To you | wonki – Chương 33: Ảo thuật gia – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

To you | wonki - Chương 33: Ảo thuật gia

Array
(
[text] =>

___Thứ sáu, 8/10/2032___

Do hôm nay Riki không có tiết vào buổi chiều nên sau khi đã thảo luận với nhau, bốn người họ quyết định chia làm hai nhóm: Sunghoon và Riki sẽ xuống Busan để gặp người bảo vệ năm xưa, còn Sunoo và Jungwon sau khi tan học sẽ đến khu bên cạnh để gặp Kang Taehyun.

Khi Sunghoon đến đón, anh thấy Riki bước ra khỏi cổng nhưng vẫn nheo mắt cầm điện thoại quay xung quanh. Lúc vào xe, Sunghoon thắc mắc hỏi:

“Định làm vlogger ha gì mà quay suốt thế kia?”

Riki trả lời nhưng mắt vẫn dán vào màn hình và đưa điện thoại xung quanh xe:

“Em chỉ đang tìm xem anh Jaeyoon có ở gần đây không thôi…”

Sunghoon nghe đến đấy liền lạnh sống lưng, đưa tay chộp lấy điện thoại của Riki rồi bấm tắt:

“Nhóc điên rồi à! Nhỡ quay được thì sao?”

“Thì có sao đâu!?” Riki cau mày, lấy lại điện thoại.

“Cậu ấy… là ma đấy! Nhóc không sợ sao?”

“Người thì có người tốt người xấu, ma cũng vậy thôi. Đâu phải cứ là ma thì đều xấu xa hết cả đâu. Hơn nữa anh ấy còn cứu chúng ta nhiều lần như thế, có gì phải sợ chứ…”

“À… ý nhóc là đoạn “Lúc mọi thứ sắp sụp đổ, khi cái chết gần kề, hay ngay cả khi sai số trong tính toán xảy ra, chính cậu ấy là người đã giúp các con…” ấy hả? Sai số trong tính toán thì có thể là lúc Sunoo và Jungwon gặp thầy Choi, vậy còn hai cái kia là gì?”

“”Lúc mọi thứ sụp đổ” có nghĩa là lúc những thanh sắt rơi xuống hôm em đi ngang công trường. Anh có nhớ anh Jungwon nói rằng lúc ấy bỗng dưng tiếng thông báo từ đồng hồ đeo tay của em reo lên nên hai người họ mới biết là em bỏ quên đồng hồ không? Nhưng sau đó em có kiểm tra lại thì thấy mình không hề đặt bất kỳ thông báo nào cả…”

“Thế còn câu “khi cái chết gần kề” chẳng lẽ là ám chỉ… vụ tai nạn của anh hôm đó!?”

“Chính xác là như vậy! Em đã nhờ anh Sunoo liên lạc với người phụ nữ hôm ấy để biết rõ hơn về tình hình lúc đó. Cô ấy nói rằng lúc đó nhờ tiếng còi xe mà cô ấy mới giật mình tỉnh dậy nên đã kịp thời bẻ lái đi, nhờ vậy mà cả hai không bị tông trực diện vào nhau…”

“Khoan đã… Hình như hôm đó do xe cô ấy đột ngột đâm vào nên anh chỉ lo bẻ lái mà đâu kịp bấm còi xe. Anh tưởng tiếng còi lúc đó là của cô ấy chứ?!”

“Vấn đề nằm ở đó! Cô ấy không bấm, anh không bấm, vậy tiếng còi ấy ở đâu ra…?”

Sunghoon bắt đầu xâu chuỗi lại các sự kiện, quả nhiên lời giải thích của Riki rất là hợp lý. Nhưng Sunghoon vẫn nhăn mặt:

“Nhưng mà anh mày cũng biết sợ ma chứ. Làm ơn dẹp cái điện thoại hộ đi!”

“Hơ hơ… Sao lúc chiến đấu với Decrow thấy anh dũng cảm lắm mà…” Riki cười nửa miệng.

“Vì Sunoo nên anh mới thế thôi… Nhóc lắm lời thật đấy! À mà nhóc Jungwon thế nào rồi, hôm qua vừa nhận được cái tập hồ sơ đó mà…”

“Anh ấy cứ cố tỏ ra bình tĩnh để em không lo lắng thôi, chứ ai gặp chuyện đó mà lại không ấm ức cơ chứ. Tối qua lúc ngủ mơ anh ấy cứ khóc thút thít mãi…”

“Nhóc ngủ lại nhà Jungwon luôn á? Chà… đúng là tuổi trẻ tài cao!”

“Bớt đen tối lại hộ cái! Em chỉ lo cho anh ấy nên mới ở lại một đêm thôi. Mà tại sao lúc nào em cũng phải đi điều tra với anh mà không phải là anh Jungwonie của em?”

“Nhóc tưởng anh muốn đi với mày lắm chắc? Vào học thay cho Sunoo đi rồi đi điều tra với Jungwon nhé! Có người yêu là quên anh em thế đấy!”

Sunghoon hắng giọng lấy lại nghiêm túc, rút trong túi ra một tập hồ sơ:

“Nhưng mà anh để nhóc đi như vậy là cũng có lí do. Chúng ta đang tìm người bảo vệ năm xưa đúng không, ông Yoo Dongchan ấy?”

“Đúng, vậy thì sao?”

“Nhóc cũng biết người này đấy!” Sunghoon đưa tập hồ sơ cho Riki.

“Hả?”

___

Tại sở cảnh sát, Soobin đang dán mắt vào màn hình máy tính

“Soobin à, cậu đi ăn trưa không?”

“Không ạ, khi nãy em đã mua sandwich rồi!”

“Aigo… Mấy cái đồ ăn nhanh đó hại sức khỏe lắm! Còn trẻ thì nên giữ sức khỏe đi, đợi đến khi già như tôi thì không còn kịp nữa đâu! Tí nữa tôi mua cơm lên cho mà ăn, cấm từ chối đấy nhé!”

“C-cảm ơn tiền bối nhiều ạ!”

Soobin vừa gặm miếng sandwich vừa tua đi tua lại đoạn video mà Sunghoon mới gửi.

“Công việc cảnh sát đã bận tối mắt tối mũi rồi, giờ lại còn nhận thêm cái deadline của thằng nhóc Sunghoon nữa.

Anh lật sơ qua đống tài liệu của Sunghoon, rồi chăm chú đọc phần nội dung giấy tờ của chiếc xe ô tô:

“Để xem nào… Đúng là chiếc xe ô tô này được mua từ công ty HMJ, hơn nữa chiếc xe này chỉ vừa mua được một tháng trước khi vụ tai nạn xảy ra…”

Soobin mở máy tính lên và tìm hồ sơ vụ tai nạn năm đó:

“Trong hồ sơ này thì lại kết luận vụ tai nạn là do sự cố đứt phanh… không hề đả động gì đến công ty HMJ cả!?”

Soobin vẫn miệt mài điều tra thông tin trong đống tài liệu ấy mà không hề nhận ra một điều, có một ánh mắt nấp ở phía sau cánh cửa đang theo dõi từng hành động của anh.

___

Sau khi tan học, Sunoo và Jungwon lên xe buýt để sang khu 3. Khi đến nơi, họ lần theo địa chỉ và dừng lại trước cổng một căn nhà khá lớn nhưng trông có vẻ âm u. Họ hơi chần chừ, không dám gọi cửa. Chợt một bàn tay chạm lên vai của Sunoo làm cậu giật bắn mình.

“Hãy ghé ủng hộ chỗ của ông nhé!”

Một người với chiếc nón đen sờn rách che nửa khuôn mặt đứng phía sau Sunoo, nghe giọng có vẻ là một ông lão lớn tuổi. Ông rút từ xấp giấy dày cộm trên tay ra hai tờ rơi và đưa cho họ. Sunoo lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thì ra chỉ là người phát tờ rơi. Sunoo và Jungwon gật đầu cảm ơn ông rồi đưa hai tay cầm lấy. Nhưng khi vừa lướt mắt qua tiêu đề của tờ rơi, cả hai như bị một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Hai chữ “Nhà Xác” được in rõ to trên tờ rơi ấy. Sunoo run run đưa mắt nhìn, trên cổ tay của ông ấy đeo một sợi chỉ gắn với chiếc thẻ trắng, giống hệt với thẻ tên được đeo trên bàn chân của xác chết ở bệnh viện trong các bộ phim kinh dị mà cậu đã xem. Người đàn ông ấy từ từ ngẩn đầu lên, lúc này cả hai người họ mới nhìn rõ được khuôn mặt của ông ta. Ở chỗ đáng lẽ ra phải là đôi mắt thì thay vào đó là hai hốc mắt đen sâu hoắm, xung quanh đó là nhớp nháp những sợi mạch máu bị đen lại trông rất tởm lợm.

“ÁAAAAAAAAA…”

Sunoo hốt hoảng hét toáng lên định bỏ chạy. Nhưng Jungwon giữ tay Sunoo lại không cho cậu chạy.

“Sao không chạy đi, Jungwon? Em cái làm gì vậy hả?”

Jungwon lắc đầu, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào người đàn ông đối diện:

“Không cần phải sợ đâu, anh Sunoo à! Đây chỉ là lớp hóa trang để đánh lừa chúng ta mà thôi! Có lẽ do gấp gáp quá hay chăng mà chỉ kịp hóa trang khuôn mặt, còn bàn tay thì vẫn láng mịn thế kia? Hơn nữa, ở khoảng cách gần thế này có thể nghe mùi hoá chất của lớp hóa trang vẫn còn nồng nặc trong không khí. Nhưng để có thể hóa trang khéo léo đến thế này thì chỉ có người chủ nhà ở đây mới làm được mà thôi… Chúng em chỉ đến đây để hỏi anh chút chuyện, không cần phải tiếp đón thế này đâu. Hạ màn được rồi đấy, ảo thuật gia Kang Taehyun!”

[text_hash] => 882fe996
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.