[Tokyo Revengers] [Hoàn] Khi Não Tàn Cứu Vớt Thế Giới – Chương 115_Lời hứa yaourt đá – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Tokyo Revengers] [Hoàn] Khi Não Tàn Cứu Vớt Thế Giới - Chương 115_Lời hứa yaourt đá

Array
(
[text] =>

Tổng kết lại tình hình hiện tại thì Chidori chính thức bị vứt đi rồi. Mấy ông Thần cứ bận đấu khẩu nhau, Hệ Thống thì biến mất, bây giờ nó chẳng còn cách nào khác ngoài việc tự thân vận động cả. Nhưng vấn đề ở đây là Chidori chẳng biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì cả, bình thường sẽ có Hệ Thống spoil vài thứ, giờ thì nó hoàn toàn mù mịt về mấy chuyện sắp xảy ra rồi. Chết tiệt, ai mướn mấy người thả sét xuống đúng lúc truyện còn đang ra dang dở làm chi, nó còn chưa biết được kết cục sẽ ra sao, làm quái nào mà đưa ra kế hoạch đối phó được chứ!

Chidori bực bội vò đầu bứt tai, mặt dữ tợn gần như muốn phát điên lên rồi, trên người oán khí dày đặc chẳng ai dám đến gần. Bạn cùng lớp nhìn nó mà còn thấy rén dùm, được mấy hôm mới thấy nó im lặng, còn tưởng sẽ được yên ổn ai ngờ lại bị tâm trạng đáng sợ của nó doạ cho một phen. Làm ơn hãy trả lại Chidori của ngày xưa đi, dù tưng tưng nhảy nhót ồn ào nhưng ít ra không có phóng sát khí doạ người như thế này!

“Xạch!”

Như đáp lại lời nguyện vọng của mọi người, cửa lớp đột nhiên kéo mở, xuất hiện là hai thiếu niên tóc vàng hoe, một thấp một cao đứng ngay chỗ cửa ra vào vẫy tay với nó.

“Chichin, rảnh không!? Đi chơi với tụi tao đi!”

Chidori quay qua, mặt hầm hầm, kéo khẩu trang xuống, nhe răng gầm gừ: “Không rảnh!”

Mikey không để tâm để biểu tình dữ dằn của nó, nhảy chân sáo bước vào kéo tay nó, cười cười: “Thôi mà, Chichin, tao có mua yaourt đá cho mày này.”

Chidori phồng má, vùng vẫy: “Không thích, bổn cung bây giờ đang bận nghĩ chuyện đại sự rồi, đừng có làm phiền!”

“Bận?” Mikey nghiêng đầu, áp sát mặt nó: “Thật sự không muốn đi à?”

Chidori nhắm mắt quay đi, quả quyết: “Ừ! Không đi đâu!”

“Dùng cho tao đã mua yaourt đá cho mày, cũng không muốn luôn à?”

“…Ừ!”

“Là size XL nhiều trân châu mày ưa thích đó.”

“…”

“Tận 2 ly.”

. . . “Tao đi!”

Chidori đứng bật dậy, nắm tay cậu bạn, mặt tuy nhìn không vui lắm nhưng oán khí xung quanh đã thay thế bằng mấy bông hoa tươi sáng muốn chọc mù mắt người ta, ngoan ngoãn để Mikey dắt đi.

“Kenchin! Tao bắt được Chichin rồi này!”

Draken: “Biết rồi, thấy rồi, tao không có đui…”

Mọi người: Dễ vậy thôi sao!!?

. . .

“Vậy ra tin đồn mày bị South Vô Song nhắm tới là đúng rồi nhỉ…” Mikey chống cằm, mặt suy tư nhìn cô bạn đang ngồi nhâm nhi ly yaourt đá cỡ lớn bên cạnh mày, ánh mắt rơi vào trầm tư, “Cần tao giúp không Chichin?”

Chidori hai má căng phồng vì trân châu, lắc đầu, “Không cần, chỉ là chuyện muỗi thôi. Nếu tên khủng long đó có đến nữa thì chỉ việc báo cảnh sát thôi. Mày biết nhà tao mà!”

Draken thấy nó bật ngón cái tự tin nói cũng chẳng cười nổi bởi hắn thực sự ý thức được tầm quan trọng của chuyện này. Việc Touman giải tán đem lại rất nhiều hệ luỵ, trong cái thời kỳ bất lương loạn lạc không có người đứng đầu này bọn hắn, những kẻ đã từng rất có tiếng tăm không thể thoát được việc bị nhắm tới. Nhưng Chidori lại khác, nó dù mạnh thế nào vẫn là con gái, nếu bị một tên tàn bạo như South Vô Song nhắm tới quả thật nguy hiểm không kể nổi. Huống hồ chi những bang như Lục Ba La Đơn Đại hay Phạm không đơn giản là băng đảng đua xe bình thường nữa, cách bọn họ hoạt động gần với yakuza hơn nữa. Một khi đã bị lôi kéo vào con đường đó thì rất khó để để thoát ra.

Trông thấy vẻ mặt nghiêm trọng của hai cậu bạn, Chidori không khỏi bật cười, xua tay, khàn khàn giọng nói: “Thôi nào mấy đứa này, chuyện không nghiêm trọng như tụi mày nghĩ đâu. Tao đã có kế sách cho riêng mình rồi, tất cả sẽ kết thúc nhanh thôi!”

Draken híp mắt, “Kế sách? Vậy thử nói ra cho bọn tao thử xem.”

Chidori khựng lại, đảo mắt nhìn đi chỗ khác, mồ hôi rỉ ra, cắn đầu ống hút nhỏ giọng: “Hoi không được đâu. Kế sách mà nói ra là không còn linh nghiệm nữa đó…”

Trên trán tán thẳng cái dấu ngã ba, Draken nghiến răng xông tới nhéo lấy má Chidori kéo căng ra, giận dữ quát: “Kế với chả sách cái quỷ!! Mày vẫn chưa nghĩ ra cái gì hết phải không!? Đừng mong sẽ qua mặt tụi tao bằng cái lý do trẻ con đó!!”

“Au au au-!! Đau đó cái thằng này!! Coi chừng tao phun trân châu vào mặt mày bây giờ!!”

“Giỏi phun xem! Tao đấm cho dòng họ nhận không ra luôn!”

Mikey ngồi xem hai đứa bạn mình đang giằng co, mặt trầm ngâm suy nghĩ, giống như là đã có tính toán riêng cho mình, im lặng đến mức khiến cho Chidori phải ngờ ngợ. Thả bím tóc của Draken ra, nó ngồi thẳng dậy, nhích mông đến sát bên cạnh Mikey, ngón tay đụng vào má hắn, nghiêng đầu híp mắt hỏi:

“Lại đang suy nghĩ gì đó ngu ngốc rồi phải không Mikey?”

Mikey với cái má đang bị đâm chọt ngẩng đầu, nghiêm túc đáp: “Ờ, tao đang định tìm thằng South đ-“

“Bốp!”

Mikey còn chưa nói xong thì đã bị Chidori thẳng tay cốc đầu một cái rõ đau, chỉ biết ôm bánh bao đỏ chót mà trợn mắt nhìn nó, “Tự nhiên đánh tao?”

Chidori nhíu mày, chỉ tay thẳng vào hắn, “Nhìn mặt mày là tao hiểu rồi! Định đánh lẻ rồi xử lý mọi chuyện một mình chứ gì! Tuyệt đối không được! Tao không cho phép đâu!”

“Nhưng mà Chichin, mày đang gặp nguy hiểm mà! Tao không thể-“

Chidori dùng tay chặn lấy miệng Mikey, đôi mắt ánh lên vẻ kiên quyết , “Không được là không được Mikey! Chẳng phải chúng ta đã hứa với Takemichi là sẽ bảo vệ tương lai sao? Đừng khiến mọi chuyện trở nên rắc rối hơn nữa, rõ chưa?”

Bởi vì Mikey là một nhân vật quan trọng trong thế giới này, gần như mọi thứ đều xoay quanh và có sự liên kết với hắn, cho nên dù chỉ là một quyết định nhỏ của hắn thôi cũng có thể tạo ra một sự thay đổi lớn trong tương lai. Để có thể giữ được sự ổn định cho đến hiện tại của Takemichi, việc chú ý đến mọi hành động và quyết định của Mikey là điều tất yếu.

“Thế còn mày thì sao Chichin?” 

Mikey gỡ lấy bàn tay trên miệng ra, đôi mắt đen như mực phản chiếu lấy khuôn mặt ngơ ngác của thiếu nữ đối diện, sâu dưới đáy mắt chính là sát khí nghi ngút đang chờ đợi thời cơ mà thoát ra ngoài. Quả thật hắn đang rất thoả mãn với cuộc sống đời thường với gia đình và bạn bè này, nhưng Mikey cũng chẳng tiếc phá huỷ những ngày tháng này để bảo vệ những người quan trọng của mình đâu. Nếu như có chuyện gì xảy ra với Chidori, đó chính là dấu hiệu của chiến tranh, và hắn nhất định sẽ không nương tay. Bằng chất giọng trầm thấp của mình, Mikey siết chặt lấy những ngón tay của Chidori, nhìn thẳng mắt nó, nghiêm túc nói:

“Tao mặc kệ tương lai sẽ tốt đẹp như thế nào, nếu trong tương lai ấy không có mày thì đối với tao đó cũng chỉ là một tương lai tệ hại thôi.”

Nghe Mikey nói, Chidori cũng chẳng biết phải trả lời thế nào, chỉ có thể khó xử xoa gáy,  khoé mắt tự nhiên cũng có chút cay cay rồi — Mịa nó sân trường hôm nay sao nhiều bụi quá, xót hết cả mắt rồi!

Chidori thở dài, gục đầu suy nghĩ một chút mới ngẩng đầu, giơ ngón út ra, bộ dạng thoả hiệp cất cao giọng: “Vậy thì hứa đi! Tao hứa với mày nhất định sẽ cẩn thận hết mức có thể, sẽ không liều mạng làm chuyện gì, tuyệt đối 10 tỷ ly yaourt đá sẽ không bị thương, dù là nhỏ nhất!”

Mikey ngoắc lấy ngón út nó, gật đầu: “Tao cũng hứa tuyệt đối 10 tỷ ly yaourt đá là không tự ý hành động mà chưa qua trao đổi với Chichin.”

Chidori mỉm cười thoả mãn, nhưng chưa được ba giây lại sực nhớ ra chuyện gì, trừng mắt dữ tợn quay mặt qua tên hươu cao cổ tóc bím đang đứng đếm lá cây bên cạnh, quát: “Cả mày nữa Giraken! Mày cũng phải hứa với tao là sẽ không làm gì nguy hiểm hết!”

“Gì? Tao cũng phải hứa nữa hả?” Draken quay qua, thấy cái mặt quả quyết của Chidori cũng hết cách chịu thua, bước tới hờ hững đưa ngón út ra, “Rồi tao hứa là sẽ không tự ý làm gì trái ý của mày, sẵn tiện luôn là sẽ cố hết sức sẽ ngăn tên ngốc Mikey này lại nếu nó muốn gây chuyện.”

Mikey: “…”

Chidori gật đầu, tay phải là Mikey, tay trái là Draken, nhẹ giọng hát, “Móc nghoéo móc nghoéo, ai thất hứa sẽ phải đền 10 tỷ ly yaourt đá~”

“Ặc, hứa gì mà ác kinh vậy! Muốn làm người ta sạt nghiệp luôn hay gì con này!” Draken đổ hắc tuyến phàn nàn.

Mikey thở dài, chỉ biết cười trừ: “Như thế này mới là phong cách của Chichin chứ, còn đỡ hơn là phải nuốt trăm cây kim…”

Chidori khoanh hai tay trước ngực, nghiêm túc gật gù: “Phải đó, nuốt trăm cây kim thì nguy hiểm lắm, thủng dạ dày mắc công may lại. Hứa như này an toàn hơn.”

“…” An toàn cho dạ dày nhưng có thể làm thủng ví tiền tụi tao đấy con này…

. . .

Góc tác giả:

Mỗi ngày một chương, chậm nhưng chắc, cho mọi người có cảm giác hóng truyện =Đ

[text_hash] => bc268651
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.