Tự Do…Xiềng Xích – 3: Sự khởi đầu – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Tự Do…Xiềng Xích - 3: Sự khởi đầu

Dưới ánh nắng nhạt buổi sớm, căn nhà vẫn chìm trong bầu không khí trầm lắng sau tang lễ. Tôi ngồi trên sofa, bốn người anh trai vây quanh, ánh mắt nghiêm túc nhìn người đàn ông trung niên trước mặt.

Luật sư Trần đặt chiếc cặp da lên bàn, mở ra một tập hồ sơ dày. Ông ta hắng giọng, giọng nói trầm ổn vang lên giữa không gian tĩnh lặng:

\”Đây là di chúc của cha mẹ các cậu, được lập từ một năm trước. Theo đó, toàn bộ tài sản, bao gồm bất động sản, cổ phần công ty và các khoản đầu tư, sẽ được chia đều cho cả năm người.\”

Tôi khẽ giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía ông. Bốn người anh trai tôi dường như chẳng hề bất ngờ, chỉ bình thản lắng nghe. Nhưng rồi, câu nói tiếp theo của luật sư khiến tôi sửng sốt.

\”Tuy nhiên, phần tài sản của Nhất Hoa sẽ chỉ được trao khi cậu ấy tròn 21 tuổi. Trước thời điểm đó, quyền giám hộ và quản lý tài sản của cậu ấy sẽ do bốn anh trai nuôi trực tiếp đảm nhận.\”

Tôi mở to mắt, ngạc nhiên nhìn về phía luật sư Trần. \”Tại sao lại thế ạ?\”

Luật sư không trả lời ngay, ánh mắt ông lướt qua bốn người anh tôi trước khi nhẹ giọng đáp: \”Đây là nguyện vọng của ba mẹ cậu. Họ muốn cậu được bảo vệ cho đến khi đủ trưởng thành để tự quyết định mọi thứ.\”

Tôi vẫn còn đang ngẩn người thì một tràng cười trầm thấp vang lên.

Lâm Mặc dựa lưng vào sofa, ánh mắt sắc bén nhưng trên môi lại mang theo một nụ cười trêu chọc. \”Xem ra, từ giờ đến năm 21 tuổi, em sẽ nằm dưới sự kiểm soát của bọn anh rồi.\”

Hoài An chống cằm, ánh mắt lấp lánh sự thích thú. \”Một đứa em trai xinh đẹp thế này, không trông chừng cẩn thận thì làm sao được?\”

Giang Trì nhướng mày, giọng cười khẽ vang lên. \”Có khi phải giữ em thật chặt, tránh để ai dòm ngó mất.\”

Tề Lục khoanh tay, gật gù phụ họa. \”Ừ, kiểm soát chặt chút cũng không phải là ý tồi.\”

Tôi thoáng sững lại, ánh mắt hơi dao động khi nhìn họ. Những lời trêu chọc kia… có gì đó kỳ lạ. Nhưng rồi, thấy họ đồng loạt bật cười, tôi cũng thả lỏng, lắc đầu cười nhẹ. \”Các anh chỉ giỏi nói đùa.\”

Luật sư Trần khẽ ho một tiếng, đóng lại tập hồ sơ rồi đứng dậy. Khi bước ra cửa, ông bỗng dừng lại, quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt ông phức tạp. Giống như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng.

Tôi nhíu mày, thắc mắc hỏi: \”Có chuyện gì sao, luật sư?\”

Nhưng trước khi luật sư Trần kịp đáp, Hoài An đã vòng tay qua vai tôi, kéo tôi sát vào người. \”Chắc tại em đẹp quá nên người ta ngắm thôi.\”

Giang Trì cười nhạt, ngón tay khẽ vuốt qua mái tóc tôi. \”Với cả… từ khi sinh ra, em đã mang theo mùi hương hoa lài thoang thoảng. Khiến người ta dễ chịu đến mức không muốn rời xa.\”

Tôi bật cười trước lời nói có phần khoa trương của họ, không nghĩ nhiều nữa mà xoay người lên phòng nghỉ ngơi.

Nhưng tôi đâu biết rằng, sau lưng tôi, bốn ánh mắt vẫn lặng lẽ dõi theo. Ánh mắt không đơn thuần chỉ là sự yêu thương của anh trai dành cho em út.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.