Array
(
[text] =>
– TÔI HỎI LẦN CUỐI, ÔNG CÓ CHỊU TRẢ HAY KHÔNG? HAY ĐỂ TÔI ĐỐT LUÔN CÁI CHÒI RÁCH NÀY.
Tiếng cậu ba Nguyễn Văn Tuấn quát mắng người tá điền đang quỳ lại van xin dưới chân.
– Tui lạy cậu, cậu ba cho tôi khất nợ mùa này, tui hứa mùa sau sẽ trả đủ mà…
Người tá điền cùng vợ con chấp tay lạy cậu như tế sao trên trời, van xin cho khuất nợ tiền lúa mùa này. Mấy năm nay hạn hán kéo dài nên việc trồng trọt hết sức khó khăn, lúa không đủ nước nên héo khô chết hết thì đời sống tá điền cũng từ đó khốn đốn hơn, nào là tiền tô thuế đất, nào là tiền vay mượn nhà ông hội đồng Nguyễn lúa giống để canh tác, gánh nặng đè lên đôi vai của những người bần nông khốn khổ…
– KHẤT HẢ, KHẤT HẢ
Mỗi tiếng là một lần chiếc roi của cậu ba vung xuống người ta điền, ông Phạm chỉ biết cắn răng chịu đựng mà van nài cậu ta. Nhưng những lời của ông chỉ như gió thoảng, cậu ta đời nào chịu cho khất. Ở cái xứ này ai mà không biết cậu ba nhà họ Nguyễn nổi tiếng tàn bạo, ngang ngược thế nào.
– CẬU BA, CẬU BA ƠI CẬU BA…
Bỗng đằng xa một thằng gia đinh chạy lại gần cậu ba rồi thì thầm gì đó vào tai cậu ta rồi họ quay nhìn gia đình ông Phạm quát
– HẠN 7 NGÀY NẾU KHÔNG TRẢ THÌ TÔI ĐỐT NHÀ ÔNG.
Nói rồi cậu ba cùng gia đinh quay quắc đi.
___
Tại nhà họ Nguyễn
– ÔNG BÀ ƠI…CÔ ÚT VỀ RỒI
Tiếng con Mận canh cửa vang lên thì ông bà hội đồng cũng lật đật bước vội ra cổng.
Chiếc xe hơi cũng vừa tới dừng ở cổng, từ trên xe bước ra một thiếu nữ mặc vest tây trong rất sang trọng, quý phái. Cô bước lại bên cạnh ông bà hội đồng rồi mĩm cười nói:
– Thưa cha má con mới về
– Mèn đét ơi!!! Con về rồi út Duyên của cha. Mới đi mấy năm mà chững chạc ra hẳn hén.
– Ui cục vàng cục bạc của má, ở bển sống tốt không con?? Má thấy bây ốm quá trời nha con.
Ông bà hội đồng xuýt xoa ôm chầm lấy cô con gái cưng.
– Con sống tốt lắm má yên tâm đi, cha má ở bên đây vậy khoẻ chứ?
– Cha má khoẻ, thôi về rồi thì vào nhà tắm rửa nghỉ ngơi đi, má kêu sấp nhỏ nấu toàn món con thích không đó.
Bà hội đồng cười hiền từ xoa xoa bàn tay cô.
– Dạ…Mà má, mọi người đâu hết rồi?
– Ừa…Má Hai bây đi lễ chùa rồi, má Ba thì sang nhà Xã Trưởng, má Tư bây thì bệnh hổm rày đang nằm nghỉ trong phòng, thằng Cả lên sài thành mần chuyện với con Hai rồi còn thằng Ba thì hồi sáng cha bây sai nó đi thu tiền đất tới giờ chưa về, chắc lại tụ tập đá gá chỗ nào rồi…
– Dạ, vậy con xin phép cha má con về phòng.
– Ừa đi đi con.
Nói rồi cô cầm vali đi thẳng về gian nhà chính rồi đi thẳng về phòng nghỉ ngơi.
Mấy năm nay đi du học bên tây nhưng khi về vẫn thấy căn phòng của cô vẫn được bà cả là má của cô chăm chút thật ngăn nắp giống hệt như hồi cô còn ở đây 5 năm trước, nói mà cô thấy thương cha má mình lắm nhưng vì đam mê với cái nghề đốc tờ để trị bệnh cho nhân dân nên cô cũng đành vậy.
______________
Cô : Nguyễn Cao Kỳ Duyên 19 tuổi, con gái út của ông hội đồng Nguyễn giàu có nức tiếng. Cha má cưng như trứng hứng như hoa nhưng không vì vậy mà cô giống như những đứa con nhà giàu khác, tánh tình cô rất ôn nhu, hòa đồng tuy có khi nghiêm khắc nhưng rất được lòng mọi người.
___________________
Nhớ ủng hộ nhe bà con cô báccc😘😘
[text_hash] => 9ef5071f
)