[Tokyo Revengers] [Hoàn] Khi Não Tàn Cứu Vớt Thế Giới – Chương 33_Thích hay không thích – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Tokyo Revengers] [Hoàn] Khi Não Tàn Cứu Vớt Thế Giới - Chương 33_Thích hay không thích

Array
(
[text] =>

“Kisaki, con người ấy, không thể sống mà thiếu ba thứ, chính là oxi, nước và mì ăn liền.”

Kisaki: 2 cái đầu thì đúng rồi đấy, còn cái sau nghe hơi lạc quẻ…

Chidori hút một hơi ly yaourt đá trân châu, mặc kệ đi ánh nhing nghi hoặc của người đối diện mà mờ mịt hướng mắt ra cửa sổ, nhìn vào hư không bụ bậm khói xe, cất giọng than thở.

“Tình yêu là cái gì chứ? Chỉ là ảo mộng khát khao của một con người non nớt chưa biết sự đời. Phải, tựa như khi ta cứ tưởng bên trong gói mì tôm sẽ có tôm vậy. Nhưng thật ra là chẳng có gì!”

Kisaki: “…”

“Chết tiệt!! Đúng là đồ lừa đảo!! Nói là mì tôm mà chẳng có lấy con tôm nào!! Phong bì rõ ràng in đẹp thế mà! Tại sao lại khác như vậy chứ!?” Chidori dập đầu xuống bàn, tức đến độ giãy đành đạch.

Kisaki: “…”

Nó ngẩng đầu, ứa nước mắt nhìn người đối diện, “Chú mày có hiểu cảm giác đó không Kisaki!? Có hiểu không!? Nỗi đau đớn và thất vọng ấy!?”

Kisaki: Không, tôi không hiểu, cũng không muốn hiểu, cảm ơn.

Kisaki thở dài, bây giờ mới cảm thấy hối hận khi đi gặp đứa con gái này. Trông chị ta chẳng có điểm nào giống như hắn đã tưởng tượng cả. Kisaki đã luôn nghĩ kẻ đã cướp đi cái ghế hạng nhất mà hắn luôn ngồi là một người rất thông minh, trưởng thành, thậm chí sẽ có chút kiêu ngạo và xem thường người khác. Nhưng thực tế như muốn vả vào mặt hắn. Cái người đã giành hạng nhất đó là một con ngốc, phải, dù chị ta có lớn hơn hắn hai tuổi, nhưng hành động và suy nghĩ chỉ bằng một đứa con nít lên ba. Hắn chẳng cần bỏ ra quá nhiều sức cũng có thể đọc được tâm tư của chị ta.

‘Chidori muốn uống thêm một ly yaourt đá nữa!!’

Chình ình trên mặt thế kia, ai không biết chính là kẻ ngu rồi.

“Phục vụ, cho bọn em thêm một ly yaourt đá nữa.”

Kisaki giơ tay gọi, lời vừa dứt đã nhìn thấy khuôn mặt xán lạn phát sáng hơn cả đèn neon của Chidori hướng về mình.

“Cái đó để tôi uống, không phải cho chị đâu.”

Niềm vui bị đạp đổ, chị ta xụ mặt, lại trừng mắt đe dọa như muốn lao với đấm vỡ mồm hắn ngay lập tức vậy…

“Tôi đùa thôi, chị muốn uống thì uống đi.”

Kisaki liếc mắt, giờ thì lại hiền hòa vui vẻ, tính đúng là ngây thơ dễ chiều thật đấy…

Chidori dường như chẳng quan tâm đến ánh nhìn đầy phán xét của Kisaki, bây giờ nó đang bận chìm trong sự ngọt ngào và thơm ngon của ly yaourt đá mà phục vụ mới đem ra rồi. Tại sao trời sinh ra yaourt lại còn đẻ thêm trân châu trắng chứ? Sự kết hợp hòa quyện của cả hai cứ như là mì tôm và xúc xích trứng vậy, tuyệt đối không thể tách rời được.

“Thế Kisaki… Chú muốn nói chuyện gì với chị?” Chidori ngậm một họng trân châu, vừa nhai vừa nói.

Kisaki trán đổ mồ hôi nhìn người con gái chẳng có chút thùy mị nết na nào trước mặt, suy nghĩ một lúc mới ngập ngừng cất giọng hỏi, “Tôi chỉ muốn biết tại sao chị lại đột nhiên tham gia cuộc thi quốc gia. Rõ ràng những năm trước tôi nhớ đâu có tên chị, năm nay đột nhiên lại…”

“Lý do?” Chidori chớp chớp mắt, đối với thái độ có chút gay gắt của Kisaki cũng thử nghiêm túc suy nghĩ một lần, “Cũng không có gì đặc biệt đâu! Tổ tiên bảo đi thi thì thi thôi!”

Kisaki ngớ người, “Chị đang nói cái gì vậy?”, làm ơn nói tiếng người giùm đi.

“Thì là vậy đó chứ ý gì.” Chidori chống cằm, miệng say mê hút rột rột gần hết ly yaourt đá, nói tiếp, “Đang ăn mì thì đột nhiên muốn làm gì xả stress nên đi thi thôi. Không có lý do gì hết.”

“Vô, vô lý! Trong khi tôi cật lực học bài để giữ vững vị trí của mình thì chị lại an nhàn như vậy sao!?” Kisaki bực dọc đập bàn.

Chidori liếc mắt, có chút bất mãn bĩu môi, “Này này, ai nói với chú mày chị an nhàn? Mặc dù không có lý do nhưng chị đây đi thi với tâm lý rất nghiêm túc nhá!”

“Nghiêm túc ở chỗ nào!?”

“Ngày hôm đó chị mày đã không ăn một ly mì nào hết!!”

Kisaki: “Đó mà là nghiêm túc á hả!?”

Chidori khoanh tay thở phì ra một tiếng, “Quá nghiêm túc còn gì!”

“…”

Kisaki mím môi, vẫn không thể chấp nhận sự thật mình thua kém một con người tính tình tùy tiện này. Hắn đã phải cố gắng bao nhiêu cho lần thi này chứ, vậy mà bây giờ đã đổ sông đổ biển hết rồi…

Chidori cắn đầu ống hút, mắt lơ mơ cũng đã để ý đến thái độ cũng như cảm xúc của Kisaki, nhưng mà ai quan tâm chứ? Sự thật là sự thật, nó giành hạng nhất là bằng chính sức của mình, mắc gì lại phải cảm thấy có lỗi.

Cũng giống như khi chọn mua mì cay, mặc dù lúc trước nó thích vị hải sản, nhưng sau khi ăn vị bò thì lại thích hơn, cho nên nó mới quyết định đổi vị. Không phải là lỗi của mì hải sản hay là mì bò, chỉ đơn giản là nó đã thay đổi khẩu vị thôi.

Xin lỗi nhé mì hải sản, Chidori thích mì bò hơn!

“…” Chị ta lại đang tự kỷ cái gì vậy? – Kisaki mặt đầy kinh bỉ nhìn nó, quả nhiên vẫn không thể chấp nhận nổi sự thật mình thua cái con người ngu ngốc này.

“Kurosaki, lần này coi như tôi thua chị. Sẽ không có lần sau đâu.”

Gì nghiêm túc dữ vậy bro? Dăm ba cái cuộc thi mà có thể làm tình chị em 5 phút chúng ta rạn vỡ sao?

Chidori ngả người ra ghế, tay lắc ly nước đầy đá lạnh, tròn mắt nhìn người đối diện, “Sao quyết tâm dữ vậy? Hạng hai cũng tốt mà, hơn bao nhiêu đứa.”

Kisaki cắn răng, “Hạng hai thì có ích gì? Khi nãy không phải chị cũng bảo tôi là kẻ thua cuộc sao?”

“…” A di đà phật, bổn cung sao có thể nói những lời tạo nghiệp như vậy chứ…

Chidori cúi đầu, bắt đầu lấy ống hút hất đá trong ly vào miệng, vừa nhai răng rắc vừa hỏi, “Kisaki thích hạng nhất đến vậy luôn à? Nói cho mà biết, chấp nhất một thứ quá nhiều sẽ gây thiệt cho bản thân đấy.”

Giống như việc nếu giữ mãi chấp niệm với mì cay vị hải sản thì nó sẽ không bao giờ biết được mì vị bò mỹ vị như thế nào…

Kisaki cúi đầu, hai tay nắm chặt đặt trên đùi, vẻ mặt không cam tâm nói, “Nếu không đứng nhất, người tôi thích sẽ không để ý đến tôi nữa.”

Chậc, lại quay về chủ đề thích với yêu à? Rắc rối ghê…

“Thế là chỉ lúc chú mày đứng nhất, cô bé đó mới thích mày à?” Chidori nhạt giọng, nhún vai, “Thế thì đâu phải thích, cùng lắm là hâm mộ thôi.”

Kisaki nghiến răng, rõ ràng không chấp nhận sự thật, “Tachibana thích tôi! Một thiên tài như tôi tại sao cậu ấy lại không thích được chứ!?”

“Ôi trời, chú nói vậy là không hiểu con gái rồi, thời đại nào rồi mà còn nghĩ phái nữ sẽ phải lòng những người tài giỏi chứ~”

Chidori nhếch mép cười châm chọc, “Con gái ấy, thường có một chuẩn mực và mẫu người ưa thích riêng của họ, không ai là giống ai đâu. Người ta gọi đó là gu đấy, đồ lỗi thời~”

“Vậy thì tôi chỉ cần thay đổi bản thân theo sở thích của Tachibana là được. Rồi cậu ấy sẽ lại thích tôi thôi…”

Cái gì mà lụy tình dữ vậy bạn trẻ? Quả không hổ danh là trùm phản diện, không gì có thể lay chuyển được…

“Nói nè Kisaki, tại sao cứ phải nhất quyết là Tachibana đó vậy? Thế giới có hơn 7 tỷ người đấy, chú mày cũng còn nhỏ, không được người này thì chọn người khác. Chú mày có cố đến mấy cũng không thành công đâu.” Chidori thử thuyết phục.

Kisaki nhíu mày, “Sao chị biết sẽ không thành công?”

Nó chỉ nhún vai đáp, “Thì bởi con gái là vậy, nếu đã không hợp thì có ép buộc cũng vậy thôi, rất khó để suy chuyển họ. Nếu còn cố có khi sẽ bị phản tác dụng ngay đấy.”

“Vì thế nên không cần phải thay đổi bản thân đâu. Cứ là chính mình rồi một ngày đó chú mày sẽ tìm thấy một người phù hợp với mình hơn thôi!”

“Một người phù hợp hơn?”

“Phải! Giống như xúc xích và mì tôm ấy, dù có được bán khác quầy thì kết cục cuối cùng vẫn sẽ nằm trong bụng của chị đây thôi! Ha ha ha!”

Kisaki: “…”

—Nói nhăng nói cuội là giỏi…

. . .

Góc tác giả:

Ai bảo bé thiểu năng không biết yêu?

Con bé có tình yêu mãnh liệt với mì ăn liền với yaourt đá trân châu đến thế còn đòi hỏi gì nữa :))

[text_hash] => 43452205
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.