Array
(
[text] =>
Quỷ súc mãnh nam phục thù thi ngược, đại quy đầu nện nát tử cung lút cán trừng phạt, lưỡi hôn với anh trai chó cái
Tần Thư và Tần Tranh tuy là anh em nhưng lại cùng cha khác mẹ. Mẹ của Tần Thư là mối tình đầu của cha Tần, nhưng cũng là một kẻ thứ ba đáng sỉ nhục.
Mẹ của Tần Tranh mới là người vợ môn đăng hộ đối của cha Tần.
Hai người đàn bà ấy dường như ngay từ đầu đã vì một người đàn ông mà không ngừng đối địch, tính kế, tranh đấu lẫn nhau. Tuy nhiên, mọi chuyện đã hoàn toàn chấm dứt sau khi mẹ của Tần Tranh tình cờ ngã từ tầng ba biệt thự xuống đất tử vong.
Nhưng mẹ của Tần Thư cũng không vì thế mà giành được thắng lợi, một tháng sau, bà ta cũng uống thuốc tự sát.
Năm đó Tần Thư mới mười tuổi.
Y đã tận mắt chứng kiến mẹ của Tần Tranh ngã xuống từ ban công tầng ba, cũng nhìn thấy khuôn mặt đầy sợ hãi của mẹ mình trên ban công đó, y lại càng là người đầu tiên phát hiện ra mẹ mình tự sát.
Kể từ đó, Tần Thư luôn lún sâu vào ác mộng, không thể thoát ra được.
Lúc này Tần Thư lại mơ một giấc mơ quái dị. Trong mơ, y bị một con dã thú lông đen khổng lồ đè xuống, con thú đó dữ tợn khủng khiếp, hạ bộ lại có một con cặc thú kinh hỏa gần như đâm xuyên qua người y. Trong tiếng rên rỉ nhục nhã, Tần Thư bị con cặc thú đâm xuyên qua một cách sống sượng. Đôi mắt y trợn trừng, khuôn mặt tuấn nhã tức khắc vặn vẹo. Con dã thú đáng sợ kia dường như đang lúc cuồng bạo, thân hình thú thô ráp đầy lông đè lên Tần Thư mà thúc mạnh kịch liệt. Sự va chạm khiến Tần Thư trần trụi nhục nhã muốn chết, đôi chân dâm mỹ dang rộng, nước lồn trào ra như sóng triều không thể thu hồi. Tần Thư muốn khóc lóc kêu “đừng”, nhưng không phát ra được âm thanh, y chỉ có thể bất lực ôm lấy con mãnh thú hùng tráng đáng sợ kia, cấu xé lớp lông dày cứng của nó cho đến khi bị con thú thúc đến tận nơi sâu nhất!!
“Á á á á á!! ~~~ Đừng mà!! ~~~ Tần Tranh!! Đừng bắn vào trong á á á á!!”
Tiếng rên rỉ lớn bất ngờ đầy sảng khoái, tiếng khóc run rẩy trong cổ họng đều vô cùng rõ ràng. Tần Thư đột ngột triều xì run rẩy. Khi mở mắt ra lần nữa, y phát hiện mình đang nằm trong phòng ngủ, toàn thân mồ hôi đầm đìa, hạ bộ cũng ướt át khó chịu vô cùng, đau nhức đến mức không thể ngồi dậy.
Y bàng hoàng nhìn quanh bốn phía, cứ ngỡ mình vừa trải qua một giấc mơ, một cơn ác mộng loạn luân phi lý. Nhưng khi nhìn thấy chiếc áo khoác đen dính mảnh lá rụng và bụi bẩn ở đầu giường, thần sắc y trong phút chốc cứng đờ.
Y… vậy mà thực sự đã làm với em trai ruột của mình…
Tần Thư tiều tụy nhưng vẫn giữ vẻ tuấn nhã mặc vào chiếc sơ mi cao cổ, che đi những dấu hôn bị em trai cắn mút thô bạo. Y chậm rãi xuống lầu, vẫn còn đang nghĩ cách đối mặt với Tần Tranh thì phát hiện người đàn ông không có ở nhà.
Bảo mẫu nói cậu chủ Tần Tranh đã ra ngoài từ rất sớm. Tần Thư cụp mắt, lòng bỗng thấy trống rỗng.
Đáng lẽ y nên ở nhà tẩm bổ vài ngày, nhưng Tần Thư thận trọng vẫn đi đến đồn điền trà, đòi xem camera giám sát, dù sao y cũng không biết mình đã về bằng cách nào. Khi Tần Thư ngồi một mình trong phòng giám sát, nhìn người đàn ông trẻ tuổi cao lớn cõng mình từng bước đi về, ánh sáng trong mắt y khẽ lay động, nhưng một lát sau, y vẫn xóa sạch đoạn ghi hình.
Sau đó, Tần Tranh không hề quay về nhà nữa. Tần Thư rất lo lắng nhưng không biết phải mở lời thế nào.
Cho đến một lần tình cờ biết được, thời gian qua Tần Tranh vậy mà luôn hẹn hò với vị hôn thê Tiểu Nhu của y!
Khi biết tin này, cơ thể Tần Thư hệt như bị dìm vào hầm băng, lạnh thấu từ tim đến tứ chi.
Lúc này y mới nhớ ra, lần đầu tiên bị Tần Tranh chịch nhầm là vì em trai coi y thành vị hôn thê Tiểu Nhu. Tần Tranh là trai thẳng, vốn dĩ thích phụ nữ đẹp, đêm đó trong rừng, chịch y cũng chỉ là để trả thù mà thôi.
Tim Tần Thư đau thắt lại, y run rẩy gọi điện cho Tiểu Nhu. Đầu dây bên kia rất ồn ào, dường như là ở hộp đêm hay nơi nào đó, tiếng nhạc chói tai xát muối vào trái tim mong manh của y.
“Tiểu Nhu… em đang ở đâu?”
“Hả? Tần Thư, à… em… em đang chơi ở nhà bạn, á! Đừng có sờ loạn… á…”
Sắc mặt Tần Thư ngày càng khó coi: “Em… cùng… Tần Tranh…”
“Trời ạ! Đừng sờ nữa mà… á… Tần Thư… em… em còn có việc, chúng ta… nói chuyện sau nhé…”
Tần Thư nghe tiếng cười đùa cợt nhả trong điện thoại, trong đầu tưởng tượng cảnh vị hôn thê dịu dàng xinh đẹp hiểu lễ nghĩa của mình đang nằm trong lòng Tần Tranh mạnh mẽ đẹp trai mà tán tỉnh cười đùa. Vật khổng lồ giữa háng Tần Tranh kia, có lẽ đã xông vào cái lỗ nhỏ của vị hôn thê mà chính y còn chưa từng tiến vào.
Vừa nghĩ đến đây, lòng Tần Thư đã bị một loại đố kỵ và đau đớn chưa từng có xâm chiếm.
Tần Thư ma xui quỷ khiến gọi điện cho Tần Tranh, hồi lâu sau cuộc gọi mới được kết nối. Giọng Tần Tranh lạnh thấu xương: “Có việc gì?”
Tần Thư cắn chặt môi, hồi lâu sau mới nói: “Mấy ngày tới, anh muốn sang tên công ty cho em, còn cả đồn điền trà… anh cũng muốn giao cho em… Những thứ này vốn dĩ thuộc về em.”
Tần Tranh lại cười nhạo ra tiếng: “Anh tưởng tôi về đây là vì mấy đồng tiền lẻ rách nát của anh sao?”
Tần Thư cụp mắt nói: “Còn nữa… biệt thự của ba cũng giao cho em… Ngày mai anh sẽ dọn đi…”
“Mẹ nó anh không hiểu tiếng người đúng không!!”
Tần Thư sợ tới mức run bắn, một lúc lâu sau mới run giọng nói: “Tiểu Nhu… chuyện của Tiểu Nhu… cầu xin chú đừng cùng cô ấy…”
“Ồ, hóa ra là vì chuyện này. Tần Thư, anh còn đạo đức giả hơn tôi tưởng đấy! Cái loại cơ thể dị dạng như anh mà cũng đòi lấy vợ!” Tần Tranh mỉa mai một cách cực kỳ tàn nhẫn: “Con cặc ngắn tũn của anh có thể thỏa mãn phụ nữ không? Hửm? Hay là anh định cùng vợ mình nằm trên giường mài lồn với nhau?”
“Ư… Tần Tranh… tôi… tôi…” Tần Thư bị sỉ nhục đến mức không ngừng run rẩy.
Nhưng một lát sau, đứa em trai lạnh lùng kiêu ngạo vậy mà lại đổi ý: “Được, tôi có thể không đụng vào vị hôn thê của anh, nhưng có một điều kiện.”
“Điều kiện gì… cũng được hết.”
Rất nhanh sau đó, Tần Thư đã nghe thấy những lời đáng sợ nằm trong dự tính kia.
“Lão tử mỗi ngày đều cần giải tỏa dục vọng, anh thỏa mãn được tôi thì tôi sẽ không tìm vợ anh.”
Tần Thư nghe mà da đầu tê dại, nhưng nhục nhã đến mức căn bản không có sức phản kháng: “Tần Tranh… tôi… tôi…”
“Có sẵn lòng không?” Giọng nói trầm thấp ấy quyết liệt và lạnh lùng.
Tần Thư hệt như bị dính lời nguyền, đôi môi run rẩy mấp máy: “Tôi… sẵn lòng…”
Tần Tranh về nhà.
Tần Thư mặc chiếc áo ngủ màu tử đinh hương, lo lắng lúng túng đứng ở tầng hai, những ngón tay thon dài nắm chặt lấy lan can.
Tần Tranh… hắn lại uống rượu rồi…
Người đàn ông cao lớn mang theo hơi men và đầy lệ khí cởi bỏ áo khoác. Khi ngẩng đầu nhìn người anh trai ở tầng hai, đôi mắt hắn đen sẫm đáng sợ, hệt như những mũi băng nhọn hoắt chọc thẳng vào y.
Tần Thư bị nhìn đến mức hoảng loạn sợ hãi, nhưng vẫn khẽ khàng nói: “Trà giải rượu ở trong bếp, có cần anh…”
“Câm mồm!!”
Bờ môi Tần Thư run rẩy, vậy mà thực sự không phát ra được một âm thanh nào nữa.
Khuôn mặt Tần Tranh âm trầm dữ tợn, hắn thô bạo giật mở cà vạt của mình, từng bước từng bước đi về phía Tần Thư ở tầng hai.
Tần Thư bị khí trường bạo liệt của Tần Tranh làm cho sợ hãi run rẩy không thôi, không tự chủ được mà lùi về phía sau. Khi lùi đến ban công ngoài tầng hai, mặt y trắng bệch, đã không còn đường lui.
Đây dường như chính là… nơi mẹ của Tần Tranh ngã chết năm đó.
Tần Thư tuyệt vọng nhìn Tần Tranh, ký ức đáng sợ năm xưa lại ùa về, sự áy náy và đau đớn nặng nề khiến y căn bản không thể chịu đựng nổi. Trong lúc thất thần run rẩy, y vẫn tiếp tục lùi bước.
Thấy Tần Thư sắp sẩy chân ngã xuống từ tầng ba, một bàn tay lớn thô bạo túm lấy cổ áo y, mạnh mẽ giật lại. Hơi thở nồng nặc mùi rượu hung hãn phả lên khuôn mặt đẫm lệ của y: “Tần Thư! Muốn chết đúng không? Không dễ thế đâu!”
“Tần Tranh… ư… xin… xin lỗi…”
Y từ nhỏ đã luôn cảm thấy áy náy với Tần Tranh, lúc này vừa khóc vừa cầu xin tha thứ.
“Xin lỗi? Ha ha ha ha ha!! Con mẹ tiểu tam của anh đã giết chết mẹ tôi! Con mẹ nó anh nghĩ lão tử sẽ tha thứ cho anh sao!! Tôi nói cho anh biết, nợ mẹ con trả! Tôi con mẹ nó sẽ khiến anh nếm trải mọi đau khổ trên đời này, rồi mới đích thân tiễn anh đi!!” Tần Tranh gầm thét trong điên loạn, siết chặt cổ áo y. Gương mặt tuấn tú dữ tợn sát gần chỉ còn lại sự hung ác bạo ngược của sự phục thù!
“Ư… ư ư ư…”
Tần Thư bị hận thù đó đâm cho đau đớn như dao cắt, khóc lóc trong nỗi khổ sở tột cùng.
Y chưa từng nghĩ Tần Tranh cõng y từng bước về nhà như thế lại là để hành hạ y, lăng nhục y và giết chết y một cách biến thái hơn.
Tần Tranh nhìn người anh trai đầy vẻ đau đớn, cười một cách vặn vẹo dữ tợn: “Trước đây tôi luôn nghĩ cách trả thù anh thế nào, là khiến anh thân bại danh liệt, hay là đoạt lấy mọi thứ của anh. Nhưng bây giờ… tôi đã có một cách tốt hơn ——”
“Ư… Tần Tranh…”
“Từ hôm nay trở đi, anh không còn là thiếu gia nhà họ Tần gì nữa, mà là con chó cái của lão tử!!”
“Ư…” Không…
“Ồ quên mất, sau này sau mỗi câu nói, đều phải gọi lão tử là chủ nhân, nghe rõ chưa!!”
“Ư ư… vâng… chủ nhân…”
Dưới ánh trăng thê lương, Tần Thư với khuôn mặt đẫm lệ trắng bệch hệt như một con rối dây, tuân theo mệnh lệnh đáng sợ như sự trả thù của em trai, đờ đẫn cởi bỏ toàn bộ quần áo trên người. Chiếc áo ngủ màu tử đinh hương rơi xuống từ tầng ba, tựa như linh hồn sa đọa của y. Cơ thể trắng trẻo thon dài dưới ánh trăng lấp lánh ánh quang tinh khôi, nhưng một lát sau, y lại với đôi mắt đẫm lệ trống rỗng nằm bò trên đất, hệt như một con chó cái, từng bước từng bước bò theo Tần Tranh về phòng ngủ.
Lúc này trong phòng ngủ, đứa em trai biến thái đang đối diện với người anh trai răm rắp nghe lời, thực hiện những hình phạt loạn luân phi lý.
“Con chó cái, liếm sạch cặc cho tao!”
“Ưm… chủ nhân… ư… ưm ưm!”
Tần Thư vốn thanh lịch nhã nhặn giờ đây quỳ sụp trước mặt Tần Tranh cường tráng khôi ngô, phủ phục giữa đôi đại đùi thô kệch của hắn. Hệt như một con chó cái nhỏ ngoan ngoãn, y ngẩng khuôn mặt xinh đẹp, vừa thê lương vừa phục tùng mà mút hôn thứ vật khổng lồ đen thô nồng nặc mùi tanh này.
“Ưm… ha… ưm ưm ưm…”
Tần Thư liếm một cách vụng về mà dâm đãng. Y dùng đầu lưỡi non nớt của mình quét sạch một lượt con mãng xà gân guốc thô to như cánh tay em trai, khiến trên cây gậy đen lớn vương đầy những vệt nước dâm nhầy nhụa. Y vừa khóc, vừa nỗ lực mút mát quy đầu, miệng không ngừng phát ra những tiếng nghẹn ngào chẳng rõ lời.
Tần Tranh thì lạnh lùng tàn nhẫn nhìn xuống y, nhìn vầng trán trắng trẻo đầy đặn của y rịn ra những giọt mồ hôi li ti, nhìn y gắng hết sức mở rộng bờ môi đỏ mọng mới miễn cưỡng nuốt vào được cái quy đầu to lớn của mình. Thế nhưng hắn chẳng hề có chút lòng thương hoa tiếc ngọc nào, thậm chí còn một tay túm chặt lấy mớ tóc mềm mại của y, càng thêm thô bạo mà thúc mạnh vào trong miệng y, khiến đôi môi non nớt bị nống đến tròn vo. Những cú đâm lút khiến gò má trắng trẻo của Tần Thư liên tục phồng lên, y vừa rên rỉ dâm đãng thê lương vừa đưa ánh mắt đầy vẻ sầu bi nhìn em trai.
“Ưm! ~~~ Ưm ưm ưm!!”
Tần Tranh lại càng trở nên cuồng bạo dữ tợn, con cặc lớn giữa háng hết lần này đến lần khác thúc sâu vào khoang miệng mềm mại của anh trai. Chỉ cần đâm vào một nửa thôi, vật khổng lồ dài ba mươi phân kia đã như muốn đâm nổ cổ họng Tần Thư rồi, vậy mà hắn vẫn bạo liệt tống mạnh vào trong, tống đến mức Tần Thư phải ngửa cổ lên đầy thảm hại. Nửa khúc cặc lớn thô kệch tím đen tàn nhẫn lấp đầy cái miệng nhỏ của anh trai!!
Bị con cặc lừa siêu lớn của em trai lấp đầy cổ họng, Tần Thư rên rỉ than khóc như bị nghẹt thở. Y gần như không thể hô hấp bình thường, đôi tay bấu chặt lấy ga giường như đang cận kề cái chết, cố hết sức ngửa cổ theo một tư thế chưa từng có, mở rộng bờ môi để nỗ lực nuốt nhả. Khuôn mặt thẹn thùng bị nghẹn đến đỏ bừng, nước mắt và nước miếng chẳng mấy chốc đã dính đầy mặt, dọc theo cái cổ thon dài mà chảy xuống dưới, làm ướt đẫm cả núm vú đang cương cứng vì phát tình.
“Ư ưm ưm ưm!!!”
Tần Tranh vẫn hung tàn tiếp tục tống vào sâu hơn, thậm chí còn hưng phấn gầm lên: “Hửm? Thế này đã không chịu nổi rồi à! Thằng anh dâm tiện! Không phải anh muốn làm con chó cái của lão tử sao!!”
“Ưm ưm ưm ưm ưm!!!” Tần Thư bị em trai ruột sỉ nhục đến mức sống không bằng chết, bị cú thâm hầu đáng sợ làm cho nghẹt thở sụp đổ, đôi mắt đẫm lệ trợn trắng tuyệt vọng vùng vẫy.
Bất chợt, Tần Tranh mạnh bạo rút con cặc khổng lồ ra. Khoảnh khắc đó Tần Thư co giật ngã gục xuống đất, không ngừng nôn khan, ho sặc sụa, phun ra cả nước bọt, thậm chí còn nhếch nhác nằm bò trên sàn nhà khóc lóc không thôi.
“Ư ư ư… Tần Tranh… ư ư ư ư ư…”
Nhìn thấy anh trai thê thảm nhếch nhác như vậy, cơ bắp Tần Tranh lại hưng phấn trương phồng, thậm chí con cặc lừa dính đầy nước miếng của anh trai lại càng trướng to thô kệch hơn!
“Chó cái dâm tiện! Vẫn chưa kết thúc đâu!!”
Tần Tranh mặc kệ Tần Thư đang khóc lóc nhũn chân dưới đất, hắn một tay túm lấy mớ tóc mềm của y, tay kia nắm lấy con cặc lớn bóng loáng nước dâm, hệt như cầm một cây roi mà quất mạnh vào gò má y.
“Mẹ kiếp! Đồ dâm tiện! Con đĩ! Đến cả thâm hầu cũng không biết làm, đúng là con chó cái phế vật!!”
“Ưm! Tần Tranh! ~~~ Ư ư ~~~ Á ~~~ Ưm ưm!!”
Tần Thư sụp đổ ngửa khuôn mặt đẫm lệ nhơ nhuốc dính đầy tóc tai, toàn thân mềm nhũn mặc cho em trai chà đạp hành hạ, để hắn dùng con cặc thô lớn quất vào mặt đến mức đỏ rực tơi bời.
Nhưng dù bị hành hạ thế nào, Tần Thư cũng không hề phản kháng, ngược lại còn nhẫn nhịn như một kẻ cuồng bạo dâm.
Tần Tranh nhìn người anh trai bị con cặc lớn quất cho chết đi sống lại, đôi mắt đỏ ngầu, lồng ngực phập phồng dữ dội, dường như hắn thực sự đã bị con đĩ không biết từ chối này làm cho mê muội. Một lát sau, Tần Tranh mất kiên nhẫn túm lấy người anh trai đang mềm nhũn, quẳng mạnh y lên giường, sau đó vậy mà lại dùng cách thi ngược trói chặt hai cổ chân anh trai vào hai bên cạnh chiếc giường gỗ lớn, khiến hai bàn chân trắng trẻo mịn màng bị căng ra, hai chân bị ép buộc kéo sang hai bên, tạo thành một chữ V mở rộng đầy sắc dục!!
“Á…”
Tần Thư bị kéo căng gốc đùi đau đớn nhưng vẫn nuốt lệ chịu đựng, hai tay bất lực bấu chặt lấy ga giường, lòng đầy căng thẳng sợ hãi.
Tần Tranh thì vểnh con cặc lừa lên, vô cảm quất vào đùi y, thậm chí còn nói tư thế này chỉ có những kỹ nữ tập thể rẻ rách nhất ở nước H mới bày ra, và tư thế này có thể đâm vào sâu nhất, có thể đâm mở hoàn toàn cơ thể một người.
Tần Thư nghe vậy nhục nhã nhắm chặt đôi mắt đẫm lệ, lại nghe Tần Tranh hung ác nói: “Mở mắt nhìn tôi!!”
“Ưm!!”
Tần Thư lại bị ép buộc nhìn em trai, nhìn khuôn mặt cương nghị của hắn, nhìn thấy sự bạo ngược và dục hỏa trong đôi đồng tử đen lánh kia. Chỉ đối mắt với đứa em trai đáng sợ vài giây, Tần Thư đã sụp đổ đến mức hàng mi run rẩy, ánh mắt tán loạn nhút nhát. Tần Tranh một tay nâng cao đùi anh trai, lạnh lùng ép y phải nhìn vào cái lồn dâm của chính mình, sau đó con cặc lừa siêu lớn giữa háng áp sát vào lỗ lồn đang ướt át dị thường của anh trai. Khối cơ mông tráng kiện mạnh mẽ hạ xuống, trong ánh mắt hoảng loạn của anh trai, một tiếng “pụp” vang lên, con cặc lớn thô dài trương phồng cứ thế lút tận gốc vào trong lồn dâm của anh trai!
“Á á á á á! Đau quá!!”
Tần Thư tận mắt nhìn con cặc thô kệch tím đen đầy gân guốc của em trai từng phân từng tấc một đâm mạnh vào cái lồn dâm ẩm ướt của mình, thậm chí còn đem cả cánh môi lồn nơi cửa huyệt ép ngược vào trong âm đạo, quấn chặt lấy con cặc lớn tím đen của em trai một cách dâm tiện. Tần Thư bị cảnh tượng sắc tình kỳ lạ này kích thích đến mức run rẩy không thôi, khuôn mặt đẫm lệ cũng nhuốm màu máu nhục nhã!
“Chó cái, thế nào? Cặc của em trai ruột có ngon không?”
Tần Thư nhục nhã đến mức đầu óc hỗn loạn, vậy mà vừa khóc vừa đáp lại: “Ư… ngon… ngon lắm…”
“Mẹ kiếp! Đúng là đồ dâm tiện! Anh dâm thế này, có phải là học từ con mẹ tiểu tam của anh không?”
“Ưm… ư ư…”
Không… đừng nói nữa… đừng sỉ nhục mẹ tôi…
[text_hash] => 3ddd0581
)