[Trans – Abo] Dash – Ijen – Vol 1: Chap 3: Giấc Mơ Kì Lạ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Trans – Abo] Dash – Ijen - Vol 1: Chap 3: Giấc Mơ Kì Lạ

Đứa trẻ đó luôn ở một mình.

Không chỉ nhóc con đó, Jiheon cũng vậy. Có tám line trong bể bơi dài 50 mét trên tầng hai của trung tâm thể thao thành phố, một điều khá bất thường ở Hàn Quốc, nhưng bảy line trong số đó luôn trống. Trừ khi có các buổi đào tạo cá nhân thường bao gồm các bài học nhóm hoặc đào tạo các cấp.

Trong thời gian Jiheon tập luyện, các ngày trong tuần đều trống từ 4 giờ chiều đến 6 giờ chiều. Trong hồ bơi rộng lớn chỉ có đúng một người. Huấn luyện viên của Jiheon luôn ở bên cạnh anh khi anh chuẩn bị cho cuộc thi, nhưng vì quá trình phục hồi kéo dài nên anh quyết định nghỉ thi đấu trong mùa giải, và việc nhìn thấy mặt anh trở nên khó khăn hơn.

Ngược lại, đứa trẻ đang bơi trong hồ bơi lại ở một tình huống khác. Không giống như Jiheon, người đã gần kết thúc sự nghiệp, Jaekyung chỉ mới bắt đầu và huấn luyện viên của cậu rất nhiệt tình. Tuy nhiên, huấn luyện viên lại là một người nghiện rượu và thường bỏ lỡ các buổi tập do say xỉn. Hậu quả là trong lúc huấn luyện viên ngủ ở phòng khách, cậu bé đã bơi một mình nhiều lần quanh bể bơi dài 50m.

Jiheon thường xuyên nhìn thấy cậu bé ở một mình. Anh không cố ý quan sát em ấy. Có một ngày, buổi vật lý trị liệu kết thúc nhanh chóng và anh đến bể bơi sớm hơn dự kiến. Khi đó, Jiheon đã thay đồ trước và ngồi trên băng ghế cạnh bể bơi chờ buổi tập bắt đầu nhưng anh không kìm được mà nhìn về phía đứa trẻ đang bơi.

Dù có thể quay mặt đi nhưng Jiheon lại không làm vậy. Khả năng bơi lội của cậu bé rất ấn tượng – cú bơi xuất sắc và tốc độ đáng kinh ngạc. Thật bất ngờ khi được chứng kiến ​​kỹ năng như vậy của một học sinh lớp 5 với chiều cao vượt trội trên 1m7. Jiheon bắt đầu hiểu tại sao trung tâm bơi lội lại xôn xao phấn khích khi có sự xuất hiện của tài năng phi thường này. Người ta cũng hiểu rõ tại sao Huấn luyện viên Lim lại đề xuất việc tập luyện cá nhân cho cậu bé.

Tuy nhiên, đôi khi Jiheon cảm thấy một phần trong tâm trí của mình trùng xuống khi nhìn cậu bé đó lang thang một mình trong bể bơi.

Đặc biệt là ngày hôm đó. Anh không biết tại sao, nhưng bể bơi có cảm giác rộng lớn lạ thường, và nó thật yên tĩnh.

Tiếng đứa trẻ lướt qua làn nước vang lên không ngừng.

Vì vậy, Jiheon đã đợi cậu bé hoàn thành 400m tự do để có thể nói chuyện với em ấy.

\”Một mình em mà không chán à?\”

Cậu bé tháo kính bơi và ngước lên nhìn Jiheon khi anh đứng bên bể bơi. Jiheon lần đầu tiên phát hiện ra rằng đôi mắt của đứa trẻ không hoàn toàn đen mà giống như ngả sang màu nâu.

\”Sao một mình em bơi lại chán?\”

Cậu bé 12 tuổi chớp chớp mắt như thể không hiểu lời Jiheon nói. Dưới ánh đèn bể bơi, đôi mắt nâu trông trong suốt hơn bao giờ hết, vài  giọt nước đọng lại trên hàng mi dài, lấp lánh như những viên ngọc quý.

\”Thế anh bơi một mình có chán không, hyung?\”

Cậu bé hỏi, dùng đầu ngón tay dụi dụi mắt. Jiheon suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.