Array
(
[text] =>
-4: Giả làm vợ hiền bị đại ca động tình hôn nồng nàn khắp người, tinh đặc bắn nổ, đố kỵ và đau khổ cam lòng đội nón xanh đổi vợ lấy đại ca ngoại tình (Hơi ngược)
Đêm đó, trong bóng tối vô tận, Dương Vũ giả làm vợ mình, mặc cho đại ca giày vò tùy ý. Đại ca cũng đã năm sáu ngày không được địt lồn rồi, sớm đã nhịn đến phát điên, đối mặt với cái lồn dâm tự dâng tận miệng, dĩ nhiên là thú tính bùng phát. Con cặc bự thô cứng căng phồng hết lần này đến lần khác viếng thăm tử cung người chồng, không chút nương tay.
Dương Vũ bị địt đến chết đi sống lại, cả người không kiểm soát được mà phục tùng dưới háng đại ca, mông thịt vặn vẹo mê loạn hệt như một con chó cái.
Đại ca dập liên hồi từ trên xuống dưới hệt như máy đóng cọc, vừa thở dốc vừa ghé vào tai Dương Vũ nói những lời thô tục hạ lưu.
Hắn bảo lồn của Dương Vũ vừa non vừa dâm, kẹp cặc phát ra tiếng “chẹp chẹp” liên hồi, tử cung cũng thèm địt, bị hắn địt thành cái bao chứa cặc rồi, đâm vào là cái lồn dâm đãng lại bám lấy hút không ngừng.
Hắn còn bảo Dương Vũ chính là cái máy sục cặc hình người tự tỏa nhiệt.
Nghe những lời thô tục không tưởng nổi đó, người chồng hay thẹn thùng từng đợt váng đầu chóng mặt, toàn thân run rẩy, lắc đầu như sụp đổ, nhưng lại bị đại ca giáng cho một cú đâm sâu thô bạo, tức khắc đâm đến phát điên. Bờ mông tuyết trắng vểnh lên đầy thê diễm, môi lồn co giật, trong nháy mắt thế mà từ khe lồn bắn ra một ít nước dâm, lại bị địt đến mức trào tinh!
Đại ca cảm nhận được cao trào của Dương Vũ, càng thêm ra sức địt y, vừa địt vừa mắng: “Âm đạo ngắn thế này, tử cung nông thế kia, cặc lão tử thì dài, địt cái lồn ngắn như mày đúng là mẹ kiếp phí của giời!”
Dương Vũ nghe đại ca hạ lưu chê bai, bi thẹn vùi đầu xuống. Y cũng biết lồn mình ngắn, tử cung mình nhỏ, nhưng không ngờ lại bị đại ca ghét bỏ đến thế.
Đại ca tuy miệng thì bất mãn, nhưng hạ bộ lại địt vô cùng hung mãnh, gậy lớn trướng to, bàn tay lớn siết chặt lấy mông trắng của Dương Vũ, dường như càng địt càng hăng, địt cho Dương Vũ rên nghẹn thành tiếng, chỉ cảm thấy trong bụng toàn là cặc của đại ca, bụng sắp bị đại ca làm hỏng đến nơi rồi.
“Á! ~~~ Ưm ưm ưm!! ~~~”
Mồ hôi nóng hổi từ cơ thể săn chắc của đại ca theo cằm nhỏ xuống tấm lưng trắng ngần của Dương Vũ, nóng đến mức da thịt y chiến lị, run rẩy mê loạn. Tiếng thở dốc của đại ca ngay sát bên tai, hơi thở nóng rực phả lên gò má và vành tai khiến y ngày càng không tự chủ được, nước dâm trong lỗ thịt ngày càng nhiều. Hơn nữa để hưởng ứng cú thúc mãnh liệt của đại ca, Dương Vũ còn chủ động dạng rộng hai chân, dâng hiến lỗ thịt đầy dâm đãng hệt như chó cái: “Ưm ~~~ ưm ưm ưm ~~~ ư ~~~”
Á ~~~ Đại ca ~~~ Đại ca thực sự quá biết đâm ~~~~ Mỗi một cái ~~~ á ~~~ đều đâm thật sâu ~~~ không chút nương tình ~~~ đâm mở cả tử cung y ra ~~~~ khoang cung ~~~ sắp bị đại ca quấy nát rồi ~~~ ư á á á ~~~
Dương Vũ phục tùng dưới háng đại ca, rên nghẹn thê diễm, mông thịt trắng muốt cũng bị đại ca địt cho run rẩy một trận, ngay cả cái lỗ dâm đỏ tươi cũng vểnh cao lên như để hưởng ứng những cú bạo địt của đại ca.
Đại ca dường như cảm nhận được sự hưởng ứng của Dương Vũ, hưng phấn nắn bóp bầu ngực non của y, cái miệng lớn dán sát tai y mà mắng đồ đĩ dâm, đồ chó cái dâm, cái bồn cầu thịt thèm địt, mắng ngày càng hạ lưu.
Người chồng hướng nội hay thẹn thùng phải chịu sự giày vò kép về cả ngôn ngữ lẫn thể xác như vậy, chẳng mấy chốc đã sụp đổ tinh thần mà lắc đầu khóc gọi. Đại ca sắc tình cắn tai y, Dương Vũ liền “ư á á á á” mà ngửa cổ lên, cơ thể run bắn lên hệt như sàng gạo, thế mà lại một lần nữa bị làm cho lên đỉnh!
Cao trào nối tiếp cao trào, lần sau lại càng sắc tình và cuồng nhiệt hơn lần trước. Dương Vũ nghẹn ngào khóc lắc đầu, sướng đến mức đùi run rẩy, nước lồn bắn tung tóe.
Rất nhanh sau đó y bị đại ca lật người lại. Dương Vũ sợ bị phát hiện, tự ngược đãi bản thân bằng cách cắn chặt môi. Trong bóng tối, đại ca thở hồng hộc ghé sát vào Dương Vũ, cúi đầu cuồng nhiệt hôn lên gò má y.
Dương Vũ nhục nhã né tránh, nhưng lại bị đại ca bưng lấy mặt mà hôn lấy hôn để. Khi bắt được đôi môi của người chồng, dường như nếm được vị máu nơi đầu môi y, đại ca dùng miệng lớn ngậm lấy cánh môi, tham lam mút mát dòng dịch vị đắng chát của y. Đôi mắt đẫm lệ của Dương Vũ trợn tròn, ban đầu y còn giãy giụa né tránh, nhưng dần dần lại rên nghẹn, ma xui quỷ khiến thế nào lại đắm chìm trong nụ hôn nồng cháy của đại ca không thể thoát ra được.
Đại ca hôn một cách thô lỗ và động tình, bàn tay lớn cũng ấn chặt sau gáy Dương Vũ, dường như muốn mút mạnh hơn đôi môi đã bị cắn đến đầy vết thương của y.
Dương Vũ cũng không phản kháng nữa, cánh tay y buông thõng yếu ớt, mặc cho đại ca ôm lấy mình mà hôn nồng cháy, hệt như sự ấm áp nồng nàn đối đãi với người tình.
Trong lúc ý loạn tình mê, Dương Vũ đưa tay ra, run rẩy chạm vào khuôn mặt góc cạnh của đại ca.
Đại ca…
Nhưng giây tiếp theo, y dường như nhận ra điều gì đó.
Y chỉ là kẻ thế thân của vợ, để thỏa mãn dục vọng của đại ca mà thôi. Dương Vũ nghĩ đến đây mà sống mũi cay cay, thế mà lại dùng sức đẩy đại ca ra!
Đại ca bị y đẩy ra, ngỡ ngàng nhìn xuống y.
Dương Vũ bướng bỉnh quay mặt đi, dường như không muốn để đại ca hôn nữa.
“Mẹ kiếp!”
Cơn giận của đại ca lập tức bốc lên, hắn thô bạo lật người Dương Vũ lại, ép y quỳ trên giường, sau đó nắm chặt lấy cổ tay gầy guộc của người chồng, địt một cách sắc tình và hung hãn hệt như đang chơi ngựa cái. Tiếng thịt va chạm dồn dập ở háng vang lên thành một dải, đôi môi Dương Vũ tràn ra những tiếng rên nghẹn thê diễm không thể kìm nén thêm được nữa. Con cặc thô lớn đâm thọc vào hoa tâm như để trả thù, mỗi một cú đâm hung hãn và bạo liệt đều khiến nước mắt Dương Vũ văng tung tóe, chết đi sống lại!
Đại ca hệt như cố ý hành hạ y, dùng tư thế chó đực địt chó cái liên tục va chạm. Địt đến cuối cùng, Dương Vũ khóc lóc nhũn người trên giường. Đại ca lại như dã thú ép sát lên lưng y từ phía sau, bẻ mặt y lại thực hiện một tràng hôn mạnh. Dương Vũ rên nghẹn co giật liên hồi, đại ca cũng biết Dương Vũ sắp không chịu nổi nữa, gầm nhẹ thúc mạnh mấy phát. Sau cú điên cuồng cuối cùng, hắn phun ra hết luồng tinh đặc nóng bỏng này đến luồng tinh đặc nóng bỏng khác, không sót một giọt nào, rót sạch vào trong tử cung của Dương Vũ.
Dương Vũ bị rót tinh đến mức co giật như sắp chết, khoái cảm nóng rực từng đợt từng đợt ập đến, gần như nhấn chìm y hoàn toàn.
Hà ~~~ lại ~~~ lại bị đại ca rót đầy rồi ~~~~ đại ca bắn sâu quá ~~~~ ư á ~~~ tinh dịch đại ca nóng quá, rực quá ~~~~ tử cung ~~~~ tử cung sắp bị nóng chảy ra rồi ~~~~ ư á á á ~~~~
Dương Vũ lại một lần nữa bị đại ca bắn đầy vào trong, lần này vẫn là những cú thúc trả đũa, tì chặt vào hoa tâm mà bắn xối xả, không một chút nương tình.
Đại ca vừa xuất tinh vừa hôn lấy người chồng đang trong cơn cao trào liên tiếp, chiếm trọn cả hai cái miệng trên dưới của y. Dương Vũ bị giày vò đến mức đồng tử tán loạn, thân thể đỏ bừng vặn vẹo, dường như hồn phách cũng chẳng còn…
Sau cuộc mây mưa, trong phòng dần khôi phục lại sự yên tĩnh, giữa bóng tối chỉ còn lại tiếng khóc thở dốc sau dư chấn cao trào của người chồng.
Đại ca cúi đầu hôn y thêm mấy cái, sau đó ôm lấy Dương Vũ đang bị bắn đến mức bụng dưới hơi nhô lên, khàn giọng nói: “Em dâu… nếu có thai thì cứ nói với đại ca, đại ca sẽ không rũ bỏ trách nhiệm đâu.”
Giọng của đại ca vừa trầm vừa khàn, dường như mang ẩn ý sâu xa.
Gương mặt đẫm lệ của Dương Vũ bỗng đờ ra. Y biết đại ca rất trọng tình nghĩa, nhưng phần tình nghĩa này là dành cho người vợ xinh đẹp của y, chứ không phải dành cho đứa em nuôi có cơ thể dị dạng này.
Dương Vũ đau đớn nhắm mắt lại, không trả lời.
Đại ca cũng chẳng bận tâm, ôm lấy Dương Vũ hôn nồng nhiệt khắp toàn thân, nắm lấy cổ tay y, liếm hôn vùng da nhạy cảm phía trong cánh tay, hôn dài lên tận hốc nách. Dương Vũ thấy khẩu vị của đại ca quá nặng, khó xử giãy giụa vài cái liền bị hắn kẹp chặt cổ tay ấn lên giường, giống như cưỡng hiếp mà vừa gặm vừa cắn, miệng còn lẩm bẩm: “Đồ dâm đãng nhỏ, ngày thường mặc ít thôi, lão tử thích xem em hở hang.”
Dương Vũ lại bị rót đầy một bụng tinh dịch. Trước khi trời sáng, y gạt cánh tay thô tráng đang ôm eo mình ra, một lần nữa lặng lẽ rời đi.
Sáng sớm thức dậy, Dương Vũ lại giả vờ như mình vừa ngủ quên trên sofa mà xuất hiện trong bếp. Y ăn mặc rất kín đáo, áo sơ mi dài tay cao cổ và quần ngủ dài, dáng vẻ cấm dục và nghiêm chỉnh vô cùng.
Nhưng dù có ngụy trang thế nào, đôi gò má đỏ bừng bệnh hoạn, bước chân hư ảo và dáng đi tập tễnh vẫn không tài nào che giấu nổi.
Dương Vũ đang nấu cháo trong bếp, tâm trí y treo ngược cành cây, tay bị bỏng đến đỏ ửng mà cũng chẳng có phản ứng gì.
Y máy móc bưng nồi định rót cháo ra bát, nhưng không hiểu sao cổ tay run lên, tay vô thức nới lỏng. Mắt thấy cái nồi sắp rơi xuống đất, một bàn tay lớn nhanh như cắt chộp lấy cạnh nồi, lúc này mới giữ cho cháo không bị đổ.
Dương Vũ hoảng hốt ngước mắt lên, nhìn người đàn ông cao lớn đặt nồi xuống ngay ngắn.
Xong việc, đôi mắt đen thẫm của đại ca nhìn y, hồi lâu sau mới lên tiếng giễu cợt: “Vũ tử, bao lâu rồi không tập tành thế, đến cái nồi cũng cầm không nổi à?”
Nghe giọng điệu thản nhiên như thường lệ của đại ca, lòng Dương Vũ đau thắt, y cúi đầu không đáp lời.
Đại ca rót hết cháo ra, lúc bưng bát, tay Dương Vũ vô tình chạm vào bàn tay lớn của đại ca, y liền giật mình né tránh như bị điện giật.
Ánh mắt đại ca tối lại, định nói gì đó thì người vợ lại bước vào. Thấy bầu không khí giữa đại ca và chồng mình có vẻ lạ, cô liền mỉm cười ra mặt giảng hòa. Người vợ khác hẳn với Dương Vũ, cô khéo ăn khéo nói, tính cách hoạt bát, lại cực kỳ hứng thú với đại ca. Đã qua bao nhiêu ngày rồi, cảm tình của cô dành cho đại ca sớm đã không còn che giấu nổi.
Đại ca dường như cũng thích người vợ, nhe răng cười trò chuyện vài câu. Dương Vũ đứng bên cạnh không xen vào được lời nào, lẳng lặng bưng bát bỏ đi, hệt như đang cố ý tạo cơ hội cho vợ và đại ca.
Trước đây Dương Vũ luôn sợ bị đội nón xanh, nhưng giờ đây, y chỉ muốn chạy trốn.
Sáng sớm Dương Vũ đã đến thư viện làm việc, gắng gượng đến tận nửa đêm mới về nhà.
Đầu óc Dương Vũ rối bời. Y nghĩ không biết đại ca có tranh thủ lúc mình vắng nhà mà làm chuyện lén lút với vợ không, hai người có đang làm tình trên sofa không. Đại ca có dùng sự thô bạo đó mà địt vợ y như đã từng làm với y không.
Nghĩ đến đó, tim Dương Vũ chợt thắt lại, đau đến mức khó thở.
Sắc mặt Dương Vũ trắng bệch như sáp, bước chân nặng nề đi đến cửa nhà, run rẩy vặn ổ khóa.
Ánh đèn trong phòng khách mờ ảo, cảnh tượng hoan lạc điên cuồng trong tưởng tượng đã không xảy ra. Trên sofa, người đàn ông cao lớn đang ngồi cùng người vợ song tính kiều diễm. Hai người như một đôi vợ chồng bình thường cùng nhau xem tivi, lúc xem đến đoạn vui, người vợ còn cười khúc khích vỗ vào người đại ca, cử chỉ lẳng lơ lại đầy thân mật.
Đại ca cũng cười, khi quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn về phía Dương Vũ đang đứng ở cửa.
“Ơ kìa, về muộn thế?”
Dương Vũ lúng túng tháo giày, gượng cười khô khốc với đại ca và vợ rồi hốt hoảng chạy vào phòng ngủ.
Vừa đóng cửa lại, Dương Vũ lập tức kiệt sức mà nhũn người xuống. Qua cánh cửa, y lại nghe thấy tiếng cười ngày càng dâm nị của vợ và giọng nói trầm đục của đại ca.
Chẳng biết tại sao, tim Dương Vũ ngày càng đau. Y đau đớn ngồi bệt xuống đất, vùi mặt vào cánh tay.
[text_hash] => 09652fc2
)