[Trans/Lang Đồ] Người Khẩu Thị Tâm Phi Rồi Cũng Sẽ Phải Chịu Trừng Phạt Thôi – Chương 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Trans/Lang Đồ] Người Khẩu Thị Tâm Phi Rồi Cũng Sẽ Phải Chịu Trừng Phạt Thôi - Chương 4

Array
(
[text] =>

Thẩm Văn Lang nghỉ ngơi vài ngày ở nhà, vượt qua kỳ mẫn cảm khó khăn nhờ vài hộp thuốc ức chế lạnh lẽo.

Trong khoảng thời gian đó, anh gọi Cao Đồ đến nhà đưa tài liệu một lần.

Cao Đồ vốn định đặt tài liệu ở cửa rồi đi ngay, nhưng Thẩm Văn Lang lại bảo cậu vào nhà, vừa giải thích: “Kỳ mẫn cảm của tôi hồi phục nhanh, trong phòng đã sớm không còn mùi gì nữa, không kích thích bệnh hen suyễn của cậu đâu.”

Thẩm Văn Lang không nói với Cao Đồ rằng, anh đã cố ý tiêm thêm hai mũi thuốc ức chế trước khi cậu đến, để đảm bảo pheromone sẽ không làm ảnh hưởng đến cậu, người mà cứ hai ba bữa lại tái phát hen suyễn.

Sau khi hỏi thăm những việc quan trọng ở công ty theo thường lệ, Thẩm Văn Lang giả vờ lơ đễnh hỏi: “Sức khỏe cậu đỡ hơn chưa?”

“Thẩm tổng yên tâm, bác sĩ ngài sắp xếp rất chuyên nghiệp, thuốc kê cũng rất hiệu quả, tôi đã hoàn toàn hồi phục rồi. Thật sự rất cảm ơn ngài.” Cao Đồ chân thành bày tỏ lòng biết ơn với Thẩm Văn Lang.

Bác sĩ mà Thẩm Văn Lang đặt lịch cho cậu quả nhiên là cấp bậc giáo sư. Hôm đó, Cao Đồ vừa bước vào phòng khám, cách năm sáu mét, chưa nói một lời nào, bác sĩ đã nghi ngờ hỏi: “Cậu là Omega? Lúc đăng ký không phải nói là Beta sao?”

Cao Đồ thấy không thể giấu được bác sĩ, ấp úng hỏi liệu có thể giúp cậu giữ bí mật không. Bác sĩ cam đoan tuyệt đối không tiết lộ bất kỳ thông tin riêng tư nào của bệnh nhân cho bất kỳ ai, Cao Đồ lúc này mới yên tâm.

“Cao tiên sinh, hội chứng rối loạn pheromone của cậu quá nghiêm trọng. Nếu vẫn khăng khăng dùng thuốc ức chế, thì chỉ có thể dùng loại chất lượng tốt nhất mới có thể giảm bớt phần lớn tác dụng phụ.”

Cao Đồ từng tìm hiểu, loại thuốc ức chế tốt nhất dành cho Omega trên thị trường, một hộp đã gần hai mươi ngàn tệ. Cậu làm sao có thể dùng loại thuốc đắt tiền như vậy được?

Bác sĩ nhìn ra sự do dự của Cao Đồ, nói thêm: “À, lần kiểm tra này được tính là dự án khám sức khỏe nhân viên tự chọn của Tập đoàn HS, tất cả chi phí đều có thể được công ty cậu tự động thanh toán trực tiếp, tên thuốc cũng sẽ được xử lý bảo mật, không để nhân viên không thuộc ngành y tế nhìn thấy. Vậy, tôi sẽ kê cho cậu ba hộp trước, đủ dùng khoảng ba tháng.”

Việc kiểm tra này, là chính sách công ty mà Thẩm Văn Lang vừa thêm vào sáng hôm đó.

Một phúc lợi được cung cấp riêng cho tất cả nhân viên văn phòng chủ tịch.

Nghe giọng điệu chuyên nghiệp và có trách nhiệm của bác sĩ, Cao Đồ vẫn cảm thấy quá tốn kém. Ba hộp thuốc ức chế cao cấp, e rằng phải tốn sáu bảy mươi ngàn tệ. Tập đoàn HS là của Thẩm Văn Lang, dù có được công ty thanh toán, thì đó cũng là lãng phí tiền của Thẩm Văn Lang, cậu thật sự rất ngại.

Nhưng bác sĩ không để ý đến sự từ chối của cậu, nghiêm túc kê cho cậu loại thuốc ức chế tốt nhất.

“Cao tiên sinh, nếu cậu không chịu dùng loại thuốc ức chế có tác dụng phụ nhỏ nhất này, thì chỉ còn hai phương pháp khác để chọn. Một là mỗi ngày dùng miếng dán ức chế, và mỗi kỳ phát tình phải xin nghỉ ngơi đàng hoàng; hai là phải tìm một Alpha có độ tương thích pheromone cực cao cùng cậu vượt qua mỗi kỳ phát tình. Cậu đã nhấn mạnh rằng cậu kiên trì muốn dùng thuốc ức chế, vậy thì với tình trạng sức khỏe hiện tại của cậu, chỉ có thể dùng loại này. Tôi là bác sĩ, tôi phải chịu trách nhiệm về tình trạng sức khỏe của cậu.”

Nói xong, ông đưa đơn lấy thuốc cho Cao Đồ, bảo cậu nửa tiếng sau đến hiệu thuốc đối diện lấy thuốc.

Cao Đồ nhìn đơn thuốc hiển thị giá là không đồng, nghĩ rằng tập đoàn có lẽ có giá nội bộ, thuốc ức chế có thể rẻ hơn thị trường một chút.

Thôi vậy, chỉ lần này thôi, sau này sẽ không gây thêm phiền phức cho Thẩm Văn Lang nữa.

Thực tế, Thẩm Văn Lang cũng giật mình khi nhận được hóa đơn hơn năm trăm ngàn tệ từ bệnh viện, liền gọi điện qua ngay.

“Viện trưởng Vương, cơ thể cậu ấy tệ đến vậy sao? Không cần nói cho tôi biết tình hình cụ thể, tôi chỉ xác nhận thôi, cậu ấy thật sự không sao chứ? Có, có thể chữa khỏi không?”

Tiền bạc là chuyện nhỏ, nhưng việc khám bệnh một lần lại tốn nhiều tiền như vậy, khó tránh khỏi khiến anh lo lắng suy nghĩ nhiều.

“Thẩm tổng yên tâm, cơ thể Cao tiên sinh không có vấn đề lớn. Ngài đã dặn dò mọi kỹ thuật kiểm tra và thuốc men đều phải là tốt nhất, vì vậy thuốc tôi kê cho Cao tiên sinh đều được tùy chỉnh riêng theo thể chất của cậu ấy. Nếu cậu ấy tuân thủ y hệt thì sẽ sớm hồi phục hoàn toàn.”

Thẩm Văn Lang thở phào nhẹ nhõm. “Vậy thì được rồi. Đúng vậy, bất kể là thuốc gì cũng phải tùy chỉnh riêng theo thể chất của cậu ấy, loại có nhiều tác dụng phụ thì tuyệt đối đừng cho cậu ấy. Cơ thể cậu ấy cứ dăm ba bữa lại đổ bệnh, cứ như trẻ con vậy. Sau này tái khám gì đó, tiền thuốc men cứ trừ thẳng vào tài khoản của tôi, không cần phải nói gì thêm với tôi nữa.”

Nhìn thấy Cao Đồ ngồi trước mặt với vẻ mặt hồng hào, Thẩm Văn Lang cũng vui vẻ, sự bực bội vô cớ trong kỳ mẫn cảm bị quét sạch.

Thẩm Văn Lang nhận ra mình có vẻ quá vui, ngược lại lại cảm thấy không được tự nhiên, đột nhiên làm mặt lạnh, sợ Cao Đồ nhìn thấu tâm trạng của mình. “Ừm, khỏi là tốt rồi. Quý này vốn dĩ đã có nhiều dự án, cậu tuyệt đối đừng vì cơ thể mình mà kéo chân sau – khụ – tóm lại cậu phải mau chóng dưỡng bệnh cho tốt.”

Lại bị cái vòng tay chết tiệt kia vô cớ trừng phạt. Thẩm Văn Lang bây giờ đã có thể thay đổi lời nói một cách liền mạch mà không hề nao núng, những lời nói ngược lại cũng tự nhiên hơn nhiều, khiến người khác không thấy gì bất thường.

Cao Đồ liên tục gật đầu vâng lời. “Vâng. Tôi nhất định sẽ nghiêm túc phụ trách mọi dự án.”

Thẩm Văn Lang lại nhớ đến một chuyện khiến anh mất ngủ nhiều ngày. “Chuyện cậu nói đi xem mắt với Alpha kia, như thế nào rồi?”

Cao Đồ vừa định bắt đầu bịa chuyện, lại nghe Thẩm Văn Lang tiếp tục nói: “Thôi quên đi, thật ra cậu cũng không cần nói với tôi, tôi chẳng có hứng thú muốn biết. Chỉ nhắc nhở cậu một chút, cậu đừng thấy kỳ mẫn cảm của tôi hình như không có ảnh hưởng lớn. Thực tế, chăm sóc một Alpha trong kỳ mẫn cảm là một việc rất vất vả. Không phải Alpha nào cũng được như tôi, có thuốc ức chế chuyên dụng, tiêm một mũi là có hiệu lực ngay. Không có loại thuốc ức chế này, Alpha trong kỳ mẫn cảm sẽ rất khó kiểm soát bản thân. Cho nên, cậu cũng đừng đi hẹn hò với Alpha, nghe rõ chưa?”

Thẩm Văn Lang cảm thấy lời khuyên của mình hợp tình hợp lý, vô cùng thuyết phục, hoàn toàn là vì Cao Đồ mà suy nghĩ.

“À, vâng, đã, đã không còn liên lạc rồi.” Cao Đồ không hiểu rõ ý của Thẩm Văn Lang lắm, nhưng cũng thuận nước đẩy thuyền đồng ý. Phải nói là thuốc bác sĩ ở Hòa Từ kê thật sự rất hiệu quả, cậu thậm chí cảm thấy sau này không cần phải bịa chuyện cần chăm sóc bạn đời để xin nghỉ nữa.

“Thế còn cái Omega đó? Lần trước nói chia tay rồi mà thực tế là vẫn chưa chia tay… Nếu cậu không muốn nói thì có thể không nói, nhưng không được lừa tôi. Tôi ghét nhất là người khác lừa dối tôi!”

“Chia tay rồi, thật sự chia tay rồi. Lần này là thật.” Giọng điệu khẳng định của Cao Đồ khiến Thẩm Văn Lang rất hài lòng, sự bực bội còn sót lại từ kỳ mẫn cảm cũng tan biến hết.

Lúc rời khỏi nhà Thẩm Văn Lang, Cao Đồ vẫn còn nghĩ, Thẩm Văn Lang gần đây hơi kỳ lạ.

Cảm giác trở nên dịu dàng hơn?

Có lẽ là do bên cạnh có một thư ký Hoa dịu dàng, nên bị ảnh hưởng theo. Cao Đồ cụp mắt xuống, không suy nghĩ sâu hơn nữa.

Vừa nãy lúc chuẩn bị bước vào cửa biệt thự, cậu đã ngửi thấy mùi hoa lan độc đáo, dễ chịu của thư ký Hoa. Thẩm Văn Lang chưa bao giờ cho phép bất kỳ Omega nào bước vào phạm vi nhà anh. Thư ký Hoa có thể đến đây, chứng tỏ Thẩm Văn Lang chắc chắn rất thích thư ký Hoa.

Cao Đồ đoán đúng, Hoa Vịnh quả thực đã đến một lần. Sau khi nói chuyện xong về chuyện ở nước P và kịch bản tiếp theo của hai người, Thẩm Văn Lang nhớ đến chiếc vòng tay “đo lường nói dối” mà Hoa Vịnh đã đưa cho anh.

“Cái thứ này rốt cuộc khi nào mới tháo ra được? Ít nhất cũng phải có thời hạn chứ?”

“Tôi hỏi qua nhân viên nghiên cứu rồi, chỉ cần cậu kiên trì mười ngày không kích hoạt hình phạt của nó, là có thể tự động tháo ra.” Hoa Vịnh lơ đễnh đón nhận ánh mắt thiếu kiên nhẫn của Thẩm Văn Lang, thong thả giải thích.

“Được rồi được rồi, thật là phiền phức. Nói đi cũng phải nói lại, tôi cứ cảm thấy con chip này có ý thức riêng. Nó cứ như là đang thầm mến Cao Đồ vậy. Tại sao mỗi lần tôi mắng Cao Đồ, nó lại bắt đầu giật điện tôi?” Thẩm Văn Lang nghiêm túc nói ra suy luận của mình.

Hoa Vịnh nghe xong, đứng dậy đi về phía cửa.

“Ê, sao cậu đi luôn vậy? Trả lời tôi đi chứ!”

“Tôi phải về tự kiểm điểm xem tại sao lại kết bạn với một người có chỉ số thông minh bằng không như cậu.” Hoa Vịnh “ầm” một tiếng đóng cửa lại, không quay đầu lại rời khỏi nhà của Thẩm Văn Lang.

[text_hash] => 86e199f4
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.