Array
(
[text] =>
Bệnh kiều chặn cửa, tra công súc sinh trả thù bằng cách đụ trên bồn cầu, vật khổng lồ lấp đầy ép ra nước bắn xối xả, bắn tinh vào trong chơi đùa tử cung sa trễ.
Thanh Ninh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị luân gian. Y sợ hãi nhìn Lạc đại thiếu gia với gương mặt dữ tợn, trong đôi mắt màu nâu nhạt là sự tuyệt vọng chưa từng có.
Thanh Ninh tội nghiệp biết hy vọng mong manh, nhưng để nam nhân có thể tha cho mình, y vậy mà trần truồng quỳ dưới đất, khổ sở nài nỉ, không ngừng dập đầu, thực sự không còn một chút liêm sỉ hay tôn nghiêm nào nữa.
“Cầu xin anh… Lạc thiếu gia… cầu xin anh… làm ơn đừng làm vậy… tôi lạy anh… tôi xin anh mà… hu hu hu…”
Còn Lạc đại thiếu gia nhìn Thanh Ninh đang quỳ dưới đất bị mình giày vò đến thảm hại, vừa khóc lóc bệnh thái vừa nài nỉ, thần sắc vẫn lạnh lùng như cũ. Ngay lúc hai tên phú nhị đại kia đang nóng lòng muốn nhảy vào trò chơi luân gian. Lạc Hàn đột ngột xách Thanh Ninh dậy, nhìn gương mặt trắng bệch bệnh hoạn đó, đôi mắt đẫm lệ ngày càng nhạt màu phản chiếu gương mặt hắn. Hồi lâu sau, hắn cười gằn: “Được thôi, chúng ta có thể từ từ mà chơi.”
Nói đoạn, hắn hất mạnh Thanh Ninh ra. Thanh Ninh ngã nhào xuống đất, vội vàng vơ lấy quần áo che thân, cúi đầu không ngừng rơi lệ: “Cảm ơn… Lạc thiếu gia…”
Thanh Ninh tội nghiệp không biết mình đã thoát ra bằng cách nào, cuối cùng cũng không bị hai tên phú nhị đại kia luân gian. Y lếch thếch trốn vào nhà vệ sinh để tẩy rửa. Cái tử cung nhỏ dị dạng đã bị lượng tinh dịch đặc quánh của tình địch rót đầy khít, cửa tử cung cũng sưng tấy không chịu nổi, căn bản không ép ra được. Thanh Ninh chỉ đành ngậm lấy tinh dịch của tình địch, gạt đi nước mắt, đi khập khiễng đến gặp vị hôn thê của mình.
Đám phú nhị đại này chơi xong trò chơi, đa phần đều quần áo xộc xệch, vẻ mặt thỏa mãn quái dị. Một người phụ nữ khác bị khiêng ra trong tình trạng trần truồng. Vị hôn thê của Thanh Ninh là Tiểu Bạch thì không có gì thay đổi, vẫn điềm tĩnh tự nhiên. Một người song tính có tố chất tâm lý như vậy rất hiếm gặp trong giới quý tộc, chẳng trách Lạc đại thiếu gia lại si mê cô ta như vậy. Còn Lạc đại thiếu kia nghe nói là uống quá chén nên không thấy xuất hiện nữa. Thanh Ninh nghe tin đó liền cụp mắt, dường như thở phào một cái.
Thanh Ninh gượng dậy đưa Tiểu Bạch về, thái độ cẩn trọng dè dặt, chỉ sợ bị phát hiện ra manh mối. Tiểu Bạch đối với y vẫn ôn hòa như mọi khi, giống như có tình cảm, mà cũng giống như chẳng có chút tình cảm nào.
Khi Thanh Ninh về đến nhà, một mình bước vào phòng ngủ tầng thượng, y mới rũ bỏ mọi lớp ngụy trang mà nằm vật ra giường. Đôi mắt nhu nhược ấy đầy rẫy sự đau đớn, mê mang và cay đắng. Thực tế, lý do Lạc đại thiếu đột nhiên thao cả tình địch là vì khi bị hắn ép uống rượu, Thanh Ninh đã trả thù bằng cách hạ một loại thuốc phát tình vào rượu của hắn, chỉ là y vạn lần không ngờ Lạc đại thiếu lại phát tiết thú tính mà cưỡng hiếp y. Hơn nữa, trước khi trò chơi bắt đầu, việc Lạc đại thiếu có thể ở chung phòng với y cũng là do y nhúng tay vào.
Thực ra Thanh Ninh không hề nhu nhược vô dụng như vẻ bề ngoài, nếu không y đã chẳng có được quyền phối ngẫu, cũng chẳng thể giành được thực quyền Thanh gia từ tay đứa em trai vốn được sủng ái. Hơn nữa, trong cái mạch não kỳ quặc của y, dù bản thân có bị giày vò thế nào cũng không sao, nhưng vị hôn thê tuyệt đối không thể bị cướp mất, đó là lằn ranh cuối cùng của y. Chuyện ngày hôm nay nam nhân chắc chắn sẽ không nói ra, bởi vì thao tình địch cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì. Còn về chuyện sau này, y sẽ tìm cách đối phó với một Lạc Hàn hữu dũng vô mưu đó.
Lúc này, vị đắng trong đôi mắt nâu nhạt của thanh niên tan biến, dường như y cảm thấy sự hy sinh ngày hôm nay đều là xứng đáng. Chỉ là Thanh Ninh không ngờ, Lạc Hàn lại đột ngột nhắm vào chuyện làm ăn ở xưởng dệt của y, hơn nữa còn càng ngày càng phô trương quyến rũ vị hôn thê của y. Y càng sợ cái gì, nam nhân lại càng làm cái đó. Thanh Ninh dường như đã quên mất, Lạc đại thiếu gia vốn dĩ là một con quỷ có thù tất báo.
Thanh Ninh rất tuyệt vọng, sau đó thực sự không còn cách nào khác, đành dùng danh nghĩa vị hôn thê Tiểu Bạch để dụ Lạc đại thiếu gia mở phòng, sau đó thiết kế nhốt Lạc Hàn trong phòng. Y còn đặc biệt thiết kế khóa cửa, nghĩ bụng nếu nam nhân không chịu từ bỏ vị hôn thê của y thì y thà chết cũng không mở cửa!
Ai ngờ, Thanh Ninh tội nghiệp lại tự lấy dây buộc mình, ngay trong căn phòng này, y lại một lần nữa bị tình địch xâm hại một cách biến thái. Như thể đang trừng phạt y, lần này Lạc Hàn còn thô lỗ cuồng bạo hơn. Cái lồn song tính của Thanh Ninh vốn dĩ không phải dùng để làm tình, căn bản không có chức năng sinh sản, lại còn nhỏ, non và ngắn. Sau lần đầu tiên bị nam nhân đâm nát, phía dưới lúc nào cũng ê ẩm sưng trướng, đi tiểu cũng thấy đau.
Cái sinh thực khí tráng kiện dữ tợn của nam nhân chỉ cần đâm vào một phần ba là đã lấp đầy âm đạo, thao đến nửa chừng liền tàn nhẫn cạy mở cửa cung chật hẹp của Thanh Ninh!
Thanh Ninh bị địt đến mức thét lên thảm thiết, khóc lóc nói không muốn! Đừng đâm vào bên trong!! Cầu xin anh á á á á!!
Lạc Hàn nghe tiếng khóc thảm thiết của tên tình địch phế vật này, cây cặc bự dưới háng không hiểu vì sao, có lẽ là do tác dụng phụ của thuốc kích dục lần trước, lại càng sưng to và cứng ngắc hơn, cứng đến mức mẹ nó sắp nổ tung luôn rồi!!
Gương mặt Lạc Hàn hung tợn, hắn áp sát tai y gằn giọng: “Thằng phế vật! Là mày tự mình dẫn xác đến đây đấy!!” Dù sao cũng không ra ngoài được, nam nhân siết lấy vòng eo gầy gò trắng trẻo của Thanh Ninh, trực tiếp vác y vào nhà vệ sinh.
Trên nắp bồn cầu, Lạc Hàn đè y lên đó mà cuồng thao như đang giày xéo một món đồ bỏ đi! Thao đến mức ngũ quan thanh tú của Thanh Ninh đều vặn vẹo vào nhau, khóc kêu như muốn chết đi sống lại: “Á á á á đau quá!… Đừng mà!! Á á á… đau quá… hu hu hu… đâm vào tử cung rồi!… Hỏng mất thôi!!… Lạc thiếu gia!… Cầu xin anh á á á á á!!!”
Thanh Ninh tội nghiệp lạc giọng khóc ròng, nhưng Lạc Hàn lại phát tiết thú tính, hưng phấn đến cực điểm, không ngừng tăng tốc dập mạnh liên hồi. Quy đầu to lớn thỏa sức đập vào nhụy hoa non mềm hệt như biển cả, còn con cặc nóng rực gân guốc lại tàn nhẫn nong rộng từng tấc mị thịt non nớt, hết lần này đến lần khác thao nát, ủi phẳng cái âm đạo ngắn nhỏ!!
“Đồ lồn nát phế vật! Lồn nhỏ thật đấy! Hộc! Thao sướng quá! Mẹ kiếp tao thao chết mày!!”
“Á á á á á á á á!! Đau quá! Ư á á á á! Đừng đâm nữa á á á á á!!!”
Thanh Ninh khóc kêu ngày một thảm thiết, y thực sự đau đến phát điên, bởi vì cái lồn song tính của y quá nhỏ, quá dị dạng, căn bản không cách nào chịu đựng nổi con cặc to lớn tráng kiện đến mức đáng sợ của nam nhân! Thế nhưng nam nhân lại cứ coi y như đàn bà mà nện, thậm chí còn hung hãn mãnh liệt hơn cả khi chơi đàn bà! Cái dùi thịt khổng lồ thô dài phát cuồng mà thúc dập hì hục, đâm cho bụng dưới của Thanh Ninh lồi hẳn lên một cách cường điệu. Thanh niên thanh tú yếu ớt co giật thảm hại trên nắp bồn cầu, hệt như một chú chim nhỏ vô lực bị một con dã thú đang phẫn nộ cưỡng dâm. Sự chênh lệch thể hình quá lớn gần như sắp làm hang thịt của y nổ tung!
Thanh Ninh thét gào vùng vẫy không ngừng, đến lúc sau, ngón tay y quờ quạng túm lấy bất cứ thứ gì có thể, cơ thể trắng ngần đẫm mồ hôi uốn éo loạn xạ như một con rắn nước sắp chết!
Lạc Hàn mất kiên nhẫn siết chặt vòng eo nhỏ, hạ bộ ra sức thúc mạnh vào trong! Nện liên hồi phát ra tiếng “bạch bạch bạch” đầy bạo liệt.
Chẳng mấy chốc, hai phần ba con cặc tím đen đã lấp đầy âm đạo của Thanh Ninh. Thanh Ninh vô vọng trợn tròn đôi mắt đẫm lệ, trong mắt là sự tuyệt vọng, là đớn đau, và cả luồng dục vọng đọa lạc chưa từng có.
“Á á á á á á á á á!! Đâm… đâm tới tận cùng rồi!! Tử cung… tử cung hỏng mất thôi á á á á á á á! Nát bét mất thôi á á á á á á á!!!”
Thanh niên xinh đẹp tội nghiệp vừa khóc kêu vừa ngửa cổ ra sau, cả người hệt như một quả mọng bị cây cặc bự xuyên qua, trong phút chốc nổ tung, dịch nước phun ra tung tóe!
Đôi chân dài trắng muốt của y bị nhấc bổng lên thảm hại. Vì kích thích của cơn cao trào mãnh liệt, cả người y cuộn tròn trên bồn cầu, chỉ còn tấm lưng tì vào nắp bồn cầu làm điểm tựa, nhờ nam nhân tóm lấy bắp chân y mới không bị ngã xuống.
Lạc Hàn thấy y bị hành hạ thế này mà vẫn có thể lên đỉnh thì càng thêm sục sôi dục vọng. Hắn gầm gừ chửi rủa: “Đồ đĩ phế vật! Lão tử thật không ngờ, cái loại nát bét như mày mà cũng đòi cưới vợ sao?!”
Thanh Ninh nghẹn lời ngửa cổ, hai bầu ngực nhỏ run rẩy, mặc cho tên tình địch sỉ nhục mình. Phải mất một lúc lâu y mới tìm lại được giọng nói, vừa khóc vừa che mặt, giọng khàn đặc run rẩy: “Hu hu hu ~~~ ha ~~~ tôi ~~~ tôi không phải loại nát bét ~~~ hu hu ~~~ không phải ~~~”
“Không phải?”
Lạc Hàn ác độc thúc mạnh vài cái, cả con cặc đâm cho Thanh Ninh khóc lạc cả giọng. Sau một trận cuồng nhiệt, Thanh Ninh lại “ư á á á á á” uốn éo không ngừng, cơ thể trắng nõn bị cặc bự lấp đầy lại run rẩy thành một đoàn!
“Á á á á á ~~~~ đâm… đâm tới bụng rồi! ~~~ ư á á! ~~~~ đừng mà… đừng có nghiền nữa! ~~~~ ư á á ~~~ phun rồi á á á á á á á á á á á!! ~~~~”
“Mẹ kiếp! Con đĩ này! Mau thế đã lên đỉnh rồi? Đúng là còn đê tiện hơn cả phò! Đồ nát bét phế vật!!”
“Ư á á á!! Đừng mà! ~~~ đừng chửi nữa hu hu hu hu á á á á á á á á á!!”
Lần này, trái quả non nớt lại một lần nữa nổ tung, dường như đến cả hạt nhân bên trong cũng bị phá nát!
Cơn cao trào của âm đạo và cao trào của dục khí gần như ập đến cùng lúc. Nỗi đau và khoái cảm cực hạn chưa từng có hệt như một cây gậy bóng chày đánh văng y đi thật xa!
Lạc Hàn đầy rẫy kinh nghiệm giường chiếu, lúc này hắn banh rộng hai đùi y ra. Cái cặc nhỏ đang run rẩy dâm đãng ngóc đầu, từng đợt phun ra những dòng tinh loãng màu trắng đục. Còn cái hang thịt đỏ lòm bị lấp đầy đến mức lộn cả ra ngoài ở phía dưới cũng lúc thu lúc giãn, dâm đãng đến cực điểm mà phun dịch xối xả. Khi nam nhân đột ngột rút cặc bự ra, Thanh Ninh thét lên một tiếng, dòng nước cao trào phun ra như suối nguồn, phản chiếu ánh đèn nhà vệ sinh lấp lánh như một dòng suối trong!
Cùng lúc dâm dịch phun trào, những thớ mị thịt bị địt đến mức lộn ra ngoài không thể co lại được cũng rũ rượi ở ngoài cơ thể, dính đầy thứ dịch trắng nhớp nháp.
Thanh Ninh trợn ngược mắt, co giật cuộn tròn trên bồn cầu.
Tất nhiên, cuộc giày vò lồn đáng sợ vẫn chưa kết thúc. Lạc Hàn đột ngột cúi người, con cặc kinh hoàng kia một lần nữa lấp đầy cơ thể y. Thanh Ninh rên rỉ nghẹn ngào, vừa khóc vừa ngửa cổ. Ai ngờ lần này nam nhân lại đâm càng lúc càng sâu, không chỉ là hai phần ba, mà ngay cả phần chưa đâm vào lúc trước cũng bị hắn hầm hục ấn sâu vào trong người y!
Thanh Ninh thực sự sắp phát điên rồi, y khóc lóc van xin đừng đâm nữa, sẽ hỏng mất, cầu xin Lạc thiếu gia đừng mà á á á á á á!
Trong tiếng khóc thảm thiết, ba phần tư con cặc đã nén chặt vào cơ thể Thanh Ninh!
Cái loại cặc vừa thô vừa dài đến mức cực đại như thế, căn bản là kích cỡ của mấy thằng Tây đen, làm sao có thể đâm vào được cơ chứ…
Ánh mắt Thanh Ninh hoàn toàn tán loạn, cả người run bần bật như cầy sấy. Mái tóc y ướt sũng, bết lại trên gương mặt đẫm lệ đầy thê lương, đến cả lưỡi cũng dường như bị địt cho thè cả ra ngoài.
Lạc Hàn dường như bị vẻ dâm đễnh của y thu hút, hắn không thể kiềm chế được nữa, gầm lên một tiếng rồi bắt đầu cuộc công kích kịch liệt. Hắn nện cho cơ thể dưới thân rung lắc dữ dội, nơi giao hợp phát ra tiếng nước văng “pạch pạch pạch pạch” chói tai. Thanh Ninh tội nghiệp dưới sự va chạm cuồng mãnh đáng sợ như vậy đã hoàn toàn mất trí, y khóc kêu rồi vươn tay ra, vô thức ôm chặt lấy cổ nam nhân.
Lạc Hàn bị con đĩ này ôm lấy thì càng thêm hưng phấn mà thao y, vừa làm vừa chửi rủa: “Đồ đĩ phế vật!!”
Sau đó chỉ trong vòng nửa giờ ngắn ngủi, Thanh Ninh tội nghiệp vậy mà lên đỉnh đến hơn mười lần, gần như cứ vài phút lại run rẩy cao trào một lần.
Lạc Hàn bị vẻ mị hoặc của y thu hút đến mức bế thốc y ra khỏi nhà vệ sinh, đặt lên chiếc giường lớn sáng sủa mà ra sức chơi xài!
Thanh Ninh tội nghiệp nhũn ra trên giường, tử cung y bị cái dùi thịt khổng lồ của tên tình địch lấp đầy khít khao, quy đầu to như nắm đấm đang hung hãn va đập, nghiền nát nhụy hoa sâu nhất bên trong cơ thể vẫn chưa phát triển hết của y.
Bụng của Thanh Ninh hoàn toàn bị địt cho to hẳn lên, hiện rõ hình dạng của một con cặc to béo dâm dục. Thanh Ninh lực bất tòng tâm, đôi mắt đẫm lệ giãn to, y cắn rách cả môi khóc thảm: “Á á á á! ~~~ bên trong! ~~~ bên trong hỏng mất thôi! ~~~ ha ~~~ lấp… lấp đầy hết rồi á á á á á á!!”
Ngay sau đó lại là một lần cao trào nữa. Thanh Ninh thực sự quá nhạy cảm, chỉ cần cặc bự nghiền nát tử cung là y đã không chịu nổi!
Lạc Hàn cũng bị cái lồn dâm vừa chặt vừa ngắn của tên tình địch này thắt cho sướng phát điên. Sau khi cuồng nhiệt thêm hơn một tiếng đồng hồ, Lạc Hàn cuối cùng cũng gầm lên, cơ bắp toàn thân căng cứng, phun trào những dòng tinh đặc nóng hổi vào trong tử cung nhỏ bé của Thanh Ninh!
Lạc Hàn vừa bắn vừa chửi rủa để phát tiết: “Mẹ kiếp! Bắn chết mày này! Đồ biến thái nát bét! Thao cho to bụng mày ra!!”
“Á á á á! ~~~ á á á á! ~~~ không! ~~~ đừng thao cho to bụng mà! ~~~ ư á! ~~~ nóng quá! ~~~ bụng nóng quá! Á á á á á!! ~~~”
Thanh Ninh khóc kêu rồi lại bị đâm cho lên đỉnh. Sau hơn mười lần cao trào, Thanh Ninh tội nghiệp nằm vật ra giường như kẻ mất nước.
Dù sao Thanh Ninh cũng không thể mang thai, nam nhân sau khi bắn cho sướng thân liền trực tiếp rút cặc ra. Nhưng vì quy đầu của hắn quá lớn, cửa cung của Thanh Ninh lại quá nhỏ, dù có dâm dịch và tinh dịch bôi trơn, Thanh Ninh vẫn thét lên một tiếng thảm thiết. Một tiếng “pụp” vang lên, cửa tử cung sưng đỏ bị kéo tuột ra ngoài, tròn lẳn như một quả bóng bay dính đầy dịch trắng.
“Á… không… ra ngoài rồi… hu hu hu…”
Thanh Ninh biết chuyện gì đang xảy ra, cổ tử cung của mình vậy mà bị kéo ra ngoài theo, thực sự xấu hổ chết đi được, y vừa che phía dưới vừa khóc ròng.
Lạc Hàn thì lại rất tò mò cái gì lòi ra, hắn banh rộng chân Thanh Ninh ra, nhìn theo cái hang thịt đỏ tươi nát bét bị địt cho to rộng kia, quả nhiên thấy cái cửa cung đỏ ửng dính đầy tinh dịch đang lòi ra ngoài.
“Đệch, tử cung cũng bị địt lòi ra luôn à?”
Thanh Ninh nghe vậy nhục nhã khóc lóc, bảo không phải… không phải đâu…
Lạc Hàn trái lại thấy càng kích thích hơn. Hắn đã thao bao nhiêu người rồi, đây là lần đầu thấy tử cung bị nện lòi ra ngoài, cái cửa cung của con đĩ này phải nhỏ đến mức nào chứ!
Rất nhanh, Lạc Hàn mang theo ý xấu nói: “Lòi ra thế này chắc là khó chịu lắm, hay để lão tử giúp mày nhé?”
Thanh Ninh khóc lóc lắc đầu, yếu ớt vùng vẫy vài cái, nhưng Lạc đại thiếu đã cương lại rồi. Hắn chẳng thèm quan tâm Thanh Ninh khóc lóc từ chối, con cặc đang cửng đứng nhắm thẳng cái lồn non ướt át mà một gậy xuyên tâm!
“Không á á á á á á!!” Thanh Ninh khóc thét lên. Chẳng mấy chốc, y hệt như bị chơi hỏng đến nơi, trợn tròn đôi mắt đẫm lệ, hét lớn: “Á á á á á á á! Đừng mà!! Đừng có nhanh như thế!! Á á á á! Cầu xin anh á á á á á! Tử cung!! Tử cung hỏng mất hu hu hu á á á!”
Lạc Hàn càng thêm hừng hực dục hỏa, đôi mắt đỏ ngầu ra sức cuồng nhiệt. Con cặc hắn thúc dập nhanh như súng liên thanh va đập vào tử cung, khiến cái cửa cung tội nghiệp kia cứ bị đâm vào rồi lại kéo ra, nện cho Thanh Ninh mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy, làn da đỏ ửng nóng hổi, suýt chút nữa thì bị tên tình địch cặc bự này chơi cho hỏng hẳn!
Ai mà ngờ được cái tên Lạc đại thiếu này chỉ riêng nghịch cái tử cung thôi mà cũng nghịch được tận hai tiếng đồng hồ. Chờ đến khi lần thứ hai bắn đầy bụng Thanh Ninh, y cuối cùng cũng bị bắt nạt đến mức mất kiểm soát lần thứ ba. Y khóc lóc tè dầm ra giường, rồi lại bị nam nhân sỉ nhục thêm một trận.
“Đồ đĩ phế vật tè dầm!” Nam nhân càng ngày càng có nhiều từ ngữ để nhục mạ Thanh Ninh.
Sau khi một lượng lớn tinh dịch đặc quánh lấp đầy tử cung, bụng của Thanh Ninh bị bắn đến mức lồi hẳn lên một cách cường điệu. Cổ tử cung của y sưng tấy dữ dội, tinh dịch bên trong không thể chảy ra ngoài, cả bụng cứ kêu “ùng ục”, Thanh Ninh khóc lóc nhũn ra trên giường. Bờ mông thịt bị địt cho đỏ lựng, cái hang dâm hỗn độn càng bị nới thành một cái hố lớn đỏ tươi, tinh dịch, dâm dịch và bọt trắng dính đầy âm hộ.
Lạc Hàn đã thao đến sướng người, hắn châm một điếu xì gà rít vài hơi, cười nhạo: “Cũng được đấy, chắc là sướng hơn cái lồn của vợ mày.”
Thanh Ninh vùi mặt xuống, hồi lâu sau mới khóc nói: “Lạc tiên sinh… cầu xin anh… đừng… với vị hôn thê của tôi…”
Chưa đợi y nói xong, Lạc Hàn đã biết y định nói gì, lạnh lùng ngắt lời: “Còn lảm nhảm nữa là ngày mai lão tử chơi luôn vợ mày đấy.”
Thanh Ninh sợ tới mức im bặt ngay lập tức.
Mặc dù chính Thanh Ninh là người nhốt nam nhân trong phòng, nhưng cuối cùng, y lại là người bị địt cho đầy mông tinh dịch, tội nghiệp mở cửa cho nam nhân đi ra. Trước khi đi, nam nhân còn thẳng tay tát mạnh vào mông y một cái, mắng một câu phế vật, nhưng trong đôi mắt đen kịt ác chất ấy dường như đã có thêm vài phần khác lạ.
Thế nhưng sau lần này, bệnh tình của Thanh Ninh ngày một trầm trọng hơn. Ban ngày y thường xuyên xuất hiện ảo giác, thấy nam nhân luôn đi theo mình, buổi tối mơ thấy động phòng với vợ nhưng lại bị nam nhân chen ngang.
Điều kinh khủng nhất chính là cái hang thịt của y. Từ sau lần đầu tiên làm chuyện đó, cái lồn của Thanh Ninh lúc nào cũng thấy ngứa ngáy tê dại, bên trong tử cung cũng có cảm giác trướng trướng.
Bây giờ, sau khi bị kích cỡ đáng sợ của nam nhân giày vò không kiêng nể lần thứ hai, phía dưới của Thanh Ninh coi như hỏng hẳn rồi. Bây giờ chỉ cần mặc quần lót vào là chỗ đó lại chảy ra rất nhiều nước, bụng cũng trướng lên, giống như di chứng của tinh dịch vậy. Tất nhiên, lượng tinh dịch mà tên tình địch biến thái bắn vào trong y không thể bài tiết ra được, chỉ có thể để tử cung tự hấp thụ.
Thanh Ninh thực sự rất sụp đổ, đau khổ đến mức chỉ biết khóc, nhưng tên tình địch đáng sợ dường như vẫn chưa có ý định buông tha cho y.
Một đêm nọ, Thanh Ninh nhận được một tin nhắn lạ. Mở màn hình ra, đó lại là thông tin của một khách sạn cao cấp.
Kèm theo đó là một đoạn tin nhắn thoại của Lạc Hàn, giọng hắn khàn đặc lại hạ lưu vô cùng: “Tối mai cút đến đây, mặc bộ đồ tao đã chuẩn bị sẵn, tao đang cần một con phò thèm địt.”
Dứt lời, một bộ đồ bay xẹt xuống trước mặt, Thanh Ninh run rẩy cầm lên, thế mà lại là hai cái miếng dán ngực bằng lông vũ kiểu cổ điển, một cái quần lót lọt khe, và đương nhiên không thể thiếu hai chiếc tất lưới đen rẻ tiền mà ngay cả hạng kỹ nữ thấp kém nhất cũng chẳng buồn mặc!
“Lạc thiếu gia… tôi… tôi không làm được…” Thanh Ninh khó xử nói.
Lạc Hàn thì rất trực tiếp, hắn mỉa mai: “Mày không cam lòng thì cứ để vị hôn thê của mày đến đây thử xem.”
Thanh Ninh nghe xong thì lập tức xìu hẳn, vừa rơi lệ vừa nói: “Xin lỗi… tôi sẽ đến…”
Nói xong y không kìm được mà bật khóc nức nở. Lạc Hàn nhìn đôi mắt đẫm lệ của y, cười lạnh: “Khóc trông còn dâm hơn cả đàn bà, cái loại phế vật như mày cũng không xứng có vợ!”
Cuộc gọi thoại kết thúc, màn hình phản chiếu khuôn mặt tái nhợt tuyệt vọng của Thanh Ninh. Mọi chuyện dường như… ngày càng tệ đi rồi… Lẽ nào lại phải giết người nữa sao…
Trứng muối: 900 chữ chuẩn bị các loại vũ khí ám sát (độ bệnh kiều tăng cao)
Thanh Ninh đã bỏ ra một số tiền lớn để mua vài loại vũ khí đặc biệt. Vũ khí cao cấp có thể giết người không để lại dấu vết, nhưng đương nhiên cũng bị hạn chế, ví dụ như những bậc quý tộc hay đại gia cấp bậc nhất định trên người sẽ có thiết bị cảnh báo vũ khí đặc biệt, dẫn đến ám sát thất bại.
Lúc này, thân hình gầy gò của Thanh Ninh đang khoác một chiếc áo ngủ rộng thùng thình, mặt kính phản chiếu gương mặt thanh tú trắng bệch vô hại của y, nhưng trong tay y lại đang cầm một khẩu súng ám sát kiểu mới. Khẩu súng giảm thanh mini này có thể giấu gọn trong ống tay áo, chỉ cần nhìn thấy con quỷ biến thái đáng sợ kia, dù xa đến đâu cũng có thể tự động ngắm chuẩn, một phát bắn nát đầu hắn! Nhưng Thanh Ninh rất cẩn trọng, y lo sẽ không thành công, bởi vì hạng phú nhị đại như Lạc Hàn chắc chắn sẽ có máy báo động súng ống.
Thanh Ninh chỉ đành cất kỹ súng mini đi, rồi lại lấy ra một sợi dây chuyền cổ, bên trong giấu một cây kim thép sắc lẹm. Thứ này chỉ khi đôi bên có hành động thân mật như ôm ấp, hôn hít thì mới có thể một kim xuyên họng, kết liễu đối phương!
Trong đôi mắt nhạt màu của Thanh Ninh lóe lên tia máu quái dị, y đeo sợi dây vào cổ, tưởng tượng cảnh khi Lạc Hàn định ôm lấy y để chuẩn bị cưỡng hiếp, y sẽ đâm thủng cuống họng hắn! Thế nhưng cơ hội để y được Lạc Hàn ôm chắc là hiếm lắm, vì đối phương chỉ muốn nhục mạ và xâm hại y, làm sao có thể cam lòng ôm lấy y chứ…
Thanh Ninh cụp mắt, lẳng lặng lấy ra thứ thứ ba, đó là một lọ thuốc độc nhỏ giấu trong móng tay. Nếu có thể tiếp cận được đồ ăn thức uống của Lạc Hàn thì tốt quá, hoặc là bôi lên môi mình để dụ dỗ đối phương hôn môi. Nhưng Lạc Hàn không bao giờ hôn y, y cũng chẳng chạm vào được đồ ăn của hắn, vì Lạc Hàn có thừa kinh nghiệm chống ám sát, gia tộc hắn trước đây thường xuyên gặp phải những chuyện thế này.
Vành mắt Thanh Ninh ngày càng đỏ, y phải làm sao đây, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể giết chết người đàn ông đó mà không sai sót một li!!
Nghĩ không ra cách, gương mặt thanh tú của y bắt đầu vặn vẹo một cách bệnh hoạn, ngón tay điên cuồng cào cấu lên cánh tay trắng nõn của chính mình cho đến khi hằn lên từng vệt máu đỏ tươi. Đúng lúc này, một tin nhắn đã cắt đứt hành vi tự ngược của y.
“Thằng phế vật, đang làm gì đấy?”
Thanh Ninh không ngờ lại là Lạc Hàn. Y trợn tròn đôi mắt đẫm lệ, hốt hoảng cất hết mọi hung khí đi rồi mở màn hình. Thấy gương mặt đẹp trai của nam nhân đang nhìn vẻ lấm lét của mình, hắn nhếch mép: “Sợ tao thế cơ à, không phải lại làm chuyện gì khuất tất đấy chứ.”
Thanh Ninh rùng mình một cái, giả bộ nhu nhược cúi đầu: “Lạc thiếu gia… tôi… tôi không khỏe…”
Lạc Hàn nhướng mày, tình cờ nhìn thấy vết cào trên tay y, hắn nhíu mày: “Ai cào mày đấy?”
Thanh Ninh run giọng: “Mèo… con mèo không nghe lời…”
“Ồ? Cũng không nghe lời giống mày sao?” Lạc Hàn trêu chọc.
Toàn thân Thanh Ninh run rẩy, lòng càng lúc càng hoang mang sợ hãi, y cứ cảm thấy lời nam nhân nói có ẩn ý gì đó, lẽ nào đối phương đã biết kế hoạch ám sát của y rồi?!!
[text_hash] => 5ec8a20c
)