[Tokyo Revengers] Bất Lương Ư? Nghề Chị! – Chương 37: Happy new year!! – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Tokyo Revengers] Bất Lương Ư? Nghề Chị! - Chương 37: Happy new year!!

Array
(
[text] =>

Kéo Rino vào một nụ hôn

Nó cố đẩy Izana ra nhưng lại không thể làm được, nhưng ngay lúc này, Draken và Kakucho bước vào và thấy cảnh tượng ấy

Cậu nhanh chóng chạy tới đẩy Izana ra và che chắn cho con nhỏ kia

“Mày đang làm cái trò gì vậy Izana?” Draken gằn giọng

“…” Izana từ từ quay lên mà ngơ ngác nhìn nó, giống như cái sự việc lúc nãy là do anh vô thức làm ra

Mặt anh đen lại, đôi mắt màu tím kia cũng như không thể tin điều mình vừa làm

“R… Rino…” Anh lấp bấp, nhìn kĩ lại khuôn mặt đỏ bừng của nó, trên hàng mi màu trắng kia cũng ánh lên vài giọt nước mắt

Nó cúi gằm mặt xuống, ngay lập tức bỏ lại mọi thứ mà chạy thật nhanh ra khỏi nhà thờ
________________________

Rino ngồi trên một hàng ghế, miệng nhấm nháp lon cà phê đen không đường trong tay, đôi mắt màu đỏ kia cũng như bị phủ bởi một lớp sương mù dày

Sau cái nụ hôn đó thì nó chẳng thể nhìn vào mắt Izana nữa

Nó biết rằng anh làm vậy là trong vô thức, nó chắc chắc cũng sẽ tha thứ cho anh…

Nhưng cái đó là nụ hôn đầu của nó, một đứa chưa bao giờ yêu đương như nó đột nhiên bị hôn tất nhiên là phải shock rồi

Nó đứng dậy rồi tiến lại máy bàn hàng tự động, lấy hơi thật sâu mà húc đầu vào

Nhưng đầu nó không đau, đều là nhờ và bàn tay đưa ra chặn giữa đầu nó và máy

“Kisaki… Cậu tới đây làm gì?” Nó hơi nghiêng đầu

“Đang học thì khát tìm nước uống,  thấy chị làm trò khùng trước máy nên lại xem” Cậu ta chỉ vào bàn tay bị đập đến đỏ của mình

“Cậu uống gì đi, tôi khao” Nó lấy túi mình ra “Học nhiều quá lú đấy”

“…” Kisaki mở to mắt nhìn người đối diện “…Chị là Haku sao?”

Rino đang tìm nước uống cũng khựng lại mà đánh rơi chiếc bóp trên tay mình

“N-nhóc nói gì vậy chứ! Tôi thì làm sao có thể là cô ấy được chứ!” Nó khua khua tay, lấp bấp nói

“Cách nói chuyện, cách đi đứng, cách lấy ví, ánh mắt và cả mùi nữa” Kisaki nhìn nó rồi kéo nó lại mà khịt khịt mũi “Tất cả đều giống hệt như Haku!”

“Aha…” Nó gượng cười “Kisaki! Nhóc muốn uống gì để chị bao nè!”

“Đừng có đánh trống lảng!” Kisaki bóp lấy cằm nó mà nâng về phía mình, cười gằn “Giờ thì hay rồi! Cả cái cách xưng hô cũng giống chị ta!”

“Kisaki…” Nó nhắm tịt mắt lại, mím chặt môi

Kisaki thấy hành động kia thì đưa ngón tay miết nhẹ lên đôi môi đang mím chặt kia: “Haku… Đúng là chị rồi”

Nói xong câu đó thì cậu kéo nó vào lòng mà ôm chặt, Rino bị bất ngờ mà nhất thời không kịp phản ứng

Kisaki vùi mặt vào hỏm cổ nó, hít lấy mùi hương mà cậu nhớ bao lâu nay

“Haiz…” Nó thở dài, hết Baji rồi lại đến Kisaki, sao họ lại nhận ra nhỉ? “Đừng gọi chị mày là Haku, chị nghe tên Rino đến quen rồi”

Vuốt vuốt lưng cậu, cái thằng bé hai năm trước từng lọt thỏm trong lòng nó lại cao lớn như vậy, trong lòng nó cũng vui chút chút

“Rino, kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra đi” Kisaki nắm lấy vai nó

Thế là cả hai ngồi nói chuyện, nói về cái cách mà Haku đã được sống thêm một mạng nữa

“Thấy sao? Nghe vô lí thật!” Nó cười tươi rói

“…Nhưng chị còn sống, vậy là được rồi” Cậu định sẽ dựa lên vai nó nhưng đầu bị một bàn tay chặn lại

Là tay của Hanma, kẻ đã nghe hết mọi thứ khi đang núp trong bụi lùm

“Kisaki, Hina đang ở một ngôi đền gần đây” Hanma khẽ khều khều cậu ta

Nó chợt nhớ tới cô gái trong lòng cậu ta liền thúc nhẹ vào lưng Kisaki: “Tỏ tình đi!”

“Chị điên hả?!” Thẹn quá hóa giận, Kisaki mặt đỏ bừng “Tôi chưa làm bất lương hàng đầ…”

“Sh…” Đặt ngón trỏ lên miệng cậu, nó cười thật tươi “Nhóc phải tỏ tình thôi, không thì Takemicchi sẽ cướp mất Hina đấy!”

Kisaki định phản bác nhưng lại không làm vậy, kéo tay Rino lên chiếc xe của mình mà chạy đến nơi Hina đang cùng Takemichi khóc lóc kia

“Yo!!” Nó vẫy vẫy tay, mỉm cười thật tươi nhìn đám người kia

Thấy Rino, mặt Izana lại vô thức nóng lên, điều này vô tình bị Mikey và Draken bắt gặp

“Oya~?” Draken chọc ghẹo “Thích Rino-chan rồi chứ gì?”

“Tao… Tao không có!!” Izana chối bay chối biến

“Ricchin cũng đẹp lắm à nha~ Anh đúng là có mắt nhìn” Mikey giở cái giọng đáng đánh ra mà chọc ghẹo thằng anh mình

“Thôi, đừng chọc tao nữa! Tao thừa biết tụi mày cũng thích nó!” Izana cọc lên mà nói

Draken cùng Mikey khựng lại, há hốc

“…Ủa?”

Phía bên kia, Kisaki đã thổ lộ lòng mình với Hina, dù cô không đồng ý nhưng vẫn mỉm cười nhẹ nhàng với Kisaki

Và vào ngày tuyết hôm ấy, Kisaki mới nhận ra được… Trái tim cậu đã không còn rộn ràng mỗi khi gặp Hina lúc nào chẳng hay

“Sao rồi? Thất tình à bạn?” Rini giở giọng chọc ghẹo

“Hình như tôi đã không còn thích Tachibana từ lâu rồi, thật là tốn calo suy nghĩ mà!” Kisaki nở một nụ cười thật sự

Không còn suy tính, không còn mưu mô

Tất cả chỉ còn lại vui vẻ và nhẹ nhõm

“Chị mày đã bảo mà, học nhiều quá là lú đấy!!” Nó khoác vai cậu trai kia, miệng cười vô tư mà không nhận ra được…

Khuôn mặt đang nóng dần của Kisaki…
___________________

Năm mới

Nó cùng Kisaki và Hanma đi tới đền để cầu nguyện

Thật sự nó không muốn đi đâu, nhuneg mà nhờ một thằng da màu ovaltine nào đó mà nó phải đi

Thấy ghéc

Nhìn thấy đám Nahoya, Rino vẫy vẫy tay nhìn mọi người ở Touman đang vui vẻ

Nhìn mọi người như vậy thì nó cũng nhanh chóng đi tới nơi viết Ema (miếng gỗ ghi ý nguyện)

Hí hoáy một lát thì mới xong, nó nhẹ nhàng cất tấm Ema vào nơi khó ai nhìn thấy nhất

Đúng lúc viết xong thì đám Takemichi cũng chạy ngang mà góp vui

Thế là miếng Ema của Takemichi được mọi người ném lên không tring

Tất cả cùng nhau la lớn

“Chúc mừng năm mới!!!”

______________

“Tôi ước tất cả sẽ được hạnh phúc bên nhau!!”

-Miếng Ema của Rino-

Thông bao luôn, bộ này sắp hoàn rồiiiii

Oh yeahh

[text_hash] => ca558faa
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.