mắt hắn không tự chủ toát ra mấy phần hy vọng.

Cơm nước xong, Loan Loan rửa bát, Bách Thủ chỉ vào chiếc ghế, nói với Lai Sinh đang ngồi xổm bên cạnh con: “Đệ ngồi xuống đây, chúng ta có chuyện muốn hỏi đệ.”

Lai Sinh khẽ giật mình, lập tức đàng hoàng ngồi xuống!

Đêm hè làn gió mát khẽ lay động, tiếng côn trùng thi nhau ra rả khắp cả ruộng đồng, thỉnh thoảng còn có thể trông thấy mấy chú đom đóm lập lòe tỏa sáng trong bụi cỏ. Những điều này càng làm cho ban đêm ở Dương gia thôn thêm mấy phần tĩnh mịch vắng vẻ!

Trong nhà chỉ có một chiếc đèn dầu lúc tỏ lúc mờ, làm không khí càng tăng thêm mấy phần nghiêm nghị. Ba người lẳng lặng ngồi trong nhà. Bách Thủ và Loan Loan nghiêm túc nhìn Lai Sinh. Bọn họ chỉ muốn nghe hắn nói một câu thật lòng. Không hiểu sao Lai Sinh lại giấu giếm sự thật, chẳng lẽ sau khi tỉnh táo lại Lai Sinh không còn tin tưởng bất cứ ai sao?

Nghĩ đến đây, trong lòng Loan Loan mơ hồ cảm thấy xót xa, rốt cuộc hắn ở Âu Dương gia đã phải chịu đựng bao nhiêu tội mới trở nên như thế?

Lai Sinh ngồi trước mặt hai người, đối diện với sự chờ đợi và ánh mắt đau lòng của cả hai, trong lòng hắn càng thêm áy náy. Trên thế gian này, ngoại trừ ông ngoại, hắn tin cũng chỉ có hai người trước mặt này mới đối xử thật lòng, không chút vụ lợi với hắn thôi! Hắn giấu giếm sự thật cũng là do bất đắc dĩ. Nhưng hiện giờ hai người đã đoán ra được, nếu hắn không nói rõ, thật sự rất hổ thẹn với sự chiếu cố của họ từ trước tới nay.

Quyết định xong, Lai Sinh rốt cục ngẩng đầu lên, nghiêm túc, kiên định nhìn Loan Loan và Bách Thủ, chậm rãi nói: “Vẫn luôn chưa nói với ca ca và tẩu là đệ không đúng, mong hai người hiểu cho đệ. Những gì gặp phải ở Âu Dương gia vẫn khiến cho đệ cảm thấy sợ hãi. Đệ biết hai người thật lòng đối xử tốt với đệ, sau này có chuyện gì xin hãy nói cho đệ biết. Ban ngày đệ không thể giúp đỡ được gì, nhưng nếu hai người không ngại, đệ hy vọng vào ban đêm có thể giúp đỡ hai người làm vài việc. Một là để báo đáp hai người đã chiếu cố đệ từ trước đến nay. Mặt khác, đệ thật lòng mong muốn được sống hạnh phúc cùng hai người và Hán nhi!”

195: Không thể tự kiềm chế

Thần kinh đang căng ra của Loan Loan rốt cục cũng được trầm tĩnh lại, vẻ mặt nàng không khỏi tràn đầy vui mừng, đến nỗi đáy mắt đã ngấn lệ.

Thần sắc không biểu tình của Bách Thủ cũng lộ ra nụ cười chân thật.

Mặc dù buồn vì Lai Sinh không tin tưởng họ, nhưng biết được tin này khiến cho hai người vui vẻ không gì sánh được! Nàng và Bách Thủ đến nằm mơ cũng hy vọng Lai Sinh có thể được sống như người bình thường!

Sau khi Lai Sinh được đón về Âu Dương gia, mới đầu trên dưới Âu Dương gia đều vô cùng cung kính hắn. Âu Dương Đại lão gia còn mời người đến dạy riêng cho hắn. Nhưng đáng tiếc, phủ đệ nhà cao cửa rộng như Âu Dương gia người ta lại có không ít quy củ, Lai Sinh ở được hai ngày đã thấy chán. Hắn còn chưa chính thức ra mắt Âu Dương lão thái gia, Âu Dương Đại lão gia dĩ nhiên sẽ không dễ dàng cho hắn đi ra ngoài. Cả ngày hắn chỉ ngồi trong tiểu viện của mình, những gì tiên sinh dạy hắn nghe đều không hiểu, cho dù có hiểu thì cũng nhanh chóng quên mất.

Lai Sinh là người ngốc, nào có hiểu được nhiều đạo lý như vậy. Hắn chỉ bị hấp dẫn bởi những lời Âu Dương quản gia nói có thức ăn ngon, ngây thơ cho rằng thật sự có thể quay lại Dương gia thôn.

Không được như ý mình, Lai Sinh đã thấy bực bội từ lâu, cả ngày hắn ngồi trong phòng la hét ầm ĩ cả tiểu viện của mình.

Sau đó Âu Dương quản gia vừa dụ dỗ vừa lừa gạt. Khó khăn lắm mới gặp được Âu Dương lão thái gia. Mặc dù không được như ý lão thái gia, nhưng biểu hiện bên ngoài của Lai Sinh cũng không ngu ngốc như người ta đồn đại, tất cả đều nhờ quy tắc ít nói ít lời của Âu Dương quản gia.

Sau khi lão thái gia mất đi, Đại lão gia danh chính ngôn thuận thừa kế vị trí gia chủ. Âu Dương Nhị lão gia và Tam lão gia mặc dù trong lòng không phục, nhưng mọi chuyện đều đã định.

Mà sau khi Đại lão gia ngồi vững trên vị trí gia chủ, lại càng thêm không thích Lai Sinh ngây dại không hiểu chuyện. Hắn cảm thấy có một đứa con trai như vậy thật là một sự sỉ nhục, vì thế thỉnh thoảng lại trút giận lên người Lai Sinh.

Không hề tốt đẹp như trong tưởng tượng, thỉnh thoảng lại còn bị đánh, Lai Sinh càng ngày càng sợ hãi. Hắn càng sợ lại càng nhát gan, Âu Dương Đại lão gia càng thêm tức giận, dần dần không thèm quan tâm đến hắn nữa. Thức ăn ngon quần áo đẹp lúc trước cũng không còn. Một ngày chỉ có ba bữa cải trắng, còn không cho phép Lai Sinh ra khỏi tiểu viện của mình.

Chúng hạ nhân đều nhìn theo sắc mặt chủ tử, dần dần những hạ nhân kia liền thừa cơ bắt nạt Lai Sinh.

Sau đó, có một lần Lai Sinh không cẩn thận ngã xuống hồ nước trong hoa viên, sốt cao nằm trên giường hai ngày vẫn không giảm, suýt nữa thì mất mạng mới được mời đại phu cho. Lai Sinh cũng vì lần này mà chịu khổ không ít, vừa nhìn thấy Âu Dương Đại lão gia liền lạnh run, thấy đại phu liền hét to: “Không thèm uống thuốc”.

Cũng may Âu Dương Đại lão gia là một người sĩ diện, vì không muốn có chuyện để cho hai đệ đệ của mình nói ra nói vào, nên cũng mời nhiều đại phu tốt cho Lai Sinh. Không biết bệnh ngốc của Lai Sinh vì được uống nhiều thuốc bổ hay do ngã đập đầu xuống hồ mà có chuyển biến tốt hơn.

Về sau những người ở Âu Dương gia thấy hắn bị bệnh đang hấp hối, nằm trên giường hai ngày rồi vẫn không thấy động đậy, tất cả mọi người đều cho rằng hắn đã chết. Âu Dương Đại lão gia thậm chí không thèm mời đại phu đến xác nhận đã làm hậu sự cho hắn.

Đừng nói được vào gia phả Âu Dương gia, ngay cả nấm mồ Đại lão gia cũng không cho Lai Sinh mà trực tiếp vứt hắn ra bãi tha ma.

Cũng may số hắn vẫn chưa đến đường cùng. Sau khi hắn tỉnh lại cứ thế mơ mơ hồ hồ rời khỏi bãi tha ma. Cũng từ chính lúc đó Lai Sinh phát hiện ra cứ đến đêm hắn lại được tỉnh táo. Vì vậy ban ngày hắn cứ chạy loạn chẳng hề biết đông tây nam bắc là gì, đến đêm lại nhắm chừng theo hướng Dương gia thôn mà đi. Chạy tới chạy lui, lặp đi lặp lại, trải qua vài ngày rốt cuộc hắn cũng tới được trấn trên. Dầm mưa dãi nắng, bụng thì đói meo, cuối cùng vì sức cùng lực kiệt mà ngất đi trong hẻm nhỏ. May mắn về sau được hai người Tạ Thiên phát hiện thấy.

Đối với những ngược đãi mà Lai Sinh nhận được ở Âu Dương gia, dù hắn chỉ kể rất qua loa nhưng Loan Loan và Bách Thủ đều biết nhất định hắn đã phải trải qua ngàn vạn khó khăn khổ sở.

Bách Thủ trầm mặt vừa giận vừa mừng.

Giận là giận người Âu Dương gia tuyệt tình như thế. Còn mừng vì Lai Sinh đã trở về bên cạnh bọn họ, còn được trở lại như nửa người bình thường!

Hắn trở về không dám kể với Loan Loan và Bách Thủ là bởi vì những ngày chịu khổ ở Âu Dương gia đã khiến hắn giống như chim sợ cành cong. Hắn biết Loan Loan và Bách Thủ nhất định sẽ không hại hắn, nhưng sợ lỡ như Âu Dương gia biết hắn vẫn còn sống sẽ bắt hắn trở về. Nếu hắn vẫn còn là một kẻ ngốc, tin rằng Âu Dương Đại lão gia cũng chẳng có hứng thú với hắn.

Có lẽ hắn có thể lặng lẽ nói cho Bách Thủ và Loan Loan biết, nhưng hắn lại sợ sẽ khiến cho hai người lo lắng nên vẫn kéo dài cho tới hôm nay, vậy mà lại bị hai người phát hiện ra!

Loan Loan căm giận Âu Dương gia vô tình, lại thương cho cuộc đời Lai Sinh nhiều chông gai. Hiện giờ hắn hiểu chuyện như vậy, còn biết bảo vệ hai người, nàng không khỏi cầm lấy khăn tay thút thít khóc.

Trong lòng Lai Sinh tràn ngập ấm áp. Hắn khẽ khàng vỗ lên vai Loan Loan, nhẹ cười an ủi: “Chị dâu đừng khóc! Trước kia đã để chị dâu phải nhọc lòng, sau này cơm tối cứ để đệ nấu cho ca ca và chị dâu ăn nhé!” Thái độ của hắn chân thành, giọng nói nhã nhặn, lại có mấy phần phong thái của người đọc sách.

Nghe Lai Sinh ầm ĩ quen rồi, nhất thời lại không quen vẻ nho nhã thế này, Loan Loan đưa tay vỗ lên tay hắn, trừng mắt: “Ai cần đệ nấu cơm, đệ nấu được sao? Đừng có mà lãng phí lương thực!”

Lai Sinh học theo bộ dạng của mấy vị thiếu gia công tử, nhẹ nhàng hất chéo áo, ra vẻ tiêu sái lỗi lạc, sau đó một tay lại chắp ra sau lưng, một tay đưa lên vuốt cằm vốn chẳng có sợi râu nào, rung đùi đắc ý nói: “Không sao, không sao, chuyện nhỏ này chỉ cần nhìn là làm được!”

Loan Loan phì một tiếng bật cười, đôi mắt đang đẫm nước cũng cười theo.

Bách Thủ chỉ vào Lai Sinh vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười lắc đầu.

Nhất thời cả gian nhà tràn ngập tiếng cười vui vẻ, đầm ấm!

Biết được Lai Sinh cứ đêm đến sẽ thành người bình thường, Bách Thủ và Loan Loan vô cùng phấn khởi, có chuyện gì mọi người cũng sẽ cùng thảo luận vào buổi tối. Mặc dù hai mươi năm qua Lai Sinh đã sống trong mơ mơ hồ hồ, nhưng hiện giờ mỗi khi đêm về được khôi phục lại bình thường, hắn phân tích các vấn đề rất có đạo lý. Chỉ có chút tiếc nuối chính là, chuyện xảy ra vào ban ngày, tối đến hắn vẫn có thể nhớ được, nhưng những chuyện xảy ra vào ban đêm, đến khi trời sáng hắn lại không nhớ gì cả.

Nhưng họ ngẫm lại thấy cũng đúng, nếu chuyện ban đêm hắn vẫn nhớ rõ thì sao còn là một người ngốc nữa đây?

Lai Sinh có thể giúp đỡ, đến ngày mùa Loan Loan cũng nhẹ nhõm hơn một chút. Nhớ lại mùa vụ trước, mỗi đêm muốn ra đồng làm việc, Lai Sinh đều biểu hiện rất tích cực, việc làm xong cũng không cần người khác phải làm lại. Khi đó thật ra đã biểu lộ vài dấu hiệu, Loan Loan cũng từng cảm thấy nghi ngờ, nhưng hai người sao có thể nghĩ tới chuyện sẽ như thế này được?

Sau khi biết Lai Sinh có lúc được bình thường, mặc dù lúc trước cũng đã nói, nhưng Loan Loan vẫn nói với hắn về chuyện của Mạch Thảo, dặn hắn ít đến nhà Mạch Thảo một chút.

Hắn là người ngốc không cần lấy vợ, ít nhất trước mặt người ngoài hắn vẫn là một kẻ ngốc, nhưng sau này Mạch Thảo còn phải lập gia đình, bây giờ gây ra chuyện gì chẳng phải sẽ hại cả đời người ta sao.

Lai Sinh cũng biết tính thèm ăn của mình cũng không dễ gì sửa được. Hắn cũng đã cố gắng kiềm chế bản thân, nhưng sau mỗi lần thức dậy liền quên hết những chuyện đã nói đêm hôm trước, quyết tâm cũng bay sạch không còn một mống. Hắn từng bảo Loan Loan viết những chuyện hắn không nên làm ra giấy để lên đầu giường, hy vọng hôm sau nhìn thấy, không mong hắn nhớ ra được cái gì, nhưng ít ra hành vi cũng có thể hạn chế lại.

Đáng tiếc cách này đã làm cho cả ba người đều thất vọng.

Không chỉ không hiệu quả, mà ban ngày Lai Sinh còn xé vụn mảnh giấy, ủy ủy khuất khuất lên án thật ra là Loan Loan không muốn cho hắn ăn, tự hắn vốn không hề yêu cầu viết thứ bỏ đi này.

Sau đó đến ban đêm, Lai Sinh lại áy náy vì hành động lúc sáng của mình, không ngừng nói xin lỗi Loan Loan!

Cho nên cứ đổi đi đổi lại như vậy, ban ngày Lai Sinh giận Loan Loan, thỉnh thoảng còn cải nhau với Bách Thủ. Khi đêm về, hắn lại cung kính xin lỗi Loan Loan và Bách Thủ, nhận lỗi, thậm chí tự phạt mình làm việc.

Chuyện này cứ như phải đối mặt với một người đa nhân cách vậy. Hôm nay hắn dịu dàng với bạn, đến ngày mai liền hung dữ, hôm sau lại dịu dàng, ngày kia lại hung dữ…

Nhà nàng không khác gì một màn kịch, làm cho đầu nàng đau đến như muốn nứt làm hai.

Sau đó Loan Loan dứt khoát bảo Lai Sinh không cần đặt ra quy định gì nữa cả. Bởi vì dù có viết ra, ban ngày hắn cũng sẽ không chịu tuân thủ theo, còn không bằng cứ như trước kia, chỉ cần nàng và Bách Thủ để ý hắn thật kỹ là được!

Bên kia, chuyện của Vương Nguyên Sinh cũng có chuyển biến. Tạ Tam đến báo cho Bách Thủ biết tin Tạ Nhàn đã phái người tra xét xem bữa đêm Tạ Đại mất bạc có bao nhiêu người làm trên núi. Quả thật có không ít người, hơn nữa đến khuya cũng không chỉ còn hai cha con Vương Nguyên Sinh. Mà đúng lúc đó chỉ có một mình Vương Nguyên Sinh về mỏ mà thôi. Dĩ nhiên đây chỉ là bề ngoài, có thể buổi tối hôm đó còn có người khác nữa, những chuyện này hoàn toàn có khả năng.

Tạ Nhàn nói, thời gian Tạ Đại mất bạc hẳn là đêm hôm đó, nhưng không xác định được có phải vào lúc Vương Nguyên Sinh rời mỏ hay không. Điều này nói rõ người khả nghi không chỉ một mình Vương Nguyên Sinh, mà còn có những người đêm hôm đó lên mỏ, cả những người không làm việc nữa. Ví như người Dương gia thôn ở dưới chân núi, hay hai mươi mấy nam nhân mà Tạ gia mang đến, lại tính luôn cả thôn xóm lân cận. Đường núi rộng lớn, ai có thể đảm bảo sơn đạo gập ghềnh không còn ai khác?

Tạ Tam còn len lén nói với Bách Thủ, vì Bách Thủ và Loan Loan tin tưởng Vương Nguyên Sinh trong sạch, mà Tạ Nhàn lại tin hai người họ, cho nên cũng tin Vương Nguyên Sinh.

Nhưng giờ đã đến lúc các công nhân gửi bạc về nhà, Tạ Nhàn vì để Tạ Đại an tâm đã tự lấy tiền túi ra mười lượng bạc đưa hắn gửi về nhà. Mười lượng này là do Tạ Nhàn nghĩ đến chuyện các công nhân làm ra tiền không dễ dàng, nên mới tạm ứng trước, chờ sau khi tìm ra người trộm bạc nhất định sẽ phạt nặng.

Vương Nguyên Sinh không gặp chuyện gì, cha Loan Loan thật sự vui mừng, kéo Tạ Tam sang không ngừng khen Tạ Nhàn làm người ngay thẳng chính trực!

Loan Loan và Bách Thủ đều cảm thấy Tạ tam thiếu gia đúng là người tốt, tốt đến kỳ lạ, chuyện này rõ ràng đang ưu ái nàng và Bách Thủ, nhưng hai người có gì đáng giá để hắn phải làm vậy?

Vì để giảm bớt số lần Lai Sinh đi tìm Mạch Thảo, trừ ngày mưa to gió lớn, mỗi ngày sau khi ăn cơm trưa xong Loan Loan đều bày quán bán sương sáo, rồi sai Lai Sinh ngồi trông coi. Bản thân nàng phải dọn dẹp nhà cửa tươm tất xong mới ra. Đợi đến khi con trai buồn ngủ thì bế con về nghỉ trưa, con thức dậy lại chạy ra, cứ như vậy, thời gian Lai Sinh tự do chơi đùa cũng giảm bớt rất nhiều.

Tiểu tử ngốc này sao mà chịu, về sau Loan Loan hứa với hắn mỗi ngày sẽ cho hắn một đồng tiền công. Mặc dù một đồng đối với Lai Sinh cũng hấp dẫn, nhưng ham muốn đi chơi trong lòng hắn lớn hơn, Loan Loan phải dụ dỗ: “… Đệ xem bây giờ mới là mùa hạ, mỗi ngày đệ được một đồng, đến cuối năm thử tính xem đệ đã được bao nhiêu rồi, ít nhất cũng được một hai trăm đồng ấy chứ… Đến ngày đầu năm mới, đệ xâu tất cả chỗ tiền đó thành một xâu, đặt lên bàn sẽ được một chuỗi thật dài. Nguyên Bảo, Thạch Đầu sao có được nhiều tiền bằng đệ chứ?”

196: Diễn trò, xem kịch

Lai Sinh nghe xong thì hai mắt tỏa sáng: “Thật sự được nhiều như vậy sao?” Hắn bắt đầu đếm ngón tay tính toán, tính hồi lâu cũng không rõ có thật được hai trăm đồng tiền không, nhưng lại lo mình không lấy được tiền công: “Lỡ như tẩu không cho đệ thì sao? Lỡ tẩu quên thì sao? Nếu chẳng may không bán được thì sao?”

Loan Loan cười rộ lên: “Đệ tự mình nghĩ lại xem, chị dâu đã gạt đệ lúc nào chưa? Bất kể có người mua hay không tẩu vẫn đưa tiền công cho đệ, lại nói, nếu tẩu quên thì đệ tự mình nhớ kỹ cũng được vậy.” Nàng dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nếu không, mỗi ngày tẩu sẽ tính tiền cho đệ. Chỉ cần đệ trông quán cho tẩu, buổi tối sẽ đưa tiền luôn, có được không?”

Lai Sinh gật đầu, ra vẻ rất hài lòng: “Thế cũng được.” Hắn lập tức cười hì hì: “Chị dâu, hông lẽ trời lạnh tẩu cũng bán sương sáo sao?”

Loan Loan liếc nhìn hắn, cười tủm tỉm nói: “Trời lạnh tất nhiên không bán sương sáo nữa, nhưng đệ cứ yên tâm, đến lúc đó tẩu sẽ làm bánh bán. Tẩu tin bánh của tẩu rất được hoan nghênh!”

Lai Sinh lập tức thất vọng!

Nhìn bộ dạng đó Loan Loan vừa bực mình vừa buồn cười, liền trêu chọc hắn: “Mà bán bánh đệ không thể chạy khắp nơi như bây giờ được đâu. Bởi vì bánh rất nóng, lại có mùi thơm, phải có người trông, nếu không sẽ bị chó hoang tha đi mất.”

“Hả, sao lại có chó hoang nữa!”

“Đương nhiên có! Không chỉ có chó hoang, còn có cả lợn rừng, mèo hoang, thỏ rừng, gà rừng…”

“Gì chứ, gà mà cũng ăn bánh?”

“Nhưng mà tẩu nói trước nha, từ giờ ngày nào đệ cũng phải trông quán cho tẩu, được xin phép nghỉ làm hoặc đến muộn hoặc về sớm ba lần… Nói cách khác đệ có thể xin nghỉ để đi chơi. Hoặc là đến lúc phải bày quán nhưng lại không làm, cái này gọi là đến muộn. Hoặc là không được phép đệ lại về nhà trước hay đi chơi gì đó, thì cái này gọi là về sớm. Những chuyện này chỉ được xảy ra ba lần, nếu quá ba lần tẩu sẽ phạt tiền… Từ lần thứ tư đệ sẽ bị phạt một đồng tiền, lần thứ năm phạt hai đồng tiền, lần thứ sáu phạt bốn đồng, lần thứ bảy phạt tám đồng… Tính như vậy, nếu như một tháng đệ lười biếng mười hai lần thì không chỉ trong nửa năm này đệ không có một đồng nào, mà còn nợ tẩu bảy mươi sáu đồng… Nếu như liên tục hai tháng đều như vậy thì đệ sẽ phải làm không công trong cả năm để trả nợ. Nếu đệ mà không chịu, tẩu sẽ bảo ca ca xử lý đệ…”

Lai Sinh nghe xong trợn trừng mắt, sau đó dậm chân kêu to: “Sao lại như vậy chứ… Đệ không làm nữa đâu. Bây giờ đệ không làm nữa…”

“Bây giờ muốn không làm nữa? Không được! Đệ cũng biết chị dâu giỏi nhất là làm được những thứ người khác không biết. Chủ ý này là do chính bản thân tẩu nghĩ ra, từ lúc tẩu nói cho đệ biết, mà đệ lại không hề từ chối, rõ ràng đệ còn đồng ý với tẩu rồi, cho nên hai chúng ta xem như đã ký khế ước. Giờ đệ lại đổi ý, có biết bị gọi là gì không? Là nuốt lời…” Sau đó nàng mân mân cằm: “Nếu như đệ không muốn làm nữa cũng được! Cứ theo quy tắc, nuốt lời phải trả gấp đôi tiền công của một năm. Nếu như tiền công một năm là 365 đồng, đệ phải đưa cho tẩu gấp hai lần của 365, chính là 730 đồng…” Tính tới tính lui, Loan Loan đều thấy vui vẻ cả người: “Ôi. Lai Sinh, đệ phải đưa cho chị dâu 730 đồng đó. Đệ xem tiền lì xì mỗi năm được có bao nhiêu nha. Xem ra, từ nay về sau tẩu và ca ca đệ không cần phải chuẩn bị tiền lì xì cho đệ nữa rồi…”

Nhìn Lai Sinh sốt ruột đến mức dậm chân, tâm tình Loan Loan không khỏi thư sướng. Hơn nữa bây giờ cứ đến tối Lai Sinh sẽ trở lại bình thường, nàng thấy trêu chọc hắn càng thêm thú vị hơn.

Quả nhiên đêm xuống, nhớ đến hành động của bản thân lúc sáng, suốt cả tối Lai Sinh không khỏi ngượng ngùng đỏ mặt!

Quán sương sáo cách chỗ chất than cũng không xa, gần bên chỗ than lại là khu bếp của mỏ, cho nên, Loan Loan ngồi trong quán nhỏ đều có thể nhìn thấy phía bên chất than và khu bếp.

Lúc nào nhiều người mua sương sáo nhất? Đương nhiên là vào lúc ăn cơm trưa rồi, bởi vì mọi người ăn xong đều cảm thấy nóng, muốn uống chút gì đó mát mát.

Cho nên nàng và Lai Sinh đều ăn cơm trưa từ rất sớm. Nàng bày quán từ lúc mọi người trong thôn còn đang ăn cơm. Nàng cũng chỉ có thể ngồi một mình một chỗ, lúc nhàm chán thì kiếm chuyện để làm, sau đó nàng lại phát hiện ra một chuyện rất thú vị.

Những người làm công trên mỏ trừ người của Dương gia thôn, còn có mấy người của thôn lân cận. Những người này cơ bản đều biết Hương Tú, cho dù không quen cũng biết là người Dương gia thôn. Đối với phụ nữ xinh đẹp, đàn ông đều sẽ liếc nhìn thêm mấy cái, hoặc là bắt chuyện nói vài câu.

Hai mươi mấy người làm công của Tạ gia mỗi khi mua cơm đều tìm đến chỗ Hương Tú, vừa mua cơm vừa tìm cách tiếp cận làm quen với nàng. Biết nàng là quả phụ liền to gan cười hà hà bắt chuyện với nàng, có một hai kẻ không đứng đắn bóng gió đùa bỡn mập mờ với nàng. Người nhát gan thì âm thầm đi qua trước mặt nàng, ánh mắt lại len lén liếc nhìn.

Những nam nhân khác trong thôn vì muốn tránh rắc rối sẽ không cố ý đến chỗ Hương Tú mua cơm nhưng sẽ đứng bên cạnh nhìn no mắt. Nếu như bên cạnh có nữ nhân quen biết thì họ sẽ đàng hoàng mua cơm, tránh cho đến lúc về nhà lại bị bà nương ở nhà càm ràm.

Chồng trước của Hương Tú là Cát Đại cũng làm công trên mỏ. Rất nhiều người cũng biết quan hệ giữa hắn và Hương Tú, mỗi lần thấy người khác nhìn Hương Tú rồi nhìn hắn cười, trong lòng hắn lại cảm thấy họ như đang cười nhạo hắn, tâm tình rất khó chịu. Vì thế mỗi lần thấy Hương Tú hắn đều không có sắc mặt tốt..

Thỉnh thoảng gặp Hương Tú, hắn sẽ không nhịn được mà tỏ vẻ khinh bỉ châm chọc nàng: “Không lả lơi với đàn ông hai câu thì ngươi sẽ chết à?”

“Ta với ngươi bây giờ chả liên quan gì. Ta có nói chuyện với ai cũng không phải chuyện của ngươi!” Đối với Cát Đại, Hương Tú sớm đã thất vọng đến chán ghét, nhưng nghe thấy những lời này cũng khiến cho nàng đau đến không nhịn được.

Có một lần đã quá giờ ăn trưa vẫn có hai nam nhân xuống mua cơm, đó là công nhân Tạ gia đưa tới. Một nam nhân trong đó có vóc dáng cao lớn thô kệch nhưng vẻ ngoài cũng đoan chính. Nhân lúc Hương Tú đang múc cơm cho hắn, ánh mắt hắn vẫn không ngừng soi trên người nàng. Loan Loan cũng biết đây là dạng đàn ông nhìn qua thì đàng hoàng nhưng thực tế tâm thuật bất chính.

Cách đó xa xa nàng trông thấy rõ nhưng không nghe được gì, chỉ thấy nam nhân kia nhận lấy bát cơm còn nói với Hương Tú câu gì đó. Hương Tú nhìn người đàn ông kia rồi hé miệng cười. Mặc dù chỉ là bình thản liếc nhìn, một nụ cười nhẹ, nhưng Hương Tú vốn có đôi mắt mê người trời ban, một cái nhăn mày một nụ cười, rơi vào trong mắt đàn ông lại có ý khác.

Nam nhân thấy thế lại dũng cảm nói thêm, chọc cho Hương Tú che miệng cười rộ lên. Dung nhan xinh đẹp, đôi mắt mê người, lại thêm dáng người đẫy đà, ngay cả người cứng rắn như Tạ Tam vừa đi qua cũng nhìn đến ngây người.

Người đó thấy trong lòng nóng lên liền cố ý đùa bỡn làm quen với Hương Tú, dáng vẻ dần dần trở nên không đứng đắn. Hương Tú thấy không tiện nói tiếp, cũng không dám đắc tội, nên vẫn cúi đầu không lên tiếng. Nam nhân này lại trông thành nàng đang khao khát nhưng còn thẹn, phối hợp trêu chọc không ngừng.

Một màn này lại bị Cát Đại nhìn thấy. Hành động của Hương Tú rơi vào mắt hắn chính là cố ý, trong nháy mắt sắc mặt hắn liền biến thành xanh mét, hung hăng nhổ một bãi nước bọt về phía bóng lưng Hương Tú.

Trên mặt Tạ Tam hiện lên một nụ cười khó hiểu, hắn đi về phía người đàn ông kia lớn tiếng nói: “Giờ nào rồi, đi làm, nhanh đi làm đi!” Coi như hắn giải vây thay cho Hương Tú.

Hai người đàn ông kia lúc này mới đặt bát xuống, chậm chạp đi lên núi. Tạ Tam nhìn Hương Tú một cái rồi cũng đi lên núi.

Đợi bóng dáng của ba người dần biến mất, lúc này Hương Tú mới thở phào nhẹ nhõm.

Loan Loan thở dài, chút đồng tình lúc ban đầu đối với Hương Tú cũng biến thành im lặng.

Người tình biến thành kẻ thù không phải không có. Xem ra Cát Đại này đang oán giận Hương Tú không ít đây!

Không thể hoàn toàn nói nữ nhân bằng mặt không bằng lòng trước mặt nam nhân là đàn bà hư, nhưng nữ nhân tùy ý câu dẫn đàn ông nhất định không phải nữ nhân tốt.

Loan Loan có thể cảm nhận được lúc Hương Tú đối xử, nói chuyện với nàng rất chân thành, chỉ là không biết hành động của nàng ta bên ngoài là do nguyên nhân gì. Thân cận là do muốn tạo quan hệ tốt để tránh phiền toái sao? Dính vào quan hệ với nam nhân sao có thể không có phiền phức đây?

Nhưng những việc này đều là chuyện nhà người ta, nàng không quản được. Cùng lắm thì lúc nhàm chán nàng ngồi xem kịch một lúc thôi.

******

Ba người Tạ Tam vừa đi lên mỏ vừa nói chuyện. Hai nam nhân kia có chút oán giận Tạ Tam: “Tới giờ ăn trưa thật vất vả mới được nghỉ ngơi một lúc. Trêu chọc người đẹp chút cho đỡ mệt, mới nói được mấy câu đã bị ngươi gọi đi…”

Tạ Tam cười hề hề nói: “Trêu chọc người đẹp cũng không sao, nhưng ngươi không nhìn thấy chồng trước người ta ở bên cạnh trừng muốn lòi cả mắt ra à!”

“Gì? Chồng trước?” Người đàn ông kia ngẩn người, lập tức khinh thường nói: “Đã ly hôn rồi, hắn quản được sao…” Sau đó lại còn văn vẻ: “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.”

Tạ Tam cười lắc đầu: “Quả phụ này đúng là có nhan sắc không tệ, nhưng mà, đáng tiếc người ta đã có chủ rồi.”

Hai người nghe xong có chút ngạc nhiên, Hương Tú đến khu bếp trên mỏ làm cũng được mấy tháng rồi, ai ai cũng biết nàng là quả phụ, cũng đâu nghe thấy nàng đã có nam nhân khác.

Sau đó Tạ Tam nhiệt tình nói đến chuyện của Hương Tú và Lưu quản sự…

******

Tạ Đại bị mất bạc, Tạ Nhàn tin tưởng Vương Nguyên Sinh trong sạch, lại suy nghĩ cho công nhân nên Tạ Nhàn tự bỏ tiền túi ra ứng trước cho Tạ Đại. Chuyện này mặc dù không được tuyên bố trên mỏ, nhưng mọi người đều ngầm hiểu. Không ít người cảm thấy Tạ Tam thiếu gia là người trượng nghĩa, tốt bụng, biết nghĩ cho công nhân, nhất thời giành được không ít hảo cảm của mọi người. Đồng thời, quan hệ giữa Tạ Nhàn và công nhân cũng gần gũi hơn một chút.

Kể từ sau hôm đó, Vương Nguyên Sinh vẫn nghỉ ngơi ở nhà. Loan Loan đã nói, một khi chuyện vẫn chưa được điều tra rõ ràng hắn không cần trở lại làm nữa. Mỗi lần lại một lần hắn bị oan uổng, sao có thể trùng hợp đổ vấy cho Nguyên Sinh như vậy.

Hơn nữa sau khi Vương Nguyên Sinh rời khỏi mỏ, mặc dù có Bách Thủ, nhưng trên mỏ vẫn có không ít người nói này nói nọ với cha Loan Loan. Nếu hắn trở lại làm, khó tránh khỏi những lời khó nghe lọt vào tai cha nàng!

Mà dạo gần đây tâm tình cha nàng dường như không được tốt lắm, Loan Loan đành phải nấu mấy món ăn ngon mời cha nàng đến nhà ăn cơm. Cảm nhận được sự quan tâm của con gái, biết Loan Loan sống rất tốt, còn ổn hơn ông nghĩ, tâm tình ông cũng tốt hơn nhiều!

Kể từ khi Tạ Nhàn ứng ra mười lạng bạc cho Tạ Đại, ấn tượng về hắn trong mắt mọi người rất tốt, quan hệ giữa hắn với mọi người dường như cũng không có gì xa lạ hết. Cho nên tần suất Tạ Nhàn tới mỏ cũng tăng lên một chút, không chỉ nói chuyện thoải mái với Vạn sư phu và mấy người hầu, mà khi nói chuyện cùng công nhân hắn cũng vui vẻ cười nói. Có thời gian hắn còn đi lại trong thôn, nhìn cái này một chút, ngó cái kia một chút, giống như hắn cảm thấy rất hứng thú với ruộng đồng nông thôn. Mới đầu mọi người thấy hắn còn có chút kính sợ, thấy hắn dễ nói chuyện, dần dần mọi người không còn sợ nữa, nếu hắn hỏi gì, mọi người đều chủ động trả lời.
  197: Hỏi thăm

Ai là người quản mọi chuyện trong thôn, đương nhiên là trưởng thôn rồi. Vì vậy cứ rảnh rỗi Tạ Nhàn lại đến chỗ trưởng thôn tán gẫu một chút về chuyện dân sinh, nói chuyện thời tiết năm nay thật xấu, lại còn quan tâm đến chuyện thu hoạch của điền trang ở nông thôn. Trưởng thôn là người thành thật, thấy Tạ Nhàn hiền lành, còn là công tử nhà thế gia, mà hiện nay nhiều người trong thôn mình còn đang làm thuê cho người ta, nên có gì cũng nói hết.

Tiếp tục nói chuyện, hai người đã nói đến cuộc sống trong thôn.

“… Mấy năm này cuộc sống của mọi người đã khá hơn rất nhiều, giờ lại có thể lên mỏ làm việc, tin rằng sau này nhất định sẽ càng ngày càng khá hơn!”

“Có thể nhân tiện giúp đỡ mọi người đương nhiên Tạ gia sẽ không chối từ, chỉ là…” Khuôn mặt Tạ Nhàn lộ vẻ nghi ngờ: “Ở nông thôn ngoài làm ruộng ra còn có thể ra chợ bán vài món đồ, mà cũng chỉ có vài người như vậy, không biết ngày thường đa số mọi người đến đâu làm công?”

Dương Nghĩa Trí thở dài: “Có thể đi đâu làm công được chứ? Không như ở trên trấn, nếu ở gần chỗ bến tàu còn có thể đi khuân vác kiếm được vài đồng. Ở chỗ chúng ta không được như vậy, đều là tự mình trồng vài thứ, hoặc là nuôi con gì đó, để trang trải cuộc sống hàng ngày. Hai năm gần đây thì khá hơn. Nhờ vợ Bách Thủ giỏi giang, lại được quý phủ ưu ái, nên được nhận việc ở tửu lâu. Mọi người cũng nhờ đó mà đi theo kiếm vài đồng. Một năm được hai lần. Dù không phải việc lâu dài, nhưng một lần cũng có thể kiếm được không ít, nhiều hơn cả mọi lần chúng ta bán được hàng. Thời gian làm ngắn, lại còn không vất vả. Hơn nữa, hiện giờ mọi người còn có thể đến mỏ làm việc, không cần phải lo lắng nữa. Những chuyện này toàn đều nhờ vào quý phủ cả!”

“Đâu có, đâu có, Dương trưởng thôn nói quá rồi.” Tạ Nhàn rất khiêm nhường nói.

Dương Nghĩa Trí nghiêm túc nói: “Thật đấy, ta thay mặt cho người dân cả thôn cảm tạ Nhị thiếu gia và Tam thiếu gia rất nhiều!”

“Dương trưởng thôn không cần khách khí như vậy. Sau này có chuyện gì, chỉ cần ta có thể làm được nhất định sẽ giúp.” Ngừng một chút, Tạ Nhàn tỏ vẻ tò mò hỏi: “Ông vừa nói vợ Bách Thủ dẫn mọi người đến tửu lâu làm việc, chuyện này ta biết, trước kia Nhị ca cũng từng nhắc đến. Chỉ là, ta lại không ngờ người có tay nghề như vậy lại là một nữ nhân. Mắt nhìn người của Bách Thủ huynh đệ thật không tệ.”

Vừa nhắc đến vợ chồng Loan Loan, Dương Nghĩa Trí liền lộ ra nụ cười cảm kích: “Đúng vậy, ta cũng không ngờ. Lúc nàng mới tới Dương gia thôn chúng ta cũng chịu không ít khổ…” Nghĩ tới đây ông lại thấy cũng là do một phần trách nhiệm của mình, vì vậy trong nụ cười có thêm chút xấu hổ: “… Sau đó nàng lại thể hiện tay nghề, vừa ký kết làm ăn được với tửu lâu đã nói muốn dẫn mọi người cùng đi kiếm bạc. Lúc ấy ta cũng không dám tin. Thật không ngờ nàng thật sự làm được, còn càng làm càng tốt, càng làm càng lớn!” Nói đến câu cuối ông cũng có chút nghẹn ngào.

Đáy mắt Tạ Nhàn cũng xuất hiện tia bội phục: “Vợ Bách Thủ có tài như vậy chắc hẳn cha mẹ nàng cũng không phải người bình thường đâu nhỉ.”

“Nào có, hai người đó cũng chỉ là nông dân bình thường thôi…”

Mỗi ngày đều bán quán, trông con, nên thời gian trôi qua rất nhanh. Chưa làm được gì đã trôi qua mất một ngày. Loan Loan và Lai Sinh thu dọn quầy sương sáo. Bách Thủ ở nhà đã nấu xong cơm tối. Hai người vừa về đến cửa thì Vương Thanh Sơn cũng vừa đến.

“… Mời Bách Thủ đại ca và chị dâu đến nhà uống chén rượu.”

Cát Kim Liên sinh con cũng được một tháng, đúng là đã đến lúc nên làm tiệc đầy tháng, chuyện này Loan Loan đã sớm biết. Thường ngày ở trong thôn nhà ai có việc gì, không cần phải đặc biệt đến nhà mời, đến lúc đó đều sẽ có người tự mình mang lễ vật đến tặng. Bình thường Vương Thanh Sơn và Bách Thủ có quan hệ khá tốt, nàng vốn định đến lúc đó sẽ bế con đến cùng Lai Sinh, không ngờ Vương Thanh Sơn lại tự mình đến cửa mời.

“Đúng lúc mấy ngày gần đây ta được trực đêm, đến lúc đó cả nhà ta sẽ cùng nhau đến.” Bách Thủ sảng khoái đáp ứng.

Vương Thanh Sơn quả thật thành tâm thành ý. Việc bán gùi của hắn có thể khấm khá như vậy đều nhờ có Bách Thủ chỉ điểm cho. Trong lòng người một nhà hắn vẫn luôn cảm kích Bách Thủ. Lần này làm tiệc đầy tháng con, dù thế nào cũng phải tự mình đến mời. Hắn chân thành nói: “Đến lúc đó Bách Thủ đại ca và chị dâu cứ đến thôi, nhất định không được mua gì đâu đấy, đây cũng là ý của mẹ đệ.”

Loan Loan cười nói: “Sao có thể chứ, dù sao cũng phải mang ít quà cho đứa nhỏ, đừng để ý làm gì. Huynh không đến mời chúng ta cũng sẽ tới mà.”

Vương Thanh Sơn rất vui mừng nhưng vẫn kiên trì không cho mua quà tặng, trước khi đi hắn còn dặn dò Bách Thủ: “Đại ca, chỉ cần hai người đến là chúng ta đã rất vui rồi. Đều là huynh đệ cả không cần những thứ lễ số đó…”

Tiễn Vương Thanh Sơn xong, Bách Thủ cảm thán: “Không ngờ Thanh Sơn huynh đệ bình thường không thích nói chuyện, lúc vui vẻ lại nhiệt tình như vậy!”

Loan Loan cười đưa đôi đũa cho hắn: “Dĩ nhiên rồi, được thiên kim (tôn xưng con gái người khác) phải vui chứ.” Nàng lại nói tiếp: “Chỉ là, nghe nói mẹ hắn lại muốn một bé trai mập mạp cơ.”

Bách Thủ gắp thức ăn vào trong bát nàng, lại gắp miếng thịt cho Lai Sinh, rành rọt nói: “Chuyện này chỉ có thể thuận theo ý trời thôi, đâu thể muốn thế nào là được thế đó? Mà, ta cũng cảm thấy con gái rất tốt…” Hắn nhìn Loan Loan cười hề hề: “Hay là, đợi một hai năm nữa, chúng ta cũng sinh một đứa con gái đi.”

Loan Loan đỏ mặt, liếc nhìn Lai Sinh bên cạnh đang ngay ngắn ngồi ăn cơm, giận dỗi trừng mắt nhìn Bách Thủ nói: “Nói linh tinh cái gì vậy!”

Lúc này Bách Thủ mới nhớ ra, vị bên cạnh này buổi tối sẽ bình thường, nhất thời cả mặt đều đỏ rực.

Đã lâu không đi chợ nên trong nhà cũng chẳng còn gì, mấy thứ vải vóc cũng không còn, hôm sau Bách Thủ đi làm về nói với Loan Loan “Ta không có thời gian đi chợ, đến lúc đó nhờ người đi mua ít thịt sang là được.”

Đêm qua Loan Loan cũng nghĩ vậy, đến lúc đó lại mang thêm ít thứ nữa.

Ngày mai đã là tiệc đầy tháng con gái Vương Thanh Sơn nên hôm nay phải mua thịt.

Loan Loan đứng đợi ở cửa một lát, nhìn thấy mẹ Nguyên Bảo từ trong nhà đi ra, dường như đang định đi chợ, vội gọi lại, lấy bạc đưa: “… Tẩu mua dùm muội hai miếng thịt nha. Nếu như thấy có xương thì lấy giúp muội một ít luôn, thêm chút tiền cũng được, muội định hầm cháo cho Hán Nhi.”

“Được.” Mẹ Nguyên Bảo cất bạc vào trong áo hỏi: “Còn muốn mua gì nữa không?”

Loan Loan nghĩ một chút lại nhờ nàng mua thêm ít quả khô vì Lai Sinh rất thích ăn. Những thứ khác cũng không còn gì nữa, nói chuyện đôi câu rồi mẹ Nguyên Bảo liền đi chợ, Loan Loan trở về nhà.

Mẹ Nguyên Bảo đi đến trưa về liền mang đồ lại đây. Loan Loan mời nàng ăn bánh nướng nhưng nàng từ chối, chỉ lấy một chiếc về cho Nguyên Bảo.

Buổi tối Bách Thủ còn phải đi làm, ngày mai lại đến nhà Thanh Sơn, nên hôm đó hắn tranh thủ ngủ cả một ngày. Đến tối đi làm tinh thần vô cùng thoải mái. Sáng hôm sau hắn trở về dù có hơi mệt mỏi một chút nhưng vẫn chịu được. Ăn sáng xong, Loan Loan lại bảo hắn đi nghỉ ngơi một lát.

Nàng bế con ra hiên cho Lai Sinh trông, còn mình thì bận rộn dọn dẹp trong trong ngoài ngoài, sau đó mới bắt đầu dọn đến phòng mình.

Bách Thủ cũng ngủ không được bao nhiêu. Loan Loan vừa làm xong việc nhà hắn đã thức, thấy vẫn chưa đến giờ nên hắn liền đi dạo một vòng công trường.

Đến chỗ mỏ than, Tạ Nhàn dẫn theo gã sai vặt, Lưu quản sự và mấy người Tạ Tam đang đứng nói chuyện với nhau. Nhìn thấy Bách Thủ đến, Tạ Nhàn chủ động chào hỏi hắn trước: “Không phải hôm nay Bách Thủ huynh đệ được nghỉ sao?” Nói xong hắn lập tức nghĩ đến chuyện hôm nay Dương gia thôn có nhà mời rượu, nghe nói người của Dương gia thôn làm trên mỏ đa số đều sẽ đi ăn vào buổi trưa.”

“Vâng, Tam thiếu gia. Giờ ta đang rảnh nên đến coi chút.” Bách Thủ cười nói, sau đó gọi hai người khác.

Tạ Nhàn chào hỏi Bách Thủ trước, hắn cảm thấy bản thân như thế đã cho Bách Thủ đủ mặt mũi, tiếp tục nói chuyện với Lưu quản sự: “Nếu có người nửa đường trộm giấu than đá đi thì phải làm sao? Nếu như trên dưới núi đều có người ghi chép, mỗi ngày đều tính toán thì sẽ biết được có ai trộm than đá.” May mà chưa có chuyện công nhân trộm than đá xảy ra.

“Tam thiếu gia nói phải.” Lưu quản sự cung kính đáp: “Lần này Nhị thiếu gia hồi âm lại cũng có nhắc đến vấn đề này. Vì giờ đang là cuối tháng, có rất nhiều chuyện cần thu xếp, nên ta đang suy nghĩ xem nên giải quyết chuyện này vào ngày nào.”

“Chuyện này không thể kéo dài thêm nữa.” Tạ Nhàn không vui nói: “Nếu như có người nổi lòng tham, chúng ta sẽ mất bao nhiêu chứ! Tìm một người ghi sổ thôi mà, đơn giản chỉ cần nhận biết mặt chữ là được.”

Cả khu mỏ chỉ có một người ghi sổ. Nếu dưới chân núi lại có thêm một người nữa, đến lúc đó trên dưới đều có ghi chép, không những tránh được mấy người trung gian kiếm tiền riêng, còn có thể đề phòng công nhân trên mỏ trộm than đá. Đây đúng là một biện pháp hay.

Chuyện này Lưu quản sự cũng đã nghĩ đến rồi, chỉ là gần đây có quá nhiều việc, vốn định để xử lý xong hết chuyện của mỏ đã, không ngờ tới hôm nay Tạ Nhàn lại đột nhiên nhắc đến. Tạ Nhàn là chủ tử trong Tạ gia, nếu hắn nói cần, thì cho dù Lưu quản sự có nhiều việc hơn nữa cũng phải gạt sang một bên.

Nghĩ nghĩ, Tạ Nhàn lại đề nghị: “Hay thế này, chỗ ta có một mama trung thành. Vì nhiều tuổi rồi nên ta đã đồng ý cho bà về nhà dưỡng lão, nhưng con trai bà vẫn luôn không làm được gì lớn lao. Dù sao bà cũng đã trung thành với Tạ gia ta cả đời, theo tâm nguyện của bà, ta điều con trai mama đó tới đây. Lưu quản sự tìm thêm một tiên sinh ghi sổ đến làm trợ thủ là được, vừa hay hắn cũng nhận biết được mặt chữ.”

Trong lòng Lưu quản sự khẽ động, nét mặt không biểu lộ gì, rất cung kính đáp: “Tam thiếu gia làm chủ là được. Nếu hắn đã biết chữ, không bằng để cho hắn làm đi. Dù sao nhất thời cũng không thể tìm được ai biết chữ.”

Tạ Nhàn hài lòng cười rộ lên: “Được lắm, hai ngày nữa ta sẽ bảo hắn đến làm việc.”

Bách Thủ nghe mấy người nói chuyện một lúc thì rời đi. Vừa đi về trong lòng vừa thầm nghĩ, mấy ngày trước lúc Tạ Nhàn vừa đến, Loan Loan đã nói Tạ Dật không ở đây, Tạ Nhàn nhất định sẽ cài người của hắn trên mỏ, quả nhiên đã bị nói trúng.

Về đến nhà, Loan Loan bế con đang chuẩn bị đi ra ngoài cùng Lai Sinh. Bách Thủ nhận lấy bé con, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn, cười a a nói: “Hán Nhi, cha đưa con đi uống rượu nhé.”

Loan Loan hé miệng khẽ cười, đóng chặt cổng lại rồi mới đi cùng. Lai Sinh đang chơi đùa ven đường thấy hai người đi vội vàng la to chạy đến: “Chờ đệ một chút!” Giọng hắn vừa to vừa vang.

Ba người đi đến nhà Vương Thanh Sơn, vừa đến cửa đã có người báo tin: “Cả nhà Bách Thủ huynh đệ tới, vừa rồi quả nhiên là Lai Sinh báo tin! Giọng vang thật đấy!” Sau đó mọi người trong sân đều cười.

Nhờ làm công trên mỏ nên cuộc sống của mọi người đều khấm khá hơn, vì vậy nhà Thanh Sơn làm tiệc đều được mấy nhà trong thôn đến đủ.

   198: Thanh danh

Ở đây ngoài mấy người thân của Vương gia, còn có mấy người phụ nữ ngồi tán gẫu với nhau. Đám đàn ông đang làm trên mỏ đợi đến trưa mới đến ăn cơm. Bách Thủ sang nhập bọn với đám đàn ông. Loan Loan đã tìm được Mai Tử và mẹ Nguyên Bảo đang ngồi cạnh một đám người. Thấy nàng tới, mẹ Nguyên Bảo giúp nàng đón lấy đứa trẻ. Lúc này mọi người đang nói chuyện về con gái Thanh Sơn: “… Lớn lên khỏe mạnh, đáng tiếc da hơi đen một chút.”

“Đứa nhỏ này mới được một tháng thôi mà. Trẻ con lớn nhanh lắm! Bây giờ nhìn thì bình thường, nói không chừng sau này lớn lên lại là một đại mỹ nhân thì sao.”

Có người lập tức làm ra tư thế chớ nói to: “Mấy người nhỏ giọng một chút, bàn tán về con cái nhà người ta, không sợ đắc tội à.”

Hai người đang nói chuyện liền ngượng ngùng cười cười.

Thấy không khí có vẻ gượng gạo, có người lập tức tìm đến nói chuyện với mẹ Tuấn Kỳ đang nổi danh gần đây: “Chị dâu, lâu rồi không nhìn thấy Tuấn Kỳ nhà tẩu đâu nhỉ?”

Thấy có người chủ động nói chuyện với mình, trong lòng mẹ Tuấn Kỳ cảm thấy rất vui, lại còn đề cập đến con mình, lại càng đắc ý thêm mấy phần: “Bây giờ nó đi lên thư viện học nào có nhiều thời gian rảnh để về như vậy, có lúc còn phải giúp lão sư viết cái nọ cái kia. Lão sư bảo nó ở lại thư viện luôn, chỉ thỉnh thoảng mới về một lần.”

Mọi người lộ vẻ hâm mộ: “Ôi, đúng là, sau này Tuấn Kỳ sẽ có tiền đồ rộng mở rồi. Nông dân như chúng ta sao có thể so được với nó. Trong nhà dù sao cũng không tốt bằng ở thư viện.”

“Đúng vậy!” Mẹ Tuấn Kỳ nhấc cằm lên, cười cười, nói: “Mọi người cũng đừng xem thường địa phương nhỏ này của chúng ta. Thư viện của chúng ta lại rất nổi danh nhé, ở trong đó có rất nhiều đệ tử nhà có tiền, ngay cả người ở huyện lân cận cũng muốn đưa con em đến học…”

Thấy mọi người đều vểnh tai nghe, mẹ Tuấn Kỳ càng thêm dốc sức nói: “… Ở thôn này của chúng ta sao có thể so sánh với ở thư viện. Ở đó đều là người đọc sách. Mấy đứa trẻ kết giao với nhau đều là người văn nhã lịch sự, tài hoa hơn người. Nói cái gì nhỉ… gần đèn thì sáng, gần… mực thì đen, chính là câu này.”

“Ôi!” Có người vỗ bắp đùi kêu lên: “Mẹ Tuấn Kỳ, chúng ta đều là người dốt đặc cán mai, ngươi nói văn vẻ như thế làm sao chúng ta hiểu được đây.”

“Đúng vậy! Không ngờ bây giờ ngươi cũng đọc thơ cơ đấy!”

Cả mắt miệng mẹ Tuấn Kỳ đều cười: “Ta cũng là nghe con trai nói thôi.” Sau đó nàng dương dương tự đắc giải thích ý nghĩa câu nói kia cho mọi người nghe: “Câu nói kia có nghĩa là đi theo người đoan trang lễ độ thì tự mình cũng sẽ trở thành một người biết đạo lý, có trách nhiệm… thành người tốt. Nếu đi theo những loại mèo loại chó kia thì sau này cũng sẽ biến thành lũ chó lũ mèo mà thôi.”

“A, chẳng trách lại có người vội vàng đến cửa muốn kết thân với nhà các người. Mọi người nhìn xem mẹ Tuấn Kỳ nói chuyện có lý lẽ không kìa!”

Mọi người xung quanh đều gật đầu phụ họa.

Bà mối Vương ở bên cạnh nghe thấy trong lòng có vị chua. Sao bà lại nghe ra giống như mẹ Tuấn Kỳ đang muốn chỉ cây dâu mắng cây hòe đây. Nhưng người ta không chỉ đích danh mình, bây giờ bà đi qua tranh cãi chẳng phải đang tự thừa nhận mình không ra gì sao.

Trong lòng tức nghẹn, suy nghĩ một chút, bà quay người cười híp mắt nhìn mẹ Tuấn Kỳ, nói: “Mẹ Tuấn Kỳ này, nghe nói Dương Uyển nhà các người cũng đã đính hôn rồi. Đối phương còn là một nhà có gia cảnh không tệ, còn nói đến lúc thành thân sẽ mang đến một con trâu khỏe mạnh, có phải thật không vậy?”

Đám người nhất thời không lên tiếng. Ánh mắt ai nấy dù không nhìn mẹ Tuấn Kỳ, nhưng đều vểnh tai lên lắng nghe. Ai cũng biết mẹ Tuấn Kỳ nhân lúc Dương Tuấn Kỳ đang nổi danh liền chọn cho con gái mình một người trong sạch để gả đi. Nhưng chọn tới chọn lui, nhà trai có của không kém, nhưng diện mạo lại không được, còn là một tên phá gia chi tử. Mọi người cũng muốn nghe xem mẹ Tuấn Kỳ sẽ trả lời như thế nào.

Trong lòng mẹ Tuấn Kỳ bốc hỏa. Vừa rồi nàng nói chính là muốn khiêu khích bà mối Vương, không ngờ bà ta lại đâm vào đúng chỗ đau của mình.

Chỉ vì chuyện của Dương Uyển mà lần đó con trai gần như đã cãi nhau với nàng. Từ nhỏ đến lớn Dương Tuấn Kỳ luôn nghe lời nàng. Nói cho cùng nàng cũng chỉ hy vọng Dương Uyển gả đi không phải lo ăn lo mặc. Nhưng con trai lại nói nàng chỉ nghĩ cho bản thân, hoàn toàn không nghĩ cho Dương Uyển, làm nàng đau lòng mất mấy ngày.

Mẹ Tuấn Kỳ không thèm để ý đến bà mối Vương, kéo người bên cạnh nói chuyện về Hương Tú.

“… Rất nhiều nam nhân đều thích xếp hàng mua cơm của nàng, đặc biệt là hai mươi mấy người từ bên ngoài đến.”

“Ơ, chuyện này ta biết. Chồng ta về nói có mấy tên đàn ông mỗi lần ăn cơm đều chậm chạp quay về làm, chính là vì nói chuyện với nàng ta.” Sau đó người đó bỉu môi: “Nói là nói chuyện, nhưng ta đoán nhất định là nàng ta đầu mày cuối mắt với mấy tên đàn ông đó. Hơn nữa, ta còn nghe nói nàng ta và một quản sự trên mỏ còn…”

“Gì? Thật sao?”

Mọi người liền rối rít tụ tập lại đi qua hỏi thăm, ngay lập tức ném chuyện của Dương Uyển lên chín tầng mây!

Trời sinh phụ nữ thích nhiều chuyện, bất kể là ai, chỉ cần có chuyện nói là được!

Mẹ Tuấn Kỳ âm thầm thở một hơi, hừ, muốn tọc mạch chuyện xấu nhà nàng sao, không có cửa đâu!

Nhưng bà mối Vương sao có thể dễ dàng bỏ qua cho nàng được, liếc mẹ Tuấn Kỳ một cái, lạnh giọng nói: “Ăn người miệng ngắn, bắt người tay ngắn. Kim Liên nhà người ta còn đang ở cữ trong nhà, cũng không tích đức cho cái miệng một chút.” Chồng trước của Hương Tú là Đại Cát, Đại Cát lại là anh của Cát Kim Liên.

Mấy người đang nói chuyện liền ngại ngùng ngậm miệng. Mẹ Tuấn Kỳ mấp máy môi muốn nói nhưng thôi. Nàng tới đây ăn tiệc đầy tháng con của Kim Liên, hiện giờ lại bàn tán chuyện vợ trước của anh Kim Liên. Nói xấu Hương Tú chẳng khác nào đánh vào mặt Đại Cát, cũng chính là làm mất mặt Kim Liên.

Mấy người vừa rồi còn hăng say nói chuyện cùng nàng, lúc này đều quay sang nói chuyện với người bên cạnh, không còn ai để ý đến nàng nữa. Mẹ Tuấn Kỳ giận đến mặt hết xanh lại trắng một hồi. Đảo mắt, thấy Loan Loan lạnh nhạt ngồi một bên, thảnh thơi chơi với đứa nhỏ, trong lòng nàng tức giận không có chỗ xả, bỉu môi nói: “Ta có miệng ngắn hay tay ngắn đi chăng nữa, nhưng không hề tiện.” (tiện trong hèn hạ, ti tiện)

Mọi người xung quanh đồng thời ngạc nhiên, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Loan Loan đang bế con.

Loan Loan cũng giật mình, nàng đang ngồi yên lành tự dưng lại bị ai chọc tới? Vô duyên vô cớ bị người ta tát một cái, trong lòng nàng bốc hỏa. Đệ đệ nàng có tiện hay không, ngươi quản cái rắm à!

Nàng nhìn chằm chằm vào mẹ Tuấn Kỳ một cái, nhẹ nhàng ném qua một câu: “Tay tiện cũng không sao, khinh người mới tiện.”

Mai Tử đang uống nước liền phun ra một ngụm.

Mọi người hồi phục tinh thần liền vội vàng quay đầu, đang nói gì lại nói tiếp, giống như vừa rồi Loan Loan nói gì cũng không có ai nghe thấy.

Mẹ Tuấn Kỳ giận đến môi run cả lên, ngón tay chỉ vào Loan Loan không ngừng run rẩy: “Ngươi, ngươi…”

“A, đại bá mẫu, có sao không? Có chỗ nào không thoải mái sao? Ơ, cháu, cháu nói trúng bá mẫu sao? Thật là ngại quá, lần sau cháu nhất định sẽ chú ý.” Loan Loan căng thẳng nhìn mẹ Tuấn Kỳ, ra chiều áy náy lắm.

“Nói nhảm!” Mẹ Tuấn Kỳ cảm thấy bản thân đã bị làm cho tức giận đến hồ đồ rồi, trừng mắt nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi được dạy dỗ như thế sao? Dám cãi với trưởng bối. Về nhà cho chồng ngươi quản cái miệng xấu này đi.”

Loan Loan không tỏ thái độ nhìn chằm chằm vào nàng ta. Nàng là phụ nữ đến từ hiện đại, không hề bị chữ hiếu như trời này phá đi nguyên tắc của mình, thản nhiên nói: “Thì ra bá mẫu muốn tìm bá phụ sao, hay để cháu gọi giúp cho nhé…” Sau đó nàng bắt đầu tìm kiếm trong đám đông, quả nhiên nhìn thấy Dương Nghĩa Thiên đang nói chuyện cùng người khác ở cửa viện, mặt mũi đáng giá thêm mấy phần? Được người khác tôn trọng đương nhiên sẽ có mặt mũi.

Thấy Loan Loan định đứng dậy thật, mẹ Tuấn Kỳ khẽ quát một tiếng: “Ngươi dám.”

Không ngờ nha đầu chết tiệt này không sợ xấu mặt chút nào! Nhưng nàng đã nói xấu Cát Kim Liên trước, nếu thật sự truy xét ra, người mất mặt nhất chính là nàng. Lúc này nàng mới không thể không quát Loan Loan.

Mấy người bên cạnh vừa rồi cùng tụ tập tán chuyện thấy dáng vẻ này thì quýnh cả lên. Ngay cả náo nhiệt cũng không muốn xem, nhanh chóng đi lên khuyên giải hai người.

Người ở Dương gia thôn hầu như đều biết tính tình của Loan Loan. Bình thường nàng rất dễ nói chuyện, làm việc đối xử với người khác đều khiêm tốn, không thích nhiều chuyện, cũng không thích nói xấu người khác, không bắt nạt ai. Nhưng nếu người nào muốn bắt nạt nàng đừng nghĩ sẽ dễ dàng.

Mai Tử và mẹ Nguyên Bảo không muốn làm Loan Loan mất hứng, kéo nàng ngồi vào chiếc bàn bên cạnh. Bà mối Vương cũng chủ động ngồi xuống cùng bàn với các nàng. Trong mắt bà, Loan Loan hiện giờ đang ở cùng phe với mình.

Mẹ Tuấn Kỳ thì bị kéo ngồi xuống một chiếc bàn khác.

Ăn cơm trưa xong, con nàng đã buồn ngủ, Loan Loan bế con tạm biệt Mai Tử và mẹ Nguyên Bảo, đi được nửa đường thì Dương Nghĩa Trí ở phía sau gọi nàng, sau đó khuyên răn hai câu.

“Cháu cũng thật là, không biết phải nhường trưởng bối một chút sao? Trong sân đông người như vậy, làm ầm ĩ ra thì ai mất mặt nào?”

Loan Loan không phục: “Trưởng thôn, cũng không phải là cháu muốn gây chuyện. Bác cũng mới chỉ nghe được một phần. Làm gì có chuyện người nhà lại đi nói xấu người nhà cơ chứ, như vậy có được không?”

Dương Nghĩa Trí sửng sốt.

“Hơn nữa, một lời cháu cũng chưa nói đã bị người ta mắng. Mắng cháu cũng thôi đi, sao có thể động đến người nhà cháu? Bác nói cháu có thể nhịn được sao?”

Dương Nghĩa Trí trầm ngâm. Ông biết nhà Tuấn Kỳ và nhà Loan Loan bất hòa. Mẹ Tuấn Kỳ thích ba hoa, hay nói này nói nọ. Nhưng gây chuyện trước mặt nhiều người như vậy, tiểu bối cãi lại trưởng bối, dù sao cũng không được đẹp mặt, còn làm hỏng thanh danh của Loan Loan.

“Nếu nàng làm không đúng, cháu cũng không thể làm như vậy. Gây chuyện trước mặt nhiều người như vậy còn gì là thể diện.” Dừng một chút, ông lại cảm thấy bản thân mình nói không đúng. Chẳng lẽ đợi đến khi không có ai thì có thể không làm mất mặt mũi sao?

Ông không nhịn được khoát tay: “Dù sao thì sau này cháu cũng đừng như vậy nữa là được, ảnh hưởng đến danh tiếng của mình…”

Dương Nghĩa Trí nói xong liền chắp tay sau lưng rời đi. Loan Loan dẩu miệng, nhìn về phía bóng lưng Dương Nghĩa Trí nói thầm: “Ta mới không sợ ảnh hưởng đến thanh danh của mình.” Sau đó nàng trở về nhà.

Loan Loan về nhà chưa được một lúc, Bách Thủ cũng về tới nơi. Vào nhà nhìn thấy Loan Loan nằm nghiêng trên giường, con trai bên cạnh đã ngủ say, hắn nhẹ nhàng hôn lên bàn tay nhỏ bé của con, nhỏ giọng hỏi nàng: “Trước lúc ăn cơm xảy ra chuyện gì đấy?”

Loan Loan cười cười: “Không có gì, người trong thôn vẫn luôn nói này nói nọ mà. Chàng cũng không phải không biết.” Sau đó nàng đứng dậy, nhường lại chỗ cho hắn: “Chàng nghỉ ngơi đi, buổi tối còn phải đi làm đấy!”

Bách Thủ gật đầu nằm lên giường. Loan Loan ngồi trong sân thấy thật nhàm chán, nàng nhẹ nhàng đóng cổng rồi đi ra ruộng.

Trên cánh đồng xanh mướt từng mảng, lúa mới trồng chưa được bao lâu, lại sắp đến ngày mùa rồi. Mấy ông chồng đều lên mỏ làm công, nên các chị em phụ nữ ở nhà đều vất vả hơn trước. May mà hiện giờ vào buổi tối Lai Sinh có thể giúp đỡ, nếu không thật sự không xong, đến lúc đó nhà bọn họ sẽ thu hoạch vào buổi tối.

Sau đó nàng lại gặp Vương Bảo Sơn từ chỗ vườn cây ăn quả đi tới. Loan Loan hỏi hắn năm nay cây quýt kết trái thế nào.

Vương Bảo Sơn thật cao hứng nói: “Năm nay rất tốt! May nhờ có Bách Thủ huynh đệ nói biện pháp kia, mới có được thành quả như năm nay. Sau này năm nào cũng được như vậy thì chúng ta không phải lo gì nữa.” Sau đó hắn thật lòng nói: “Đến lúc quýt chín nhớ đến hái một ít mang về nhé.”

“Được chứ, không biết Lai Sinh thích không. Lúc đó ta sẽ đến mua một chút.”

“Hai nhà chúng ta còn phải nói những câu này sao? Mua cái gì chứ, muốn ăn thì cứ đến hái là được, sao phải khách khí như vậy!”

Loan Loan cười ha hả nói: “Vậy được, ta cũng muốn nếm thử quýt nhà huynh có vị như thế nào đây?

Sau khi Vương Bảo Sơn đi rồi, trên đường về nhà Loan Loan gặp phải Tạ Tam.
  199: Đến chơi

Có câu thà đắc tội quân tử, chớ đắc tội tiểu nhân.

Với quân tử thì nên qua lại thân thiết, còn tiểu nhân tốt nhất phải tránh ra thật xa!

Tạ Tam bình thường có vẻ rất dễ nói chuyện. Nhưng ở Tạ gia trang thì đi rình trộm người khác. Ở mỏ lạithừa gió bẻ măng*, a dua nịnh hót. Tạ Dật vừa đi, liền chuyển sang theo đuôi Tạ Nhàn.

*见风使舵/kiến phong sử đà_ thành ngữ Trung Quốc: ý nói hành động và thái độ thay đổi theo sự thay đổi của tình hình (bao gồm ý xúc phạm).Việt Nam cũng có câu tương tự –thừa gió bẻ măng.

Tham khảo:Tạp chí khoa học ĐHQGHN: Nghiên cứu Nước ngoài, Tập 30, số 2 (2014)7-13, Nguyễn Thị Hương Giang.

Người như thế trong lòng Loan Loan không để ý đến, nhưng hiện nay người ta lại là đốc công trên mỏ, có thể không đắc tội đương nhiên nàng sẽ không đắc tội.

Còn chưa đến gần, Loan Loan đã cười chào hỏi Tạ Tam trước: “Tạ đốc công đang đi đâu đấy?”

Tạ Tam cười nhìn Loan Loan: “Đi dạo loanh quanh thôi. Vợ Bách Thủ đang định đi đâu à?”

“Cũng không có gì, chỉ đi dạo quanh cánh đồng thôi.” Thật vô vị vì nàng không biết nên nói gì với Tạ Tam, liền cười nói: “Trong nhà còn có trẻ nhỏ, ta phải về đây. Tạ đốc công cũng bận rộn mà.”

Tạ Tam cười gật đầu, đợi Loan Loan đi được hai bước liền gọi với theo nàng: “… Quên không nói với Bách Thủ huynh đệ. Ngươi về nói với hắn, Tam thiếu gia chuẩn bị thăng hắn làm đốc công trông coi than đá. Sau này chỗ than đá có việc gì đều giao cho hắn quản lý. Sáng mai sau khi tan việc bảo hắn đừng về nhà vội, chờ ta đã.”

Loan Loan ngạc nhiên đáp: “A, được! Phiền Tạ đốc công rồi.” Trong lòng nàng thầm nghĩ sao chuyện Bách Thủ được đề bạt làm đốc công Tạ Tam lại nói cho nàng biết.

“Bách Thủ huynh đệ làm việc chính trực, thành thật, thận trọng, Tam thiếu gia rất coi trọng hắn. Hắn cũng không nên phụ ý tốt của Tam thiếu gia a!” Vẻ mặt Tạ Tam nghiêm túc, lời nói chân thành, nói năng đâu ra đấy.

Loan Loan cũng nghiêm túc gật đầu.

“Nhà hai người đặc biệt! Nếu có gì khó khăn cứ tới tìm ta, ta sẽ đến nói với Tam thiếu gia giúp các ngươi.” Tạ Tam cười nói xong liền rời đi.

Loan Loan vừa đi về nhà vừa suy nghĩ dụng ý của Tạ Tam.

Đợi đến lúc ăn cơm tối xong, Loan Loan kể lại những lời Tạ Tam đã nói, Bách Thủ cũng ngây người: “Ta được đề bạt làm đốc công?” Nhưng trước đó không hề có chút dấu hiệu nào.

Loan Loan cũng cảm thấy kỳ lạ: “Khi không tỏ ra ân cần, không phải gian tặc thì cũng là trộm cắp.” Sau đó nàng cảm thấy mình đã nghĩ quá nhiều. Bách Thủ có gì để Tạ Tam mưu tính. Chẳng qua Loan Loan và Bách Thủ có quan hệ với Tạ Dật, mà Tạ Nhàn đối tốt với Bách Thủ hẳn là muốn lôi kéo về phe mình, cho nên Tạ Tam mới chủ động lấy lòng Bách Thủ chăng.

Nghe hai người nói, Lai Sinh ngồi bên cạnh cười hì hì nói: “Chúc mừng ca được trở thành đốc công! Bạc cũng được nhiều hơn!” Sau đó hắn lại lắc đầu, nhận xét: “Tạ Tam không phải là người đáng để kết giao!”

Loan Loan kinh ngạc liếc nhìn hắn một cái. Tiểu tử này nếu không mở miệng thì thôi, lời vừa ra khỏi miệng liền rất có đạo lý!

Ngày hôm sau, trước khi tan ca Bách Thủ đi đến chỗ Tạ Tam. Tạ Tam nói cặn kẽ cho hắn biết hàng ngày nên chú ý đến những chuyện gì. Hai người nói chuyện một lúc, khi Bách Thủ trở về đã là giữa trưa. Buổi sáng ăn cháo trong bụng vẫn còn hơi no, hắn vừa ăn cơm vừa nói chuyện cùng Loan Loan.

Bất kể chuyện gì, chỉ cần Bách Thủ ở công trường được yên ổn, an toàn là được!

Bất luận người khác như thế nào, bọn họ chỉ cần tuân thủ bổn phận, làm sao thấy an tâm trong lòng là được.

Nháy mắt đã đến ngày phát tiền công cuối tháng. Mỗi lần đến ngày này mọi người lại vô cùng hưng phấn xếp thành một hàng. Nếu như được cầm số tiền công nhiều hơn dự tính của mình thì lại càng thích thú hơn nữa! Hiện giờ mỏ than hoạt động tốt, chỉ cần không phải là người quá lười, mỗi người một tháng ít cũng phải được một lượng bạc. Người chăm chỉ được nhận hai lượng bạc cũng có. Vốn tiền công một tháng của Bách Thủ là một lượng hai trăm đồng, bây giờ được thăng làm đốc công, tăng thêm ba trăm đồng, là một lượng năm trăm đồng.

Đợi sau khi phát tiền công xong, Tạ Nhàn gọi Bách Thủ lại bảo hắn đừng về vội, hướng về phía đám công nhân phía sau nói: “Bách Thủ huynh đệ trung hậu thành thật, làm việc luôn cố gắng, còn có năng lực. Trong nhà bận bịu, lại có con nhỏ, có thể làm được như vậy là tấm gương cho chúng ta, cho nên trên mỏ quyết định sẽ thưởng cho người như vậy!” Tự hắn lại phát thêm cho Bách Thủ năm trăm đồng.

Mọi người thấy thế thì hâm mộ. Bách Thủ lại càng thêm ngạc nhiên.

Loan Loan cầm hai lượng bạc còn nóng hổi mở to mắt cười. Nàng rất mong tháng nào cũng được thưởng thêm như thế này!

Sau đó nàng cười híp mắt chia ba mươi đồng tiền cho Lai Sinh: “Sáng mai chúng ta đi chợ. Đệ cầm lấy chỗ này đi mua ít đồ ăn vặt mình thích đi.”

Vẻ mặt Lai Sinh không được tự nhiên, đẩy chỗ tiền ra: “Đệ không ăn quà vặt.”

Loan Loan nhìn hắn cười hì hì: “Không sao, cứ cầm lấy đi. Bây giờ đệ không muốn ăn, nhưng sáng mai nhất định sẽ muốn đấy.”

Lai Sinh đỏ mặt. Loan Loan nói rất đúng. Hắn không cách nào phản bác được, mặt ửng đỏ như ráng chiều chạy thẳng một mạch vào phòng mình, không chịu đi ra nữa.

Loan Loan và Bách Thủ nhìn theo cười ha hả. Lai Sinh như vậy rất thú vị.

Kể từ sau khi giành được cảm tình của mọi người, Tạ Nhàn thường xuyên lên mỏ, mỗi lần đến cũng không vội rời đi, có khi còn chủ động trao đổi cùng thợ mỏ. Mà mỗi lần đi qua dưới chân núi cũng phải tìm Bách Thủ tán gẫu mấy câu. Dần dần mọi người đối với hắn cũng quen thuộc hơn. Mà lúc hắn gặp Loan Loan, còn có thể chủ động chơi đùa với đứa bé.

Sáng sớm, Loan Loan nấu cơm xong được một lúc lâu vẫn chưa thấy Bách Thủ về. Nàng vừa quét sân vừa nghĩ xem có nên đi ngó một cái không, liền nhìn thấy Bách Thủ trở về. Hắn về đến cổng, mỉm cười quay người lại, làm động tác xin mời với người phía sau, sau đó nàng nhìn thấy Tạ Nhàn mặc trường bào xanh thẫm đang thong dong đi vào.

Vẻ mặt Loan Loan hiện vẻ ngạc nhiên, nở nụ cười chào hỏi Tạ Nhàn: “Tam thiếu gia sớm quá!”

Bách Thủ ở bên cạnh mời Tạ Nhàn vào trong nhà ngồi, nói với Loan Loan: “Tam thiếu gia đến nhà chúng ta nghỉ chân một chút!”

Trong lòng Loan Loan lại càng thấy kỳ lạ. Vừa sáng sớm Tạ Nhàn đã lên mỏ, lại còn phải nghỉ chân? Còn đặc biệt đến nhà nàng?

Lúc này nàng nghe thấy Tạ Nhàn cười nói: “Thời gian ta đến Dương gia thôn cũng không ngắn. Lúc không có chuyện gì rất thích đi dạo trong thôn. Nhà Dương thôn trưởng quá lớn nên ta vẫn luôn muốn đến nhà Bách Thủ huynh đệ ngồi một chút. Bình thường vẫn chưa thấy có cơ hội. Không biết hai vị có hoan nghênh không?” Lúc nói chuyện hắn còn vô tình lướt nhìn Loan Loan một cái.

Bách Thủ cười nói: “Xem Tam thiếu gia nói kìa! Chỗ thôn quê này của chúng ta được ngài nguyện ý tới ngồi một lúc, chúng ta vui mừng còn không kịp đây!”

Loan Loan thả lỏng nghi ngờ trong lòng, bưng ghế ra giữa sân, cười nói: “Tam thiếu gia, mời ngồi. Ngài là quý nhân, được ngài tới nhà chúng ta ngồi chơi là phúc khí của chúng ta!”

Tạ Nhàn hài lòng cười, khiêm tốn nói: “Quý nhân hay không quý nhân gì chứ. Chỉ là ta có kiến thức hơn mọi người một chút thôi mà.”

Loan Loan phỉ nhổ trong lòng một cái. Câu này không phải đang mắng bọn họ không có kiến thức sao!

Sau đó nàng thầm không phục nghĩ. Luận kiến thức, ngươi từng thấy nhà cao tầng sao? Ngươi từng thấy xe lửa máy bay sao? Chẳng qua đến nơi này nàng không có điều kiện đi ra ngoài du sơn ngoạn thủy mà thôi!

Trong nhà đã đun nước sôi từ sớm. Bách Thủ mang ấm nước ra. Loan Loan vào trong lấy thêm mấy đóa cúc khô thả vào trong chén, lại thả thêm mấy quả cẩu kỷ tử khô, một quả táo ta, sau đó nhận lấy ấm nước trong tay Bách Thủ rót cho Tạ Nhàn một chén trà.

“Ở nơi thôn quê không có gì tốt chiêu đãi, đành ủy khuất Tam thiếu gia vậy.”

Tạ Nhàn cười nói: “Không sao.” Ánh mắt hắn liếc nhìn chén trà, lập tức “Ồ” lên một tiếng, để sát vào ngửi mùi hương hoa cúc nhàn nhạt, bên trong còn có thêm mấy quả cẩu kỷ, một quả táo ta, ngạc nhiên hỏi: “Đây là trà gì?”

“Trà hoa cúc.” Loan Loan cười nói.

“Do ngươi tự làm?”

Loan Loan gật đầu.

Tạ Nhàn liền bưng chén trà lên, chậm rãi nếm thử một hớp. Vị hơi ngọt, có mùi thơm của hoa xen lẫn mùi táo ta và cẩu kỷ, nếu đổi loại nước pha trà, tin rằng mùi vị nhất định sẽ tuyệt hơn.

Đáy mắt Tạ Nhàn chợt lóe lên, hắn gật đầu cười với Loan Loan và Bách Thủ, khen: “Thật không tệ!”

Loan Loan mang ấm nước vào phòng bếp, chỉ nghe thấy Bách Thủ khách khí nói: “Tam thiếu gia không chê là tốt rồi!”

Hai người ngồi trong sân nói chuyện, đến lúc nàng đi ra thì Tạ Nhàn đã đứng lên. Hắn nhìn về phía con đường đá xanh trong sân, đứng lên đi hai bước, còn dùng sức di di, gật đầu, lại lắc đầu: “Lát vẫn chưa được kỹ lắm.”

Nói xong, hắn lại đi đến dưới mái hiên, nhìn bao quát một lượt, lại cẩn thận nhìn lan can bao quanh mái hiên. Sau đó hắn nhìn xuyên qua chuồng trâu phát hiện bên cạnh có một mảnh đất được vây quanh bằng hàng rào, bên trong có trồng một ít hoa hoa cỏ cỏ, nói là hoa thì dường như lại không phải. Bên cạnh hàng rào là chuồng gà. Cả đường đi trong sân đều được trải đá.

Trong nhà trước sau mỗi chỗ đều được bố trí thỏa đáng, vừa vặn, trong nhà không có chút cảm giác lộn xộn nào.

Thứ khiến hắn khá hiếu kì chính là hàng giỏ trúc vừa lạ vừa đẹp mắt treo trên sát vách tường, giống như cố ý dùng để tô điểm thêm.

Thiết kế như vậy ở nông thôn hắn mới thấy lần đầu. Chỗ ở đơn sơ, phòng ốc bình thường, không có gì tinh xảo, xa hoa, quý giá, chỉ dùng những thứ tiện lợi, đơn giản như giỏ trúc tô điểm. Một ngôi nhà bình thường, lại đặc biệt thể hiện ra vẻ thanh nhã của tiểu viện chốn thôn quê.

Tạ Nhàn vừa ngắm, vừa khen Bách Thủ thật có mắt nhìn.

“… Nhà hai người quả nhiên đặc biệt. Không biết là do ai thiết kế?”

“Vợ ta.” Bách Thủ tự hào nói.

Tạ Nhàn nhìn về phía Loan Loan tán thưởng, ánh mắt càng thêm rạng rỡ, cười nói: “Không biết Vương cô nương còn biết làm gì đặc biệt nữa.”

Khóe miệng Loan Loan khẽ giật nhẹ: “Ta chỉ là một người phụ nữ thì có thể làm được gì. Chỉ là bình thường thích suy nghĩ lung tung thôi.” Lần trước gọi nàng là vợ Bách Thủ, bây giờ lại gọi là Vương cô nương.

Tạ Nhàn cười nói: “Có thể hợp tác cùng Vương cô nương thật là may mắn, không biết ta có vinh hạnh này hay không?”

Loan Loan và Bách Thủ đều sửng sốt, không biết hắn có ý gì.

Tức thì, Loan Loan cười nói: “Có thể làm việc cho Tạ gia là vinh hạnh của chúng ta mới đúng. Lão bách tính như chúng ta có thể được Nhị thiếu gia coi trọng thực đúng là thụ sủng nhược kinh.” Nói rõ đối tượng hợp tác với nàng là Tạ Dật.

Tạ Nhàn vẫn duy trì nụ cười: “Ta biết. Nhưng cá nhân ta rất thưởng thức Bách Thủ huynh đệ và Vương cô nương. Hy vọng ngày nào đó có thể hợp tác cùng nhau.”

Loan Loan cười cười, trong lòng đã đảo qua một trăm hai mươi vòng, nói: “Ta và Bách Thủ đều là nông dân, cũng không là gì. Có thể giúp sức cho Tam thiếu gia là vinh hạnh của chúng ta. Chỉ sợ đến lúc đó không những không thể giúp được cho Tam thiếu gia, còn gây thêm phiền phức cho ngài.”

Tạ Nhàn không để ý nói: “Ài, ta tin tưởng hai vị. Cứ quyết định như vậy đi. Ta còn có việc đi trước.” Sau đó hắn quay người rời đi.

Loan Loan và Bách Thủ sững sờ đứng trong sân.

Một lúc sau, Loan Loan thầm chửi một câu: “Mẹ nó! Chúng ta đồng ý lúc nào?”

Loan Loan làm thịt khô cho Tạ gia, mọi người Dương gia thôn đều biết. Tạ Nhàn biết cũng không có gì lạ. Hắn lại nhiều lần nhắc đến năng lực của Loan Loan, hiện giờ nói muốn hợp tác. Chuyện đồ nướng nàng mới bàn với Tạ Dật, tin rằng Tạ Nhàn vẫn chưa biết. Vậy rốt cục Tạ Nhàn muốn hợp tác với nàng làm cái gì?

Đối với Loan Loan mà nói, Tạ Nhàn không có chuyện gì lại đến nhà bọn họ lôi kéo làm quen cũng không phải là chuyện tốt, nhưng có người lại không cho là như vậy.

200: Đố kỵ, soi mói

Mẹ Tuấn Kỳ đố kỵ vô cùng, ở nhà lải nhải liên tiếp mấy ngày liền về chuyện Tạ Nhàn vừa thưởng thêm cho Bách Thủ, lại vừa quan tâm hắn. Lúc bình thường Tạ Nhàn luôn tỏ vẻ thân thiết với Bách Thủ, còn chủ động đến nhà họ chơi. Trong số tất cả mọi người, có lẽ chỉ có mình Bách Thủ được đối đãi như vậy.

Dương Nghĩa Thiên vốn không thích nói chuyện. Biết mẹ Tuấn Kỳ thích lải nhải, nhưng nhà bọn họ lại sát ngay nhà Bách Thủ, cả ngày toàn nói những lời bực tức này mà bị nghe thấy thì thật không hay chút nào. Hắn nghe mãi cũng thấy phiền. Sau khi bị Dương Nghĩa Thiên khuyên bảo, mẹ Tuấn Kỳ không lải nhải ở nhà nữa, nhưng lại chạy vào trong thôn tìm người để than trách, càng thêm bất mãn.

“… Ai đi làm mà không chăm chỉ chứ? Sao chỉ mình hắn trở thành tấm gương cho mọi người. Người ghi danh làm công trên mỏ không đào thì cũng vác than, làm gì có ai không góp sức lao động! Không biết bọn họ đã dùng thủ đoạn gì để cướp được việc trông coi tốt như vậy.”

Người bình thường vẫn luôn quan hệ tốt với mẹ Tuấn Kỳ nghe xong lập tức tiếp lời: “Chính thế, ai mà không tận tâm tận lực làm việc chứ. Chồng con nhà chúng ta mỗi ngày trừ thời gian ăn cơm ra cũng nghỉ ngơi rất ít.”

Có người lại không quá tán thành: “Nhưng mà đâu phải trên mỏ quy định rằng không được phép nghỉ ngơi đâu. Làm nhiều thì được nhiều bạc. Những việc này không phải đều do tự mình quyết định sao.”

“Sao mà giống nhau được? Nếu mọi người đều chăm chỉ thì phải thưởng đều hết chứ, hơn nữa, chuyện tốt thì nên thay phiên nhau làm mới phải.” Mẹ Tuấn Kỳ không phục lắm.

Bản thân nàng vốn không lên mỏ làm việc. Dương Tuấn Kỳ đi học ở thư viện. Dương Uyển là một khuê nữ, càng không thể lên núi làm việc cùng một đống đàn ông. Cho nên, trong nhà chỉ có mỗi Dương Nghĩa Thiên làm việc trên mỏ.

Nhà Loan Loan mặc dù chỉ có một mình Bách Thủ đi làm, nhưng hàng năm Loan Loan đều được nhận làm thịt khô ở Tạ gia trang, thu nhập cũng không phải chỉ một hai lượng bạc. Từ sau khi nhà nàng và nhà Loan Loan cãi nhau, hai bên đã không nói chuyện với nhau nữa. Dương Uyển đi theo Loan Loan kiếm tiền cũng đều do nàng bắt ép. Nếu sang năm duyên phận đến, nói không chừng Dương Uyển sẽ tìm được nhà chồng. Đến lúc đó nhà bọn họ chỉ còn mỗi mình Dương Nghĩa Thiên đi kiếm tiền, từ đầu đến cuối nàng không hề kiếm được chỗ tốt nào từ chỗ Loan Loan nữa!

Ngẫm lại thái độ Loan Loan đối xử với mình, dù sao nàng cũng là trưởng bối mà, vì vậy bất mãn trong lòng càng lớn thêm.

“Không phải đều do nàng ỷ vào quen biết Tạ Nhị thiếu gia sao! Lúc nào cũng tỏ vẻ coi thường người khác. Chờ đến lúc Tuấn Kỳ nhà chúng ta có tiền đồ…” Sau đó nàng bỉu môi bỏ dở câu nói, không tiếp lời nữa: “Đại Trí người ta đỗ tú tài cũng không khinh người như vậy…”

Hai người bên cạnh cười cười nghe, nhưng trong lòng không cho là đúng. Loan Loan và Bách Thủ chưa bao giờ khinh người cả, bình thường đối xử với mọi người đều rất hòa nhã.

“… Nhớ lúc nhà họ còn nghèo khó, còn ở nhà tranh…”

Hai người kia không nói gì nhưng trong lòng thầm nghĩ, nhà người ta bị các ngươi ở còn gì.

“… Một nữ nhân đã có chồng lại xuất đầu lộ diện ra bên ngoài, để chồng mình ở đâu chứ, thật khiến người ta chê cười mà…”

Sợ rằng nhiều phụ nữ khác trong thôn đều ước gì bản thân mình có thể xuất đầu lộ diện ra bên ngoài như vậy đó! Nhìn lượng tiền công mà Loan Loan giúp mọi người kiếm được thì biết. Một năm không biết có thể kiếm được bao nhiêu bạc nữa!!!

Mẹ Tuấn Kỳ không ngừng oán trách. Hai người kia thỉnh thoảng mới đáp lại.

Mà bọn họ không hề biết ở dưới cây đại thụ phía sau họ, Tạ Nhàn và Tạ Tam đang đứng ở đó, vừa hay cả hai người đều bị cái cây che mất. Nghe những gì mẹ Tuấn Kỳ nói, Tạ Nhàn nhìn Tạ Tam bằng ánh mắt đầy thâm ý. Tạ Tam lập tức nói: “Đây là đại bá mẫu của Bách Thủ. Hai nhà có chút xích mích, mấy năm nay vốn cũng không nói chuyện với nhau.”

Tạ Nhàn thấy lạ hỏi: “Ta thấy hai vợ chồng họ đều không tệ, không ngờ cũng kết oán với người trong thôn sao?”

Tạ Tam không nghĩ vậy: “Người trẻ tuổi tâm cao khí ngạo. Cả thôn có bao nhiêu người, sao có thể làm vừa lòng hết được đây? Nhiều lắm chỉ tranh cải chút ít mà thôi.”

Tạ Nhàn cười nhạt: “Không gây thù với người khác, lại đi chuốc oán với người trong nhà.”

“Không ai hoàn hảo cả. Người trẻ tuổi khó tránh đôi khi làm việc không được ổn thỏa.” Tạ Tam kể chi tiết những gì mình biết về sự việc này: “Trừ nhà này ra thì bọn họ thật sự không còn xích mích với ai nữa. Chỉ là, con trai cả nhà Dương trưởng thôn hình như có chút không thoải mái với nhà bọn họ.”

“Sao?” Tạ Nhàn tò mò. Hắn đến Dương gia thôn mấy ngày nay nên cũng biết được một chút. Dương Nghĩa Trí tán thưởng hai vợ chồng Bách Thủ có thừa: “Ta thấy quan hệ giữa Dương trưởng thôn và bọn họ cũng khá, sao con trai lão lại…”

“Ôi chao, Tam thiếu gia, mặc dù người thường hay đi lại trong thôn, nhưng chuyện này chắc người không biết rồi.” Thấy Tạ Nhàn hứng thú với chuyện nhà Loan Loan, mình lại biết chuyện mà hắn không biết, khi không lại có cơ hội biểu hiện, hắn nhỏ giọng nói với Tạ Nhàn: “Con trai lớn của Dương trưởng thôn – Dương Phong có một cửa hiệu ở chợ, năm nay làm ăn ế ẩm. Nói ra chuyện này cũng có liên quan đến Nhị thiếu gia. Vốn hắn thấy vợ Bách Thủ đang làm việc cho tửu lâu nên muốn góp vào một tay, kiếm chút lợi, vì vậy hắn nhờ đệ đệ đi nói tốt với người ta. Nhưng đệ đệ hắn lại không muốn. Thế nên hắn đi tìm vợ chồng Bách Thủ, hai người đó lại lấy lý do đã ký khế ước để từ chối…”

Thấy Tạ Nhàn đang nghe rất chăm chú, nụ cười trên mặt hắn càng lớn hơn, càng nói càng hăng: “… Chuyện tốt như vậy sao Bách Thủ có thể cho hắn góp tay vào được. Cách thức, tay nghề tất cả đều là của vợ hắn. Nếu đồng ý, chẳng phải đưa không bạc cho người khác sao.”

Tạ Nhàn lắc đầu: “Là ta thì cũng không đồng ý.” Người này quá tự cho mình là đúng.

“Đúng vậy! Cho nên về sau Dương Phong vẫn luôn oán trách hai người này. Lần trước xảy ra chuyện của Vương Nguyên Sinh, Dương Phong hắn mới không chừa mặt mũi cho Bách Thủ. Sau khi chúng ta chiêu mộ người xong hắn mới về Dương gia thôn cầu xin ta. Ta thấy hắn là con trai của Dương trưởng thôn nên mới đồng ý cho hắn lên mỏ làm việc. Sau đó hắn mới kể những chuyện này cho ta biết. Theo ta thấy thì trong lòng hắn nhất định vẫn còn tức giận Bách Thủ.”

Tạ Tam biết Tạ Nhàn rất để ý đến nhà Bách Thủ nên hắn kể hết tất cả những gì mình biết cho Tạ Nhàn nghe, bao gồm cả chuyện Bách Thủ ở trên núi lúc trước.

*******

Chủ tử muốn làm gì thì làm đó, người làm công không thể tự mình quyết định (nguyên văn: thân bất do kỷ).

Kể từ khi Hương Tú đến khu bếp trên mỏ đều luôn cố gắng làm việc, có đôi lúc còn khuyên Tạ đại nương đi nghỉ ngơi, một mình làm hết mọi việc.

Hôm nay nàng và Tạ đại nương mang chỗ rau dùng cho buổi tối ra rửa. Nhưng bởi vì chỗ rau hôm nay vốn đã không nhiều, sau bữa trưa chỉ còn thừa lại một ít, bữa tối nay có vẻ không đủ, nhưng giờ đi chợ mua thì không kịp, lại còn phiền phức nữa.

Cho nên, Hương Tú đề nghị, ở Dương gia thôn nhà nào cũng trồng rau, không bằng đến nhà ai đó mua một ít.

Hướng Tú vốn là người trong thôn, để nàng đi mua là tiện nhất.

Có chuyện tốt như thế, Hương Tú nghĩ ngay đến Loan Loan đầu tiên. Loan Loan ở nhà đang chơi đùa với con trai. Hương Tú nói ra mục đích của mình cho nàng nghe, nhưng nàng và Bách Thủ cũng không trồng nhiều loại rau, trồng nhiều nhất là ngô, ở trên núi cũng trồng ngô, nhớ đến mẹ Nguyên Bảo trồng không ít rau xanh, nàng liền bảo Hương Tú đi qua hỏi xem.

Hương Tú cảm ơn rồi đến nhà Nguyên Bảo. Đúng lúc mẹ Nguyên Bảo vừa đi cắt cỏ cho lợn về, nhìn thấy Hướng Tú thì rất bất ngờ. Từ khi nàng trở về Dương gia thôn này, đều không thấy đến cửa nhà ai ngoại trừ nhà Loan Loan cả. Không ngờ hôm nay Hương Tú lại tới nhà nàng.

Nàng lịch sự mời Hương Tú vào nhà ngồi chơi. Hương Tú đi vào trong sân nhưng không vào nhà, đứng ngoài sân nói với nàng: “… Loan Loan muội tử nói nhà tẩu trồng rất nhiều rau. Hôm nay chỗ rau trên mỏ mua về không nhiều, sau buổi trưa chỉ còn lại có một ít, không đủ cho buổi tối, không biết ta có thể mua một ít của tẩu được không? Tẩu yên tâm, trên mỏ sẽ trả bạc.”

Hóa ra là chuyện này, thảo nào!

Biết là Loan Loan nói cho Hương Tú, mẹ Nguyên Bảo cười nói: “Nhà chúng ta trồng không ít rau…” Đặt gùi xuống, nàng dẫn theo Hương Tú đến mảnh đất trồng rau cách đó không xa lắm. Nàng gieo hạt ở mảnh đất này hơi muộn một chút, mặc dù lúc này đã lớn rồi nhưng vẫn chưa đến lúc ăn được.

Hương Tú hơi thất vọng.

Mẹ Nguyên Bảo lại nhớ đến mảnh đất trên núi phía sau nhà Loan Loan ở lúc trước. Sau khi Loan Loan và Bách Thủ dọn xuống cũng không còn để ý đến mảnh đất đó nữa. Lúc trước họ còn thường xuyên lên núi thăm nhà cửa vài lần, về sau lại thấy không cần dùng đến nữa nên hai người cũng không để ý làm gì, cũng không phá đi.

Để lại nhà trên núi, nhỡ may gặp trời mưa to gió lớn còn có thể trú mưa, cũng tiện cho người trong thôn.

Mảnh đất sau nhà lại được mẹ Nguyên Bảo dùng để trồng rau. Nguyên Bảo nhà bọn họ kén ăn nên mỗi mùa đều trồng rất nhiều loại rau.

Lên trên núi, thấy có nhiều loại rau đã đến lúc có thể hái được, Hương Tú thật cao hứng cảm ơn mẹ Nguyên Bảo. Mẹ Nguyên Bảo về chuẩn bị thức ăn cho lợn, lại còn phải nấu cơm, bảo Hương Tú muốn hái bao nhiêu thì hái, bạc thì đưa cho nàng là được, sau đó liền xuống núi.

Hương Tú cầm cái rổ lớn hái rau, chưa đến một lúc đã hái được một rổ lớn. Xong nàng đi đến căn nhà trên núi, ra bếp múc nước trong chum rửa sạch tay. Nàng đang định bưng rổ xuống núi, đột nhiên nghe phía sau có người gọi nàng.

Quay đầu nhìn lại, là Lưu quản sự.

*******

Tạ Tam tiễn Tạ Tam ra khỏi thôn xong, tự mình thảnh thơi đi về. Trong lòng hắn đã lên kế hoạch. Nhị thiếu gia đã giao mỏ cho Tam thiếu gia quản lý, mới qua bao lâu Tam thiếu gia đã bố trí người của mình dưới chân núi. Nếu hắn lấy lòng Tam thiếu gia thì cuộc sống sau này ở trên mỏ nhất định sẽ rất tốt. Nói không chừng ngày nào đó còn có thể trở thành quản sự.

Trong lòng hắn đang sung sướng nghĩ, đột nhiên nhìn thấy ở sườn núi đối diện có hai người đang đứng. Người đàn ông chính là Lưu quản sự. Hai người đã cùng làm việc ở thôn trang nhiều năm như vậy, dù không nhìn thấy mặt, chỉ cần dựa vào dáng người hắn cũng biết đó chắc chắn là Lưu quản sự.

Mà người phụ nữ đứng bên cạnh hắn không biết là ai. Đột nhiên, Tạ Tam chợt nghĩ gì đó, nét mặt dần hiện ra nụ cười bỉ ổi. Thấy hai người đi lên núi, hắn cũng lập tức đi theo lên.

Đến lúc hắn chạy ào lên núi đã không thấy một bóng người nào. Hắn đuổi thêm một quãng dài cũng không thấy một ai. Chẳng lẽ hai người này chui vào hang?

Không cam lòng, hắn lại đi xuống núi. Lúc đi ngang qua căn nhà trên núi hắn nhìn thấy một cái rổ lớn dưới mái hiên, rau trong rổ còn rất tươi, trong lòng nhất thời sáng tỏ.

Hắn rón ra rón rén đi đến sát cửa nhà chính, không có tiếng động. Hắn lại nhanh như mèo đi đến sát cửa một gian phòng khác, đúng lúc từ bên trong truyền đến một giọng nói trầm thấp. Tạ Tam định chọc một khe hở nhìn trộm, nhưng bên ngoài có ánh sáng chiếu vào sợ sẽ bị phát hiện, vì vậy hắn chỉ có thể ngồi xổm xuống, vểnh lỗ tai nghe. Chưa đến một lúc sau từ bên trong truyền ra tiếng ván giường kẽo kẹt và tiếng rên rỉ của nữ nhân.

Tạ Tam đứng dưới cửa sổ đưa tay che miệng, cười không ra tiếng.

[text_hash] => 4b34b32c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.