Array
(
[text] =>
– “Tôi thích khi tôi nhìn đi nơi khác, ánh mắt anh ấy vẫn dừng lại trên người tôi.”
Câu thoại trong bộ phim này đang nói cái gì?
Hình như là đang nói điều này.
Cố Nguỵ mơ hồ nghe được, giờ phút này lực chú ý của anh không có cách nào tập trung vào hình ảnh nam chính và nữ chính đang đi dạo dưới ánh hoàng hôn. Môi Trần Vũ nóng kinh người, hơi thở cũng như nham thạch phả lên chóp mũi anh. Răng của cậu không theo quy luật, lạc vào giữa môi và răng của Cố Nguỵ, nóng nảy hấp thu nhiệt độ trong miệng, thậm chí còn cắn vào môi dưới của anh.
“A~……”
Cố Nguỵ khẽ rên lên như một chú mèo con mới sinh.
Trần Vũ nghe vậy vội vàng rút ra, tay chân luống cuống mà ôm lấy mặt Cố Nguỵ: “Có phải em cắn anh chảy máu rồi không?”
Đôi môi của Cố Nguỵ có màu anh đào, sạch sẽ và trơn bóng. Nơi Trần Vũ vừa cắn lên chỉ đỏ hơn một chút. Trần Vũ không hiểu sao lại nghĩ đến ma cà rồng vừa hút máu người, vừa tái nhợt, vừa tuấn mỹ, lại lộ ra vẻ ướt át, dụ hoặc đến trí mạng. Hầu kết cậu lăn lăn, nhìn chằm chằm vào môi Cố Nguỵ, trong đôi mắt là cả dục vọng quay cuồng.
“Đồ ngốc.” Cố Nguỵ mở miệng, nhẹ giọng nói: “Hôn môi là như thế này.”
Cố Nguỵ cúi người, dịu dàng nhưng không thể từ chối, mềm mại phủ lên môi Trần Vũ, từ từ hé mở môi và hàm răng, giống như một người thầy rất kiên nhẫn, hướng dẫn đầu lưỡi vướng víu của cậu. Nước miếng của hai người tạo thành tiếng nước sền sệt trong khoang miệng ấm áp, ngay cả dục vọng không yên trong lòng cũng bị khuấy động, sự tỉnh táo bị rửa sạch.
Trần Vũ chắc chắn là một học sinh giỏi, cậu giành lại ưu thế lúc nào không biết, kéo Cố Nguỵ vào lòng, ôm lấy đầu anh, hôn mãnh liệt vào đôi môi mềm mại và hung hăng mút lưỡi khiến Cố Nguỵ choáng váng. Ngay khi Cố Nguỵ còn thất thần, anh đã va vào lòng Trần Vũ rồi từ từ ngã xuống phía sau cậu.
Một sợi chỉ bạc dài được kéo ra giữa đôi môi đang thả lỏng của hai người, lồng ngực phập phồng như muốn cuốn đi hết dưỡng khí của đối phương.
Nơi giao nhau giữa hai chân, có một khối cứng đè lên bụng của Cố Nguỵ.
Không khí xung quanh và hơi thở nóng bỏng dường như có thể quẩn quanh tầm mắt. Đôi mắt của Trần Vũ tối đen, dục vọng tràn ngập như muốn hút lấy Cố Nguỵ vào trong. Cố Nguỵ cong khoé miệng, lòng bàn tay của anh chạy dọc theo ngực Trần Vũ xuống phía dưới.
“Ừm-”
Cố Nguỵ cởi thắt lưng của Trần Vũ, rút ra, dùng một tay cởi cúc áo, tay kia kéo khoá quần, lộ ra thứ căng phồng bọc trong chiếc quần lót màu đen. Khuôn mặt Trần Vũ đỏ đến mức chảy cả máu. Dù nằm mơ cậu cũng không nghĩ đến một bông hoa cao lãnh như Cố Nguỵ lại có thể cởi quần cho mình. Những ngón tay mảnh khảnh của Cố Nguỵ đặt lên hạ thân Trần Vũ, dương vật sưng tấy đã bị kìm nén từ lâu bật ra, thẳng tắp đập vào mắt anh.
“Hừ.” Trần Vũ rên lên một tiếng nhưng không dám nói chuyện, sợ chọc giận Cố Nguỵ. Cậu muốn quay đầu đi, nhưng lại nhìn thấy Cố Nguỵ đang nắm lấy côn thịt sưng tấy của mình, ý cười trong mắt tan ra như những vì sao, “Trưởng thành rất tốt.”
Côn thịt của Trần Vũ trong bàn tay Cố Nguỵ kịch liệt nhảy dựng lên, nóng hầm hập, đường gân hiện lên rõ ràng, màu sắc không sẫm, là màu hồng nhạt, đầu nấm đầy đặn chảy ra tinh dịch trong suốt. Trái tim Trần Vũ như muốn bay ra khỏi lồng ngực, người đang nắm lấy dương vật của cậu là Cố Nguỵ, là người trong lòng cậu, chỉ thế này thôi cũng đã khiến cậu cứng đến mức sắp nổ tung.
Dưới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Trần Vũ, Cố Nguỵ từ từ cúi đầu xuống, ngậm lấy dương vật đang đứng thẳng.
Giống như một tia sét đánh xuống, trực tiếp xuyên thủng tâm hồn Trần Vũ. Đôi môi vừa bị cậu hôn đến đỏ mọng bây giờ đang quấn riết lấy gần hết côn thịt của cậu, đầu lưỡi vừa hôn vừa liếm lỗ nhỏ trên đỉnh, từ dưới thân cột liếm láp lên phía trên. Những ngón tay xinh đẹp của Cố Nguỵ nắm lấy phần gốc, vuốt ve lên xuống, thỉnh thoảng lại nhào nặn túi bìu. Mồ hôi rơi trên trán Cố Nguỵ, ướt đẫm phần đuôi tóc, theo động tác phun ra nuốt vào mà đung đưa trước mặt Trần Vũ, vừa gợi cảm vừa xinh đẹp đến chết người.
Tác động của cảnh tượng này quá lớn. Trần Vũ cố gắng chống lại dây thần kinh sắp bùng nổ của mình, phát ra một vài tiếng rên rỉ gợi cảm và trầm thấp từ khe hở giữa hai hàm răng, lại nhịn không được mà giữ lấy ót Cố Nguỵ, nỗ lực tiến vào sâu hơn, đầu nấm đâm vào cổ họng ấm áp mà mềm mại, thoải mái đến mức khắp người cậu như có dòng điện chạy qua. Trần Vũ dùng chất giọng khàn khàn gọi Cố Nguỵ, “Cố, Cố Nguỵ… Em muốn bắn, anh mau tránh ra…”
Vừa dứt lời, Cố Nguỵ đã mút chặt đầu nấm, Trần Vũ không kìm được mà ở trong miệng Cố Nguỵ bắn ra, một ít chảy ra khỏi môi Cố Nguỵ, tinh dịch trắng đục chậm rãi chảy dọc theo khoé miệng khiến Trần Vũ muốn nổ tung.
“Xin, xin lỗi!” Trần Vũ vội vàng lấy khăn giấy trên bàn cà phê, nhẹ nhàng lau chất lỏng dính trên khóe miệng Cố Nguỵ, “Anh, anh nhổ ra đi.”
Ai ngờ Cố Nguỵ không nói lời nào, đem tinh dịch Trần Vũ nuốt xuống. Anh nhếch đôi môi đỏ tươi, hai mắt sóng sánh hơi nước, giọng nói nhẹ như mây khói, “Quá lớn…”
Trần Vũ vừa cảm thấy xấu hổ vì vật bên dưới kia lại tiếp tục cứng lên, vừa cảm thấy có lỗi với Cố Nguỵ, áy náy nói, “Thực xin lỗi. Em không có kinh nghiệm, có làm đau anh không?”
Cảnh sát đặc nhiệm nhỏ thật là đáng yêu muốn chết, Cố Nguỵ nghĩ thầm, véo vào hai bên má sữa của Trần Vũ, “Cho nên nếu không muốn làm anh đau, thì để ý, anh chỉ dạy một lần này thôi.”
Cố Nguỵ xoay người lấy ra một lọ dầu bôi trơn từ ngăn kéo dưới bàn cà phê, chậm rãi cởi bỏ quần áo trước mặt Trần Vũ. Anh đem hai chân quỳ hai bên chân cậu, cầm lấy tay cậu, ở đầu ngón tay đổ vào chất lỏng trong suốt, dẫn dắt ngón tay đi vào hậu huyệt của mình.
“Bỏ một ngón tay vào trước.” Giọng của Cố Nguỵ vang lên bên tai Trần Vũ, hơi thở ấm áp phả vào tai cậu, Trần Vũ cảm thấy máu trong người đều hướng về phía dưới.
Cố Nguỵ nắm ngón tay Trần Vũ dùng lực nhẹ, đầu ngón tay thấm dầu bôi trơn xoay tròn quanh cúc huyệt một hồi, sau đó đi vào, thành ruột nóng bỏng căng cứng lập tức quấn lấy ngón tay. Trần Vũ bị sự mềm mại đánh vào không kịp phòng bị, dừng lại động tác.
“Ưm~ …” Cố Nguỵ liếc nhìn Trần Vũ đang sững sờ, nhẹ giọng oán giận nói: “Em động đi…”
Trần Vũ định thần lại, đem ngón tay hướng vào trong thăm dò, quấy đến mức hậu huyệt Cố Nguỵ chảy ra chất nhờn không rõ là dâm dịch hay là dầu bôi trơn nhỏ xuống thảm nhung mềm mại.
“Được rồi … thêm một ngón khác vào đó …”
Lông mi của Cố Nguỵ rũ xuống, thấp thoáng như cánh bướm. Anh cắn chặt môi, như đang vô cùng xấu hổ, cầm ngón tay Trần Vũ đưa thêm một ngón nữa vào bên trong. Hình ảnh này thật sự quá kích thích, Trần Vũ cảm thấy huyệt thái dương của mình thình thịch mà nhảy lên, động tác trên tay theo tiềm thức mà nhanh hơn cho đến khi có thể đưa cả ngón tay thứ ba vào.
“Em uốn cong ngón tay đi, bên trong có một chỗ, em tìm xem …” Cố Nguỵ thở hổn hển đứt quãng. Ngón tay Trần Vũ thật sự rất dài, khớp xương rõ ràng, không ngừng quấy bên trong khiến bụng Cố Nguỵ muốn trướng lên. Trần Vũ ngoan ngoãn nghe lời, cong đầu ngón tay mò vào lỗ hậu, chẳng mấy chốc đã chạm đến một vùng mềm mại, thân thể Cố Nguỵ kịch liệt run rẩy, tiếng rên rỉ như mèo con tuôn ra từ môi và răng.
“A… nơi này… em, em nhớ kỹ vị trí đó.” Giọng nói của Cố Nguỵ run rẩy. Hai mắt Trần Vũ đỏ ngầu, cậu nhìn chằm chằm vào khoé mắt đỏ bừng của Cố Nguỵ, khàn giọng đáp, “Vâng, nhớ kỹ rồi.”
“Chắc không sao đâu… Em có thể vào rồi.” Cố Nguỵ kéo tay Trần Vũ ra khỏi lỗ hậu, sau đó cầm dương vật đã sớm cương cứng, gân xanh dữ tợn cuốn quanh của Trần Vũ, từ từ đút vào hậu huyệt. Đầu nấm và thân cột dần dần bị chỗ cực nóng kia nuốt hết, giống như sắp bị thịt mềm bên trong nấu chảy ra. Cố Nguỵ hít một hơi thật sâu, ngồi trên người Trần Vũ, đem cả cây gậy thịt ăn vào.
Lồng ngực Trần Vũ phập phồng, lòng bàn tay to ôm lấy eo Cố Nguỵ, thấy lỗ hậu của Cố Nguỵ có chút tái nhợt do bị dương vật của mình làm căng ra. Cậu không dám động đậy, cố gắng kìm chế dục vọng đang dâng trào, chờ Cố Nguỵ thích ứng được mới bắt đầu chậm rãi thọc vào rút ra.
Dương vật của Trần Vũ quá to và dày, lại đi quá sâu, tư thế cưỡi ngựa làm cho mỗi lần Trần Vũ thao làm đều hung hăng tiến vào nơi sâu nhất trong thân thể Cố Nguỵ. Anh bị đỉnh đến mức không ngồi vững được, thân thể theo bản năng mà ngã về phía sau, lộ ra vòng eo xinh đẹp và cái cổ cao như thiên nga. Một bàn tay Trần Vũ đặt ở trên ngực anh vuốt ve, tay kia lại kéo anh ôm vào trong lòng, đỡ lấy phía sau lưng, đem môi dán vào hai hạt đậu đang vểnh cao của Cố Nguỵ.
Thân thể Cố Nguỵ mẫn cảm, đầu lưỡi của Trần Vũ liếm qua lại hai hạt đậu trên ngực khiến anh phát run, lồng ngực phập phồng kịch liệt, “Chậm … chậm … đừng đụng …”
“Vâng.” Giọng của Trần Vũ rất thấp, thấp hơn cả tiếng đàn cello ở quãng tám “Vợ à, anh thật chặt.”
Trần Vũ ngoài miệng đáp ứng, nhưng không hề giảm tốc độ, cơ bụng căng chặt, hạ thân phát lực, tư thế này không khó đối với một cảnh sát đặc nhiệm đã được huấn luyện lâu năm, khi thọc vào rút ra, phần đầu nấm mài qua nơi nào đó, Cố Nguỵ theo bản năng cao giọng mà rên rỉ. Trần Vũ mỉm cười, trong mắt hiện lên vẻ xấu xa, “Là nơi này sao?”
Như là muôn sự tự thông, Trần Vũ từ từ tìm ra bí quyết trong lần ân ái này, đỡ lấy eo của Cố Nguỵ, điều chỉnh góc độ rồi lại cắm vào, dùng sức mà đỉnh lộng, thịt non bên trong đều không chịu nổi, bắt đầu co giật. Cố Nguỵ bị đâm đến mức không thể nói nên lời, chỉ có thể phát ra từng tiếng ngắt quãng, “Nhẹ… đỉnh nhẹ…. Trần Vũ…. Không được…. A~… Nơi đó… Đừng…”
Trần Vũ bị hút đến điên cuồng, cậu gầm nhẹ một tiếng, dùng hai tay đỡ lấy bờ mông cong cong của Cố Nguỵ, nặng nề ấn xuống, côn thịt liên tục đâm vào phát ra những tiếng “Bạch bạch bạch” theo từng đợt sóng thịt. Trần Vũ khàn giọng nói, “Cố Nguỵ … vợ à, gọi tên em đi.”
Cố Nguỵ lúc này làm sao có thể nghe thấy. Anh bị Trần Vũ đâm đến mức chỉ có thể vô thức rên rỉ, há miệng mấy lần mới khôi phục được một chút giọng nói, “Trần Vũ … a … Trần Vũ … ”
Tiếng kêu của Cố Nguỵ thật sự rất mê người, khác với giọng nói lạnh lùng thường ngày, vừa mềm mại lại vừa dấp dính, dường như đang cầu xin lòng thương xót. Trần Vũ mất đi lý trí, mạch máu trên thái dương chạy rần rật, chỉ nghĩ đến việc hung hăng mà làm Cố Nguỵ, để trong mắt anh chỉ có thể chứa đựng một mình mình. Hạ thân như máy đóng cọc , không ngừng nện vào lỗ nhỏ đã đỏ bừng, từng tấc lỗ chân lông trên cơ thể đều kêu gào thoải mái, khoái cảm giống như trời rung đất lở bao trùm lên cả hai.
Trần Vũ hai mắt đỏ lên, hạ thân truyền đến tiếng nước dính nhớp. Cậu vừa liếm vừa hôn lên đôi mắt xinh đẹp và đôi môi như anh đào của Cố Nguỵ. Cậu thích biểu cảm trên khuôn mặt của anh lúc này, dường như bây giờ mới chân chính thuộc về mình cậu.
“Vợ, anh thích không?” Trần Vũ cắn lỗ tai Cố Nguỵ hỏi.
Cố Nguỵ run rẩy nhắm mắt lại, hai khóe mắt đỏ hoe đến mức nước mắt có thể rơi xuống ngay lập tức.
“Thích……”
Từ “Thích” này đánh gãy dây thần kinh cuối cùng của Trần Vũ, ánh mắt của cậu tối sầm, hạ thân dồn dập thọc vào rút ra, kêu lên vài tiếng rồi bắn vào bên trong thân thể Cố Nguỵ.
Cả hai người đều đổ rất nhiều mồ hôi, đặc biệt là Cố Nguỵ. Anh dường như vừa bị vớt ra khỏi nước, nằm trên người Trần Vũ, cả người như mất đi sức lực. Trần Vũ cũng dần dần khôi phục lại sau cơn điên cuồng vừa rồi, bắt đầu cảm thấy áy náy, lắp bắp ôm Cố Nguỵ hỏi: “Có phải em làm anh đau không? Có chỗ nào không thoải mái không? Có muốn em ôm anh đi tắm rửa không?”
“… Không cần.” Một lúc lâu sau, giọng nói của Cố Nguỵ mới nhẹ nhàng vang lên, “Cứ để yên như vậy một lát.”
Trần Vũ không rút ra khỏi cơ thể Cố Nguỵ, cứ như vậy ngâm trong hậu huyệt cực nóng và ướt át, nhưng chỉ được một lát, côn thịt lại cứng lên. Trần Vũ luống cuống chân tay muốn rút ra, lại sợ làm Cố Nguỵ tức giận mà đuổi mình ra khỏi cửa, “Em…, em không phải cố ý… Anh ngày mai còn phải đi làm. Em sẽ tự mình…, tự mình giải quyết.”
Cố Nguỵ đứng dậy khỏi người Trần Vũ, ánh mắt lảng đi, trên má hiện lên một vệt ửng hồng, thì thào nói: “Ngày mai anh xin nghỉ.”
Trần Vũ hồi lâu mới tỉnh táo lại, mừng như điên mà ôm lấy Cố Nguỵ hôn đi hôn lại.
Cảnh sát trẻ lần đầu tiên khai trai đã làm đến tận hứng, trong khi đó Cố Nguỵ vừa đau eo, vừa chân mỏi, xong việc liền cho một lệnh cấm tới một tuần.
Trần Vũ, 26 tuổi.
Cảnh sát Đặc nhiệm Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Đội trưởng Biệt đội Báo đen.
Ngày đầu tiên phá thân, vừa hạnh phúc vừa bi thương.
[text_hash] => db4141f2
)