Array
(
[text] =>
Tần Thư tức đến mức hoa mắt chóng mặt, không còn cách nào khác, chỉ đành bấm bụng đeo bao cao su cho con quái vật lớn đầy gân guốc như cánh tay của em trai ruột mình. Vừa đeo xong, Tần Tranh đã không đợi được mà đè ngửa “chị dâu tương lai” xuống, vừa nhấc cao hai chân trắng trẻo của y, vừa hệt như dã thú thúc cái vật khổng lồ đã bọc bao cao su vào đóng cọc mãnh liệt!
Thế là trên chiếc giường lớn đó, Tần Thư đọa lạc dâm đãng bị con cặc lớn đeo bao của em trai ruột chịch cho triều phun liên tục. Trong từng tiếng khóc than căn bản không thể nhẫn nhịn, Tần Thư bị chịch đến mức hoàn toàn thất thần. Trong tiếng gầm gừ thú tính cuối cùng của Tần Tranh, hắn đem cơ quan sinh dục thô dài to lớn lấp đầy âm đạo của Tần Thư, cùng với sự chấn động mạnh mẽ và những lời dâm dục hưng phấn của người đàn ông trẻ tuổi, từng luồng tinh đặc bắn vọt ra, bắn hết vào trong bao cao su. Nhưng dù cách lớp bao mỏng manh, vẫn có thể cảm nhận được lực bắn mãnh liệt nồng đậm đó.
Tần Thư thất thần đạt đến lần triều phun thứ năm, đôi mắt đẫm lệ mơ màng cảm nhận em trai rút con cặc đeo bao ra, theo một tiếng póc, dâm thủy của y cũng hệt như lũ lụt mà phun ra ào ào.
“Ư ~~~~”
Dĩ nhiên, sau khi bắn xong, Tần Tranh liền ôm Tần Thư như ôm chị dâu xinh đẹp vào lòng mà ngủ say như chết.
Nhưng Tần Thư làm sao có thể ngủ được, y gồng mình gượng dậy khỏi cơ thể kiệt sức, nỗ lực thoát khỏi sự kìm kẹp từ cánh tay thô của Tần Tranh, sau đó thảm hại dọn dẹp bao cao su trên sàn và đống tinh đặc nồng nặc bắn ra ngoài. Lúc này Tần Thư mới phát hiện em trai bắn rất nhiều, gần như lấp đầy cả chiếc bao cao su.
Y nhục nhã và khó xử lau chùi sàn nhà, lại cầm bao cao su đi ra ngoài, dọn sạch dấu vết trên bàn.
Sau khi mọi thứ đã được dọn sạch, Tần Thư tỉ mỉ mới yên tâm, nhưng y thực sự quá mệt mỏi, vậy mà quên cả tắm rửa, leo lên tầng thượng, ngã đầu xuống là ngủ thiếp đi.
Đêm nay, Tần Thư mơ thấy rất nhiều ác mộng, lại mơ thấy ký ức tuổi thơ đáng sợ đó…
Dĩ nhiên, khi vừa mở mắt ra, ngay lập tức nhớ lại cảnh tượng hoang đường đáng sợ đêm qua, y sụp đổ hận không thể chết đi cho xong.
Nhưng Tần Thư là ai, y thận trọng, nội liễm, hư vinh, y tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ ai biết chuyện đã xảy ra đêm qua!!
Đêm qua, vị hôn thê say rượu hôn mê, tửu lượng của vị hôn thê y biết rõ, chắc chắn không nhớ đã xảy ra chuyện gì.
Còn Tần Tranh… nhất định là đã coi mình thành vị hôn thê, tuyệt đối sẽ không nghĩ đó là y.
Nhưng mà! Dù cho như vậy! Y cũng không thể dung thứ cho việc vị hôn thê và em trai mình có chuyện thông dâm gì đó!
Tần Thư nghiến răng, chỉ đành gồng mình đỡ cơ thể mềm nhũn xuống giường. Khi xuống đến tầng một, phát hiện vị hôn thê đã biến mất, dường như đã đi từ sớm, chỉ còn lại Tần Tranh đang cười nói tán tỉnh với cô bảo mẫu trẻ ở tầng một.
Tần Tranh dường như vẫn còn chút dư âm say rượu, thỉnh thoảng lại bóp sống mũi, nhưng miệng vẫn thản nhiên nói những lời trêu chọc.
Cô bảo mẫu trẻ dĩ nhiên là vô cùng vui vẻ, khi thấy Tần Thư quấn áo ngủ đi xuống, lúc này mới cung kính nói: “A… anh Tần, anh ngủ dậy rồi ạ?”
Tần Thư gật đầu, liếc nhìn em trai một cái không để lại dấu vết. Nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú của Tần Tranh dần nhạt đi, rất nhanh lại trở nên lạnh lùng như băng.
Sắc mặt Tần Thư cũng u ám xuống, ngồi đối diện Tần Tranh, nhận lấy chiếc sandwich bảo mẫu mới làm, lặng lẽ cắn một miếng.
Tần Tranh dường như thực sự rất chán ghét Tần Thư, dường như ngay cả việc ở cùng một không gian với y cũng không muốn, thân hình cao lớn đột ngột đứng dậy, cầm lấy đĩa nói lời cảm ơn với bảo mẫu rồi về phòng.
Tần Thư cay đắng cụp mắt, ăn vài miếng không để tâm rồi không ăn nữa. Y bỗng nhớ ra đêm qua mình chưa tắm, thế là với tính sạch sẽ quá mức, y đi lên phòng tắm ở tầng hai.
Tâm trạng Tần Thư buồn bã, cảm giác của y đối với Tần Tranh rất phức tạp, nhưng từ sâu thẳm trái tim, y vẫn nhớ lời dặn trước khi lâm chung của cha, họ là anh em cùng chung huyết thống, nên giúp đỡ lẫn nhau, quan tâm lẫn nhau, họ vốn là mối quan hệ thân cận nhất trên đời này.
Nhưng họ lại chẳng bằng cả kẻ thù, dù sao kẻ thù cũng có tình cảm.
Tần Thư cười khổ vài tiếng, bật công tắc vòi hoa sen, cảm nhận dòng nước ấm áp vỗ về cơ thể.
Chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi thân hình thon dài đang tắm dưới vòi hoa sen, những tia nước nhỏ nhảy nhót trên làn da bóng loáng, tấm lưng trắng trẻo mịn màng hơi nghiêng, sống lưng cong ra một đường cong tuyệt đẹp.
Rất nhanh sau đó, nam tử trẻ tuổi nhớ ra điều gì, đỏ mặt, khẽ tách đùi ra, giữa hai cánh mông thịt tròn trịa trắng trẻo, một ngón tay thon dài vậy mà đang vuốt ve tẩy rửa nơi tư mật.
Thực ra đêm qua dù không bị nội xạ, nhưng dịch tiền liệt tuyến từ con cặc lớn của Tần Tranh và dâm thủy y tự tiết ra đã lấp đầy âm đạo thuần khiết nọ.
Tần Thư dường như lại nhớ tới cuộc giao cấu nhầm lẫn đêm qua, vậy mà nhục nhã kẹp chặt đùi, nhắm nghiền hai mắt, nỗ lực khiến bản thân bình tĩnh lại.
Nhưng cặc của em trai thực sự rất lớn… không chỉ cặc lớn… thân hình cũng mạnh mẽ hơn y rất nhiều… hỏa trách sao mẹ nói, nói y nhất định tranh không lại em trai…
Đầu óc Tần Thư rối bời, đúng lúc này, bỗng phía sau vang lên một tiếng ho khan nặng nề. Tần Thư đột nhiên quay đầu lại, vậy mà trong phòng tắm rộng lớn, y nhìn thấy Tần Tranh với thân hình trần trụi hùng dũng, đang vô cảm nhìn y chằm chằm!
“Á!!!”
Sao hắn lại ở đây!!
Tần Tranh dường như cũng vô cùng khó hiểu, hắn cứ ngỡ tên giả tạo kia đã đi làm rồi, nào ngờ vừa mới thoát y bước vào phòng tắm đã thấy gã này hết sờ mông lại vuốt mặt mà tắm táp!
Lúc này, trong phòng tắm ấm áp đầy hơi nước, Tần Thư ngượng nghịu cứng đờ người, nhưng ánh mắt y lại không thể tự chủ được mà nhìn vào thân hình hùng dũng của Tần Tranh – thứ khiến bao gã đàn ông phải ghen tị và làm đám phụ nữ phải loạn nhịp tim. Những thớ cơ tinh luyện từ lò huấn luyện trường quân đội tỏa ra ánh đồng cổ do dãi nắng quanh năm, thân hình tam giác ngược lại càng gân guốc mạnh mẽ, mà vật hùng dũng nơi hạ bộ hệt như cột trụ khổng lồ có thanh long quấn quanh, thực sự còn to lớn hơn cả tưởng tượng!! Tuy đêm qua đã cùng… Tần Tranh làm chuyện đó… nhưng đêm tối mịt mùng, căn bản không nhìn rõ cơ thể hắn. Chỉ đến lúc này, Tần Thư mới nhận ra cơ thể Tần Tranh hoàn mỹ và tráng kiện đến nhường nào.
Tần Thư nhất thời thẹn đến mức không dám nhìn thẳng, thậm chí dâng lên cảm giác tự ti tràn trề.
Tần Tranh cũng nhìn vào thân thể người anh trai trong màn sương nước, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ gầy gò yếu ớt trong ký ức. Tần Thư đã trở nên cao ráo, thon dài và cân đối hơn, làn da cũng trở nên láng mịn trắng trẻo hơn, không biết có phải do tinh thông việc chăm sóc bảo dưỡng hay không.
Hừ, quả nhiên vẫn là cái thằng ái nam ái nữ đó!
Nhưng rất nhanh, Tần Tranh chú ý tới vòng eo với đường nét mềm mại của Tần Thư vậy mà lại xuất hiện vài vết hằn đỏ chói mắt, hệt như bị bóp rất mạnh, hai bên eo đều có một hàng dấu vết.
Hơn nữa…
Mặt trong đùi Tần Thư rất đỏ, giống như bị vật nặng nào đó va đập liên hồi vào vậy.
Dĩ nhiên rất nhanh sau đó, Tần Thư đã hoảng loạn vớ lấy khăn tắm quấn chặt lấy mình, rồi cũng chẳng kịp lau nước, thảm hại định chạy khỏi phòng tắm.
Tần Tranh nhìn dáng vẻ hoảng loạn của y, vậy mà ma xui quỷ khiến lại tóm chặt lấy cánh tay anh trai, hỏi: “Đêm qua, mấy giờ anh về nhà?”
Tần Thư hoảng đến mức mặt cắt không còn giọt máu, nhưng y vẫn cố giữ bình tĩnh, đáp: “Đêm qua anh tăng ca… về muộn, có chuyện gì sao?”
Tần Tranh vô cảm nhìn y trân trân, hồi lâu sau, ánh mắt lại trở nên khinh miệt giễu cợt: “Không có gì.”
Tần Thư thừa kế vườn trà, tiệm trà của cha, nhưng không giỏi kinh doanh nên sớm đã chẳng còn vẻ huy hoàng như thời cha chú nữa.
Tần Thư nghĩ mình không phải hạng người làm ăn, chi bằng giao tiệm trà lại cho em trai.
Nhưng kể từ sau vụ nhầm lẫn khi say rượu đó, Tần Thư luôn không thể đối mặt với Tần Tranh nên thường đi sớm về muộn, tránh mặt em trai.
Và sau vụ uống rượu nhầm lẫn ấy, vị hôn thê cũng trở nên lạnh nhạt với y không ít, thậm chí khi gọi điện thoại cũng lộ vẻ gượng gạo và xa cách.
Tần Thư hiểu rõ cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối này rất quan trọng với mình, thế là ôn tồn mời vị hôn thê cuối tuần đến vườn trà chơi, vừa vặn có trà mới sau cơn mưa để thưởng thức.
Vị hôn thê không từ chối.
Đến thứ Bảy, Tần Thư đón vị hôn thê tới vườn trà, nào ngờ ở đó lại có một vị khách không mời mà y chẳng hề muốn thấy.
Thân hình cao lớn không dưới một mét chín được bao phủ bởi chiếc áo măng tô đen rộng rãi, người đàn ông cao lớn đứng nổi bật giữa một vùng vườn trà xanh mướt, còn có vài cô gái hái trà đang đỏ mặt tía tai trò chuyện với hắn. Khi hắn đột ngột quay đầu lại, đôi mắt đen láy lạnh lùng ấy nhìn chằm chằm vào Tần Thư, khiến y cảm thấy một trận run rẩy cả tâm hồn. Nhưng thoáng chốc, ánh mắt sắc lẹm ấy lại chuyển sang vị hôn thê bên cạnh y, đôi môi mỏng cương nghị của người đàn ông khẽ nhếch lên, giọng nói trầm đục mang theo sức hút khiến phụ nữ phải xiêu lòng: “Chị dâu, lâu rồi không gặp, chị lại càng xinh đẹp hơn rồi.”
Vị hôn thê vừa nhìn thấy Tần Tranh trẻ trung tuấn tú thì mặt đỏ bừng, nhưng sực nhớ vị hôn phu đang ở bên cạnh nên hơi ngượng ngùng vuốt tóc.
Tần Thư đã có chút tức giận, nhưng y không biểu lộ ra ngoài, nói: “Tần Tranh, sao chú lại tới đây?”
Tần Tranh lại cười lạnh bảo: “Đây là tài sản của cha, tại sao tôi không được tới.”
Tần Thư mím môi, y không muốn tranh chấp với Tần Tranh nên nói: “Được, để anh gọi quản gia Lý đưa chú đi tham quan vườn trà.”
Tần Tranh lại lười biếng đáp: “Không cần, tôi chỉ muốn ôn lại chuyện cũ với chị dâu thôi.”
Con ngươi Tần Thư thu chặt đầy nhục nhã, y lại nhớ tới lúc mình bị Tần Tranh xâm hại, hắn vẫn luôn gọi tên vị hôn thê bên tai y. Thực ra, đối với Tần Tranh mà nói, đêm đó chỉ là cuộc hoan lạc cấm kỵ với chị dâu tương lai, mà hiện giờ, Tần Tranh dường như đã hạ quyết tâm phải có được vị hôn thê của y cho bằng được!
Tần Thư chuyện gì cũng nhịn, nhưng chuyện này thực sự không thể dung thứ! Y thừa biết Tần Tranh cố tình chọc giận mình, nhưng vẫn run giọng nói: “Tiểu Nhu là vị hôn thê của anh, tại sao phải ôn chuyện cũ với chú!”
“Vị hôn thê cũng đâu phải là vợ, vả lại, cô ấy cũng chưa chắc đã chọn anh.”
Vị hôn thê cũng tỏ vẻ do dự, nhất thời không biết nói gì.
“Chú!!”
“Tần Thư đừng quên, tôi cũng họ Tần, cũng là người thừa kế của nhà họ Tần!”
Câu nói này khiến khuôn mặt tuấn tú tái nhợt của Tần Thư hệt như bị sương muối đánh vào mà héo rũ xuống. Y bỗng nhớ tới lời cha dặn trước lúc lâm chung, bàn tay đang siết chặt lại vô lực buông ra…
“Được… được…”
Tần Thư đau đớn cắn rách cả môi, vành mắt đỏ hoe một mảng, y dường như thấy mình vô cùng thất thố nên thảm hại quay người đi vào nhà vệ sinh.
Đến khi y trở ra, chỉ còn lại quản gia Lý với vẻ mặt gượng gạo.
Sắc mặt Tần Thư càng lúc càng khó coi, thậm chí lồng ngực đang đau nhói vì nhục nhã: “Họ đã đi đâu rồi?!”
“Đại, đại thiếu gia… nhị thiếu gia nói muốn đưa tiểu thư Tiểu Nhu đi dạo khu rừng bên ngoài vườn trà, còn nói ở đó có không ít động vật hoang dã…”
“Hoang đường!! Chỗ đó nguy hiểm như vậy, sao ông có thể cho phép họ đi!!”
Quản gia Lý thấy sắc mặt đại thiếu gia quá khó coi nên cũng không dám cãi lại, vội vàng gọi vài người cùng đi tìm.
Đầu óc Tần Thư rối bời, y biết Tần Tranh luôn muốn trả thù mình, giờ đây Tần Tranh cuối cùng cũng tìm được một cách, đó là tặng cho người anh cùng cha khác mẹ này một chiếc mũ xanh, huống hồ Tiểu Nhu cũng có ý với Tần Tranh…
Tần Thư đầy căm phẫn và đau khổ một mình băng qua ranh giới vườn trà, tâm trí rối bời bước vào một khu rừng rộng lớn.
Khu rừng này Tần Thư tự cho là mình thân thuộc, lúc nhỏ y thường được cha bế vào đây chơi, chỉ là khi đó cha nói tự mình đi vào rất nguy hiểm, bảo Tần Thư ngàn vạn lần đừng vào rừng một mình.
Nhưng giờ đây mười mấy năm đã trôi qua, khu rừng sớm đã được quy hoạch quản lý, làm gì còn nguy hiểm nào nữa.
Nhưng chưa đợi y đi được hai bước, hệt như dẫm phải thứ gì đó, chỉ nghe một tiếng “rắc”, cơ thể y bỗng nhiên treo lơ lửng một cách không kiểm soát. Đến khi y kịp phản ứng lại thì đã bị một chiếc lưới thừng chuyên dùng để săn bắt treo lơ lửng giữa không trung! Tần Thư vốn dĩ hơi sợ độ cao, lúc này bị treo giữa hai cành cây khiến y sợ tới mức toàn thân cứng đờ, hồn xiêu phách lạc. Y thậm chí không thể phát ra tiếng kêu cứu, đôi mắt kinh hoàng mở to nhìn mặt đất cách xa gần ba mét, trên bãi cỏ vẫn còn chiếc điện thoại của y đang nằm đó.
“Không… ha…”
Có lẽ do Tần Thư đi quá gấp nên đã không nghe thấy lời quản gia Lý dặn, dạo gần đây để kiểm soát số lượng dã thú, thợ săn quanh vùng đã đặt rất nhiều lưới săn trong rừng.
Tần Thư cuộn tròn trong đống lưới thừng chắc chắn, sắc mặt trắng bệch, thân hình run rẩy như cầy sấy.
Đợi đến khi lấy hết dũng khí, Tần Thư mới yếu ớt khàn giọng kêu cứu vài tiếng, nhưng xung quanh không có người. Vì y nhất thời nộ hỏa xung thiên, đi quá gấp nên đã vô tình đi sâu vào giữa khu rừng.
“Có ai không… ai đó… cứu tôi với…”
Tần Thư run giọng gọi, nhưng âm thanh lại yếu ớt vọng lại trong khu rừng đang dần trở nên loang lổ u ám.
Không biết từ lúc nào, Tần Thư đã bị kẹt hơn một tiếng đồng hồ, nhìn ánh đèn điện thoại trên bãi cỏ nhấp nháy liên hồi, cũng không biết là ai đang gọi điện cho mình. Tần Thư tuyệt vọng đến mức nước mắt lã chã rơi, y thậm chí còn nghĩ hay là cứ thế ngã xuống đi, dù có gãy chân gãy tay cũng không thể bị treo lơ lửng giữa không trung thế này được, bởi vì nếu đến đêm khuya, dã thú trong rừng kéo đến thì y chắc chắn chỉ có con đường chết.
Nhưng Tần Thư thực sự không có dũng khí, ngay lúc y đang tuyệt vọng sụt sùi khóc lóc.
Một giọng nói giễu cợt lạnh lùng bỗng vang lên từ phía dưới: “Hóa ra anh ở đây à.”
Tần Thư vừa nghe thấy giọng của Tần Tranh, hệt như vớ được cọc cứu mạng mà run giọng nói: “Tần Tranh… chú tới rồi, cảm ơn chú… xin, xin chú thả anh xuống được không!”
Nào ngờ khuôn mặt tuấn tú góc cạnh của Tần Tranh lại lộ ra một nụ cười lạnh lẽo hung ác: “Dựa vào cái gì?”
Ba chữ đó khiến khuôn mặt đẫm lệ của Tần Thư sững sờ, y cũng nghe ra được sát ý trong lời nói của Tần Tranh.
“Chú…”
“Anh hẳn phải hiểu rõ tại sao tôi lại quay về chứ?”
Sắc mặt Tần Thư đột ngột trắng bệch, ngay cả bờ môi cũng không ngừng run rẩy.
Y dĩ nhiên biết rõ, hơn nữa nếu y chết đi, toàn bộ tài sản của nhà họ Tần sẽ thuộc về Tần Tranh, không chỉ tài sản mà còn cả phụ nữ…
Trái tim Tần Thư co thắt lại vì tuyệt vọng: “Hóa ra… chú hận anh đến thế…”
Tần Tranh cười lạnh lùng, bảo: “Nói lời trăng trối cuối cùng đi.”
Nói đoạn, Tần Tranh lấy ra một con dao găm, chơi đùa ướm thử vài nhát vào cái cây đang buộc dây thừng.
Tần Thư sợ hãi toàn thân run rẩy, y há to đôi môi tái nhợt, dường như đang cầu xin Tần Tranh đừng làm vậy!!
Nhưng khoảnh khắc sau, Tần Tranh lại lạnh lùng vung dao, sự nhắm chuẩn của Tần Tranh rất tốt, “pặc” một tiếng, vừa vặn chặt đứt dây thừng. Trong nháy mắt, Tần Thư chỉ cảm thấy cơ thể hệt như một trái chín nặng trĩu đang rơi xuống cực nhanh!
“Ư á á á á á á á á á——”
Nước mắt kinh hoàng của Tần Thư bắn ra từ khóe mắt, miệng phát ra tiếng khóc than tuyệt vọng, nhưng chưa đợi y kêu đến tiếng thứ hai thì đã rơi phịch vào một vòng tay ấm áp và đầy lực lưỡng.
Tần Thư vốn tưởng mình dù không chết cũng sẽ tàn phế, vậy mà không ngờ lại được Tần Tranh đón lấy vào lòng, đôi cánh tay thô tráng đó giữ chặt lấy cơ thể y.
“A… Tần Tranh…”
Tần Thư không ngờ Tần Tranh vậy mà lại cứu mình, khoảnh khắc ấy, nước mắt cảm động lấp đầy vành mắt.
Dĩ nhiên, chỉ một lát sau, Tần Tranh bỗng buông tay, Tần Thư lại “pạch” một tiếng ngã xuống nền đất đầy lá rụng.
“… A!!”
Người đàn ông cao lớn tuấn tú nhìn xuống y đầy khinh khỉnh, âm hiểm nói: “Kẻ thù mà chết đi thì còn gì thú vị, tôi phải giữ anh lại —— để từ từ mà hành hạ.”
Vẫn là cái quả trứng (chương ngoại truyện) đó.
Nội dung phần ngoại truyện:
Tần Thư: 28 tuổi, trưởng nam nhà họ Tần, tướng mạo tuấn nhã, đối xử với người khác khiêm tốn lễ độ, ngoài mềm trong cứng. Dường như y phải chịu một lời nguyền gia tộc, không thể kháng cự bất kỳ ngôn ngữ và hành vi nào của đứa em trai cùng cha khác mẹ, và bí mật đáng sợ này đã tình cờ bị em trai phát hiện…
Tần Tranh: 23 tuổi, thứ nam nhà họ Tần, cao lớn tuấn tú, kiêu ngạo bất kham và nổi loạn. Do ân oán đời trước nên hắn luôn ôm lòng hận thù với anh trai. Để hành hạ Tần Thư, hắn cố ý quyến rũ chị dâu tương lai để ngoại tình, nhưng sau một lần ngoài ý muốn, Tần Tranh đã phát hiện ra một phương pháp hành hạ trực tiếp và triệt để hơn…
[text_hash] => 6865c60a
)