Trọng Sinh Chi Tự Do – TSCTD 3 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Trọng Sinh Chi Tự Do - TSCTD 3

\”Tôi, chỉ là tôi quan tâm đến em nên mới làm như vậy, nên mới nhờ người trông coi em.\” Hứa Kiệt giận rồi, Hứa Quan Hạo cảm nhận rõ lần này Hứa Kiệt đang tức giận thực sự, giọng nói cũng trở nên luống cuống khẩn trương.

Hứa Kiệt nhắm mắt lại, thở dài mệt mỏi nói. \”Con ghét người như vậy. Hứa Quan Hạo, con không cần người từng giây từng phút phải chú ý đến con, con muốn tự đến trường, con muốn tự mua đồ ăn trưa, con không muốn bị người giữ trong lòng bàn tay, người như vậy.. Khiến con rất muốn rời khỏi.\”

\”Tiểu Kiệt..\” Ngực cả kinh, Hứa Quan Hạo vội vàng nắm lấy tay Hứa Kiệt, thế nhưng rất nhanh đã bị cậu gạt ra, vừa luống cuống lại vừa sốt ruột.

\”Người về nghỉ ngơi đi! Con cũng mệt rồi, muốn đi ngủ.\”

\”Tôi ở lại đây với em.\” Hứa Quan Hạo lo lắng, giọng nói cũng trở nên căng thẳng.

Hứa Kiệt nghiêng đầu qua chỗ khác, thanh âm lạnh lẽo. \”Không cần, người mau về đi.\”

\”Tiểu Kiệt….\”

Nhắm mắt lại, Hứa Kiệt bắt đầu ngủ, Hứa Quan Hạo cũng không nói gì nữa, thật lâu sau cậu nghe được tiếng Hứa Quan Hạo đứng lên, sau đó là tiếng cửa mở ra rồi lại đóng lại.

Ngày hôm sau, Hứa Kiệt tỉnh lại cũng không biết đương là mấy giờ, thế nhưng vừa mở mắt đã cảm thấy tay mình đang bị nắm chặt.

\”Tiểu Kiệt, em tỉnh rồi.\”

Hứa Kiệt mím môi, muốn rút tay ra khỏi bàn tay ấy, thế nhưng cậu vừa co tay, Hứa Quan Hạo đã dùng sức nắm chặt.

\”Tiểu Kiệt…\” Thanh âm có chút khẩn trương lo lắng, Hứa Quan Hạo nắm chặt tay Hứa Kiệt tuyệt không thả lỏng.

Giãy ra không được, Hứa Kiệt buông mắt không nói lời nào.

\”Tiểu Kiệt, đừng không nói chuyện với tôi, lần trước chiến tranh lạnh em cũng như vậy, tôi rất sợ cảm giác này.\”

\”…\” Cậu mím môi, trầm mặc không nói.

\”Tôi.. tôi biết tôi sai rồi, sau này.. tôi sẽ không bao giờ lặp lại chuyện này nữa, em tha thứ cho tôi có được hay không.\”

Hứa Kiệt cũng không nghĩ Hứa Quan Hạo đã biết lỗi của mình, lần trước người cũng nói như vậy, sau đâu lại hoàn đấy.

\”Tiểu Kiệt…\” Thanh âm run rẩy cầu xin, Hứa Quan Hạo nắm chặt tay Hứa Kiệt. \”Thật đó, sau này em không thích thì tôi sẽ tuyệt đối không làm, em đừng rời xa tôi, đừng không để ý đến tôi.\”

Hứa Kiệt thở dài, đành đổi chủ đề. \”Sao tay lại lạnh thế này ?\”

Thấy Hứa Kiệt nói chuyện với mình, tâm tình lo lắng của Hứa Quan Hạo cũng vơi đi một chút.

\”Hôm qua đi về thì bị nhiễm lạnh.\”

\”Về không ngủ sao ? Bây giờ mấy giờ rồi, sao tới sớm như vậy ?\”

\”Tám giờ, em không để ý tôi sao tôi có thể ngủ được.\” Giọng Hứa Quan Hạo mang theo thương cảm.

Hứa Kiệt mím môi, tức giận trong lòng cũng hóa thành bất đắc dĩ, cuối cùng vươn tay chạm lên mặt Hứa Quan Hạo, mò đến trán người.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.