Trên sân thượng lồng lộng gió … Có hai người con trai đang đứng đó . Tức giận , buồn bực , tổn thương là cản giác của cậu lúc này …
\”Vương Tuấn Khải , tôi không ngờ anh lại là một kẻ như thế !\”
Vương Tuấn Khải không đếm xỉa gì đến những giọt nước mắt đang lăn trên khuôn mặt của cậu , hắn nhếch mép cười
\”Sao ? Buồn lắm hả ? Cũng phải …\”
\”VƯƠNG TUẤN KHẢI ANH LÀ ĐỒ KHỐN NẠN\”
\”Chửi rủa thoải mái , chuyện đó sẽ không thay đổi được đâu\” – Vương Tuấn Khải tiếp tục nhếch mép cười
.
.
.
.
.
.
.
.
.
\”Cắt ! Cắt ! Vương Tuấn Khải , kịch bản của tôi cậu vứt vào thùng rác rồi hả ? Lúc này cậu phải đến bên Vương Nguyên rồi dẩy ngã cậu ấy chứ ?\”
Vương Tuấn Khải băng lãnh đến gần đạo diễn
\”Chú à , nếu cháu làm vậy tối nay sẽ phải ngủ ngoài đường đó . Chú thương cháu một tí đi TvT\”
\”…..\”
Các cậu được lắm , chọc vào nỗi đau của người khác ahuhu
Thiên Tỉ bước đến bên vỗ vai
\”Chú biết cảm giác của cháu rồi đấy\”
______________________________________________________
Em cũng FA nè hông ai thương em TvT