Array
(
[text] =>
Haku vui vẻ cắn miếng táo Kakucho gọt cho mình, tối qua Izana đã náo loạn một trận nên sáng nay cậy ta kiệt sức rồi
“Kaku nè… ” Haku nhìn qua cậu bạn mặt sẹo kia
“Có việc gì vậy? ” Kakucho tạm dừng công việc gọt táo lại mà đưa mắt nhìn đứa con gái trên giường bệnh
“Hm… Chỉ là… ” Haku khó nói gãi đầu “Cậu biết Shinichiro-san mà đúng chứ?” Haku lia mắt nhìn cửa sổ
“À… Biết chứ! ” Kakucho hơi khựng lại nhưng đã hoàn hồn ngay sau đó “Là anh trai của Izana đúng không?” Kakucho hỏi, nhớ tới người anh hay tới cô nhi viện để chở Izana đi chơi
“…” Haku mím môi, mặc dù trong nguyên tác thì Hikaru sẽ cứu sống tất cả nhưng cũng không thể phủ nhận việc Izana đã rất đau khổ “Mày biết việc anh ấy không phải là ruột thịt với cậu ấy… Đúng chứ?” Nó hỏi, điều này khiến Kakucho bên cạnh trố mắt nhìn nó
Cậu cũng không biết nói gì về việc ấy, tay cậu đan lại vào nhau “Điều đó là sự thật sao Haku?” Kakucho thở dài, đưa tay lên đỡ trán
Haku lặng lẽ gật đầu: “Tao không muốn nói nhưng nó là sự thật”
Nó nhìn Kakucho, cả hai thầm thừa nhận việc không nên để Izana biết điều này…
Nhưng, Izana đứng ngoài cửa ngay từ đầu đã sớm nghe được mọi chuyện
Cậu ta cắn môi đến bật cả máu, đôi mắt tím thạch anh nhíu lại
Cậu ta chạy thật nhanh ra ngoài cửa bệnh viện mà mất hút
<><><><><><><><>
Đám Mikey ngồi một đống trong phòng bệnh nhìn Haku như động vật quý hiếm
“Hak-chin mạnh vậy mà ăn gậy cũng vào bệnh viện sao? ” Mikey hỏi một câu ngốc nghếch rồi nhìn Haku
“Ai ăn gậy mà không vào bệnh viện cái thằng khùng” Haku buộc miệng chửi, miệng gặm miếng táo mà Mitsuya đang gọt
“Đúng rồi đó, Haku cũng là con người chứ có phải quái vật như mày đâu” Draken ngao ngán nhìn thằng chibi
“Haku, mày ăn Peyoung không? ” Baji, người mà nó quen vào lần Mikey tới báo nhà Haku
“Ăn!” Haku nghe tới đồ ăn thì mắt liền sáng lên, nó há miệng kêu a một tiếng khiến cả đám kia hóa đá
Draken che miệng quay mặt đi nơi khác, Mitsuya thì cúi gằm mặt, Pachin không quan tâm ngồi ăn ở một góc, Kazutora khẽ đỏ mặt nhìn nó…
Và thằng Baji gắp một đũa mì đút nó
Cả căn phòng nháo lên, ngoại trừ Pachin ngồi ăn một góc và hai tên bảo mẫu thì cả đám đều muốn đút cho Haku ăn đũa tiếp theo
Và con Haku, đứa gây nên cái sự náo loạn này thì ngồi ăn miếng Usagi Ringo hai tên bảo mẩu gọt, Haku nhìn khung cảnh vui vẻ trước mắt mà hơi nheo mắt lại
Tại sao… Nó lại linh cảm có chuyện không tốt
<><><><><><><><><>
__Pov Shinichiro__
Tôi chạy dưới cơn mưa, miệng liên tục gọi lên cái tên ấy
“Izana! Em đâu rồi! ” Tôi gọi lớn, cố tìm kiếm bóng hình thằng bé trong cơn mưa trắng cả bầu trời
Dưới cơn mưa, giọng tôi bắt đầu khàn lại
Nhưng rồi điện thoại trong túi áo vang lên từng hồi chuông kéo dài, tôi thò tay kéo nó ra và nhìn thấy cái tên sáng lên trên màn hình cuộc gọi
“Haku”
<><><><><><><><><><>
_Pov Haku_
Tôi liên tục gọi cho số máy của Shinichiro, nhìn ra khung trời độc một màu xám xịt trước mắt, trong lòng tôi không khỏi có một tia lo lắng
Chợt, giọng Shin vang lên ở đầu dây bên kia khiến Haku ngay lập tức nói lớn: “Shin! Anh đang ở đâu vậy hả!”
Bên kia chỉ có tiếng thở dốc của Shin, anh liên tục gọi lên cái tên Izana
“Shin!! Izana có chuyện gì sao! ” Tôi đập bàn đứng dậy, căn phòng bệnh tối đen khiến tôi ngày một lo lắng hơn
[Haku… Izana… Em mau tìm Izana]
Giọng nói anh gấp rút khiến tôi có chút sợ hãi
“Izana… Cậu ta đã đi đâu sao?” Tôi hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh
[Izana biến mất rồi… Anh đã tìm nó được ba tiếng nhưng vẫn chưa thấy nó đâu…]
Anh thở dốc, nghe được điều đó khiến sợi dây lý trí của tôi đứt phăn
Rút mạnh những sợi dây truyền nước khiến máu cũng theo đó mà chảy ra, tôi mở cửa sổ ra rồi nhảy ra ngoài
Tôi tìm khắp mọi nơi có thể, dù cổ họng bắt đầu trở nên đau rát nhưng tôi vẫn cứ hét lớn cái tên của cậu ta
Rồi tôi vô tình nhìn thấy cái đầu trắng quen thuộc ngồi co ro ở một bãi đất trống, cậu ta chỉ ngồi đó mà thút thít
“Izana! Mày đã đi đâu! Sao mày khôn-” Tôi chưa kịp nói xong thì nó đã nhìn lên bằng đôi mắt vô hồn
Mím môi lại, tôi từ từ tiến tới mà đứng trước mặt nó: “Mày… Nghe chuyện tao nói khi sáng rồi?”
Nó khẽ gật đầu, chỉ im lặng mà chẳng nói một câu với tôi
“Izana… Không sao đâu, mày vẫn còn tao mà” Tôi nói nhẹ nhàng kéo nó đứng dậy
“Mày im đi!!” Nó túm lấy cổ áo tôi mà kéo lại gần “Cái đứa như mày làm sao mà hiểu được!! Mày là đứa có mọi thứ thì làm sao hiểu được cảm giác bị bỏ rơi chứ!!” Nó quát lớn, đôi mắt tím thạch anh đã ngấn nước từ lúc nào
Mắt tôi mở lớn, chẳng hiểu sao khi nghe được câu nói ấy phát ra từ miệng nó, trong lòng tôi lại dâng trào lên thứ cảm giác trộn lẫn giữa uất ức và tức giận
Hóa ra… Đây là cảm xúc của “Haku”
Lớp sương mù bao bọc ký ức dần tan đi khiến tôi phải mím môi ngăn tiếng nấc nghẹn của mình
Phải… Tôi là người có “Tất Cả”, sinh ra ở một khu phố đèn đỏ may mắn được cô nhi viện nhặt về với tình trạng một bên mắt bị tổn thương… Đó hẳn là thứ được gọi là “Tất Cả” trong câu nói của cậu ta…
Không phải là “Haku” không biết việc mình cùng Haru không có cùng huyết thống… Mà là do nó đã chối bỏ cái sự thật hiển nhiên ấy…
Tôi nắm chặt tay lại mà giương mắt nhìn Izana: “Ừ! Tất cả mà mày nói chính là một gia đình không cùng huyết thống!! ” Tôi quát lớn, nắm chặt lấy hai tay nó mà đè xuống đất “Mày thì hay rồi! Mày thì giỏi rồi! Làm ơn đừng có bày ra bộ mặt cứ như bản thân là người bất hạnh duy nhất trên thế giới này!!”
Tôi vung tay đấm từng cú vào mặt nó, nước mắt cứ tuôn ra sau từng đòn đánh ấy: “Tao sinh ra ở một khu nhà thổ mà thậm chí còn đéo biết mặt cha mẹ mình! Ngày ngày phải đau đớn do cơn đói giằng xé bản thân! Tao phải sống những ngày đầu đời đéo khác gì một con chó!! Mày thì giỏi rồi!!” Tôi đấm một cú cuối cùng xuống mặt đất bên cạnh mặt nó, rồi tôi mím môi lại mà bất ra một câu chửi thề
Nó nhìn tôi như chưa thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra, khuôn mặt bầm dập do bị những cú đấm của tôi nhắm vào, mũi cũng đã chảy máu
Nó khóc nấc lên, nước mắt hòa với nước mưa mà từ từ chảy xuống nơi khóe mắt khiến nó trông yếu đuối vô cùng
Tôi lần đầu nhìn thấy khung cảnh ấy cũng đã rất bối rối, tôi kéo nó dậy và để nó ngồi cạnh mình
Kết cục là tôi và nó ngồi dưới cơn mưa hôm ấy, tôi dỗ dành nó mặc cho nước mắt cũng đã thấm đẫm khuôn mặt mình
Nó vùi mặt vào áo tôi mà khóc nấc lên trong tuyệt vọng: “Tao đã tưởng bản thân đã có một gia đình… Vậy mà… Tất cả đều là sự thương hại của anh ta!” Nó nói, từng câu chữ cứ như bị nghẹn lại trong cổ họng, nước mưa vẫn cứ rơi xuống không ngớt
“…” Nhìn nó như vậy cũng khiến tôi ít nhiều cảm thấy tội lỗi “Izana…” Tôi hạ giọng, an ủi nó bằng âm điệu nhẹ nhàng nhất có thể “Gia đình đâu nhất thiết phải là cùng huyết thống” Tôi ôm nó vào lòng rồi dịu dàng vuốt lưng nó
“Nếu… Nếu không cùng huyết thống thì sao có thể là một gia đình chứ?!” nó hỏi, giọng nói chứa đầy sự trách móc
“Có thể đấy Izana… ” Tôi mỉm cười, kéo cậu ta ra để cậu ta có thể nhìn thấy nụ cười đó “Tôi và chị Haru chính là ví dụ đấy” Tôi nói nhỏ, thay đổi cách xưng hô “Dù tôi có không cùng huyết thống với chị ấy đi chăng nữa thì chị ấy vẫn dịu dàng với tôi” Tôi lấy cả hai tay áp lên hai bên má của Izana
“…” Nó cũng nhìn tôi bằng đôi mắt đã sưng lên do khóc quá nhiều “Vậy… Gia đình là gì?”
“Suỵt” Tôi đưa tay chặn miệng cậu ta lại “Nghe cho rõ này Izana, gia đình là nơi mọi người chấp nhận nhau và xem nhau là chỗ dựa tinh thần vững chắc…” Tôi nói, đôi mắt hai màu như sáng lên mà nhìn cậu ta “…Hoặc chỉ đơn giản là họ yêu quý đối phương đến độ chẳng còn quan tâm tới thứ gọi là huyết thống!”
“Izana, huyết thống chỉ là sợi xích trói buộc cậu với hai từ cô đơn thôi, tại sao cậu lại không thử phá vỡ sợi xích vô hình ấy mà mở lòng với những người yêu thương cậu chứ…” Tôi nhẹ nhàng giải thích
Dù một bên mắt hơi mờ hơn so với người bình thường nhưng dù sao thì tôi vẫn có thể dùng đôi mắt mình thu gọn lại khung cảnh ngày hôm đó
Đôi mắt tím thạch anh trầm đục mọi khi lại sáng lên một màu rực rỡ, những giọt nước mưa hôm ấy như ngừng rơi trong giây phút
Một cảm xúc mang lại luồn khí mới cho cuộc đời cậu đã dâng lên trong trái tim trống rỗng ấy
Cậu ta đỏ mặt rồi cúi gằm mặt xuống, miệng lầm bầm một câu chữ mà tôi không thể nào nghe được
<>––<>––<>––<>––<>––<>––<>––<>
“Kimi no… Aishiteru“
[text_hash] => 6f7ece71
)