Trò Chơi Sa Đọa Của Người Chồng (Song tính) – Chương 002: – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Trò Chơi Sa Đọa Của Người Chồng (Song tính) - Chương 002:

Array
(
[text] =>

Trò chơi King’s Game biến thái, chỉnh đốn bắt uống rượu cởi đồ, chống đẩy tình dục vô tình phát hiện núm vú nhỏ của phế vật, chính thức phát tình.

Thanh Ninh thực sự đã cùng vị hôn thê đến dự buổi tiệc của Lạc Hàn. Sau khi tới nơi, y rất căng thẳng, phát hiện ở đây toàn là người trẻ tuổi, hơn nữa đều là con em phú nhị đại trong các gia đình hào môn quyền quý.

Thanh Ninh là con cháu của một gia tộc đã lụn bại, tự nhiên không thể so bì với bọn họ. Đám phú nhị đại đó cũng rất khinh thường Thanh Ninh, cảm thấy loại người này mà cũng có bạn đời thì thật là chuyện viễn vông. Thanh Ninh rất tự ti nhưng vẫn lấy hết can đảm đi gặp chủ nhân bữa tiệc – Lạc đại thiếu gia.

Trong phòng khách khổng lồ, người đàn ông cao lớn đang cầm ly rượu trò chuyện với ai đó. Hắn mặc bộ vest đen kiểu cổ điển, phần cổ áo điểm xuyết những chi tiết vàng kim độc đáo, trông tuấn lãng lại thêm vài phần quý khí. Bản thân hắn đã rất quyến rũ, đặc biệt là khi đôi mắt đen sâu thẳm kia nhìn chằm chằm vào người mà hắn vô cùng hứng thú: chính là vị hôn thê của Thanh Ninh – Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch là một người song tính rất xinh đẹp, đối với ai cũng lạnh nhạt, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh. Lúc này cậu đang cúi đầu né tránh ánh nhìn, không biết đang nghĩ gì. Thanh Ninh vội vàng chắn trước mặt vị hôn thê, lúng túng nói những lời xã giao lịch sự.

Lạc Hàn thực ra đã uống không ít rượu, trong cơn say ác ý càng đậm. Hắn cười nói: “Hôm nay tụ tập đông đủ thế này, hay là mọi người cùng chơi một trò chơi đi. Một trò chơi cổ điển từ sáu bảy mươi năm trước: King’s Game (Trò chơi quốc vương).”

Nhiều khách khứa cũng rần rần hưởng ứng: “Trời ạ! Trò này chắc thất truyền lâu rồi, cũng chỉ có Lạc đại thiếu mới tìm ra được thôi!”

Lạc Hàn cười cười, nhìn xuống Thanh Ninh: “Có muốn tham gia không?”

Thanh Ninh không thể tỏ ra yếu thế, khô khốc đáp: “Tôi… tôi đồng ý…”

Lạc Hàn cười đứng dậy, thân hình cao lớn đem lại cho Thanh Ninh áp lực vô hạn. Bàn tay to lớn của hắn nắm chặt lấy vai y, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào vị hôn thê của y: “Vậy thì bắt đầu thôi. Để tăng trải nghiệm, tao đã chuẩn bị sẵn ba phòng chơi game, đều cách biệt riêng tư.”

Thanh Ninh bị bàn tay hắn bóp đến mức sắp đứng không vững. Nhưng rất nhanh sau đó Lạc Hàn đã buông y ra, dẫn đầu mười người, bao gồm cả Thanh Ninh và vị hôn thê, đi vào một phòng game hình tròn khổng lồ. Lúc này, một quản gia điện tử chịu trách nhiệm giải thích quy tắc: Có ba phòng, chia cho mười người ở đây.

Vì trong nhóm có một người song tính là Tiểu Bạch và một phụ nữ khác, nên phải tách rời nhau ra. Hơn nữa, để tăng tính kích thích, trước khi trò chơi kết thúc, không ai được phép rời khỏi phòng!

Thanh Ninh nghe xong trong lòng cảm thấy bất ổn, lo lắng cho sự an toàn của vị hôn thê, nhưng tính tình nhu nhược khiến y chẳng dám cự tuyệt Lạc đại thiếu gia.

Quản gia điện tử nói tiếp, trò chơi này cần một cách phân chia cổ xưa, chính là bốc thăm. Quản gia đưa ra một máy bốc thăm điện tử, yêu cầu tất cả nam giới bốc thăm để phân chia phòng, mọi thứ đều công bằng nhất.

Thanh Ninh dĩ nhiên hy vọng được chia cùng phòng với vị hôn thê. Y thầm nhắm mắt cầu nguyện ông trời cho y một phần ba cơ hội này. Khi Thanh Ninh cầm lấy máy phân phối, thành tâm nhấn xuống, một con số nhảy ra: Y được xếp vào phòng số 3, dĩ nhiên không cùng phòng với Tiểu Bạch ở phòng số 1.

Thanh Ninh hoảng loạn tột độ. Nhìn từng người đàn ông đều đã phân chia xong phòng, y cùng hai tên phú nhị đại khác chung một phòng. Bọn chúng đều lộ vẻ cụt hứng, nhìn Thanh Ninh mà chửi bới rủa sả là đen đủi. Trong khi đó, mấy gã đàn ông được chia phòng cùng Tiểu Bạch và người phụ nữ kia thì tên nào tên nấy đều lộ vẻ cười tà, háo hức chờ đợi, khiến Thanh Ninh càng thêm lo sợ.

Ngay khi Lạc Hàn chuẩn bị chọn phòng, Thanh Ninh đột ngột rụt rè ngắt lời hắn: “Lạc tiên sinh… tôi… tôi…”

Lạc Hàn mất kiên nhẫn nhìn y, sự dũng cảm muốn ngắt quãng trò chơi của Thanh Ninh rốt cuộc cũng tan biến sạch sành sanh, y nhu nhược ngậm miệng lại…

Lạc Hàn nhấn nút phân phối, nhưng không hiểu sao sắc mặt hắn lại thay đổi, trở nên vô cùng khó coi. Có lẽ vì sự ngắt lời vừa rồi của Thanh Ninh mà mọi chuyện đã xảy ra chút sai lệch?!

Quả nhiên có sai lệch, con số hiện lên, Lạc đại thiếu gia vậy mà cũng bị xếp vào phòng của Thanh Ninh. Như vậy, phòng số 3 thế mà có tới bốn người đàn ông!

Thanh Ninh vô thức thở phào một cái, nhưng lại phát hiện ánh mắt Lạc Hàn nhìn y càng lúc càng âm hiểm đáng sợ. Tất nhiên kết quả đã ra, để đảm bảo công bằng, Lạc Hàn chỉ đành khoác vai bá cổ hai tên phú nhị đại bước vào phòng số 3, bàn mưu tính kế làm loạn. Sau khi Thanh Ninh khép nép đi theo vào sau, cửa phòng bị đóng chặt và khóa lại.

Thực ra kế hoạch ban đầu của Lạc đại thiếu gia là vào phòng của Tiểu Bạch, mượn quy tắc trò chơi để xâm hại vị hôn thê xinh đẹp của Thanh Ninh, qua đó nhục mạ y. Nhưng giờ mọi chuyện trệch hướng, hắn lại bị xếp chung với thằng tình địch phế vật này!

Không vui thì không vui, nhưng cũng chẳng sao, hành hạ thằng phế vật này đến mức biết khó mà lui, thì Tiểu Bạch xinh đẹp tự khắc sẽ là của hắn.

Lúc này, quản gia điện tử thuyết minh quy tắc trò chơi: Mỗi phòng có riêng một lá bài King (Quốc vương), còn lại là bài số. Quốc vương có thể ra lệnh cho bất kỳ một hoặc nhiều con số nào. Người mang số có quyền từ chối, nhưng phải chịu phạt là cởi hai món đồ trên người. Khi đã cởi đến mức không còn gì để cởi thì bắt buộc phải tuân theo mệnh lệnh.

Thanh Ninh chưa bao giờ chơi trò này, thậm chí là chưa từng nghe nói đến, y chỉ thấy tại sao lại phải cởi đồ! Tức khắc y càng lo lắng cho vị hôn thê của mình.

Lúc này, hộp chứa thẻ bài điện tử hiện ra, Thanh Ninh căng thẳng rút một lá, lật lên thấy mình là số 2. Một tên phú nhị đại rút được bài King, hắn cũng biết Lạc Hàn lần này cố ý muốn chỉnh Thanh Ninh, nhưng do không đoán được số của những người khác nên chỉ có thể ra lệnh cho tất cả mọi người cùng uống bia ủ lâu năm.

Lạc đại thiếu gia thì không sao cả, vốn đã hơi say, hắn cầm ly rượu ngửa đầu uống cạn. Uống xong, nhìn đôi tay trắng trẻo của Thanh Ninh đang bưng ly rượu nhấm nháp cẩn thận như uống cà phê, hắn càng mất kiên nhẫn bóp chặt sau gáy y, dùng lực đổ ly rượu vào miệng y, còn ác ý chửi: “Uống nhiều vào! Đồ phế vật!”

“Ưm ưm ưm không ưm ưm!!” Thanh Ninh bị ép uống đến mức phải liều mạng nuốt, nhưng vẫn bị sặc đến mức ho khù khụ, một lượng lớn bia màu vàng chảy dọc theo cằm, thấm ướt cả áo sơ mi.

Đối mặt với tên tình địch cường tráng, Thanh Ninh hoàn toàn không có sức lực chống trả. Đợi đến khi bị ép uống xong, nam nhân buông y ra, y như không còn sức để đứng vững mà tựa vào tủ rượu, gương mặt trái xoan thanh tú nhuộm một màu hồng rực.

“Ư… khụ khụ…”

Lạc đại thiếu gia giễu cợt nhìn Thanh Ninh: “Mày chưa uống rượu bao giờ à?”

Thanh Ninh hơi say nửa tỉnh nửa mê lắc đầu, y thực sự chưa từng uống rượu, nên chỉ hai ly bia đã khiến đầu óc y choáng váng. Nhưng Thanh Ninh nghĩ mình không được say, tuyệt đối không được say, thế là y dùng sức bấm vào lòng bàn tay, cố hết sức để giữ mình tỉnh táo.

Rất nhanh sau đó, lượt rút bài thứ hai bắt đầu. Lần này là tên phú nhị đại còn lại rút được bài. Hắn đảo mắt một vòng, liếc nhìn Thanh Ninh rồi cao giọng nói: “Người… người rút trúng số 3 phải thừa nhận mình là chó và tự nguyện học tiếng chó sủa!”

Không ngờ số 3 lại chính là Thanh Ninh. Thanh Ninh làm sao có thể cam tâm làm chuyện đó! Sự khuất nhục khiến vành mắt y càng lúc càng đỏ, nhưng y thà chết cũng không muốn cởi đồ, chỉ đành nhục nhã cúi đầu, dùng giọng nói yếu ớt mang theo tiếng khóc: “Tôi… tôi là chó…”

“Tiếng chó sủa đâu, đồ phế vật?” Lạc Hàn ác ý bồi thêm.

Vành mắt Thanh Ninh đỏ lựng, nén nhịn rất lâu, bị đám phú nhị đại thúc ép nếu không sủa thì phải cởi đồ, cuối cùng y cũng rặn ra được hai tiếng “gâu gâu” qua kẽ răng. Sủa xong, Thanh Ninh lập tức bật khóc, nhưng đám phú nhị đại xấu xa kia chẳng hề đồng cảm, ngược lại còn cười rộ lên một cách ngạo mạn.

Lạc Hàn càng thấy sướng cực kỳ, thậm chí còn sướng hơn cả việc xâm hại vợ người khác. Tất nhiên Lạc Hàn cũng phát hiện ra nhược điểm của Thanh Ninh, chính là điều mà y sợ hãi nhất!

Thế nên khi đến lượt Lạc Hàn làm Quốc vương, hắn tràn đầy ác ý nói: “Tất cả mọi người, cởi hai món đồ trên người ra.”

“Đù! Mấy thằng đàn ông với nhau mà còn bắt cởi à!”

“Nói nhảm cái gì, cởi mau!”

Hai tên phú nhị đại bất đắc dĩ phải cởi, nhanh chóng chỉ còn lại mỗi cái quần lót nhỏ. Trong khi đó, Thanh Ninh túm lấy cổ áo đã bị bia thấm ướt, trong mắt là nỗi sợ hãi tột cùng.

“Không… tôi… tôi…”

“Mày cái gì mà mày, cởi mau! Không cởi — lão tử sẽ đi chơi con vị hôn thê của mày!” Lạc đại thiếu gia say rượu dường như càng lúc càng không có giới hạn, đôi mắt đen láy của hắn lóe lên tia sáng tà ác vô cùng, giống như mèo vờn chuột đầy xảo quyệt.

Đồng tử Thanh Ninh giãn ra, đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng: “Không! Đừng mà… hu hu… tôi cởi…”

Chỉ cần đụng đến vị hôn thê, Thanh Ninh giống như một con rối bị thao túng, run rẩy thân mình, từng chút từng chút một cởi bỏ chiếc áo khoác bên ngoài.

Điều Lạc Hàn không ngờ tới là thằng phế vật này lại trắng trẻo đến lạ, thân hình thanh mảnh, xương quai xanh tinh tế óng ánh, hõm vai tròn trịa mượt mà hệt như quả trứng gà đã bóc vỏ. Nhưng đôi cánh tay trắng nõn lại cố sống cố chết che chắn trước ngực như đang giấu giếm điều gì, gò má ửng hồng méo mó vì nhục nhã, trên hàng mi dài còn vương những giọt lệ, dưới ánh đèn chói mắt trông vô cùng đáng thương.

“Mày có phải đàn bà đâu mà che che đậy đậy?” Hai tên phú nhị đại say xỉn mắng chửi.

“Không… tôi không có…” Thanh Ninh khép nép nói, chột dạ đến mức không dám ngẩng đầu lên.

Chẳng hiểu vì sao, dù biết rõ Thanh Ninh là đàn ông, nhưng có lẽ do tác dụng của cồn, Lạc đại thiếu gia chỉ thấy một luồng hỏa khí từ bụng dưới bốc lên hừng hực, ánh mắt nhìn Thanh Ninh càng lúc càng tối sầm lại.

Rất nhanh, lượt rút thăm thứ năm bắt đầu. Thanh Ninh cuối cùng cũng rút được bài Quốc vương, y ôm ngực, đôi mắt ngấn lệ kinh hoàng nhìn ba người kia.

Chỉ còn mình Lạc Hàn là vẫn mặc vest, hắn lại nốc thêm một ngụm rượu mạnh, giễu cợt: “Ra lệnh đi, đồ phế vật.”

Thanh Ninh đành liều mạng nói: “Mệnh lệnh… được… tôi… tôi muốn đổi sang phòng khác.”

“Đù, thằng nhóc này cũng thông minh đấy.”

Ai ngờ quản gia điện tử lại thông báo: “Vượt quá quy tắc, mệnh lệnh bị hủy bỏ.”

“Không! Tại sao chứ…” Thanh Ninh cuống cuồng, y thực sự lo lắng cho vị hôn thê Tiểu Bạch.

Lạc Hàn cười tà bạo: “Quyền giải thích trò chơi không thuộc về mày.”

Thanh Ninh nhìn người đàn ông ngang ngược bá đạo này, chỉ biết tuyệt vọng lùi lại một bước.

Lần này, bài Quốc vương thuộc về tên phú nhị đại B. Lúc này, hắn đã say khướt đến mức nói năng cũng khó khăn, hắn nhìn làn da trắng trẻo của Thanh Ninh rồi dường như coi y là đàn bà, vừa nấc cụt vừa nói: “Tao ra lệnh… số 3 nằm đè lên số 2 làm chống đẩy! Làm đủ năm mươi cái! Ặc ha ha ha ha!!”

Tên phú nhị đại A mặt đầy vẻ bài xích, đù, ai thèm làm chống đẩy với đàn ông! Ai mà ngờ số 3 lại là Lạc Hàn, còn số 2 lại là Thanh Ninh.

Nghe thấy mệnh lệnh này, mặt Thanh Ninh tái mét, nhìn Lạc Hàn với vẻ kinh hoàng. Lạc Hàn vốn cũng không muốn nằm đè lên một thằng tình địch ẻo lả mà làm cái mẹ gì chống đẩy, nhưng nhìn bộ dạng thống khổ kinh sợ của Thanh Ninh, hắn lại tháo cà vạt, lột áo vest ra, cười gằn: “Được thôi, tao sẽ không phá vỡ quy tắc trò chơi.”

Thanh Ninh nhìn bộ tịch của Lạc Hàn mà da đầu tê rần. Phú nhị đại A thấy Thanh Ninh lề mề bèn quát tháo bắt y nhanh lên. Thanh Ninh không còn cách nào khác, đành chậm chạp nằm xuống đất, hai cánh tay hộ vệ trước ngực, gương mặt hơi nghiêng sang một bên.

Thế là tên tình địch cao lớn nằm đè ngay phía trên Thanh Ninh, cánh tay cơ bắp xắn tay áo chống xuống hai bên đầu y, cúi xuống nhìn y trân trân.

Thanh Ninh nằm dưới đất co rúm lại vài cái như con chim cút tự bảo vệ mình, chiếc cổ vậy mà trắng ngần thanh tú lạ thường. Ánh mắt Lạc Hàn tối sầm lại, cánh tay cong lên, thực hiện cái chống đẩy đầu tiên.

Thanh Ninh chỉ cảm thấy thân hình người đàn ông đột ngột hạ thấp, hơi thở nóng rực phả thẳng vào cổ mình. Thanh Ninh sợ hãi kêu lên một tiếng, hoảng loạn nhắm nghiền mắt lại.

Rất nhanh sau đó, Lạc Hàn chống tay nhổm người lên. Khi thân hình cường tráng rời xa cơ thể, áp lực giảm bớt, Thanh Ninh mới xem như thở phào một cái.

Nhưng giây tiếp theo, nam nhân lại ép xuống. Lần này, lồng ngực rắn chắc cách lớp áo lót của Lạc Hàn đã chạm vào cánh tay trần của Thanh Ninh. Cánh tay Thanh Ninh hoảng hốt rụt lại, nhưng chính động tác này đã khiến người đàn ông nhìn thấy phần nhục nhũ trắng ngần hơi nhô lên nơi lồng ngực y.

Giây phút đó, trong mắt Lạc đại thiếu gia lóe lên vẻ kinh ngạc xen lẫn thú vị. Ánh mắt hắn như một con sói đói, chằm chằm khóa chặt lấy Thanh Ninh: “Đồ phế vật, đừng hòng chạy.”

Thanh Ninh không hề biết mình đã bị lộ, suốt quá trình đó chỉ đỏ bừng mặt nghiến răng chịu đựng. Thế nhưng cánh tay y kiểu gì cũng sẽ chạm vào cơ ngực cường tráng của hắn, gò má cũng cảm nhận được hơi thở nóng rực. Khi nhịp chống đẩy ngày một nhiều, biên độ hạ xuống của nam nhân ngày càng lớn, Thanh Ninh cảm thấy đùi hắn dường như cũng cọ vào đùi mình. Thanh Ninh run lên một cái, vội vàng khép chặt hai chân.

“Bốn mươi mốt, bốn mươi hai, bốn mươi ba… Ôi! Đù mạ, Lạc đại thiếu… chỗ dưới của anh sao lại cứng lên rồi!”

Thanh Ninh sợ hãi trợn tròn mắt, y cảm nhận được ở vị trí dưới bụng dưới quả thực thường xuyên chạm vào một vật gì đó nóng hổi và lồi lên. Đến cái thứ bốn mươi sáu, cái đũng quần phồng rộp dưới lớp quần tây của nam nhân vậy mà đột ngột ép chặt lên bụng dưới của Thanh Ninh!

“Á!!”

Thanh Ninh kêu lên nghe quá giống đàn bà, làm cho đũng quần của Lạc đại thiếu gia càng cứng dữ dội hơn.

“Hộc!” Nam nhân gồng lực làm thêm vài cái thật mạnh. Mỗi lần ép xuống, hạ bộ lại càng dùng sức đâm sầm vào hạ thể của Thanh Ninh. Thanh Ninh co rúm người lại, nhắm tịt mắt, cuối cùng đến cái thứ năm mươi, mọi chuyện mới kết thúc.

Lúc này, mặt Thanh Ninh đỏ đến đáng sợ, đó là vì uất ức và hổ thẹn. Cơ thể y có rất nhiều bí mật, y sợ nhất là bị người khác biết được, huống chi người đó lại là tình địch của mình.

Lạc đại thiếu gia thì thể lực cực tốt, làm xong năm mươi cái chống đẩy trừ việc đũng quần lồi lên một cục lớn thì mọi thứ vẫn ổn. Lạc Hàn thở hổn hển chằm chằm nhìn Thanh Ninh đang nhanh chóng chạy ra xa. Ánh mắt hắn ngày càng lạ, mang theo sự dò xét nồng đậm và dục vọng cổ quái, giống như lưỡi dao cạo trên người Thanh Ninh.

Thanh Ninh chẳng dám nhìn nam nhân, nhắm mắt lại như đang cầu nguyện trò chơi mau chóng kết thúc.

[text_hash] => 63764149
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.