[Tokyo Revengers] Bất Lương Ư? Nghề Chị! – Chương 32: Sốt – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Tokyo Revengers] Bất Lương Ư? Nghề Chị! - Chương 32: Sốt

Array
(
[text] =>

Cầu comment

Lưu ý, chương có chứa nhiều từ ngữ “độc đáo”, các khán giả là trẻ em xin đừng học theooo
______________

Mikey cùng mọi người đứng trước phòng cấp cứu của Draken

Khuôn mặt ai cũng lo lắng và Mikey cũng chẳng thể giấu nổi sự bất an

Đây là lần thứ hai cậu đứng trước phòng cấp cứu với tâm trạng như thế này rồi…

Mày sẽ không ích kỉ mà rời đi với Haku đúng không Ken-chin?

Đúng lúc này thì Rino đi vào, khuôn miệng nó hơi nhếch lên

“Nó sẽ không sao đâu” Nó nhẹ giọng an ủi “Tao tin nó sẽ không dễ bỏ cuộc như vậy”

Mọi người đứng đó sau khi nghe xong liền cảm thấy có một chút an ủi

Đến khi bác sĩ đi ra và báo rằng Draken đã ổn thì cả đám mới có thể thở phào nhẹ nhõm

Đám người Touman bên ngoài sau khi, nghe Pe và Mitsuya báo lại thì cũng loạn không kém

Izana thì chỉ thở dài rồi dựng xe kéo hai thằng kia vào bên trong

“Tụi mày có thấy Rino đâu không?” Cậu ta hỏi

“Rino sao? Cậu ấy vừa mới đứng đây mà nhỉ?” Hika quay lại nhìn “Cậu có cần tôi t-“

“Thôi khỏi tao tự tìm” Izana chẳng thèm ở lại nghe thêm mà trực tiếp lôi hai thằng kia theo

Đến một đoạn thì cậu ta thấy Rino đang lén lén lút lút làm gì đó

“Ê, mày làm trò khùng gì v-” Izana chưa kịp nói xong thì đã bị anh em Haitani bịt miệng lại

“Mày nhìn đi” Rin bình tỉnh chỉ tay về hướng có một con gà vàng đang khụy xuống mà khóc

Izana khi nhìn tới cũng khựng lại, đôi mắt màu tím hơi xụ xuống

…Có lẽ là cậu hiểu cảm giác đó…

Không lâu sau đó thì Touman có tổ chức một buổi họp bang, Rino, thì sau hôm tắm mưa cùng lũ Kiyomasa thì dính phải sốt

Haitanies muốn ở nhà trông nó nhưng nó đuổi thẳng, mồm còn cẩn thận nặn ra câu “Con mẹ mày cút!” kèm theo ngón tay giữa khiến hai thằng kia tổn thương (bọn nó bảo thế)

Rino thở dài nhìn cái nhiệt kế đang chớp chớp ở 29.5°

“Mới tắm mưa có chút mà sốt rồi… Át chùy!!!”

Nếu nó khỏe thì nó đã ẳng ẳng gâu gâu mấy cái cho đỡ lạnh rồi

Nó cũng chỉ biết gắng gượng để tự thay khăn thấm ướt trên trán mình, nhưng dù là vậy thì nhiệt độ cũng chẳng giảm bao nhiêu

Nó đánh một giấc đến sáng sớm hôm sau, khi mở mắt dậy thì đã thấy cơ thể mình nhẹ hơn hẳn

Vội ngồi dậy mà nhìn quanh, đôi mắt nó nhìn thấy một cái đầu vàng trong bếp

“Là ai vậy…” Nó khó khăn nói, khuôn mặt đỏ bừng

“Chị dậy rồi sao?” Mộ giọng nói nhẹ nhàng vang lên, một cậu trai tóc vàng mặc lên cái tạp dề màu hồng trong bếp

Rino hơi nheo mắt, cố nhớ lại bản thân mình đã từng gặp cậu trai kia chưa

“Nè, đừng nói là chị quên tôi rồi nhé?” Cậu ta hơi nhíu mày, má phồng lên

“Quên rồi” Rino thẳng thừng nói

“Tôi là Chifuyu, Matsuno Chifuyu đây nè!” Cậu ta hơi mím môi mà đặt tô cháo xuống bàn

“À! Chì-kun!” Rino dường như nhớ ra gì đó mà nhớ tới cậu nhóc hay chạy theo Baji “Rồi… Sao nhóc lại vào đây?” Nó hơi mơ màng nhìn cậu rồi lại mỉm cười nhẹ

Chifuyu cũng không muốn sửa lại cách gọi của nó, chỉ nhẹ nhàng kiểm tra nhiệt độ trên nhiệt kế

“Hừm, chị hạ sốt rồi” Chifuyu phì cười

“Thật sao?” Rino đang hì hục múc cháo cũng quay lên nhìn cậu trai kia

“À, quên nói nữa” Chifuyu đột nhiên quay qua rồi gõ nhẹ lên đầu nó “Dạo này có nhiều biến thái lắm, nhớ khóa cửa vào chứ đừng như hôm nay”

“Nhớ rồi, hơn nữa… Nhóc tới đây với bộ dạng khó coi đó là muốn gì ở chị đây?” Rino ăn xong thì đặt bát cháo xuống bàn, đưa lưỡi liếm môi mình một cái

“…Baji-san tuyên bố rời Touman rồi…” Cậu ta cười khổ

“Cái gì?!!!” Rino gần như hét lên khi nghe lời đó

“Anh ấy bảo sẽ tham gia Vallhala vào đúng ngày bổ nhiệm đội trưởng phiên đội 3 mới luôn…” Cậu ta gãi gãi đầu

“Hôm qua chị không tham gia họp, nhóc từ từ kể chị nghe được không?” Rino nắm lấy vai Chifuyu

Cái tình cảnh này… Có chút quen

Lẽ nào là có trong nguyên tác phim?

Cho xin đi, 5 năm rồi chứ có ít đâu, nó không nhớ là chuyện thường

Nó chăm chú ngồi nghe Chifuyu kể lại mọi việc, nó hơi nhíu mày mà cầm chắc ly trà chanh ấm trong tay

“Vậy là cậu ta rời đi thật đấy à?” Rino đỡ trán, thở dài một hơi

“Ừm, nhưng mà tôi tin rằng Baji-san sẽ không làm chuyện như vậy đâu!” Chifuyu có chút tự hào mà nói

“Vậy nhóc tìm tới nhà cậu ta để hỏi chưa?” Rino hơi buồn cười nhìn cái vẻ tự tin kia

Nghe xong câu đó thì mặt Chifuyu xụ xuống: “Rồi, nhưng mà mẹ anh ấy bảo anh ấy đã bỏ đi được vài ngày rồi” Chifuyu chán nãn nói “Nên tôi mới tìm chị”

“Tại sao nhóc lại tìm chị thế?” Rino hơi khó hiểu nhìn cậu trai kia

“Vì Baji-san rất tôn trọng chị, anh ấy rất hay nhắc tới chị khi đi học về” Cậu ta nhẹ cười

“Cậu ta quý chị sao? Chị thậm chí vẫn còn chưa có một cuộc nói chuyện đàng hoàng với cậu ta nữa cơ mà? ” Rino uống cạn ly nước chanh rồi nói

“Anh ấy bảo chị… Có gì đó rất quen thuộc”

“Khuôn mặt sao?” Rino nghiêng đầu

“Không, có một thứ khác, một thứ gì đó mà chính anh ấy cũng không rõ.. ” Chifuyu tiếp tục “Tôi cũng không rõ nữa, chỉ là tôi cảm thấy anh ấy rất quý chị” Cậu ta phẩy tay

“Linh cảm phụ nữ sao?” Rino trêu chọc

“Tôi là trai thẳng đó nha!” Cậu ta nghe vậy thì cư xử như mèo xù lông

“Nghi ngờ ghê~” Nó thì thầm vào tai khiến Chifuyu giật mình ôm gối lùi ra sau “Chị mới thổi vào tai mà nhóc làm gì ghê thế?”

“Chị im đê!” Ném cái gối vào mặt Rino, Chifuyu hơi khựng lại rồi cầm chiếc điện thoại của mình lên “Tôi ra ngoài một chút!”

Giọng nói có phần khẩn trương khiến Rino hơi có chút hoang mang
_________

*Ting tong

Tiếng chuông cửa vang lên khiến Rino choàng tỉnh, nó hơi mơ màng đi ra mở cửa do cơn sốt vẫn còn chưa dứt

Khi nó mở cửa thì một bóng người đã ngã đè lên người nó, là Chifuyu trong tình trạng bị đánh đến thừa sống thiếu chết

“Rino… “

Cậu ta chỉ kịp nói đến đó thì mắt nhắm hẳn do cơn đau truyền tới từ cơ thể…

[text_hash] => 4b68326b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.