Chương 1.
Lúc Hứa Kiệt chết, trong lòng còn mang theo cảm giác vui sướng khi trả được thù. Hai mươi năm ngắn ngủi trong cuộc đời của cậu, đến một phần tư thời gian là bị Hứa Quan Hạo giam nhốt.
Hứa Quan Hạo là cha nuôi của Hứa Kiệt, thế nhưng quan hệ cha con này chỉ tồn tại đến năm cậu mười ba tuổi. Ngày Hứa Kiệt tròn mười ba, Hứa Quan Hạo cắt đứt quan hệ cha con về mặt pháp lý giữa hai người. Lúc đó Hứa Kiệt vô cùng kinh ngạc và sợ hãi, Hứa Quan Hạo đối xử với cậu luôn rất tốt, chăm sóc cho cậu như chính con đẻ mình. Cậu vô cùng lo lắng, liệu cậu đã làm sai chuyện gì chăng, vì sao người \”cha\” ôn nhu lại đột nhiên không cần cậu nữa.
Sau khi quan hệ cha con bị cắt đứt, Hứa Kiệt lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ trong lòng, thế nhưng Hứa Quan Hạo vẫn tốt với cậu như vậy, thậm chí so với trước kia lại càng tốt hơn, trừ việc người không đồng ý để cậu gọi là \”cha\”, giữa hai người họ dường như chẳng có gì thay đổi cả.
Khi ấy Hứa Kiệt rất thắc mắc, vì sao lại muốn cắt đứt quan hệ, mỗi lần cậu hỏi Hứa Quan Hạo, người lại dùng ánh mắt phức tạp nhìn cậu, rồi người sẽ vươn tay ôm chặt cậu vào lòng. Tuy cảm nhận được nỗi niềm bi thương mà Hứa Quan Hạo đang cố gắng đè nén, nhưng cậu vẫn không rõ tại làm sao ?
Năm cậu mười bốn tuổi, quan hệ giữa hai người bắt đầu xấu đi. Năm ấy cậu thích một bạn nữ cùng lớp, rồi cậu cùng cô bé ấy bắt đầu qua lại. Dù rằng yêu sớm luôn là đề tài bị cấm đoán, thế nhưng chuyện yêu đương ở cái tuổi lở dở này cũng chẳng còn xa lạ gì, trong lớp cũng có rất nhiều đôi yêu nhau, thứ cảm xúc này với Hứa Kiệt mà nói rất mới mẻ, bởi vì mỗi lúc ở bên bạn nữ kia, quả thật cậu đều rất vui.
Rồi thì Hứa Quan Hạo phát hiện ra chuyện này. Năm mười bốn lên mười lăm tuổi có thể coi là bước ngoặt trong cuộc đời của Hứa Kiệt. Một năm này hai người lúc nào cũng rất ầm ỹ, cậu cùng Hứa Quan Hạo cãi nhau, rồi lại cùng Hứa Quan Hạo chiến tranh lạnh, vì cái gì ? Vì bạn nữ kia ư ? Cũng không hẳn vậy, có lẽ là do những xao động tuổi dậy thì, thời điểm ấy cậu chẳng vừa mắt với cách Hứa Quan Hạo quản giáo, trói buộc cậu.
Lời Hứa Quan Hạo nói, việc Hứa Quan Hạo làm, cái gì cũng khiến cậu cảm thấy buồn phiền khó chịu, yêu sớm chẳng qua chỉ là cái mồi dẫn lửa mà thôi. Khi ấy, Hứa Quan Hạo đối xử với cậu hệt như với tù nhân, bất luận cậu ở đâu Hứa Quan Hạo cũng sẽ tìm đến, mẩu thư cậu viết cho bạn nữ kia, hay cả những món quả nho nhỏ, tất cả đều sẽ về tay Hứa Quan Hạo, đáng giận nhất là, Hứa Quan Hạo thậm chí còn sai người đến uy hiếp bạn nữ kia, dù có là bậc gia trưởng cũng không nên làm loại chuyện này, khi đó cậu lờ mờ cảm thấy Hứa Quan Hạo đã đi xa khỏi giới hạn.
Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm là vào ngày sinh nhật tuổi mười lăm của cậu. Khi đó hai người đã chiến tranh lạnh được hai tháng, tiệc sinh nhật ấy làm rất lớn, hẳn hao tốn không ít tâm tư của Hứa Quan Hạo đi, thậm chí người còn mời cả ngôi sao mà cậu thích nhất tới dự. Cậu cũng đoán ra Hứa Quan Hạo muốn nhân dịp này làm lành cùng mình, lúc bấy giờ trong lòng cậu cũng đã dần nguôi ngoai, chỉ đáng tiếc, vì sự xuất hiện của cô bạn kia mà bữa tiệc bị phá hỏng.