[Trans – Abo] Dash – Ijen – Chap 60: Không tìm thấy Jaekyung – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Trans – Abo] Dash – Ijen - Chap 60: Không tìm thấy Jaekyung

Ngay lập tức, giữa chân mày của Jaekyung nhăn lại. Cậu trông như thể muốn hỏi: \”Những lời em nói nãy giờ, anh để đâu rồi?\”. Trước khi cậu kịp mở miệng, Jiheon đã lên tiếng trước. 

\”Đó là công việc của anh.\” 

\”……\” 

\”Công việc của anh là lo cả những chuyện mà vận động viên không thể để tâm đến.\” 

Jiheon nhấn mạnh một lần nữa. Đôi mắt của Jaekyung tối sầm xuống. Nhìn thấy điều đó, lòng Jiheon cũng trĩu nặng theo. Nhưng đồng thời, anh lại thấy nhẹ nhõm kỳ lạ.

May quá. Anh thực sự nghĩ như vậy. 

\”Hiểu chưa? Quan tâm đến cả những người xung quanh vận động viên cũng là một phần công việc của anh. Còn em là vận động viên mà anh phụ trách.\” 

Ngay từ đầu, anh nên làm thế này mới phải. Không được để bản thân bị cuốn theo. Cho dù Jaekyung có thế nào đi nữa, anh cũng không nên cười, vui vẻ theo.

Lẽ ra anh nên vạch rõ ranh giới từ đầu. Nếu làm vậy, có lẽ giờ đây anh đã không phải làm tổn thương cậu theo cách này. 

\”Em hiểu ý anh chứ?\” 

Jiheon vẫn bình tĩnh hỏi. 

Jaekyung không trả lời. Cậu chỉ lặng lẽ nhìn anh. 

\”Jaekyung à.\” 

Jiheon lại gọi tên cậu một lần nữa. Nhưng Jaekyung không đáp lại. Thay vào đó, qua hệ thống loa trên trần, giọng nói của một người đàn ông vang lên. Đó là thông báo yêu cầu tất cả quan khách giữ nguyên vị trí vì lễ trao giải sắp bắt đầu. 

\”…Hiểu rồi.\” 

Cuối cùng, Jaekyung cũng cất lời. 

\”Vậy thì anh cứ làm việc của anh đi. Còn chuyện của em, em sẽ tự lo.\” 

Nói xong, cậu dứt khoát bước ra khỏi phòng chờ. Sau đó, tiếng cửa đóng sầm vang lên sau lưng. 

Jiheon vẫn ngồi tựa vào bàn, lắng nghe tiếng bước chân của Jaekyung xa dần. Nếu là trước đây, anh hẳn đã đuổi theo. Anh sẽ chạy ra hành lang, giữ lấy cậu đang tức giận và cố gắng xoa dịu bằng mọi cách.

Được rồi, xin lỗi mà, là anh sai. Trước tiên cứ xin lỗi rồi tìm lý do nào đó để an ủi mẹ cậu. Như mọi lần. 

Nhưng lần này, anh không thể làm thế. Nếu bây giờ mà chạy theo, mọi chuyện sẽ chỉ lặp lại như cũ.

Vừa mới khó khăn lắm mới vẽ lại được một đường ranh giới rõ ràng, chẳng lẽ chính anh lại tự xóa bỏ nó? 

Vậy nên Jiheon không hề nhúc nhích. Kể cả khi tiếng bước chân của Jaekyung đã hoàn toàn biến mất, anh vẫn ngồi yên đó, khoanh tay trước ngực và nhìn thẳng về phía trước. 

Một lúc lâu sau, cuối cùng tiếng nhạc báo hiệu lễ trao giải bắt đầu mới vang lên từ đằng xa. Sau lời dẫn dài của người dẫn chương trình, tên các vận động viên được xướng lên. Chỉ đến lúc đó, Jiheon mới từ từ đứng dậy. 

*** 

Ngay khi lễ trao giải kết thúc, Jaekyung đã thu dọn hành lý và rời khỏi làng vận động viên. Cậu cũng không báo lại với ai ngoài ban huấn luyện, chỉ đơn phương nói một câu: \”Em đi trước đây\”, rồi làm thủ tục trả phòng. Cậu không hề nói gì với phía Spoin. 

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.