Array
(
[text] =>
Mặc kệ người viện nghiên cứu hay những người khác nghĩ gì, bốn người Thẩm Trì bọn hắn tại trời sáng rõ liền cáo từ rời đi, biểu hiện đối hai vụ giết người này không hề có hứng thú, không giống những tiểu đội khác rõ ràng có chút thần sắc khác thường.
Xem ra giống như dự đoán của Dương Vinh Huy, trong đoàn thể lần này có người biết tình huống chuyến nhiệm vụ, theo Thẩm Trì nhớ đời trước Dương Vinh Huy an toàn tới được Bắc Kinh, tuy mấy người còn lại có sống sót được hay không thì không rõ lắm, nhưng ít ra Dương Vinh Huy cũng chưa xảy ra sự cố gì, cho nên dù mấy tiểu đội kia có chút bí mật không thể cho ai biết, cũng không đến mức dồn Dương Vinh Huy vào chỗ chết mới đúng.
Các loại quan hệ tại Bắc Kinh rắc rối phức tạp, chỉ cần là đoàn thể vượt qua một năm ở Bắc Kinh, ít nhiều gì cũng có chút móc nối với vài thế lực, tỷ như Lôi Đình, đời trước chính là có quan hệ với Lý thượng tướng trong quân đội, Úy gia xem như là dòng chính của Lý gia.
Đúng như Thành Hải Dật nói, bọn hắn trong những người này, bốn người Thẩm Trì là có bối cảnh trong sạch nhất, mà sau một chuyến đây, Thẩm Trì cũng có thể đoán được lúc quay về Bắc Kinh bị các đạo nhân mã tới quầy rầy, chủ yếu là do năng lực Thẩm Lưu Mộc rất đặc biệt, Thẩm Trì biết có lẽ quốc gia khác còn dị năng giả Mộc hệ, nhưng thẳng đến lúc hắn bị bắt vào sở nghiên cứu thì Trung Quốc cũng chỉ có Thẩm Lưu Mộc một cái, tiếp theo chính là hai dị năng giả Thủy hệ, dị năng giả Thiên nhiên hệ dù sao cũng không phải cải xanh cải củ, xác suất xuất hiện cao nhất là dị năng Thổ hệ, ở Bắc Kinh tính ra chỉ có năm người mà thôi.
Cho nên một chuyến nhiệm vụ này có nhiều dị năng giả Thiên nhiên hệ như vậy, nếu nói bọn họ chưa nhận được tin tức gì, thuần túy hướng về tang thi D cấp mà tới, ngay cả Thẩm Trì cũng chẳng tin nữa là.
Thẩm Trì không cùng bọn họ lục đục với nhau, dù sao một đường trong viện nghiên cứu bọn hắn đều cùng với Thành Hải Dật, nói vậy Thành Hải Dật cũng chẳng có gì để hỏi, cho nên bọn hắn vẫn là y nguyên theo kế hoạch đi sâu vào trong thành Bạch Đế, dù sao tang thi D cấp cùng gốc cây sui cấp ba kia vẫn chưa tìm được.
Thời gian không nhiều lắm, bọn hắn phải nắm chắc.
Vài đội ngũ không có tâm tư đi săn bắn tang thi, trong thành Bạch Đế vẫn rậm rạp chiếm bởi chúng, chỉ bằng điểm đỏ trên bản đồ, Thẩm Trì rất khó phân định ra vị trí của tang thi D cấp.
Hương khí cây cối tươi mát tràn ngập, đứng ở nơi cao Thẩm Trì thấy nhóm lớn tang thi hướng phía bên này vọt tới, bỗng nhiên, ánh mắt của hắn ngừng lại, phát hiện mục tiêu!
Tang thi D cấp đã tiến hóa đến nguyên vẹn, không chỉ so tang thi bình thường, đối tang thi C cấp cũng đã có khác biệt rất lớn, nếu không nhìn kỹ, sẽ cho rằng là một con người! Tang thi D cấp này đặc biệt gây chú ý, giầy tây còn chưa tính, lại đeo thêm gọng kính, nhìn cực kỳ nhã nhặn, bất quá là người —— cho dù là dị năng giả cũng không thể tại thời tiết rét lạnh như vậy chỉ mặc độc sơ mi cùng áo khoác com-lê, kể cả dị năng giả Hỏa hệ đều không làm được, càng khỏi nói ở giữa đàn tang thi lại đi lại tự nhiên như thế, nhóm tang thi kia đều xa xa né qua hắn một bộ không dám thân cận.
Tang thi như vậy kỳ thật cực kỳ nguy hiểm, một khi đeo đôi kính râm, lẫn vào trong loài người cũng không phải không có khả năng, có điều tang thi đã mất đi khả năng ngôn ngữ, chẳng sợ trí lực nó đã không thua con người, đầu lưỡi cứng ngắc của nó lại không thể linh hoạt phun ra câu chữ, hơn nữa, cẩn thận quan sát gân mạch chỗ cổ của nó, liền thấy khác hẳn với người thường, nó không có gân xanh, chỉ có gân mạch màu tím hồng.
Thẩm Trì cực nhanh chạy băng qua các nóc nhà, nhảy một bước dài lẻn đến địa phương không xa đầu tang thi kia lắm, đã có thể tiến vào tầm bắn!
Khóa mục tiêu, Lôi Chấn Tử!
Trực tiếp đem nó đánh ngất đứng nguyên tại chỗ!
Tên Đoạt phách, tên Đoạt phách!
Mê Thần Đinh!
Tang thi vừa muốn tỉnh lại một lần nữa cố định tại chỗ ——
Tên Đoạt phách!
Sau một chiêu khác, tác dụng Mê Thần Đinh liền được cởi bỏ, có chút tiếc nuối, nhưng đây là hạn chế của kỹ năng trò chơi, nó sẽ hoàn toàn dựa vào bảng miêu tả kỹ năng, bị hạn định trong khung chơi này, nếu có ngày Mê Thần Đinh hoàn toàn biến thành của mình, kia ít nhất sẽ không giống như bây giờ chỉ có thể làm đối thủ ngất trong sáu giây, hơn nữa trong vòng sáu giây này một khi bị đánh trúng liền tỉnh lại.
“A ——” con tang thi D cấp này khá hung hãn, sau khi tỉnh lại chẳng những không chạy trốn, ngược lại còn rít một tiếng hướng Thẩm Trì phác qua, miệng nó tiến hóa phần trên giống rắn, vòm họng như ếch, không chỉ có răng nanh bén nhọn, còn thêm đầu lưỡi dài nhỏ, một đôi tay móng đen dài, sắc nhọn như dao, đồng thời nó rít lên, đại lượng tang thi hướng Thẩm Trì chen tới, trong đó không thiếu tang thi C cấp.
Nhưng tất cả đều đã chậm, Thẩm Trì cần chính là chút thời gian ít ỏi như vậy, sau ba phát tên Đoạt phách, có thể Thuấn phát Truy Mệnh.
Phù Quang Lược Ảnh —— Ẩn thân!
Tang thi D cấp đã có kha khá trí tuệ, vừa thấy mục tiêu biến mất, không cần nghĩ nhiều, nhanh chóng xoay người muốn trốn, trực giác đối nguy hiểm khiến tốc độ bỏ chạy của nó nhanh đến không tưởng nổi!
Tên Truy mệnh!
Mũi tên cắt qua không khí, mang theo một tiếng vèo vèo, “Phập” một phát trực tiếp xuyên thấu đầu nó!
Chứng kiến tang thi D cấp ầm ầm ngã xuống đất, Thẩm Lưu Mộc phát ra một tiếng hoan hô, dưới bảo hộ của đám thực vật y tương đối an toàn, roi nhành cây xanh lục dài mấy chục mét tràn đầy gai nhọn hung hăng vung lên, “Cút ngay!” trực tiếp đem tang thi bốn phía quật bay, chạy đến bên tang thi D cấp ngã xuống, nhanh chóng đào ra khỏa nguyên tinh lớn bằng quả long nhãn.
“Thẩm thúc thúc mau tới! Nơi này cũng có một con tang thi D cấp!” Bên kia truyền đến thanh âm Kỷ Gia.
Không giống với ngày đầu, vận khí hôm nay coi như không tệ, rất nhanh liền tìm được mục tiêu thứ hai.
Một ngày này bốn người Thẩm Trì thắng lợi trở về, về đến nơi mới phát hiện không khí áp suất thấp, không khỏi nhướng mày, cả bọn còn lại có sáu mươi bốn người, sau ngày đầu săn bắn tang thi đã chết ba, còn lại sáu mươi mốt, sáu mươi mốt người này cơ bản thuộc tám tiểu đội, bởi vì tiểu đội Thạch Lâm gần như toàn quân bị diệt bên trong viện nghiên cứu, chỉ còn lại hắn cô đơn một mình, cho nên có thể không cần nhắc đến, tám tiểu đội còn lại nhân số nhiều nhất là mười một, ít nhất giống bốn người Thẩm Trì, hôm nay đi ra săn bắn chỉ có ba đội, đội khác không có ra ngoài, Thẩm Trì cũng biết bọn họ xảy ra chuyện gì rồi, tóm lại không khí rất không thích hợp.
Mơ hồ có tư thế hoài nghi lẫn nhau, bất quá nhiều đội ngũ trong đó quan hệ cũng không tốt thế nào, chính là hiện tại chỉ cần động một chút là có thể bùng nổ mà thôi.
“Thẩm Trì!” Thành Hải Dật lần đầu tiên trực tiếp kêu cả tên hắn, thấy hắn trở lại cơ hồ là thở phào nhẹ nhõm, ngay cả Hạng Tĩnh bên cạnh anh ta thần sắc cũng hơi thả lỏng chút, ba người nước Nga kia ánh mắt lại càng thân thiết, mới qua hai ngày, ba người Nga này tựa như dung nhan tiều tụy rất nhiều, xem ra tâm tư của mọi người rất nặng a…
… Bất quá, đem hung thủ xem là người một nhà, cũng có điểm buồn cười.
Trời còn chưa tối, vài người viện nghiên cứu đã thực đa nghi, đêm nay nói cái gì cũng không chịu ngủ một mình ——
“Đêm nay tất cả mọi người ở trong đại sảnh cùng chen chúc đi.”
Thẩm Trì nhíu mày, “Muốn tổ chức liên hoan đốt lửa trại hay dạ hội tâm sự?”
… Câu nói đùa này một chút cũng không buồn cười…
“Ba ba, ta muốn ngủ trong Tiểu Vân.” Thẩm Lưu Mộc cáu kỉnh nói, “Đêm qua cũng chưa được ngủ ngon.”
Kỷ Gia nghiêm túc nói: “Thẩm thúc thúc, chúng ta đang lúc trưởng thành đâu!”
Thành Hải Dật nhất thời có chút xấu hổ, lời này hiển nhiên không phải ý kiến với Thẩm Trì, mà là với anh ta mới đúng.
“Cứ thích độc hành như vậy, ai biết có phải hay không vì muốn che dấu cái gì chứ.” Một người châm chọc nói.
Thẩm Trì hướng gã nhìn lại, người này hắn cũng không nhận ra, bộ dạng không tồi, cao ráo trắng nõn, híp mắt cân nhắc một chút giá trị sinh mệnh của gã, là dị năng giả cấp hai bình thường, khoảng cách đến cấp ba còn một mảng lớn, khẩu khí trái lại không khiêm nhường chút nào.
“Ngươi bớt tranh cãi chút đi!” Đàm Nghiên Nhã bên cạnh gã cau mày nói.
Thanh niên lập tức trầm mặt không nói.
Thẩm Lưu Mộc hung hăng nhìn chằm chằm người trẻ tuổi kia trong chốc lát mới thu hồi tầm mắt, ủy ủy khuất khuất nói: “Được rồi ba ba, khuya hôm nay ngươi ôm ta ngủ sẽ ngon…”
Nhìn nam hài diện mạo đáng yêu một bộ lã chã chực khóc, những người khác xem thanh niên kia dẫn theo vài phần cười nhạo không rõ.
Mọi người nhìn ít nhiều đều có thể nhìn ra do Đàm Nghiên Nhã đối Thẩm Trì thái độ khác, tiểu tử này mới tìm mọi cách xem không vừa mắt Thẩm Trì.
Không thể không nói bộ dạng này của Thẩm Trì thật sự quá câu người.
Thẩm Trì thực dở khóc dở cười, tiểu tử này từng ấy tuổi còn có thể giả bộ, chờ lớn thêm một chút nữa, xem y diễn nổi nữa không!
Đêm nay, tất cả mọi người tụ tại đại sảnh lớn nhất trong đống kiến trúc này, bởi không có cửa, nên chỗ gần cửa lạnh đến kinh người, đoàn người mà ở đây chỉ sợ không chịu được một đêm.
“Gia Gia, ngươi gọi Tiểu Vân tới đi.”
“Vâng.”
Thân thể to lớn của Tiểu Vân chặn lại cửa mới làm mọi người thấy tốt hơn nhiều, ít nhất sẽ không lạnh lợi hại như vậy, nhưng đồng thời cũng chặn lại ánh trăng mông lung từ bên ngoài rọi vào, đêm xuống liền tối đến gần như không thấy cái gì.
“Dùng cái này sao?” Minh Nguyệt đem vải vụn cầm trong tay đưa cho Kỷ Gia.
Kỷ Gia cực kỳ nhanh xe chỉ luông kim, “Ừ.”
Nàng đang làm búp bê thứ tư, người trong tiểu đội khác không khỏi cách nàng thật xa, bất kể thế nào, những rối gỗ búp bê chứa con mắt người kia ở trong bóng đêm nhìn ngươi càng thêm dọa người.
Bỗng nhiên, tay Kỷ Gia dừng một chút, thấy được góc áo Minh Nguyệt, ngày hôm nay lúc phát hiện tang thi D cấp thứ hai, Minh Nguyệt bị nó trảo một phát, tuy rằng không bị thương, nhưng cái áo lông bị cào ra vài vết hổng, vì thế nàng cực kỳ tự nhiên nói, “Đừng nhúc nhích.”
Minh Nguyệt nhìn Kỷ Gia trực tiếp may vá trên chính quần áo của mình, ngửi mùi thơm ngát thản nhiên tỏa ra từ người nàng, trên mặt không hiểu sao có chút nóng.
Mạt thế không có điều kiện tốt như vậy, Kỷ Gia tuy thích sạch sẽ, lúc gội đầu cũng chỉ dùng xà phòng, nhưng tóc nàng trời sinh vừa đen vừa dày, thật sự mềm mại, bị nàng buộc thành một bó vòng đuôi ra trước ngực, như vậy vừa cúi đầu, lộ ra một đoạn cổ tuyết trắng.
Tiểu cô nương mười tuổi không có bao nhiêu đường cong, lại bởi trưởng thành sớm, lộ ra vài phần dịu dàng nữ nhân mới có.
Động tác của hai đứa không khiến nhiều người chú ý, Thẩm Trì lại thấy nhất thanh nhị sở, nhìn mặt núi băng của Minh Nguyệt có tầng hồng mỏng, cùng cặp mắt ngơ ngơ ngẩn ngẩn khi nhìn Kỷ Gia kia, lòng hắn có vài phần rõ ràng, nhưng Kỷ Gia là một cô nương trong sáng, tính cách mềm mại, nàng chiếu cố Minh Nguyệt là thân mật đối đồng bạn cùng người nhà, ít nhất đến hiện tại không xen lẫn tư tình gì. Vì thế, trên mặt liền nhiều ra nụ cười ý vị thâm trường.
“Ba ba!” Thẩm Lưu Mộc trực tiếp kéo mặt hắn trở về, y rúc vào lòng Thẩm Trì, ôm cổ hắn hận không thể dựa vào gần hơn.
Thẩm Trì vỗ vỗ lưng y, liền coi như y phát tính trẻ con ỷ lại, “Làm sao vậy?”
Vẻ mặt Thẩm Lưu Mộc trong bóng tối lúc sáng lúc tối, môi giật giật, rốt cuộc vẫn không đem lời muốn hỏi nói ra khỏi miệng.
Không biết có phải hay không bởi những chuyện trải qua khi còn bé, sâu trong nội tâm Thẩm Lưu Mộc kỳ thật có rất nhiều bất an, cho nên y thực khát vọng có thể trở nên càng thân mật hơn với Thẩm Trì! Nhưng trên người Thẩm Trì có rất nhiều bí mật, ngày qua ngày lớn lên lòng bất an trong Thẩm Lưu Mộc càng ngày càng nặng thêm, rõ ràng là đứa trẻ sớm trưởng thành, lại cứ thích dính nị trong lòng Thẩm Trì.
Tại lúc không có đụng chạm da thịt, tim của y không thể yên ổn.
Thẩm Trì trải qua nhiều năm mạt thế như vậy, rất nhiều phương diện thực lão luyện thành thục, lại rốt cuộc chưa từng mang theo trẻ nhỏ, càng không có đứa bé nào đặc thù như Thẩm Lưu Mộc như vậy, cho nên hắn căn bản sẽ không phát hiện chi tiết nhỏ này, chỉ cảm thấy Thẩm Lưu Mộc thích dính hắn mà thôi, buổi tối đi ngủ đều muốn ôm chặt mình, da thịt kề cận.
Hắn nửa điểm đều không nghĩ nhiều, chỉ cho đứa trẻ nào cũng như vậy.
Nơi Nơi đều là ánh sáng đèn tiết kiệm năng lượng, sắc mặt Dương Vinh Huy dưới ngọn đèn có vẻ hết sức khó coi, Thẩm Trì liếc mắt một cái, thấy trên quyển sổ của lão chằng chịt rắc rối tên người, lão đang dùng đại não vô cùng tinh vi sau tiến hóa của lão để tính toán các loại xác suất cùng khả năng.
Tối nay là ngày thứ ba, lão cũng không tin kẻ kia có thể trước mắt bao người như vậy mà động thủ!
Nhẹ nhàng ho phát, Dương Vinh Huy lại phun ra một búng máu, lão không khỏi nhíu nhíu mày, không thể tưởng được uống thuốc xong vẫn vô dụng, vì thế, lão không dấu vết liếc Thẩm Lưu Mộc một cái, lão biết đứa bé kia là dị năng giả Mộc hệ, Mộc hệ đại biểu cho sinh mệnh, thỉnh nó trị được hết là khỏi phải bàn cãi, nhưng bệnh trạng ho ra máu này lại khi có khi không, lão chỉ cảm thấy có chút không thoái mái, đại não nói cho lão biết hộc máu nho nhỏ này trong thời gian ngắn cũng không đến nỗi trí mạng, hai ngày này lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, lão cũng không để ở trong lòng, giờ nhìn vết máu đỏ tươi trong lòng bàn tay, nếu ngày mai bệnh còn không dịu đi thì tìm đứa bé kia nhìn một cái liền tốt.
“Tiến sĩ, ta thấy không thoải mái lắm.” Thường An Tuệ lo sợ bất an nói.
Dương Vinh Huy quay đầu nhìn cô ta một cái, tùy tay khoát lên mạch đập của cô sờ sờ chút, đập đều ổn định mà mạnh mẽ, vì thế không kiên nhẫn đáp: “Vậy ngươi nằm nghỉ trong chốc lát đi.”
Thường An Tuệ không dám ngủ, cô chỉ dám ngồi dựa vào Dương Vinh Huy, nhưng không cách nào hình dung được đau đớn khó hiểu tràn lan khắp người.
Rụt rụt chân, cô nàng cảm giác mình sắp không chịu được, nhưng loại đau này lại như có như không, cô thực sợ hãi này là do lỗi giác của mình, lúc kêu lên ngược lại khiến tâm tình tiến sĩ càng thêm không xong.
Thẩm Trì khẽ cười cười, Thẩm Lưu Mộc trong lòng hắn hướng hắn nháy mắt một cái.
Tại lúc Thường An Tuệ không phát giác ra, lá bùa màu vàng lóe lên chui vào cổ áo của cô ta, trong bóng tối, nàng lại dựa vào tường, căn bản không người phát hiện một màn này.
Cô nàng rốt cuộc cảm thấy đau đớn kịch liệt, thế nhưng đến lúc này cô ta mới phát hiện mình không thể nhúc nhích!
Ngay cả đầu ngón tay cũng không nhúc nhích được!
Bắt đầu từ xương chân, tựa như từng tấc từng tấc bị bóp nát, đau đến trán cô nàng rịn ra mồ hôi lạnh, vô lực tựa lên người Dương Vinh Huy!
“Muốn ngủ liền đi ngủ đi!” Dương Vinh Huy không kiên nhẫn nói, chẳng sợ Thường An Tuệ là học sinh một tay lão dạy, ngay tại lúc này cũng bất chấp không thể lo được tâm tình gì của cô ta.
Thẩm Trì liếc bọn họ một cái, nói, “Không chừng do mệt mỏi, có vẻ đã ngủ mất rồi.”
Mắt Thường An Tuệ đóng chặt, lông mi thật dài hơi hơi rung động, nếu ngọn đèn sáng hơn một ít, có lẽ sẽ thấy được khuôn mặt trắng đến kinh người của cô ta, tại hoàn cảnh loại này lại khó có thể phát giác.
Dương Vinh Huy cũng mặc kệ cô nàng, bộ dáng Thường An Tuệ vừa gầy vừa nhỏ, thân mình cũng không nặng, dựa vào cũng không quá vướng bận, vì thế Dương Vinh Huy cũng chẳng quan tâm lắm, nhưng Lăng Trí Quân bên cạnh lại trào phúng nói: “Đúng là vô tâm vô phế, lúc này còn ngủ được!” Lão sợ đến mức căn bản không có biện pháp chợp mắt được không!
Chỉ có Lý Á Phong nằm bên cạnh Lăng Trí Quân mới hoảng sợ thấy Thẩm Trì nháy mắt biến mất lại xuất hiện, nhanh tới mức tưởng như lỗi giác lúc nháy mắt, lại thêm Minh Nguyệt cùng Kỷ Gia che trước hắn, càng thêm không rõ ràng, nhưng gã là gắt gao nhìn chằm chằm bốn người kia ngay cả chớp mắt cũng không dám mới có thể phát hiện ra một màn đó, người khác làm sao có thể trong đêm tối phát hiện ra chi tiết nhỏ này đâu!
Chẳng lẽ Thường An Tuệ đã gặp độc thủ?
Tâm gã như tro tàn, cổ họng gã phát không ra thanh âm, chẳng sợ tay chân động được một chút cũng tốt, chính là chất nhầy của hoa ăn thịt kia có tính ăn mòn khá mạnh, tay chân gã không có trải qua trị liệu chuẩn mực muốn động một chút đều không có khả năng, càng khỏi nói đến viết chữ, gã cực kỳ muốn nhắc nhở Dương Vinh Huy hung thủ chính đang an vị bên cạnh lão!
Cố tình lúc này tiểu ác ma trong lòng kẻ kia lại lộ ra nụ cười tràn ngập ác ý với gã! Lý Á Phong trong lòng không rét mà run! Không cần hoài nghi, Thường An Tuệ nhất định đã tao ngộ chuyện xấu.
Lúc này Thường An Tuệ đang phải chịu thống khổ thường nhân khó có thể nhẫn được, cô nàng không biết mình bị làm sao vậy, chỉ biết mình chưa từng đau như vậy! Hình như xương cốt toàn thân đang bị người khác từng đoạn từng đoạn nặn gãy, bắp thịt trên người như bị thứ gì gặm nuốt, đau đến khó có thể chịu được, ngứa đến nạo tâm nạo phế!
“Ba ba, ngươi thích hoa lan thủy tinh không?” Thẩm Lưu Mộc dùng thanh âm chỉ có hai người nghe được nói chuyện với Thẩm Trì.
Thẩm Trì nhẹ nhàng nói: “Hoa tử vong.” Lan thủy tinh không phải hoa lan, nó là loài thực vật ký sinh đặc biệt, dựa vào xác thực vật thối rữa để lấy chất dinh dưỡng, cho nên được xưng là hoa tử vong.
(Lan thủy tinh: http://www.botanyvn.com/cnt.asp?param=news&newsid=811)
Gốc lan thủy tinh tiến hóa này là bọn hắn ngoài ý muốn có được, nó không chỉ có thể hấp thu thực vật thối rữa, càng có thể khiến hết thảy sinh vật mục nát, trở thành vật chất nó có thể hấp thu, nó sinh trưởng ở nơi tử vong, lại có thể nở ra đóa hoa trắng tinh trong suốt nhất, oánh bạch giống như thủy tinh, tỏa ánh sáng lấp lánh.
Thứ nó hấp thu càng là ghê tởm, nó lại càng thêm xinh đẹp.
Người viện nghiên cứu này toàn một đám khoác da người, bên trong lại xấu xa như vậy, Thường An Tuệ trẻ nhất bộ dạng cũng xinh đẹp nhất, cực thích hợp cung cấp nuôi dưỡng lan thủy tinh mỹ lệ.
Nháy mắt ẩn thân, Thẩm Trì đem viên hạt giống đưa vào thân thể Thường An Tuệ.
Chỉ là một viên hạt giống mà thôi.
Một thân xương thịt của cô ta, đang dần dần mục nát, một gốc lan thủy tinh đang trong cơ thể cô nàng ngày càng khỏe mạnh lớn dần.
Mà Dương Vinh Huy không chút nào hay biết biến hóa trên người người bên cạnh, thậm chí tùy ý “cô nàng” dựa vào người mình ngủ.
Thẩm Trì đã khẩn cấp muốn nhìn kết quả, đợi cho sáng sớm, người kia chỉ còn lại một bộ túi da, lão sẽ có biểu tình như nào đây?
A, không đúng, Lưu Mộc thích máu tươi như thế, phỏng chừng sẽ lưu lại một túi da đầy máu cho lão, chỉ cần nghĩ qua, đã cảm thấy cảnh tượng này tuyệt vời vô cùng.
Bất tri bất giác, tâm Thẩm Trì cũng nảy sinh hắc ám vặn vẹo, trên con đường báo thù, hắn một bộ lãnh đạm như thế, nhưng nội tâm lại chưa từng giảm bớt một phân lửa hận.
Chỉ cần nhắm mắt lại, hắn có thể hồi tưởng tê tâm liệt phế đau đớn khi bị phản bội cùng ba năm sống không bằng chết kia.
Nếu không cho bọn chúng nếm thử loại tư vị này, hắn sao có thể cam tâm đâu.
Quyết không thể.
====================
Suy nghĩ của tác giả: người bình thường tại mạt thế đều thành biến thái dắt lừa thuê… nữa là Thẩm Trì có đời trước như vậy, lau mồ hôi, không vặn vẹo biến thái thật không phù hợp đi?
Ta phát hiện thiết kế cách chết là thứ thần mã giết chết tế bào não cực tốt =_=
Cám ơn địa lôi của Mèo bát giới, Lilinmei1030, Popp9, Ái Sinh Hoạt Ái Tô Du Bính, Tiểu Tây, Tiểu Phương, Ý ~ Đoàn, Nghệ Khê Cách Cách, Teacat007, Minami9608, Thất Nguyệt, Mạt Mạch Khanh Mạc Ly, 11, Mặc Nhiễm Hỏa Phi, yêu cái ngươi, ╭(╯3╰)╮
Cám ơn lựu đạn của Bánh Trôi, Chloe, yêu rất nhiều các ngươi nhé hôn nhóm, ╭(╯3╰)╮
Cám ơn hỏa tiễn của Táng Tiếu Sắc Tuyết Lan, yêu ngươi, sao sao đát, ╭(╯3╰)╮
[text_hash] => e89bcdc7
)