Array
(
[text] =>
Cao Đồ nhận ra kỳ mẫn cảm của Thẩm Văn Lang đã đến. Cậu đã bị anh đánh dấu tạm thời, nên giờ anh chắc chắn rất cần cậu – Omega này, vì vậy mới xuất hiện ở đây, và còn nói những lời mê sảng.
“Thẩm Văn Lang, tôi thích cậu.”
Cậu nhẹ nhàng ôm lấy đối phương, giải phóng tin tức tố của mình, hy vọng có thể giúp Alpha đang trong kỳ mẫn cảm dễ chịu hơn một chút.
Giọng nói trong trẻo và ấm áp truyền vào tai Thẩm Văn Lang, mặc dù biết Cao Đồ đang lừa dối anh, nhưng trong lòng anh vẫn dễ chịu hơn nhiều.
Ít nhất là Cao Đồ lại không lừa dối người khác như thế.
Thẩm Văn Lang không nói gì nữa, chỉ nhẹ nhàng kéo Cao Đồ lại gần, để cậu ngồi nghiêng trên đùi mình, mười ngón tay đan chặt vào nhau, cảm nhận nhiệt độ chân thật của người trước mặt.
Ngửi mùi hương xô thơm, Thẩm Văn Lang không thể kiềm được mà nuốt nước bọt. “Có thể cho tôi cắn một cái được không?”
Cao Đồ chỉ khẽ “Ừm” một tiếng, đưa cổ qua. Thẩm Văn Lang cắn tuyến thể của cậu, đưa tin tức tố của mình vào, cơn khô nóng trong kỳ mẫn cảm lập tức giảm đi hơn nửa.
Thực ra anh còn muốn tiếp tục hôn cổ và má Cao Đồ, nhưng lại sợ cậu cảm thấy phiền phức, nên chỉ khẽ chạm môi vào tuyến thể rồi thu lại, vùi sâu đầu vào lòng Cao Đồ.
Tựa vào ngực Cao Đồ, nghe tiếng tim đập nhanh của cậu, Thẩm Văn Lang tìm lại được cảm giác an toàn thuộc về mình. Anh nhìn chăm chú vào khoảng không phía trước, không nghĩ gì nữa. Gần như đã thức trắng cả đêm, giờ anh chỉ muốn ôm chặt lấy người yêu, nghỉ ngơi thật tốt trong vòng tay cậu.
Cao Đồ im lặng để anh tựa vào, khóe mắt ẩn chứa nụ cười khó phát hiện.
Cả hai đều không nói gì, không ai muốn phá vỡ buổi sáng yên bình và tươi đẹp này. Chỉ có hai loại tin tức tố ngày càng đậm đặc và hòa quyện vào nhau, âm thầm tố cáo hoạt động nội tâm của cả hai.
Ánh mắt lướt qua chiếc kệ cách đó không xa, một bức ảnh quen thuộc và nổi bật khiến Thẩm Văn Lang tập trung trở lại.
Hôm qua anh cũng đã nhìn thấy nó trong điện thoại của mình. Đó là bức ảnh chụp chung của anh và Cao Đồ khi tốt nghiệp cấp ba, cũng là bức ảnh chụp chung đầu tiên của họ.
Cao Đồ đã để ảnh chụp chung của họ ở nhà.
Bên cạnh bức ảnh, còn có một chai nước ép hắc mai biển quen thuộc.
Thẩm Văn Lang nhớ ngày xưa khi Cao Đồ làm thêm ở cửa hàng tiện lợi, anh đã tặng cậu một chai. Thật trùng hợp, không ngờ bây giờ Cao Đồ cũng thích uống loại này.
…
Khoan đã, Cao Đồ để ảnh chụp chung của hai người họ ở nhà sao? Lại còn là ảnh từ rất nhiều năm trước?
Thẩm Văn Lang chợt nhận ra điều gì đó, ngẩng phắt đầu lên, vô tình đụng vào cằm Cao Đồ.
Cao Đồ lập tức xoa đầu Thẩm Văn Lang. “Sao thế? Có đau không?”
Thẩm Văn Lang lắc đầu, hai tay nhẹ nhàng xoa cằm Cao Đồ. “Xin lỗi, tôi kích động quá nên đụng trúng cậu. Tôi không đau, cậu có đau không?”
“Không đau. Vậy, có chuyện gì thế?” Cao Đồ tò mò nhìn anh.
Thẩm Văn Lang không dám mở lời, sợ là mình tự mình đa tình. “… Tôi chỉ muốn hỏi, tại sao nhà cậu lại để ảnh của hai chúng ta.” Anh chỉ vào bức ảnh trên kệ hỏi.
Đầu Cao Đồ “ù” một tiếng, rung lên. Quên mất không cất ảnh đi rồi.
Cậu cắn môi, trong lòng có chút bất an. “Tôi đã nói rồi, tôi thích cậu từ hồi cấp ba.”
Để ảnh ở nhà như vậy, Thẩm Văn Lang có nghĩ hành động của cậu quá đáng không? “Xin lỗi—”
Lời xin lỗi đã đến miệng. Thẩm Văn Lang lại hai mắt sáng rực, như thể vừa đào được vàng bạc châu báu trong mỏ, vô cùng phấn khích. “Thích tôi? Cậu thật sự thích tôi!”
Cao Đồ hơi sững sờ, thầm nghĩ chẳng phải đã nói thích cả trăm lần rồi sao. Lúc Thẩm Văn Lang trong kỳ mẫn cảm, có vẻ như… hay quên một chút.
Tuy nhiên, cậu hoàn toàn không hề khó chịu, chỉ ngoan ngoãn gật đầu. “Ừm.”
Giây tiếp theo, Thẩm Văn Lang ấn đầu Cao Đồ xuống, hôn lên đôi môi mà anh đã nhớ nhung bấy lâu. Anh đã nhịn rất lâu rồi. Vì cậu thực sự vẫn thích anh, nên hôn một cái cũng không quá đáng nhỉ.
Hôn được vài giây, Thẩm Văn Lang lại cắn vành tai Cao Đồ chất vấn: “Thế tại sao hôm qua cậu lại nói muốn chia tay với tôi! Lại còn từ chối thừa nhận quan hệ của chúng ta trước mặt người khác nữa!”
Lần này Cao Đồ hiểu tại sao Thẩm Văn Lang lại tức giận đến thế vào hôm qua rồi. Thẩm Văn Lang hiện tại quả thực rất say mê cậu, cũng không bận tâm người khác nhìn họ thế nào. Vì vậy, cậu không nên nhắc đến chuyện chia tay vào lúc này, điều đó sẽ làm mất hứng của anh. Khi nào anh chơi chán rồi, anh có thể nói lời chia tay với cậu; nhưng cậu chủ động nói ra những lời mất hứng như vậy, là đang tát vào mặt anh.
Nghĩ đến đây, Cao Đồ chủ động đổi tư thế, ngồi vắt qua đùi Thẩm Văn Lang và ôm lấy anh.
Chủ động hơn một chút, Thẩm Văn Lang sẽ thích hơn đúng không.
“Tôi sai rồi, xin lỗi cậu. Sau này sẽ không nói như vậy nữa, được không? Tôi thật sự rất thích cậu.”
Sự chủ động bất ngờ của Cao Đồ khiến trái tim Thẩm Văn Lang tan chảy hoàn toàn. Anh cũng vô tình nói ra suy nghĩ trong lòng: “Tôi, tôi hôm qua cũng không nên đuổi cậu đi. Cao Đồ, tôi thật sự rất yêu cậu, muốn mãi mãi ở bên cậu. Sau này nếu có ai hỏi, thì cứ nói tôi là bạn đời của cậu, được không?”
Nghe thấy hai từ “mãi mãi”, Cao Đồ cười tự giễu ở nơi Thẩm Văn Lang không nhìn thấy.
Về mặt nào đó cũng không sai. Ánh trăng chiếu lên cậu một giây, giây đó chính là mãi mãi trong cuộc đời cậu.
“Được, tôi cũng muốn mãi mãi ở bên cậu.”
Thẩm Văn Lang một lần nữa xác nhận được tâm ý của Cao Đồ, bản năng ham muốn của Alpha trong kỳ mẫn cảm không thể kìm nén được nữa, tin tức tố được giải phóng thêm thành phần kích tình, kích thích thần kinh của cả hai. Tay anh luồn vào dưới gấu áo, vuốt ve eo Cao Đồ, ngón tay nhẹ nhàng lướt quanh hõm lưng (lúm đồng tiền Venus).
“Được không?”
Cao Đồ trả lời anh bằng một nụ hôn sâu.
Được sự cho phép, Thẩm Văn Lang càng trở nên táo bạo, ôm chặt cậu, nửa thân trên của cả hai hoàn toàn dán sát vào nhau.
Dương vật cương cứng cọ xát qua lớp vải vào khe mông Cao Đồ, hơi thở của cả hai đều trở nên gấp gáp, không khí trong phòng nóng lên ngay lập tức.
Cao Đồ vẫn đang mặc quần ngủ, Thẩm Văn Lang chỉ cần kéo nhẹ một cái là quần và quần lót tuột xuống một nửa, để lộ cặp mông trơn láng.
Thẩm Văn Lang dùng ngón tay đưa vào giúp cậu khuếch trương, ấn bên trái, ấn bên phải trong ống nhỏ, miệng cũng không rảnh rỗi, hôn loạn vào mặt và cổ Cao Đồ.
Cao Đồ cũng hiếm khi chủ động, mở khóa thắt lưng Thẩm Văn Lang, luồn tay vào quần sờ soạng dương vật anh. Hành động này khiến Thẩm Văn Lang cảm thấy cực kỳ thỏa mãn, anh thúc hông lên, ý bảo Cao Đồ tiếp tục.
Chú thỏ nhỏ vốn ngây thơ và ngoan ngoãn lại bất ngờ quỳ xuống, kéo quần Thẩm Văn Lang xuống thêm một chút, rồi dùng đôi môi mềm mại và ẩm ướt của mình ngậm lấy cự vật đã dựng đứng.
Thẩm Văn Lang nhìn cảnh tượng khiêu gợi dưới háng, cảm thấy mình sắp ngừng thở. Đôi mắt đen láy và xinh đẹp đầy mong đợi nhìn phản ứng của anh, đầu lưỡi trêu chọc quy đầu, răng thỉnh thoảng khẽ va vào, cơn ngứa ran và đau nhẹ chỉ khiến anh kích thích hơn, máu huyết căng trào.
Hít sâu một hơi, Thẩm Văn Lang kéo Cao Đồ đứng lên, để cậu ngồi lại trên đùi mình.
Cao Đồ chớp mắt, hơi căng thẳng. “Không thích sao?”
Thẩm Văn Lang cắn môi Cao Đồ, lấp lửng giải thích. “Thích, rất thích, thỏ con của tôi đáng yêu quá.” Chỉ là nếu Cao Đồ cứ tiếp tục liếm như vậy, anh sẽ phóng thích ngay lên mặt cậu mất. Nếu nhanh chóng đầu hàng như vậy, thì thật mất mặt.
Anh cọ xát vài cái ở cửa hang, rồi đẩy cả dương vật vào trong. Phần thịt mềm mại bên trong nhiệt tình đón nhận, ôm khít lấy vật nóng bỏng xâm nhập.
Mỗi lần thúc đẩy đều tạo ra tiếng nước dâm đãng và tiếng va chạm “pạch pạch” rất vang, phía dưới ẩm ướt và nhầy nhụa. Mặc dù đã làm cùng nhau nhiều lần, nhưng cả hai nghe thấy tiếng động đó vẫn xấu hổ, má đỏ bừng.
“Cao Đồ, hôm nay tôi không vào sâu được không?” Thẩm Văn Lang thúc ở cửa khoang sinh sản, thăm dò hỏi.
Khoảng thời gian trước, Cao Đồ đang trong kỳ phát tình, khoang sinh sản dễ vào hơn. Bây giờ kỳ phát tình đã kết thúc, cửa khoang đã đóng lại, anh không chắc liệu việc tiến sâu hơn có gây đau đớn cho cậu không.
Cao Đồ lắc eo một cái, để Thẩm Văn Lang vào sâu hơn một chút. “Được, Văn Lang, cậu muốn làm gì cũng được.”
Thẩm Văn Lang lúc này mới nhẹ nhàng chọc hai cái, cửa khoang liền mở ra một khe nhỏ, vừa đủ cho quy đầu nhét vào.
Thực ra đúng là có hơi đau một chút, nhưng đây là Thẩm Văn Lang, niềm vui của Cao Đồ luôn lớn hơn cơn đau.
Thẩm Văn Lang song song tấn công, một tay ấn bụng dưới Cao Đồ, một tay giúp cậu vuốt ve dương vật phía trước, rất nhanh đã đưa chú thỏ nhỏ trong lòng đến cao trào.
“A ha—” Cao Đồ không kiềm chế được mà rên rỉ, gọi xong lại xấu hổ vùi đầu vào hõm cổ Thẩm Văn Lang.
Thẩm Văn Lang xoa mông cậu. “Tôi chưa đến, giúp tôi thêm chút nữa.” Nói rồi thúc mạnh liên tục, thao xuyên qua lại trong khoang sinh sản một lúc lâu, cuối cùng cũng phóng thích tinh dịch vào trong.
Hai người âu yếm thêm một lúc, Thẩm Văn Lang mới từ từ rút ra. Sau một trận thân mật, kỳ mẫn cảm của anh cuối cùng cũng được giải tỏa hoàn toàn, cả người cảm thấy tươi tỉnh hơn rất nhiều.
Anh nhẹ nhàng lau sạch phía dưới cho Cao Đồ, rồi chỉnh lại quần áo cho cậu.
Cao Đồ mềm nhũn dựa vào lòng Thẩm Văn Lang. “Thẩm Văn Lang, tôi hơi đói.”
Thẩm Văn Lang vốn không biết nấu ăn. Nhưng trong tuần Cao Đồ yếu ớt vì kỳ phát tình, vì sợ bị ghen tuông nếu để bất cứ ai ngửi thấy tin tức tố của Cao Đồ, nên anh đã cứng rắn nấu ăn cho Cao Đồ suốt một tuần.
Từ lúc đầu khó nuốt kinh khủng, cho đến sau này phải gọi điện cho Hoa Vịnh hướng dẫn trực tuyến, cuối cùng cũng nấu được thứ ăn được.
“Được, giờ tôi làm cho cậu.”
Loay hoay một lúc, Thẩm Văn Lang miễn cưỡng nấu một tô mì chay, chỉ vì trong tủ lạnh không còn gì khác.
Đang ăn dở, Thẩm Văn Lang không kìm được sự tò mò, đi đến kệ lấy chai nước ép hắc mai biển mà anh đã chú ý từ sáng. “Bây giờ cậu vẫn thích uống nước ép hắc mai biển sao?”
Đồng tử Cao Đồ mở to, vội vàng nắm lấy cổ tay Thẩm Văn Lang. “Đừng, đừng uống chai đó!”
“Tại sao? Ở nhà cậu, đến một chai nước cũng không cho tôi uống à?” Thẩm Văn Lang bĩu môi không vui.
“… Cậu không được uống chai này. Nếu khát, tôi rót cho cậu một cốc nước.”
Nhìn vẻ mặt muốn nói lại thôi của Cao Đồ, tính cách nổi loạn của Thẩm Văn Lang bị kích thích. “Tại sao lại không được? Đây là do người theo đuổi cậu tặng à? Coi như báu vật thế!”
Cao Đồ cảm thấy dáng vẻ này của Thẩm Văn Lang hơi đáng yêu, khiến cậu muốn cười, nhưng lại không biết giải thích thế nào. “Ưm, không hẳn, hình như… hình như là ngược lại mới đúng.”
Chuông báo động vang lên trong đầu Thẩm Văn Lang.
Ngược lại? Là Cao Đồ chuẩn bị tặng cho người theo đuổi cậu sao?
Cái tên ngốc này sao đối với ai cũng tốt như nhau, thậm chí còn tặng quà cho cả những kẻ không biết tự lượng sức muốn theo đuổi cậu nữa.
Nếu đã nói như vậy, thì hôm nay anh nhất quyết phải uống chai nước này rồi!
Hất tay Cao Đồ ra, Thẩm Văn Lang sắp sửa vặn nắp chai.
“Thẩm Văn Lang! Hết hạn mười năm rồi! Không được mở!”
Cao Đồ vốn không muốn nói, cảm thấy việc giữ một chai nước mười năm hơi xấu hổ. Nhưng nhìn cái tư thế này của Thẩm Văn Lang, nếu cậu không nói rõ, anh sẽ uống mất.
Thẩm Văn Lang lúc này mới dừng tay. “Hả?”
“… Cậu không nhớ nữa rồi, là cậu tặng tôi hồi đó.” Cao Đồ rụt rè tiếp tục giải thích. Cậu biết hành động của mình ngu ngốc đến mức nào, nhưng cậu đã làm như vậy. Chỉ vì đó là món quà Thẩm Văn Lang tặng cậu.
Giọng Cao Đồ rõ ràng rất bình thản, nhưng sau khi nghe xong, Thẩm Văn Lang cảm thấy cả trái tim mình như được bọc trong kẹo bông gòn.
Anh soi kỹ trên chai để tìm ngày sản xuất— quả nhiên là mười năm trước.
“Tôi nhớ! Tôi đương nhiên nhớ! Cậu thật sự… thích tôi nhiều đến vậy sao?” Thẩm Văn Lang cho đến giờ vẫn cảm thấy huyền ảo và không thể tin được.
“Ừm, thích cậu.”
Bất kể Thẩm Văn Lang hỏi bao nhiêu lần, Cao Đồ cũng không hề phiền lòng mà đưa ra câu trả lời khẳng định.
Trong lòng Thẩm Văn Lang bắt đầu pháo hoa nổ rộ. Ông trời quả thực không bạc đãi anh.
Thẩm Văn Lang may mắn đến thế nào, để Cao Đồ thích mình suốt mười năm.
Biết thế này, ngay năm đầu tiên họ quen nhau, anh đã phải tỏ tình ngay lập tức. Ồ, mặc dù hồi đó anh vẫn chưa nhận ra đó là thích.
… Dù sao đi nữa, nếu có thể quay ngược thời gian về năm đó, anh nhất định sẽ ngay lập tức cùng Cao Đồ hẹn hò trong trường học, liếc mắt đưa tình, khoe khoang tình cảm đủ kiểu để mọi người ghen tị, tuyệt đối không bỏ lỡ lâu đến thế này.
[text_hash] => a48bd9db
)