Vào khoảnh khắc nhìn thấy người này, ký ức vốn còn đang mơ hồ trong đầu lập tức rõ ràng hẳn lên. Tóc ngắn, lông mày thô cứng, mắt hổ, mũi thẳng, da nâu sẫm màu, tất cả tạo nên một khuôn mặt khó ai có thể yêu thích. Một kiểu mặt mà kể cả khi không có biểu cảm đặc biệt gì cũng khiến người khác nghĩ hắn đang giận dữ.
Lại gặp nhau rồi, Lý Bằng Phi! Cố Thiên Lân còn chưa kịp lấy lại tinh thần đã bị người ta bế ra khỏi tủ.
Lý Bằng Phi nhìn \”món đồ chơi\” trong tay, thầm nghĩ đúng là dung mạo cực kỳ xuất sắc. Tính tình cũng thú vị đấy, rõ ràng đang bị nhốt ở một nơi xa lạ nhưng đứa bé này vẫn có thể thoải mái ăn trái cây và điểm tâm. Mặc dù cậu tỏ ra sợ hãi nhưng đôi mắt lại cực kỳ linh hoạt, cảm giác như đang giấu giếm gì đó. Không biết bé con này đang mưu tính điều chi.
Cố Thiên Lân đúng là đang tính toán trong lòng, được sống thêm lần nữa, cậu có tự tin cũng có khát vọng, cậu không còn sợ Lý Bằng Phi như trước. Chỉ có điều lúc này cậu mới là đứa trẻ 14 tuổi, nếu tỏ ra quá bình tĩnh thì không biết Lý Bằng Phi có thấy cậu tâm cơ thâm trầm, sau lại sinh ra phòng bị hay không.
\”Nếu như vậy thì mình khó giở trò sau lưng hắn lắm!\”. Dù Cố Thiên Lân có mưu tính sao thì việc gì nên tới cũng sẽ tới.
Lý Bằng Phi bế thiếu niên trong lòng lên, đi vài bước rồi thả cậu ở bên cạnh giường. Cố Thiên Lân nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt, hắn vừa nhìn chằm chằm vào cậu vừa thong thả, ung dung cởi quần áo. Đầu tiên hắn cởi quân phục, sau đó là áo sơ mi để lộ ra đường cong cơ thể tuyệt đẹp, tiếp đó là quần, Cố Thiên Lân nhìn thấy đôi chân mạnh mẽ, thô tráng…
Hắn cởi hết cho đến khi trần như nhộng! Ban đầu Cố Thiên Lân còn bình tĩnh được, nhưng giờ thì cậu cũng không chịu nổi cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm. Ánh mắt chứa đầy dục vọng khiến cậu thấy hắn như đang lột sạch mình chứ không phải quần áo trên người! Đây là cảm xúc mà đời trước cậu chưa từng có…
Lý Bằng Phi nhìn đối phương từ giả vờ sợ hãi đến khi hoảng hốt thật, cậu vô thức ngồi trên giường ôm chặt lấy chân. Ban đầu Cố Thiên Lân còn dám nhìn thẳng vào mắt hắn, giờ cũng chỉ dám trốn tránh mà thôi. Không biết vì sao trong lòng Lý Bằng Phi lại dâng lên một loại khoái cảm tà ác.
Không cần phải nghĩ kĩ làm chi, hắn thuận theo dục vọng của bản thân ngồi lên giường. Cố Thiên Lân tự ám thị chính mình không được phép hoảng, ngay giây tiếp theo cậu đã bị người kia cầm cổ chân kéo qua. Hai tay của hắn nhanh chóng cởi áo ngoài của cậu, Cố Thiên Lân không kiềm chế được bắt đầu ra sức giãy dụa, tay chân đấm đá.
Lý Bằng Phi không thấy xi nhê gì, nhanh chóng cởi luôn áo trong của cậu bé trong lòng. Với cái trình độ phản kháng này thì hắn cũng không thèm để tâm, ngược lại còn cảm thấy thú vị, kích thích hơn mấy đứa bé được nam quán dạy dỗ nhiều. Vừa đè lên người mỹ nhân trong lòng, hắn vừa gặm cắn làn da non mịn:
\”Em tên gì?\”
Cố Thiên Lân bị người nọ đè nặng trên giường, đầu đối phương kề sát hõm vai, hơi thở nóng hầm hập và hàm răng đang cắn nhẹ của hắn thấm ướt làn da mềm mại nơi động mạch cổ, da thịt hơi lạnh càng ngày càng run hơn. Nghe thấy hắn hỏi tên mình, yết hầu của cậu khẽ chuyển động nhưng cũng không phát ra được tiếng nào.