Array
(
[text] =>
Ánh trăng sáng tỏ xuyên qua kính cửa sổ in hằng trên sàn gỗ, tạo nên những vệt trắng sáng quang sa.
Trên sàn nhà sạch bóng, người phụ nữ mặc bộ váy ngủ bằng lụa mỏng manh với mái tóc xoã dài rũ xuống tán lạn trên vai, bên cạnh cô ấy sáu bảy chai rượu rỗng tuếch, nghiêng trái ngã phải.
“Phải không?” Dưới ánh trăng, gương mặt xinh đẹp càng lay động lòng người, không khí lạnh lẽo vây quanh gợi thêm vài phần thánh khiết. Thế nhưng đôi mắt tựa làn thu thuỷ sáng ngời khí chất kia lại ẩn chứa nét sầu khổ u buồn, bị nước mắt làm nhoè đi, cất tiếng phá lệ đau lòng, chua xót: “Ngươi…. vui vẻ lắm phải không?”
Cô gái siết chặt điện thoại trong tay, thơ thẩn nỉ non, tay còn lại mò tìm chai rượu duy nhất còn sót lại trên sàn, ngửa đầu há miệng thật to uống lấy thứ chất lỏng màu đỏ sẫm. Vệt nước trong suốt nơi khoé mắt lăng dài trên thuỷ nộn.
“Nếu người đó có thể khiến ngươi hạnh phúc…. thì tốt….”
Khoảng không u ám, mặt trăng dần bị tầng mây che khuất biến mất hào quang.
Lộc cộc…. Âm vang thanh thuý trong đêm, chai rượu cuối cùng ngã xuống trượt lăn trên sàn thượng.
🌥
Sau giờ trưa, không còn thứ ánh sáng chói chan thường nhật, thay vào đó là màn trời u ám, mây đen giăng khắp dậy lên trong lòng mỗi người từng đợt phiền muộn.
Tia chớp xoẹt trên nền trời xám xịt, tiếp đó là tiếng nổ lớn ầm ầm, cơn mưa tầm tả trút xuống.
Đường phố không còn quá nhiều người qua lại, chỉ có hằng hàng chiếc xe lướt chạy như bay, phóng ngang qua những vũng nước đọng bắn văng tung toé.
“Bản tin chính trị: Cục trưởng Cục Tài chính – Tào Thanh Thiển, rạng sáng nay bệnh tim tái phát, ra đi đột ngột tại nhà riêng, hưởng dương 34 tuổi. Cục trưởng Tào Thanh Thiển từng tốt nghiệp tại….”
Cô gái ngón tay gầy nhom bất lực tắt máy radio, chân giẫm mạnh ga, nắm chặt vô lăng lần nữa tăng tốc, chiếc xe thể thao màu lam tối trên đường phố không ngừng gào thét lao thẳng về phía trước, vượt mặt những chiếc xe khác khiến họ bực tức không ngừng buông lời mắng nhiếc.
Mưa càng lúc càng lớn, không có dấu hiệu thuyên giảm, ở nơi địa thế trũng gần như ngập nước, loại sàn xe thấp như xe thể thao khó mà lướt. Ngồi trên xe, cô gái mặc quần bò đơn giản cùng áo sơ mi tức giận đấm một cái thật mạnh vào vô lăng. Mở cửa bước xuống xe, mặc kệ mưa to, xe cũng bỏ, cắm đầu chạy về phía cuối con đường.
Toàn thân cô ướt sủng, nước mưa theo gia tốc không ngừng đập vào mặt đến đau rát nhưng cô không ngần ngại, đến khi dừng trước cửa một quán cà phê. Cô mở cửa bước vào bên trong, đôi tay ép bên sườn siết chặt, tóc rũ xuống che hơn nửa gương mặt, đôi mắt đỏ ngầu giăng đầy tơ máu, thân thể không ngừng run. Không biết cô run vì lạnh hay vì lí do gì khác. Ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh như muốn tìm ai đó.
Hôm nay không phải ngày nghỉ, buổi chiều quán cà phê cũng không quá đông khách, cô gái với bộ dáng ướt sủng xuất hiện khiến hầu hết những người có mặt ở đây không khỏi ánh mắt kỳ quái tò mò.
“Gọi Ngôn Lặc Ninh ra đây!” Sau một lúc, người rước lấy vô số ánh mắt kì dị rốt ruộc mở miệng, lớn giọng xen lẫn căm phẫn.
“Cô chủ không ở đây, xin hỏi ngài tìm cô ấy có chuyện gì không?” Quản lý đang tiếp khách bên trong nhìn thấy có người bước vào nên xoay người ra tiếp, thái độ rất lễ phép, chỉ là cô gái không để ý gì đến cô quản lý, tiếp tục đề cao giọng: “Bảo cô ta ra đây!”
“Vị tiểu thư này….” Quản lý mày liễu vừa nhíu, hiển nhiên không vui vì thái độ không khách khí của đối phương, vừa định mở miệng thì cửa chính lần nữa bị đẩy ra.
Cô gái theo tiếng động ngoảnh lại nhìn về phía cửa thì thấy người mình muốn tìm đang bước vào, cầm mảnh khăn giấy từ trong túi giơ lên thấm những giọt nước mưa trên mặt, đồng tử cô gái co lại, tức tối đi đến chỗ người nọ, đôi tay sớm siết chặt lập tức cho người kia một cú đấm trời giáng. Chỉ nghe âm thanh xô xác sau đó là tiếng thét đau đớn phát ra. Cô gái chăm chú nhìn người kia bị mình đánh ngã bật ra sau, phần lưng nện thật mạnh vào cửa kính.
Ngôn Lặc Ninh hoàn toàn không ý thức được chuyện gì vừa xảy ra, còn chưa kịp nhìn đến người kia thì một bên má tê rần, thân thể cũng ngã xuống ngay sau đó, sau gáy đập vào cửa kính khiến cô một hồi choáng váng. Hồn còn chưa hồi, cổ áo lại bị người kéo nắm, thêm một cú đấm sấng tới, người đến bản năng nhắm chặt mắt nhưng không cảm giác được đau đớn.
“Buông ra!” Nhân viên phục vụ sau một hồi khiếp vía liền vội chạy tới, cô gái chưa kịp cấp cho Ngôn Lặc Ninh một đấm đã bị bọn họ ở phía sau tóm được, gương mặt trắng nõn hoàn toàn phẫn nộ, thân thể không ngừng giãy dụa khiến bọn họ không cách nào ngăn cản.
“Lộ Ảnh Niên.” Ngôn Lặc Ninh đầu óc mờ mịt được nhân viên nâng dậy, giơ tay xoa xoa huyệt thái dương, sau khi tỉnh táo mặt mày lập tức biến sắc, oán hận quở trách: “Cô phát điên cái gì vậy?”
Lộ Ảnh Niên co lên một bên đầu gối thúc mạnh vào hạ bộ người đàn ông đang giữ tay mình, một chân giẫm lên bàn chân của tên còn lại, khuỷu tay dùng lực húc mạnh vào ngực cô gái phía sau, nhân lúc ba người vì đau đớn mà có chút nới lỏng, cô nhanh chóng lao về phía Ngôn Lặc Ninh, dưới ánh mắt kinh hoảng lần nữa của bọn họ, giống như kẻ điên lôi kéo Ngôn Lặc Ninh ra khỏi quán cà phê. Hai người sau đó trên con đường mưa tầm tả tiếp tục giằng co.
Lộ Ảnh Niên ấn Ngôn Lặc Ninh xuống đất, đôi tay siết chặt cổ đối phương, gương mặt vốn dĩ uất hận lúc này lại xuất hiện biểu cảm rất kỳ quái, cô cắn chặt răng, giọng nói dường như phát ra từ cổ họng: “Cô…. theo mà bồi Tiểu Di….”
Ngôn Lặc Ninh hít thở không thông sắc mặt dần tái xanh không ngừng giãy dụa muốn đẩy Lộ Ảnh Niên, nhân viên trong quán cũng nhanh chóng chạy ra muốn kéo cô khỏi người Ngôn Lặc Ninh. Nhưng Lộ Ảnh Niên giống như phát điên, sức lực cực đại, gần như thực sự muốn siết chết Ngôn Lặc Ninh, hai tròng mắt đỏ ngầu dữ tợn.
“Lộ……” Tầm nhìn dần trở nên mơ hồ, chỉ cảm nhận được cái người ngồi trên mình thực muốn giết mình cùng những người đang cố sức kéo nàng ta ra, Ngôn Lặc Ninh đầu óc nặng trĩu quay cuồng, không thể hít thở khiến cô không nghĩ được gì, miệng vô thức phun ra hai chữ: “Thanh…. Thiển…..”
Lộ Ảnh Niên vừa nghe thấy hai chữ này, vô thức dừng lại, chớp mắt như mất hồn.
———–
“Thanh Thiển.”
“Muốn ăn đòn phải không, dám gọi thẳng tên dì!”
“Con nào dám, con nói là: ‘Sơ ảnh hoành tà thuỷ… thanh thiển, ám hương phù động nguyệt hoàng hôn’ chứ bộ, hehe…..”
“Lý sự ~~~~ !”
———–
Thanh Thiển…..
Trong lúc thất thần, Lộ Ảnh Niên không hề phản kháng bị bọn họ kéo ra, chật vật cúi đầu quỳ rạp trên mặt đất, giọt nước trong suốt chảy dài theo khoé mắt hoà lẫn cùng những vệt nước mưa thấm xuống lòng đường.
Từng ngụm thở phì phò, thân thể vô lực vừa được nâng dậy cơ hồ lại muốn ngã nhào về phía trước, Ngôn Lặc Ninh tim đập gia tốc, vừa đối mặt cận kề với cái chết khiến cô lúc này cảm thấy rất sợ hãi, nhưng ánh mắt lại nhìn Lộ Ảnh Niên đang cúi đầu suy sụp không màn chuyện gì sẽ xảy đến với mình. Nhịp tim dần khôi phục tần suất bình thường.
Ngôn Lặc Ninh bước hai bước tới chỗ Lộ Ảnh Niên, nhưng lại bị người phụ nữ lúc cùng nàng bước vào quán cà phê đứng ra ngăn lại, vừa liếc mắt thì thấy sự lo lắng cùng sợ hãi hiện lên trong mắt người kia, Ngôn Lặc Ninh cười cười: “Không có việc gì đâu.”
Đến trước mặt Lộ Ảnh Niên, Ngôn Lặc Ninh cúi đầu nhìn cô, trong mắt tia ảm đạm xoẹt qua, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Lộ Ảnh Niên, Thanh Thiển cô ấy….. rốt cuộc đã chết như thế nào?”
“Cô còn dám nói!” Lộ Ảnh Niên đang chìm vào mê cảnh vì những lời này bắt đầu kịch liệt giãy dụa, lại bởi vì tay chân bị giữ chặt nên sự phản kháng là ko lớn, gương mặt nhã nhặn ôn hoà phút chốc như hung thần ác sát, giọng nói phát ra cứ như gào rú: “Tôi muốn giết cô! Tôi muốn…. giết cô…. tôi muốn….. giết!”
Đến chữ cuối cùng, cô đau đớn nhắm chặt mắt, nước mắt không ngừng trào ra tựa như cơn mưa vô tình đang trút xuống lên người mình.
Ngôn Lặc Ninh ngồi xổm xuống nhìn bộ dáng cô chật vật, vươn tay nhẹ nhàng vuốt lên tóc cô. Đứa nhỏ này lẽ ra phải đang ở cái tuổi hoạt bát vui vẻ mới đúng. Chợt nghe thấy âm thanh còi hú xe cảnh sát, Ngôn Lặc Ninh nhăn mi lại: “Thả cô ấy ra đi!”
“Cô chủ….” Mọi người há hốc mồm sửng sốt đáp lại Ngôn Lặc Ninh nhưng động tác trên tay hồ như không muốn thả ra. Ngôn Lặc Ninh lắc lắc đầu, lặp lại một lần: “Buông ra, mọi người vào trong đi.”
Bọn họ bốn mắt nhìn nhau vài giây, sau đó thả Lộ Ảnh Niên ra, chần chừ thoái lui từng bước nhưng không dám vào trong, sợ Lộ Ảnh Niên lại đột ngột lên cơn.
“Lộ Ảnh Niên, cô đi đi.” Ngôn Lặc Ninh duy trì tư thế ngồi xổm, ngưng mắt nhìn cô: “Thanh Thiển nhất định rất chán ghét bộ dáng cô như vầy….. còn nữa, cảnh sát sắp đến rồi, Lộ gia các người không phải chú trọng mặt mũi lắm sao?”
Thân thể vốn yên lặng bất động nhưng khi nghe đến hai từ ‘Thanh Thiển’ cô thoáng chút phản ứng.
Ngôn Lặc Ninh nhìn cô, bất đắc dĩ thở dài…. Xe cảnh sát đến trước cửa quán cà phê, Ngôn Lặc Ninh xoay người bước về phía họ qua loa vài câu, đưa vài tờ tiền mặt xong rồi thì đuổi đi.
Cảnh sát từ chạy đến tới lúc rời đi. Lộ Ảnh Niên chưa hề có ý muốn đứng dậy, hai mắt nhắm nghiền, khoé môi không ngừng thì thào: “Thanh Thiển….. Thanh Thiển….”
Ngôn Lặc Ninh không muốn đến gần cô nữa, chỉ đứng xa xa liếc mắt một cái sau đó đẩy cánh cửa chính quán cà phê bước vào trong, một đường đi thẳng vào phòng nghỉ thay quần áo, sắc mặt trắng bệch lúc này vẫn hoàn tái nhợt không chút máu.
Thay quần áo xong, rót cho mình cốc nước nóng, Ngôn Lặc Ninh từ kính cửa sổ nhìn bóng dáng Lộ Ảnh Niên xiêu vẹo từng bước rời đi, chân thấp chân cao cứ như hồn lìa khỏi xác.
Đôi tay trắng nõn lập tức bóp chặt ly cốc trong tay như muốn đem nó siết đến vỡ nát, bất giác…. lệ từ hóc mắt không ngừng trào ra.
Nếu Thanh Thiển thực sự vì mình mà chết. Cô…… thà rằng hôm nay cứ mặc Lộ Ảnh Niên như vậy mà bóp chết mình……
[text_hash] => 50779b09
)