Trò Chơi Sa Đọa Của Người Chồng (Song tính) – Chương 6C: – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Trò Chơi Sa Đọa Của Người Chồng (Song tính) - Chương 6C:

Array
(
[text] =>

“Không… oẹ… ưm ưm ưm ưm!!!”

Ngao Ca thấy y khóc lóc nôn khan hệt như sắp chết đến nơi, sắc mặt âm trầm đến cực điểm, cuối cùng cũng đại phát từ bi mà nhấc bổng anh chồng đang trong tư thế trồng chuối dậy.

Lúc này anh chồng gần như đã bị gã chơi đến hơi tàn lực kiệt, hơi rượu cũng theo mồ hôi lạnh mà bay hơi gần hết, y đã khôi phục lại thần trí, chỉ là lòng đau như cắt, cảm giác buồn nôn lạ lùng nơi lồng ngực cũng ngày một nặng nề.

“Oa oa… oẹ… ưm ưm…”

Ngao Ca thấy cả khuôn mặt y trắng bệch đến dọa người, còn không ngừng nôn khan, mặt đen lại định ôm lấy y.

Nhưng anh chồng lại hệt như nhìn thấy ác quỷ mà khóc lóc đẩy gã ra: “Không… oa oa… đừng… chạm vào tôi!…”

Ngao Ca càng thêm giận dữ, chẳng ngờ lại một phát ôm ghì lấy anh chồng, gằn giọng: “Đã bị lão tử chơi nát bấy rồi! Còn mẹ nó giả vờ thanh thuần cái gì!”

Anh chồng bị nhục mạ đến đau đớn muốn chết, trong lòng Ngao Ca tuyệt vọng giãy giụa, vừa khóc mắng vừa đấm đá: “Oa oa! Đồ biến thái nhà anh… anh giết tôi đi! Oa oa oa!! Giết tôi đi cho rồi…”

Ngao Ca âm hiểm nói: “Mày tưởng lão tử không dám?!”

Tiểu Lục thì vô cùng mong đợi, cứ ngỡ đại ca cuối cùng cũng định ra tay hạ sát thủ!

Nào ngờ Ngao Ca lại mặt mày hung tợn mà vác bổng anh chồng lên, mặc kệ y khóc mắng tìm cái chết, cứ thế vác người ra khỏi phòng bao.

Tiểu Lục nhìn theo bóng lưng đại ca, một lần nữa câm nín…

Ngao Ca toàn thân đầy sát khí vác anh chồng vào một phòng bao mới, “rầm” một tiếng đá văng cửa, đuổi mấy đứa đàn em đang hốt hoảng bên trong ra, trực tiếp ném mạnh anh chồng lên chiếc giường tình nhân vừa to vừa rộng trong phòng!

Thân hình anh chồng nảy lên vài cái, khóc lóc cuộn tròn thành một cục.

Ngao Ca hung hăng áp sát xuống, hai tay chống ở hai bên người anh chồng.

Vốn dĩ anh chồng đang nhắm nghiền mắt, nhưng dưới ánh mắt đáng sợ và hung hãn của Ngao Ca, chẳng mấy chốc đã không chịu nổi nữa, nghẹn ngào nói: “Anh… anh bắn chết tôi luôn đi… oa…”

Ngao Ca lại âm khí nồng nặc bảo: “Thời đại nào rồi, làm mẹ gì có súng? Lão tử chỉ có cây súng dưới háng này thôi!”

Anh chồng khóc lóc im bặt.

Giằng co một lúc, Ngao Ca lạnh lùng hỏi: “Bị lão tử chịch thấy buồn nôn à?”

Anh chồng cũng liều mạng luôn rồi, khóc nói: “Phải… tôi thấy buồn nôn…”

Tên lưu manh trên đầu hơi thở dồn dập, anh chồng biết lúc này ước chừng Ngao Ca đã sắp bị y chọc cho phát điên!

Dĩ nhiên Ngao Ca không túm tóc tát y, mà nghiến răng nghiến lợi nói: “Buồn nôn cỡ nào? Nhìn thấy lão tử là muốn nôn?!”

Anh chồng đâm lao phải theo lao nói: “Phải…”

Ngao Ca giận đến mức cười gằn: “Tốt lắm! Tốt lắm!”

Ngay lúc anh chồng tưởng Ngao Ca định giết mình, Ngao Ca lại đột nhiên cúi đầu, nhắm thẳng đôi môi y mà hung hăng hôn xuống!

Lần này không phải là cắn xé tàn bạo, mà là một nụ hôn mãnh liệt.

Khoảnh khắc anh chồng bị Ngao Ca hôn trụ, y trợn tròn đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ khó tin. Hơi rượu nồng nặc từ miệng Ngao Ca tràn tới, anh chồng không hề thấy khó chịu chút nào, thậm chí còn có cảm giác tê dại hệt như bị điện giật.

Đôi gò má trắng bệch của anh chồng căn bản không khống chế được mà nhuốm màu đỏ rực, hiện lên cực kỳ rõ rệt trên khuôn mặt trắng trẻo nọ.

Ngao Ca vừa cưỡng hôn vừa hung hãn nói: “Buồn nôn? Mẹ kiếp! Chẳng phải cái lưỡi dâm đãng của mày vẫn chủ động dâng lên đấy sao!!”

Anh chồng nghe vậy lại khóc lóc bi phẫn giãy giụa, Ngao Ca một tay tóm chặt lấy đôi tay y, ấn lên đỉnh đầu, sau đó giảm nhẹ lực đạo, biến sự thô lỗ thành khiêu khích, một mặt mút mát đôi môi và đầu lưỡi non nớt của anh chồng, một mặt nhìn chằm chằm vào mặt y.

Anh chồng bị gã hôn đến mức da đầu tê rần, toàn thân nóng hổi, dẫu biết Ngao Ca chỉ coi mình như một công cụ giải tỏa dục vọng, nhưng y vẫn không nhịn được mà nảy sinh tình cảm với tên lưu manh thô bạo này.

Ngao Ca cũng lập tức có cảm giác, vừa liếm hôn anh chồng, vừa đưa bàn tay lớn xuống dưới, chạm vào đôi gò bồng đảo mềm mại của y.

Ngao Ca thô lỗ nhào nặn vài cái, thân hình anh chồng khẽ run, khuôn mặt đẫm lệ đỏ bừng. Sau đó y hừ nhẹ một tiếng, cơ thể rùng mình, bầu ngực căng tròn kia vậy mà lại trào ra một dòng nước ẩm ướt lạ lùng.

Ngao Ca cúi đầu nhìn, phát hiện trên bàn tay lớn dính đầy chất lỏng trong suốt mang theo mùi sữa thơm.

Ngao Ca nhíu mày, cái gì thế này?

Anh chồng đột nhiên đẩy Ngao Ca ra, ôm chặt lấy đôi gò bồng đảo không ngừng chảy dịch của mình.

Ngao Ca nhìn bộ dạng quật cường đầy đau khổ của anh chồng.

Lần này gã không cưỡng ép y nữa, mà mặt mày âm trầm đứng dậy, nói: “Mày thấy lão tử buồn nôn? Lão tử đây cũng mẹ nó phiền mày lắm rồi! Mẹ kiếp, mông không có mông, vú không có vú, ai thèm thích hạng xấu xí như mày!”

Nói xong, Ngao Ca bỏ đi.

Sau khi ra khỏi cửa, Ngao Ca bảo Tiểu Lục đưa anh chồng ra ngoài, rượu cũng chẳng thèm uống nữa, một mình rời khỏi quán bar.

Tiểu Lục nghe theo mệnh lệnh của đại ca đưa anh chồng về nhà.

Anh chồng ngồi ở ghế sau, đờ đẫn ngồi đó, nhưng đôi mắt khóc sưng húp lại đầy ắp nước mắt, nhanh chóng bị y lau đi một cách thảm hại và đau đớn.

Tiểu Lục dĩ nhiên biết y đang khóc vì cái gì, chính vì biết nên mới khinh bỉ.

Trước khi đi, Tiểu Lục thản nhiên nói, mày bỏ cuộc đi, bao nhiêu mỹ nữ ngực khủng mông to Ngao Ca còn chẳng thèm nhìn, sao gã có thể để mắt đến mày được. Chuyện này chẳng khác gì một con Ngao Tạng hung tàn ăn thịt đột nhiên chuyển sang ăn cỏ, đó là chuyện cực kỳ phi thực tế.

Anh chồng nghe xong lời này, dáng vẻ hơi còng xuống mà xuống xe.

Về đến nhà, anh chồng nhớ lại lời của Tiểu Lục, càng nghĩ càng đau lòng, càng thấy buồn nôn.

Anh chồng cứ ngỡ mình chẳng còn sống được bao lâu, càng mặc kệ sự suy nhược lạ thường của cơ thể, ngày đêm điên cuồng chạy taxi.

Cho đến một ngày nọ, anh chồng đón một vị khách quen, vậy mà lại chính là vợ cũ Tiểu Nhã của y.

Mối quan hệ giữa anh chồng và vợ cũ rất phức tạp, nhất thời có chút không dám đối mặt với cô ta.

Tiểu Nhã cũng buông lời chế giễu, nghe nói Ngao Ca đá anh rồi à? Còn bảo anh chồng chẳng qua là loại không biết xấu hổ, trình độ quyến rũ tình địch thì cao, nhưng ngặt nỗi mặt mũi dáng dấp có hạn, cuối cùng chẳng được cái tích sự gì. Loại người như anh, đàn bà chê buồn nôn, đàn ông cũng chê khó coi.

Anh chồng bị nói cho nhục nhã khôn cùng, chờ sau khi tiễn vợ cũ đi, trong lòng bi phẫn tột độ, dạ dày buồn nôn, lồng ngực căng đau.

Y không còn cách nào làm việc tiếp được nữa, chỉ đành gắng gượng cơ thể, về nhà sớm hơn thường lệ.

Trong căn phòng thuê tối tăm lạnh lẽo, anh chồng không bật đèn, nhưng lại bất ngờ phát hiện ra một bóng hình.

Cái bóng hình cao lớn âm u ấy lặng lẽ ngồi trên sofa, cánh tay thô tráng xăm hình rắn gác lên tay vịn, cơ bắp hơi gồng lên.

Phản ứng đầu tiên của anh chồng là Ngao Ca đến để đánh y.

Ngao Ca cũng đột ngột đứng bật dậy trong bóng tối, từng bước một tiến về phía anh chồng, cho đến khi anh chồng lùi không còn đường lùi, dán chặt lưng vào cửa. Ngao Ca nhìn chằm chằm y, cúi đầu xuống, hơi thở dồn dập lướt qua khuôn mặt gầy đến biến dạng nọ, râu lởm chởm nơi cằm quẹt qua gò má anh chồng, khiến y cảm thấy một trận ngứa ngáy đau nhói đến thót tim.

Cho đến khi một giọng nói khàn khàn cất lên: “Dạo này sống thế nào?”

Anh chồng giống như nhớ lại lời của vợ cũ, đờ đẫn nói: “Khá tốt.”

Ngao Ca im lặng, một lúc sau tự nói một mình: “Lão tử đã lâu rồi không chịch đàn bà.”

Anh chồng mấp máy môi, định bảo liên quan gì đến tôi, nhưng lời nói lại nghẹn nơi cổ họng.

Ngao Ca nghiến răng, một lúc sau bảo: “Dạo này lão tử toàn mơ thấy mày.”

Anh chồng cắn môi, lòng tự trọng không cho phép y lên tiếng, nhưng vẫn không kìm được mà đỏ hoe vành mắt.

Một lúc sau, Ngao Ca cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, hệt như một con dã thú đói khát mà ôm chầm lấy anh chồng, mặc cho y giãy giụa thế nào cũng không buông tay.

Ngao Ca ôm chặt lấy anh chồng, lồng ngực hai người dán vào nhau, gò má áp sát, hơi thở dồn dập của Ngao Ca phả vào mặt anh chồng. Một lúc sau, gã khàn giọng hỏi: “Còn buồn nôn không?”

“Buồn nôn.”

“Buồn nôn là đúng rồi, điều đó chứng tỏ mày có cảm giác với lão tử.”

Anh chồng chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ đến thế, nhất thời nước mắt tuôn rơi, đột nhiên mất kiểm soát, bất chấp tất cả mà đấm đá Ngao Ca điên cuồng.

Ngao Ca bị y đấm cho một trận, dường như lồng ngực lại nhẹ nhõm hẳn đi, thế là vừa ôm anh chồng vừa bắt đầu cưỡng hôn, mặc kệ cho y đấm đá.

Đấm đá về sau, anh chồng dần dần hết sạch sức lực, bị Ngao Ca ôm trong lòng hôn lấy hôn để, hôn đến mức anh chồng sắp đứt hơi mới thở dốc buông y ra, nói: “Hứa Âm, là lão tử có lỗi với mày… phù! Lão tử thích mày! Lão tử thương mày!! Lão tử hận không thể làm chồng của mày! Cho lão tử—— thêm một cơ hội nữa đi!! Được không!”

Anh chồng bị tên lưu manh xăm trổ mặt dày vô sỉ này vừa liếm vừa ôm vừa sờ, nước mắt tuôn trào, một trái tim vốn bị chà đạp đến nguội lạnh vậy mà lại ấm lên một cách thần kỳ.

Anh chồng quả nhiên là một kẻ cuồng ngược.

Có lẽ ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy tên cầm đầu lưu manh xăm trổ đầy mình này, anh chồng đã lún sâu vào đó rồi, nếu không sao có thể vô duyên vô cớ đi quyến rũ cái tên trông đã thấy không dễ chọc này, còn bị gã càng chịch càng nghiện, bất luận bị chịch tư thế nào cũng cam tâm tình nguyện, thậm chí hàng đêm đều nghĩ về gã.

Anh chồng bị gã liếm cổ sờ vú, khuôn mặt đẫm lệ đỏ bừng, miệng lại quật cường nói: “Tôi bị bệnh rồi, có lẽ là tuyệt chứng, anh cũng bằng lòng sao…”

Ngao Ca đôi lông mày rậm cau chặt lại hỏi: “Có phải cảm thấy buồn nôn không?”

Anh chồng đẫm lệ gật đầu.

Nào ngờ Ngao Ca lại vui mừng bảo: “Hóa ra mày không phải vì nhìn thấy lão tử mà buồn nôn.”

“…”

Tiểu Lục vốn dĩ cứ ngỡ đại ca và cái gã nhân thê phế vật kia đã hoàn toàn chấm dứt rồi.

Nhưng đại ca dạo này hệt như bị liệt dương, đối với mấy em gái ngực khủng mới vào, vậy mà đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái.

Hơn nữa hàng ngày đi sớm về muộn, chẳng biết làm cái gì.

Cho đến một ngày nọ, Ngao Ca bảo Tiểu Lục gọi bác sĩ riêng của một nhân vật lớn nào đó tới, nói muốn mượn để khám bệnh.

Tiểu Lục dẫn bác sĩ đến địa chỉ đó, phát hiện ra vậy mà lại chính là chỗ ở của anh chồng!

Vào cửa, anh chồng dường như đã thay đổi thành một người khác.

Y béo hơn trước một chút, chính xác mà nói là đầy đặn hơn, khuôn mặt trái xoan vốn gầy gò cũng trở thành khuôn mặt trái xoan đầy đặn, ánh mắt cũng trở nên long lanh toát ra vẻ lẳng lơ, nhìn qua là biết được tẩm bổ không tệ, chỉ là lúc nhìn thấy Tiểu Lục thì thần tình có chút không tự nhiên.

Lúc này, đại ca cũng bước ra, trước đây gã toàn râu ria xồm xoàm, lôi thôi lếch thếch, giờ vậy mà lại cạo sạch râu, đường nét khuôn mặt rõ ràng, càng thêm tinh anh tuấn tú.

Tiểu Lục nhìn cảnh này chỉ biết câm nín, đại ca vậy mà lại một lần nữa cấu kết với gã nhân thê bị cắm sừng này… Xem chừng, lần này lại còn là chơi thật rồi…

Lúc này bác sĩ riêng tới, khám bệnh định kỳ cho anh chồng.

Dĩ nhiên anh chồng chẳng mắc bệnh gì cả, y chỉ là một trường hợp song tính nam mang thai ngoài ý muốn, dù sao cái tử cung dị dạng cũng đã bị con cặc siêu lớn của Ngao Ca chịch cho chín nẫu rồi.

Anh chồng sớm đã biết câu trả lời này, lại đỏ mặt nói ngực lúc nào cũng căng đau.

Bác sĩ riêng nói anh là kiểu nam giới bị căng sữa, không giống với phụ nữ, nam giới bị căng sữa phải thường xuyên dùng máy hút sữa để hút ra.

Lúc này, Ngao Ca ở bên cạnh nói: “Dùng miệng hút chẳng phải cũng thế sao.”

Anh chồng lập tức đỏ bừng cả mặt, bác sĩ ngượng ngùng bảo, dù sao thì cứ nặn ra được là được.

Ngao Ca lại hỏi trong kỳ mang thai có thể làm tình không, bác sĩ nói có thể làm, chừng mực là được.

Ngao Ca thô bạo hỏi thế nào là chừng mực, là không được đâm quá sâu? Hay là mẹ kiếp không được đâm quá mạnh?

Anh chồng nghe mà xấu hổ đến mức ngón chân bấm chặt xuống đất, chẳng còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa.

Đợi bác sĩ ngượng nghịu rời đi, tâm trạng Tiểu Lục vô cùng phức tạp.

Dĩ nhiên Ngao Ca chẳng coi Tiểu Lục là người ngoài, ôm lấy anh chồng bắt đầu nhào nặn bầu ngực đang căng sữa của y, còn nói với anh chồng: “Vợ dâm đãng của anh! Cuối cùng cũng được làm rồi!! Nhịn chết lão tử rồi! Thế nào!! Muốn anh bú vú trước hay chịch lồn trước! Hay là vừa bú vú vừa chịch lồn luôn!!”

Anh chồng thấy gã thô tục như vậy, mặt đỏ gay, quay đầu định bỏ đi.

Thế nhưng lại bị con chó dại đang nổi cơn thú tính ấy một phát ôm ghì lấy. Ngao Ca một mặt dùng cái háng đang cộm lên dữ dội thúc vào bờ mông đầy đặn của anh chồng, một mặt đưa tay ra phía trước nhào nặn vú. Đợi đến khi bầu ngực mang thai được xoa nắn căng tròn, sữa cũng tràn ra ngoài, thấm ướt cả chiếc váy ngủ nhạt màu của anh chồng. Anh chồng càng thêm thẹn thùng mà không ngừng giãy giụa: “Đừng mà ~~~ ư ~~~ buông tôi ra ~~~ á ~~~ đừng sờ ~~~ da á á á ~~~”

Tên biến thái Ngao Ca lột sạch cả váy ngủ lẫn áo lót của anh chồng, cắn vào cổ y, bắt đầu điên cuồng nhào nặn hai bầu sữa lợn. Vì mang thai, bầu ngực đã to thêm mấy size, thịt vú căng mọng tròn lẳn, lúc rung động còn phát ra tiếng “ùng ục” đầy sữa. Đầu vú lớn đỏ rực như quả nho, vừa mập vừa to vểnh lên, trên đó còn sót lại vết răng của gã lưu manh.

Ngao Ca hưng phấn tột độ, nắm lấy bầu vú quật loạn xạ. Trong lúc bóp nặn nghiền ép, tuyến sữa thông suốt, đầu vú phun sữa, chỉ nghe mấy tiếng “xịt xịt”, hệt như máy bắn tự động vậy. Bầu vú lớn bị bóp nặn đến biến dạng, nhấp nhô rung động, đầu vú lại càng không ngừng bắn sữa tung tóe.

Ngao Ca vừa chơi vừa dùng háng thúc mạnh vào mông y, miệng không ngừng tuôn ra những lời thô tục.

Chơi đến lúc sau, khắp phòng đều là mùi sữa của anh chồng, Ngao Ca cuối cùng cũng nhớ ra Tiểu Lục, quay đầu mắng: “Nhìn cái mẹ gì mà nhìn! Chẳng lẽ còn muốn mày quay phim nữa chắc?”

Tiểu Lục lủi thủi rời đi, lúc còn chưa kịp đóng cửa đã nghe thấy một tiếng rên rỉ dâm đãng thê diễm. Tiếng động ấy Tiểu Lục đã quá quen thuộc, đó là âm thanh khi anh chồng bị con cặc lớn của đại ca một gậy đâm lút hầm.

Sau đó là tiếng “pụt chụt pụt chụt”, “bạch bạch bạch bạch”, “xì xì xì xì”. Chịch về sau, Ngao Ca bế thốc anh chồng đang mang bụng bầu năm tháng lên, vừa thúc nện gã bầu dâm đãng trắng trẻo quẫn bách, vừa túm lấy một bên vú lớn, há cái miệng rộng ra điên cuồng bú mút đầu vú. Mút đến kêu “chùn chụt”, mút cho bầu vú lớn từng trận run rẩy kịch liệt, kéo theo tử cung của anh chồng cũng từng hồi co thắt, hệt như cái miệng nhỏ bú chặt lấy quy đầu khổng lồ!

“Mẹ kiếp!! Vẫn còn đang bú cặc lão tử à! Đúng là dâm hết thuốc chữa! Cô vợ dâm ngực bự!”

Anh chồng bị ức hiếp đến mức toàn thân đỏ hồng mê loạn, mông thịt loạn nhịp, ánh mắt thẹn thùng bi ai nhìn gã lưu manh đang “ùng ục” uống sạch dòng sữa tươi vốn thuộc về thế hệ sau.

Ngao Ca bú mút sướng khoái, bàn tay lớn đột ngột banh mạnh mông thịt của anh chồng ra, chẳng ngờ còn thọc cả vào lỗ đít y để trêu đùa.

“Phù! Vợ dâm! Lỗ đít cũng cùng tham gia luôn, thấy sao? Ông xã không hề thiên vị đâu nhé!”

Anh chồng sắp bị tên lưu manh hạ lưu này hành hạ đến chết rồi, bị gã làm cho mê muội run rẩy, lỗ đít và lỗ lồn đồng thời co giật, tử cung mang thai càng kẹp càng chặt.

Ngao Ca lại hưng phấn gầm nhẹ, thừa thắng xông lên, vòng eo chó đực thúc liên hồi, “bạch bạch bạch” chịch y một trận chắc nịch và cuồng mãnh. Thân hình tráng kiện quấn quýt chặt chẽ với cơ thể trắng trẻo mềm mại của anh chồng mang bầu. Sau khi Ngao Ca bú cạn sữa của anh chồng, gã còn thở dốc rướn người lên, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng xinh đẹp của y, hổn hển nói: “Nào! Vợ dâm! Thò cái lưỡi dâm ra đây! Cho ông xã bú tí!”

Anh chồng bị gã ức hiếp đến mức mắt lệ nhạt nhòa, mặt đỏ gay gắt, ngoan ngoãn thò cái lưỡi non nớt ra.

Tên lưu manh hưng phấn gầm lên, đột ngột áp sát, chặn đứng đôi môi và đầu lưỡi của y rồi ôm lấy cái bụng bầu lớn vào lòng mà thực hiện một trận bạo chịch!

“Ưm ưm!! ~~~ ưm ưm ưm ưm ~~~”

Anh bầu lẳng lơ bị chịch đến mức khóc nghẹn kịch liệt, cái bụng bầu hơi nhô lên cũng theo nhịp đâm rút mà rung động dữ dội.

Ngao Ca dường như bị anh chồng bụng lớn quyến rũ đến mức mất kiểm soát, hưng phấn vô cùng mà cưỡng hôn anh chồng. Trong tiếng gầm rú, cự căn càng đâm càng sâu, gần như lấp đầy cả tử cung mang thai của y!

Anh chồng sướng đến chết đi sống lại khi bị lấp đầy tử cung, cảm nhận rõ cái nhụy hoa đang mang thai vẫn bị cái quy đầu đáng sợ kia điên cuồng quất mạnh!

Chịch mãnh liệt một hồi, anh chồng đã bị chịch đến mức toàn thân đỏ rực, một trận run rẩy dâm đãng thê mị, gần như bị con cặc lừa siêu lớn này đâm xuyên, đâm nát cả linh hồn rồi!!

Ngao Ca cũng nổ súng liên hồi, dồn dập cuồng mãnh oanh tạc vào cái lỗ dâm mang thai nhiều nước lụt lội của anh chồng. Dưới một loạt những cú bạo chịch, anh chồng hệt như một con rắn nước mang bầu mà vặn vẹo điên cuồng, bỗng chốc toàn thân chấn động mạnh, vậy mà khi cặc vẫn còn trong lồn y đã xả ra xối xả. Tiếng thét thê diễm hệt như thú cái, dòng dâm thủy trào dâng phun ra từ cái lồn mang thai, hệt như phần thưởng mà tưới đẫm lên con trăn khổng lồ của Ngao Ca.

Ngao Ca sướng đến phát điên, chặn đứng tiếng khóc nghẹn của anh chồng mà cưỡng hôn điên cuồng, mạnh mẽ lấp đầy cái lỗ lồn đang cao trào của y, ức hiếp anh chồng mang bầu đến mức vãi đái ra ngoài. Lúc này Ngao Ca mới nhận ra anh chồng đang mang thai, không thể ức hiếp quá mức được.

Thế là gã nghiến răng rút cự căn ra, nhắm vào thân xác mang thai dâm đãng của anh chồng mà quay tay điên cuồng.

Dĩ nhiên anh chồng nhìn con cặc khổng lồ đang trướng to của Ngao Ca, mặt đầy tình dục đỏ bừng, nhất thời mủi lòng, vậy mà lại chủ động banh lỗ dâm ra, nói mình đã lén hỏi bác sĩ rồi, có thể bắn vào trong, cứ bắn hết vào trong đi ~!

Nhìn bộ dạng dâm đãng e thẹn của anh chồng, Ngao Ca không thể nhịn thêm được nữa, lại một lần nữa đâm mạnh vào lồn bầu của anh chồng. Sau một trận thúc nện cuồng bạo, gã đem dòng tinh nồng đặc tích tụ đã lâu từng đợt từng đợt rót đầy vào tử cung mang thai của y. Bắn cho anh chồng phải ngửa cổ chết lặng, sau một tiếng rên rỉ dâm đãng mê muội đã đạt đến cao trào cuối cùng.

Sau cơn cao trào, anh chồng toàn thân đẫm mồ hôi đỏ hồng được Ngao Ca ôm vào lòng. Ngao Ca hôn lên gò má y rồi nói: “Vợ dâm này, em bảo liệu lão tử có bắn cho mấy đứa nhóc bên trong thành gấp đôi luôn không?”

“…”

Ngoại truyện: Màn “cưỡng ái” hài hước của con trai và cha nuôi Tiểu Lục!

Sau mười tháng mang thai, anh chồng ngầm dâm đãng đã sinh cho ông chồng lưu manh của mình một đứa con, lại còn là con trai.

Lúc đó mặt Ngao Ca đen như nhọ nồi, khi con trai mới được vài tháng tuổi, gã đã lấy danh nghĩa rèn luyện cho Tiểu Lục mà giao cho Tiểu Lục nuôi nấng.

Tiểu Lục đúng là thấy “nhọ như chó”, nhưng chẳng còn cách nào, hắn là đàn em thân tín của đại ca, lại còn phải lăn lộn ở đây lâu dài, chỉ đành tuân lệnh đại ca mà bắt đầu chăm trẻ.

Trẻ con không dễ nuôi, Tiểu Lục cứ nuôi đại cho xong.

Dù sao Tiểu Lục cũng chẳng phải hạng người có tính kiên nhẫn.

Đợi đến khi nuôi đứa trẻ đến mười tám tuổi, Tiểu Lục mới nhận ra, do mình thiếu sự giáo dục nên thằng nhóc này dường như đã biến thành một con sói hoang, lại còn là một con sói quái đản hơn cả bố nó.

Hứa Lang rất kỳ quặc, thái độ với Tiểu Lục cực kỳ tệ, nổi loạn và phiến diện, nhưng ngày nào cũng đến nhà Tiểu Lục ngủ. Cho đến một ngày, thằng nhóc này chẳng hiểu sao lại chui tót vào chăn của hắn!

Tiểu Lục đầy vẻ kinh hãi nhìn Hứa Lang với gương mặt giống Ngao Ca đến tám phần đang đè nghiến lên người mình.

Hứa Lang mặt không cảm xúc nhìn hắn, hỏi: “Có phải chú thầm thương trộm nhớ bố tôi không?”

Tiểu Lục: “???”

“Tôi với bố tôi trông rất giống nhau, tôi sẽ thỏa mãn chú.”

“????”

Trong lòng Tiểu Lục không nói nên lời, hắn đối với Ngao Ca chỉ có tình cảm đại ca đàn em, tuyệt đối không có cảm giác gì khác!!

Thế nhưng Hứa Lang dường như đã đinh ninh là hắn thầm yêu bố mình, thế nên bày tỏ mình cam tâm tình nguyện làm kẻ thế thân cho Ngao Ca, sẽ yêu thương Tiểu Lục thật tốt.

Tiểu Lục suýt chút nữa thì hộc máu mồm.

Nhưng còn chưa kịp hộc máu, hắn đã bị Hứa Lang đè xuống dưới thân. Sau đó bất chấp sự phản kháng của cha nuôi Tiểu Lục, thằng nhóc vậy mà lại đem cái của nợ vừa mới trưởng thành của mình thọc thẳng vào mông Tiểu Lục!

Hứa Lang vừa chịch vừa bày ra vẻ mặt thâm thù đại hận: “Thế nào? So với bố tôi thì thế nào!”

Tiểu Lục tức đến mức xây xẩm mặt mày, tuy hắn đã từng thấy của đại ca rồi, nhưng hắn chưa từng thử bao giờ, hắn cũng chẳng muốn thử! Hắn chỉ cảm thấy mông mình sắp bị cái thằng ranh này chịch nát làm hai mảnh đến nơi. Hắn phẫn nộ giãy giụa, nhưng bị Hứa Lang túm chặt tay ấn lên giường, giọng điệu lạnh lùng: “Sao thế? Chú vẫn thích bố tôi hơn có phải không!”

Khuôn mặt Tiểu Lục vặn vẹo: “Tôi… mẹ nó tôi…”

Hứa Lang nghe nhầm thành Tiểu Lục muốn làm mẹ kế của mình, lại càng ra sức “bạch bạch” Tiểu Lục như thể yêu mà không được, chịch cho đến khi Tiểu Lục sướng đến mức bắn cả ra ngoài.

Hứa Lang lại lạnh lùng hỏi: “Bố tôi lợi hại hay tôi lợi hại!”

“…” Tiểu Lục đã tức đến mức sắp đứt hơi rồi.

Kết quả Hứa Lang vẫn chưa chịu thôi, vậy mà lại học theo cách bố nó cưỡng dâm ba nó, ép Tiểu Lục phải gọi nó là ông xã, nếu không sẽ chịch hắn mãi không thôi.

Tiểu Lục nghĩ bụng mẹ nó thật sự coi ông đây là gà mờ chắc, một thằng nhóc mười tám tuổi, có giỏi thì mày chịch mãi đi!

Kết quả Tiểu Lục đã đánh giá thấp thể lực của thằng ranh con, trực tiếp bị làm cho xuất tinh mấy lần, xấu hổ đến mức sướng phát ngất đi.

Đến sáng hôm sau Tiểu Lục tỉnh dậy, Hứa Lang vậy mà đã chuẩn bị xong bữa sáng tình yêu cho hắn.

Tiểu Lục dù sao cũng coi Hứa Lang như con trai, mặc dù vừa bị “con trai” chịch mông xong, hắn vẫn vô thức đưa tay xoa đầu nó.

Ai ngờ Hứa Lang lại đau khổ né tránh: “Chú ngủ đến lú lẫn rồi à, chú coi tôi thành bố tôi rồi phải không.”

“…”

“Được! Tôi có thể làm kẻ thế thân, nhưng chú… tuyệt đối không được nghĩ đến bố tôi nữa!”

Tiểu Lục hít sâu một hơi nói: “Được.”

Hứa Lang ngước mắt nhìn Tiểu Lục, bảo: “Gọi ông xã đi.”

“…”

[text_hash] => 8f1aad3c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.