Trò Chơi Sa Đọa Của Người Chồng (Song tính) – Chương 1E: Tiểu bá vương xuyên hồn vào thân nam kỹ yếu đuối – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Trò Chơi Sa Đọa Của Người Chồng (Song tính) - Chương 1E: Tiểu bá vương xuyên hồn vào thân nam kỹ yếu đuối

Array
(
[text] =>

Tiểu bá vương xuyên hồn vào thân nam kỹ yếu đuối, thảm hại bị tình địch lai cưỡng dâm, hôn lưỡi, giật vòng vú, chịch xuyên tử cung

Lời tác giả

Đây là câu chuyện về một tên phú nhị đại nóng nảy xuyên vào thân xác một gã nam kỹ hèn nhát, bị tình địch bao trọn gói mỗi ngày ♂ _(:з」∠)_

Nội dung chính:

Tống Nghiêu là một gã phú nhị đại tính tình nóng nảy. Đa số mấy gã phú nhị đại khác thường ăn chơi trác táng, vừa lắm tiền vừa tiêu tiền như rác, nhưng Tống Nghiêu không có mấy thói xấu đó. Hắn chỉ có cái tính khí không tốt, vừa nóng nảy vừa ngông cuồng. Có lần hắn bị tình địch đánh ngay trước mặt người mình thầm mến, mất sạch mặt mũi. Tống đại thiếu âm thầm phát cáu, thề phải trả thù rửa hận. Tất nhiên, hắn không chơi mấy trò âm mưu quỷ kế hay đường ngang ngõ tắt, mỗi ngày chỉ nỗ lực luyện quyền, muốn có một ngày phải đánh cho tên tình địch chết tiệt kia răng rơi đầy đất!

Thế nhưng, ông trời không cho hắn cơ hội đó. Một lần khi Tống Nghiêu đang ngồi ngủ gật trong chiếc xe sang của nhà mình, tài xế không hiểu sao lại lao thẳng xuống sông, cả người lẫn xe chìm nghỉm xuống đáy.

Đến khi Tống Nghiêu mở mắt ra lần nữa, hắn đã nằm trên giường bệnh trong phòng chăm sóc đặc biệt (ICU).

Tất nhiên, thể xác hắn đang nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, thoi thóp hơi tàn, còn linh hồn hắn thì lơ lửng giữa không trung, giống như hồn ma trong phim kinh dị vậy.

Tống đại thiếu vẫn còn đang ngơ ngác, chưa kịp phản ứng lại, hắn đã không tự chủ được mà trôi tuột ra khỏi phòng bệnh, trôi về hướng nam, rồi chẳng hiểu thế nào lại chui tọt vào trong phòng ICU của một bệnh viện tồi tàn. Nơi này cũng đang nằm một cậu con trai, trông vậy mà lại… giống hắn đến bảy tám phần?!

Cậu con trai ấy cũng có sắc mặt trắng bệch, trên cổ tay gầy guộc vắt ngang trên ga giường đầy những vết tích tự làm hại bản thân, tất nhiên thảm nhất vẫn là vết thương cắt đứt động mạch chủ!

Tuy cậu con trai này trông rất giống Tống Nghiêu, nhưng cách ăn mặc và khí chất lại hoàn toàn khác biệt. Tống Nghiêu quanh năm chải kiểu tóc ngược đầy ngạo mạn, ánh mắt đầy sự kiêu căng, toàn thân toát ra khí thế hung ác, còn cậu con trai này lại để kiểu tóc mái ngoan hiền dịu dàng. Tuy đang nhắm mắt, nhưng vẫn cảm nhận được khí chất u sầu và hèn nhát của cậu ta.

Tống Nghiêu nhìn xuống cậu con trai từ trên cao, tận mắt nhìn sắc mặt cậu ta từ tái nhợt chuyển sang trong suốt, tận mắt nhìn máy đo điện tâm đồ xuất hiện những dao động bất thường. Ngay sau đó, theo một tiếng kêu dài như tiếng chuông báo tử, đường sinh mệnh dừng lại, cậu con trai đáng thương kia cứ thế mất mạng hoàn toàn trong căn phòng không người chăm sóc.

Tống Nghiêu trợn tròn mắt kinh ngạc, vừa định lao ra gọi bác sĩ thì bị một lực hút mạnh mẽ tóm lấy, sau đó trong tích tắc bị hút vào trong cơ thể cậu con trai đã chết kia!!

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, cũng quá quỷ dị, chưa để Tống đại thiếu kịp phản kháng, hắn đã hoàn toàn chìm vào một mảng đen tối hỗn độn.

Khi Tống Nghiêu tỉnh lại, hắn phát hiện mình không hề ở bệnh viện, mà là trong một căn phòng nhỏ chật hẹp tối tăm.

Tống Nghiêu khó khăn chống đỡ thân thể, dưới thân là một chiếc giường sắt cũ kỹ sắp đổ, cử động một cái là kêu cọt kẹt cọt kẹt.

Lúc này, toàn thân Tống Nghiêu đều đau nhức, tất nhiên đau nhất vẫn là cổ tay, tuy đã quấn băng gạc nhưng vẫn không ngừng rỉ máu.

Tống Nghiêu day day ấn đường, rất nhanh đã nhớ lại mọi chuyện kỳ quái vừa xảy ra!

Tại sao mình lại sống lại?

—— Không đúng! Đây hình như không phải thân thể của mình! Phải biết rằng hắn không có sở thích cắt cổ tay!

Tống Nghiêu cũng không phải kẻ ngốc, nhìn những vết sẹo tự ngược đãi hoặc như bị ngược đãi trên cánh tay trắng bệch kia, nỗi sợ hãi trong lòng càng ngày càng sâu!!

Mẹ kiếp! Mình không phải là xuyên nhầm thân xác rồi chứ!!

Tống Nghiêu vẫn còn bàng hoàng bò dậy khỏi giường, nào ngờ thân thể này quá đỗi yếu ớt, vừa bước được hai bước đã suy nhược ngã nhào xuống đất.

Tống Nghiêu nghiến răng bò dậy, nào ngờ chưa kịp bước ra cửa, cánh cửa đã “kẽo kẹt” mở ra, một gã đàn ông mặc tất đen, trang điểm đậm, vẻ ngoài yêu ma quỷ quái lả lướt đi vào.

Gã mặc tất đen nhìn thấy Tống Nghiêu tỉnh lại, cái miệng tô son đen cười nhếch mép chế giễu: “Ối chà, đại thiếu gia cuối cùng cũng tỉnh rồi à?”

Tống Nghiêu trợn tròn mắt kinh ngạc, lẽ nào nguyên chủ của thân thể này cũng là một thiếu gia?

Tất nhiên, khi những âm thanh gầm rú hỗn tạp truyền đến từ bên ngoài căn nhà, lối đi đầy đèn hoa rực rỡ nhấp nháy, Tống Nghiêu – kẻ thường xuyên ra vào những chốn này – cuối cùng cũng hiểu “thiếu gia” này có nghĩa là gì!

Mẹ kiếp, chuyện này cũng quá mức điên rồ rồi, hắn vừa mới từ phòng ICU xuống, cơ thể còn chưa hồi phục, thế mà lại bị bắt quay lại khu đèn đỏ?

Tống Nghiêu cũng chẳng thèm đếm xỉa đến gã gay lả lướt kia, gắng gượng đi ra ngoài. Ngay khi Tống Nghiêu vịn tường bước ra, mấy gã khách đang liếc nhìn hắn đầy vẻ dâm đãng.

“Ối chà, tiểu mỹ nhân, bị người ta chịch đến mức không đi nổi rồi hả?”

Tống Nghiêu tuy gương mặt thanh tú tái nhợt tựa như đóa bạch liên thuần khiết hèn nhát, nhưng ánh mắt hắn lại tựa như sói hoang, đầy hung bạo và âm độc. Cộng thêm tâm trạng đang tồi tệ, chỉ cần một ánh mắt, cũng đủ làm mấy gã khách kia sợ đến mức đi đường vòng.

Tống Nghiêu nghiến răng nghiến lợi vịn tường tiếp tục đi, ngay khi hắn sắp tới cửa sau, một kẻ trông như quản lý gọi giật hắn lại: “Này! Mày! Đứng lại đó!!”

Tống Nghiêu ngoảnh đầu lại, ánh mắt kẻ quản lý lộ vẻ khinh bỉ tột độ. Phải biết rằng thằng cha trước mặt này là một kẻ vô dụng có tiếng, không biết ăn mặc, không biết tiếp rượu, không biết quyến rũ khách, suốt ngày trưng ra bộ mặt đưa đám, dở sống dở chết. Mấy hôm trước vì không chịu ngủ với khách nên bị quản lý dạy dỗ một trận, bị đánh hộc máu cũng không dám hé răng. Sau đó quản lý nói muốn tìm người luân phiên “chơi” hắn, thằng nhãi này lại tự sát. Tất nhiên nó không chết nổi… Thằng vô dụng này còn phải trả nợ cho bà già nó nữa.

Kẻ quản lý nhìn gương mặt tái nhợt của Tống Nghiêu, đầy ác ý nói: “Chảy nhiều máu thế mà không chết, đúng là cái loại đĩ thõa mạng lớn!”

Đôi mắt Tống Nghiêu tối sầm lại. Bản tính hắn vốn nóng nảy, từ nhỏ đến lớn ai dám chửi hắn như thế?

Với nguyên tắc “động tay động chân chứ không nói nhảm”, những ngón tay thon dài của Tống Nghiêu lập tức nắm chặt, nhắm thẳng vào mặt thằng cha đó mà đấm một cú chính xác không trượt phát nào!

“Mày! Mày làm cái… Ối á á á!!!”

Tuy cơ thể Tống Nghiêu yếu ớt, nhưng quyền pháp thì vẫn còn đó, cú đấm trực tiếp làm mũi kẻ quản lý phun máu!

Kẻ quản lý không ngờ Tống Nghiêu dám đánh mình, ôm mũi kêu gào oai oái. Tống Nghiêu cũng không cho hắn cơ hội gọi đồng bọn, nhấc chân đá thẳng vào hạ bộ của hắn một cái nữa!

Lần này, kẻ quản lý coi như phế hẳn, ôm đũng quần ngã lăn ra đất.

Ngay khi kẻ quản lý ngã xuống, Tống Nghiêu cắm đầu chạy thục mạng. Hắn lao về phía trước đầy hy vọng, hắn nghĩ mình nhất định có thể trốn thoát, dù sao hắn cũng không phải là nguyên chủ ngày xưa, hắn chính là Tống Nghiêu trời không sợ đất không sợ!

Thế nhưng khi hắn dồn hết sức lực đẩy cánh cửa sau đó ra ——

Giây tiếp theo, hắn bị hai gã hộ vệ vạm vỡ canh giữ ngoài cửa tóm lấy. Tống Nghiêu điên cuồng giãy giụa chửi rủa, nhưng vẫn bị tóm gọn lại như bắt gà con.

“Đồ đĩ thối! Mày muốn chạy đi đâu!”

Tống Nghiêu vô cùng tuyệt vọng, giãy giụa gầm lên: “Mẹ kiếp! Bỏ cái tay bẩn thỉu của lũ chúng mày ra!! Tao là thiếu gia nhà họ Tống! Mẹ kiếp tao là thiếu gia nhà họ Tống!!”

Nhưng chẳng ai tin hắn cả. Tống Nghiêu bị bắt lại còn vì tội đánh quản lý mà bị mấy gã bảo vệ dạy dỗ một trận. Tất nhiên chúng sẽ không đánh vào mặt, dù sao Tống Nghiêu cũng phải dùng cái mặt đó để tiếp khách. Chúng dùng một cách rất biến thái để trừng phạt Tống Nghiêu. Lúc này Tống Nghiêu mới hiểu, tại sao trước đây mỗi lần đến khu đèn đỏ, đều luôn thấy mấy gã kỹ nam mới vào vừa khép chân, vừa trông đầy vẻ dâm đãng và nhục nhã.

Khi đó, Tống Nghiêu còn vắt chéo chân ngồi ở vị trí chính giữa chiếc ghế sofa dài trong phòng bao, uể oải nói: “Có gì mà nhìn, đều là một lũ hàng nát vì tiền mà bán rẻ sắc tướng cả thôi!”

Đám bạn hồ bằng cẩu hữu bên cạnh phụ họa: “Đúng đúng, mấy loại phấn son tầm thường này sao so được với Tiểu Lạc thanh thuần xinh đẹp.”

Tống Nghiêu vừa nghĩ đến chàng trai mình thầm mến là vui vẻ, nhưng lại nhớ đến tên tình địch lợi hại kia, trong lòng lập tức thấy khó chịu, nốc vài ngụm rượu nói: “Sớm muộn gì có một ngày, tao sẽ khiến Tiểu Lạc chết mê chết mệt tao!”

“Đúng đúng, Tống đại thiếu cậu có tiền có nhan sắc, mạnh gấp trăm lần thằng họ Trịnh kia, Tiểu Lạc sớm muộn gì cũng tỉnh ngộ mà yêu cậu thôi!” Đám bạn hồ bằng cẩu hữu vừa nói, liền bắt đầu táy máy tay chân với đám phấn son tầm thường bên cạnh.

Có lẽ là quả báo nhãn tiền, Tống Nghiêu nằm mơ cũng không ngờ tới, có một ngày chính mình cũng sẽ sa ngã thành nam kỹ tiếp rượu tiếp ngủ…

Lúc này, Tống Nghiêu bị trói chặt hai tay, treo lơ lửng trên xà nhà. Hắn đã ba ngày chưa được ăn gì, đói đến hoa mắt chóng mặt, toàn thân lạnh ngắt. Trên cơ thể trần trụi trắng nõn của hắn phủ đầy những vết roi vọt hành hạ. Trên hai đầu vú màu hồng nhạt nơi ngực hắn đính hai chiếc vòng ngực lấp lánh, vệt máu bên trên đã khô khốc. Đôi chân thon dài bị cưỡng chế tách ra. Cấu tạo cơ thể của Tống Nghiêu giống hệt nguyên chủ, cũng là song tính, có bộ phận sinh dục nam, cũng có cái lồn của nữ, chỉ là Tống đại thiếu ngày xưa không ai dám đụng vào, nhưng bây giờ ——

Bên dưới của hắn lại bị nhét vào một cây dương vật giả không ngừng vặn vẹo. Theo sự chuyển động của cây dương vật giả, dâm thủy trong suốt từ cái lồn hồng hào non nớt bị banh ra không ngừng trào ra, chảy đầy đôi chân trắng nõn đang run rẩy của hắn. Tống Nghiêu ban đầu còn giãy giụa, gầm thét, kêu gào, khóc lóc, nhưng dần dần, theo thời gian trôi qua, mọi cảm xúc của hắn đều trở nên tê liệt, tuyệt vọng.

Đúng lúc này, gã quản lý xuất hiện, đi vòng quanh hắn một lượt, giọng âm dương quái khí hỏi: “Mày còn muốn tiếp khách nữa không?”

Tống Nghiêu của ngày xưa chắc chắn sẽ phun cả bọt máu mà chửi: “Đồ đĩ chó! Cả nhà mày mới là loại tiếp khách!!”

Nhưng hiện tại, toàn thân Tống Nghiêu đau đến cực điểm, trong những cơn choáng váng đầu óc, ngay cả hơi thở cũng vương mùi máu tanh.

Hắn yếu ớt lườm quản lý. Ai ngờ cơ thể tái nhợt vì đổ mồ hôi lạnh bỗng nhiên run bắn lên một trận, cây dương vật giả trong cơ thể lại vặn vẹo càng thêm dữ dội, dường như đang cố tình chà đạp lòng tự trọng của hắn, ép buộc hắn khuất phục. Tống Nghiêu mặt đầy mồ hôi lạnh, những lọn tóc bết dính mềm mại, hắn nhục nhã ngửa đầu kêu gào thảm thiết, đôi chân cố sức đạp mạnh giãy giụa. Gã quản lý ác ý vặn cây dương vật giả lên mức lớn nhất, khi tinh thần Tống Nghiêu hoàn toàn đứng trên bờ vực sụp đổ, hắn lại một lần nữa ngất lịm đi.

Lần này Tống Nghiêu tỉnh lại, hắn như biến thành người khác hẳn.

Hắn không còn phản kháng, không còn văng tục, cũng chẳng còn vùng vẫy kịch liệt nữa. Hắn chỉ im lặng nằm trên giường. Khi gã quản lý dẫn theo mấy tên côn đồ tìm đến lần nữa, bờ môi khô khốc của Tống Nghiêu khẽ mấp máy: “Tôi chấp nhận tiếp khách.”

“Ồ? Nghĩ thông suốt rồi à?” Quản lý tỏ vẻ không tin. “Đừng giở trò gì với tao, dù mày là đại thiếu gia hay ông chủ nào đi nữa, đã đến chỗ tao thì tất cả đều là con điếm hết!”

Tống Nghiêu cụp mắt, thản nhiên đáp: “Tôi hiểu.”

Thấy thái độ hắn thay đổi, quản lý cứ ngỡ Tống Nghiêu đã thực sự sợ hãi, bèn nói: “Được thôi, vận may của mày không tệ, vừa khéo mấy ông chủ đang muốn tìm “hàng nguyên tem” sạch sẽ, mày cứ đi hầu hạ đi. Tất nhiên, nếu mày dám giở trò gì —”

“Mẹ tôi còn trong tay ông, tôi có thể chạy đi đâu.”

“Chậc, mày hiểu chuyện đấy. Tao nói cho mày biết, Thẩm Thư, mày không thoát được đâu. Kiếp này mày sinh ra là để bị người ta chơi!”

Nào ngờ Tống Nghiêu lại nhếch môi: “Đằng nào tôi cũng thích đàn ông, bị người ta chơi hay chơi người ta thì có gì khác biệt chứ?”

“Ha ha ha, nói có lý đấy.”

Thấy thái độ hắn tốt, quản lý lập tức gọi tú ông đến bảo Tống Nghiêu thay đồ tiếp khách, rồi dặn dò: Lần đầu tiếp khách có thể đeo bao, nhưng nếu khách ra lệnh không được đeo thì cũng đừng chống cự, bằng không mày biết kết cục thế nào rồi đấy!

Tống Nghiêu im lặng gật đầu, khoác lên mình bộ đồ lưới đen dành riêng cho nam kỹ. Bộ đồ này căn bản không thể gọi là quần áo, vì nó chẳng có lấy một chút tác dụng che đậy. Những lỗ lưới đen trong suốt phơi bày đôi bầu vú gắn khuyên của Tống Nghiêu, thậm chí cả khe đùi và cái lồn hồng hào lấp ló cũng bị nhìn thấu.

Gã quản lý hài lòng đánh giá Tống Nghiêu: “Được đấy, gương mặt thanh thuần, thân thể dâm đãng. Thẩm Thư, chỉ cần mày thể hiện tốt, năm nay chắc chắn sẽ thành hạng nhất.”

Tống Nghiêu hít sâu một hơi, vô cảm nói: “Vâng, tôi sẽ cố gắng.”

Tống Nghiêu cùng năm sáu gã nam kỹ mới vào còn đang run rẩy hoảng sợ bị bọn côn đồ áp giải đến trước cửa phòng bao VIP. Nơi này Tống Nghiêu trước kia rất quen thuộc, hắn cũng thường xuyên lui tới, nhưng không phải để chơi đàn ông mà là để giao tế xã giao. Phòng bao trước mắt này phải có địa vị và gia thế nhất định mới có tư cách bước vào. Trước khi vào, Tống Nghiêu thầm cầu nguyện, tuyệt đối đừng đụng mặt lũ bạn xấu nào mình quen.

Cửa phòng vừa mở, Tống Nghiêu đã bị một tên côn đồ thô bạo đẩy vào trong.

Lúc này, trong không gian mờ ảo nồng nặc mùi khói thuốc là một chiếc bàn thấp bày đầy các loại rượu ngoại đắt tiền. Trước bàn ngồi mấy người đàn ông đang uống rượu bàn chuyện. Khi nhìn thấy một người, đồng tử Tống Nghiêu lập tức co rút!

Chết tiệt! Sao lại là hắn!!!

Người đàn ông ngồi chính giữa cực kỳ nổi bật, dáng vẻ cao lớn uy mãnh, khí chất bức người. Gương mặt chính trực nam tính đó chính là mục tiêu mà ngày ngày Tống Nghiêu tập quyền để đánh bại!!

Nghe nói bà nội hắn là người nước X, nên người đàn ông mang chút nét lai Tây. Gờ mày thẳng tắp, đôi mắt sâu hoắm lạnh lùng, sống mũi cao ngất và đôi môi mỏng bạc bẽo tạo nên một gương mặt đầy nguy hiểm và sức hút nam tính.

Chính gương mặt này đã mê hoặc Tiểu Lạc – chàng trai mà hắn thầm thương trộm nhớ.

Mà điều Tống Nghiêu không ngờ tới chính là, người đàn ông nhìn thấy hắn ngay lập tức. Đôi mắt sâu thẳm lướt qua vẻ sửng sốt, nhưng rất nhanh đã nhận ra mình nhầm người.

Nam kỹ trước mắt này gầy yếu, gương mặt tái nhợt bệnh tật, lại còn mặc bộ đồ lưới tình thú hạ tiện thế kia, sao có thể là tên ngang ngược ngông cuồng kia được…

Tống Nghiêu trong lòng sụp đổ, hắn thực sự thà chết, thà tự sát một vạn lần còn hơn phải chạm mặt tên khốn này trong hoàn cảnh như vậy!!

Tống Nghiêu theo phản xạ quay người, đúng lúc hắn định lẻn ra sau lưng đám nam kỹ khác thì một giọng nói đê tiện vang lên: “Ơ? Tiểu dâm phụ kia, trốn cái gì, bọn này có ăn thịt mày đâu.”

Cơ thể Tống Nghiêu cứng đờ, đành phải đâm lao thì phải theo lao mà bước ra.

Kẻ lên tiếng là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi đang hói đầu, gương mặt béo ục ịch đầy vẻ dâm tà, diện mạo đê tiện. Vừa hay, Tống Nghiêu lại quen biết, hắn là ông chủ thầu công trình tòa nhà cho công ty của bố hắn, nghe nói cực kỳ háo sắc.

Lão béo vẫy vẫy tay ra hiệu cho Tống Nghiêu lại gần.

Tống Nghiêu hít sâu một hơi, tuy thân xác này giống mình đến bảy phần, nhưng khí chất và vóc dáng khác biệt một trời một vực, chắc chắn không ai nhận ra hắn đâu! Thế là Tống Nghiêu nở nụ cười cứng nhắc, nắm chặt tay đi tới.

Lão béo vừa tới nơi đã chộp lấy tay hắn, dâm tà nói: “Ối chà, tiểu mỹ nhân, nhìn mày quen quen, có phải tao gặp mày ở đâu rồi không?”

Tống Nghiêu cúi đầu đáp lạnh nhạt: “Tôi là người thành phố X, tháng trước mới đến đây.”

“Ồ? Thế mày làm trai bao chưa lâu nhỉ?”

Tống Nghiêu ngẩng đầu lên, vô tình chạm phải ánh mắt đen thẳm đang quan sát của tình địch, đành phải đè thấp giọng: “Vâng… tôi mới làm không lâu.”

“Hề hề, thế thì tốt quá, tao thích mấy thằng nhóc sạch sẽ thuần khiết như mày.” Vừa nói, bàn tay béo mập vừa sờ soạng lên đùi lưới đen của Tống Nghiêu.

Tống Nghiêu vừa nhục nhã vừa buồn nôn, nhưng nhớ tới người mẹ của nguyên chủ, hắn đành cắn răng chịu đựng.

Nào ngờ tên béo kia được đằng chân lân đằng đầu, bàn tay béo mầm càng lúc càng sờ sâu vào trong. Tống Nghiêu nghiến răng lùi lại, lão chủ không khách khí mắng: “Trốn cái gì mà trốn, đã đến đây làm đĩ thì còn giả vờ thanh cao cái nỗi gì?!”

Tống Nghiêu đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt hạnh xinh đẹp trong phút chốc bắn ra tia lửa giận!

Ánh mắt của Tống Nghiêu dường như đã chọc giận lão, gương mặt béo của lão trầm xuống: “Ối chà, sao hả, còn không phục à? Con đĩ thối! Dám nhìn gia như thế, tin không tao chơi chết mày ngay tại chỗ không!!”

“Đồ heo béo chết tiệt! Mày to gan nhỉ!!” Tống Nghiêu không thể nhịn được nữa, đột ngột đứng dậy!

Dù đang mặc trên người bộ đồ lưới dâm đãng hạ tiện, nhưng thần thái và khí thế của hắn lại chẳng giống một gã trai bao chút nào.

Ánh mắt người đàn ông kia cũng thay đổi.

Lão béo mất mặt, gào thét đòi gọi bảo vệ đánh chết con đĩ to gan này. Đúng lúc đó, người đàn ông ngăn lão lại, dùng chất giọng trầm thấp mà Tống Nghiêu ghét nhất, chậm rãi nói: “Ông Vương, đều là đi chơi cả, cần gì vì một con đĩ mà làm hỏng tâm trạng.”

Tống Nghiêu hận thù nhìn người đàn ông, đôi mắt u tối đen kịt của hắn nhìn chằm chằm vào Tống Nghiêu, từng chữ một: “Loại đĩ không biết nghe lời này nên giao cho câu lạc bộ xử lý.”

Dứt lời, hắn thực sự gọi gã quản lý tới. Tên quản lý từng bị Tống Nghiêu đá vào chỗ hiểm, vốn đã có thù với hắn, vừa lên đã không phân tốt xấu tát hắn hai cái bạt tai. Tống Nghiêu gầm lên phản kháng, nhưng bị mấy tên bảo vệ giữ chặt tay. Tên quản lý còn ấn một nút nhỏ trước mặt tất cả khách khứa, trong khoảnh khắc, sắc mặt Tống Nghiêu biến đổi dữ dội, cơ thể mất kiểm soát run rẩy lên, từ khe đùi phát ra tiếng “ù ù” râm ran của âm thanh dâm dục.

“Mẹ kiếp, bên trong con dâm phụ này còn nhét thứ gì kìa!”

“Là trứng rung hay là dương vật giả đấy? Chậc chậc, đúng là câu lạc bộ Hải Đường biết cách huấn luyện trai bao!”

Đám khách khứa thi nhau lộ vẻ dâm tà, người đàn ông kia cũng ánh mắt thâm trầm. Tống Nghiêu run lên bần bật, hốc mắt đỏ rực. Hắn nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình lại bị làm nhục như thế trước mặt người đàn ông kia. Trong nỗi đau khổ tuyệt vọng, hắn đột ngột癱软 (tê liệt) ngã xuống đất, bên dưới chảy ra một vũng nước lớn, vậy mà lại trực tiếp mất kiểm soát bài tiết.

“Không… ưm!!”

Tên quản lý còn đưa chiếc điều khiển cho người đàn ông, cười nói rằng vì hắn không biết quy tắc, để tạ lỗi với thiếu gia họ Trịnh, phí của gã trai bao này miễn hoàn toàn, ngài có thể tùy ý xử lý!

Sắc mặt Tống Nghiêu tái mét. Đám khách cũng cười ha hả đầy tà ác, xúi giục người đàn ông công khai chơi con ngựa chứng này ngay tại chỗ!

Người đàn ông cao lớn thực sự bước tới trước mặt Tống Nghiêu. Tống Nghiêu toàn thân dựng tóc gáy, phát điên muốn bỏ chạy, nhưng quả trứng rung đang rung động điên cuồng trong cơ thể lại khiến hắn không thể cử động, thậm chí nước tiểu chảy ra càng nhiều hơn!

“Không… đừng qua đây!!” Sự nhục nhã và tuyệt vọng to lớn khiến Tống Nghiêu nước mắt trào ra như suối. Nếu người đàn ông thực sự xâm phạm hắn giữa đám đông thế này, hắn thà cắn lưỡi tự sát còn hơn!!

Lúc này, người đàn ông cúi người bế thốc Tống Nghiêu lên.

Tống Nghiêu kinh hoàng trừng mắt nhìn hắn, cơ thể giãy giụa kịch liệt hơn. Nhưng rất nhanh, người đàn ông ấn nút điều khiển, Tống Nghiêu gào lên một tiếng thảm thiết, những cử động giãy giụa dữ dội lập tức biến thành sự vặn vẹo muốn cự lại nhưng lại mời gọi.

“Không… đồ khốn… a…”

Người đàn ông bế gã nam kỹ đang vặn vẹo điên cuồng, nói với đám người kia: “Tôi xin phép đi trước, ông Vương, dự án của tập đoàn Trịnh thị sau này sẽ giao toàn quyền cho ông.”

Lão béo nghe vậy lập tức mày rạng rỡ: “Ha ha ha, thế thì tốt quá. Thiếu gia họ Trịnh, ngài phải thay tôi hành hạ con hàng nát này cho ra trò đấy, không chịch chết nó thì đừng tha cho nó.”

“Tất nhiên.”

Dứt lời, hắn bế Tống Nghiêu đang phản kháng dữ dội rời khỏi phòng bao.

Tống Nghiêu thực sự sắp phát điên rồi. Hắn biết người đàn ông muốn làm gì, nhưng cả thế giới này ai cũng có thể cưỡng hiếp hắn, duy nhất chỉ có tên khốn này là không được!

Khi bị bế vào phòng bao tình thú chuyên dụng để làm tình, người đàn ông quăng Tống Nghiêu lên giường, vừa nhìn hắn với ánh mắt thâm trầm, vừa tháo cà vạt.

Tống Nghiêu bị ánh mắt của người đàn ông làm cho dựng tóc gáy, theo phản xạ hắn mò mẫm đầu giường, nhưng chỉ thấy mỗi hộp bao cao su chấm bi.

Người đàn ông nhìn bao cao su trên tay hắn, trêu chọc: “Tôi không có thói quen đeo bao.”

“Mày!!” Tống Nghiêu tức đến run người, vừa định chửi mắng, nhưng ngay sau đó lại cố nén nhục nhã cụp mắt xuống.

Hắn không thể nổi giận. Thân xác này vốn dĩ đã giống hắn như đúc, hắn tuyệt đối không được để tên khốn biến thái này phát hiện ra sơ hở, không được để hắn phát hiện ra mình chính là Tống Nghiêu!

Thế là, để ngụy trang, Tống Nghiêu chỉ còn cách nghiến răng chịu đựng, học theo giọng điệu thấp kém của nam kỹ: “Tiên sinh, tôi… tôi thực ra có bệnh tâm thần, tôi không thể hầu hạ ngài được, tôi rất dễ mất kiểm soát, tôi sẽ… cắn người đấy!”

“Cắn người? Chứng cuồng loạn à?”

“Đúng vậy!”

“Tôi không bận tâm.” Nào ngờ người đàn ông cười cười, bàn tay to lớn cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, phô ra lồng ngực cơ bắp cuồn cuộn: “Tôi lại thích nhất là vần mấy con mèo hoang khó dạy bảo.”

“Mày!!!”

[text_hash] => 97cc690e
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.