To you | wonki – Chương 25: Ánh sáng nơi cuối đường – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

To you | wonki - Chương 25: Ánh sáng nơi cuối đường

Array
(
[text] =>

*Lưu ý: Trong chương này bối cảnh ở Hiện thực thì chữ sẽ được viết bình thường, bối cảnh ở Hư ảo thì chữ sẽ được in đậm, còn chữ in nghiêng là suy nghĩ của nhân vật nhé! Oki gét gô~~~

___

Sau khi tên kì lạ ấy rơi xuống vực, khung cảnh bỗng dưng nhòe đi, nhạt dần rồi biến mất. Không gian xung quanh cậu giờ đây bị bao phủ bởi một màn đêm đen tăm tối, đến nỗi cậu chẳng thể biết được phía trước có gì. Jungwon nhấc chân lên và bước một bước, tiếng lá và cành cây khô bị đạp kêu răng rắc. Cậu bước thêm vài bước thì chợt đụng phải một thứ gì đó. Jungwon đưa tay sờ thử, lớp vỏ cứng và sần sùi, cậu nhận ra đó là một cái cây. Cứ thế, Jungwon đi một lúc thì lại đụng phải những cái cây to lớn, cậu đoán có lẽ mình đang lạc trong một khu rừng. Chẳng có tí ánh sáng nào nên việc xác định phương hướng còn rất khó khăn chứ đừng nói đến tìm cách thoát ra khỏi đây.

Đi được một lúc, Jungwon nghe có tiếng lao xao trong bụi cỏ phát ra từ sau lưng. Theo phản xạ, cậu ngoái đầu nhìn lại, dù không thấy được gì, nhưng cậu nhận ra có vẻ thứ đó đã bò ngang cậu nhờ tiếng lá cây khô sột soạt dưới đất. Jungwon hơi hoảng, bước lùi lại phía sau, vấp phải rễ cây mà té ngã. Tay cậu chạm phải một thứ gì đó mềm mềm, có lớp vảy bao quanh. Dù không muốn tin, nhưng cậu nghe rõ tiếng thở của nó khì khè bên tai, với kích thước ấy chỉ có thể là con trăn cỡ lớn hoặc thứ gì đó còn kinh khủng hơn thế. Cậu ngay lập tức đứng phắt dậy, bỏ chạy thật nhanh về phía trước.

Chạy được một lúc đã thấm mệt, cậu dừng lại để lấy chút không khí. Chợt Jungwon nghe thấy tiếng chạy xoẹt qua cậu. Không chỉ một mà có rất nhiều tiếng chạy liên tục xoẹt qua cậu từ tứ phía. Tiếng tru của sói vang lên khắp nơi, Jungwon hoảng sợ bỏ chạy thục mạng. Trên đường chạy, cậu còn nghe thấy cả tiếng huýt sáo của những con rắn ở trên cao. Cậu cứ chạy như thế mãi, chẳng biết bản thân sẽ đi về đâu.

Riki lấy tay chùi đi nước mắt, trấn tĩnh bản thân, bởi vì khóc lóc thì cũng chẳng thể làm anh Jungwon tỉnh lại. Lời nói của bà cụ lúc trước chợt vang lên trong đầu cậu:

“Tin vào trực giác của bản thân và lắng nghe tiếng gọi dẫn lối của trái tim, bà hi vọng rằng các con sẽ tìm ra được ánh sáng ở nơi cuối con đường.”

“Tiếng gọi dẫn lối…” Riki lẩm bẩm.

Cậu chợt nảy ra một ý tưởng gì đó. Dù không chắc nó có thực sự hiệu quả hay không, nhưng chỉ cần cứu được anh ấy thì dù hi vọng có nhỏ nhoi đến đâu cậu cũng sẽ làm.

Riki đỡ người Jungwon dậy và ôm thật chặt vào lòng. Sunoo định hỏi gì đó nhưng Sunghoon đưa tay cản lại. Sunoo nhìn anh khó hiểu, Sunghoon lắc nhẹ đầu ra hiệu cho Sunoo không cần hỏi, bởi anh ấy tin đó là cách mà Riki đang cố gắng để cứu Jungwon.

Nước mắt Riki không thể ngừng tuôn rơi. Cậu ôm chặt lấy người anh mà run rẩy. Cậu sợ rằng cách của mình sẽ không hiệu quả, nhỡ anh ấy không tỉnh lại thì cậu phải làm sao đây? Cậu thầm cầu nguyện với Thượng Đế, xin Ngài hãy che chở cho Jungwon, xin hãy để đứa trẻ ngoan ngoãn này được sống để tận hưởng hạnh phúc sau quá nhiều những tổn thương mà một đứa trẻ phải tự mình gánh chịu.

Riki nuốt nước bọt, hít một hơi thật sâu để kiềm lại cảm giác lo sợ ấy. Cậu ôm anh thật chặt, thì thầm vào tai anh:

“Jungwon à… Anh có nghe thấy tiếng của em không…?”

Jungwon chợt khựng lại khi cảm nhận được hương thơm của hoa oải hương loáng thoáng nơi đầu mũi. Và rồi cậu nghe thấy tiếng của Riki vang lên trong không gian ấy.

“Riki…?

“Xin anh hãy đi theo tiếng gọi của em, Yang Jungwon…”

Jungwon nhìn khắp xung quanh để xác định âm thanh phát ra từ hướng nào.

“Em tin anh có thể thoát ra khỏi nơi ấy, Jungwon à…”

“Riki…? Em đang ở đâu thế?

“Ánh sáng của đời em, Yang Jungwon… Tựa như cả dãy ngân hà thu gọn trong đôi mắt anh, lấp lánh và trong trẻo, xin cho đôi mắt ấy chỉ tuôn rơi những giọt lệ của hạnh phúc…”

“Trân quý của đời em, Yang Jungwon… Nụ cười của anh rực rỡ hơn bất kì loài hoa nào trên trần thế này, xin hãy để cho đóa hoa ấy được nở rộ mãi mãi…”

“Định mệnh của đời em, Yang Jungwon… Từng lời nói của anh đã cứu rỗi em khỏi bao mệt mỏi, vì vậy hãy cho phép em được ở bên khi đôi chân anh rã rời…”

“Làm ơn, hãy sống sót, anh Jungwon…”

“Em nhớ anh… Yang Jungwon…”

“Em cần anh… Yang Jungwon…”

“Em yêu anh… Yang Jungwon…”

Một khoảng không gian im lặng đến đáng sợ, chẳng có chút gì thay đổi, Jungwon vẫn nằm im bất động. Sunoo lúc này đã gục mặt vào vai Sunghoon, chẳng dám nhìn những gì xảy ra trước mắt. Riki nghiến chặt hai hàm răng, nước mắt không tự chủ mà rơi lã chã.

Chợt tiếng thở mạnh của Jungwon phá tan đi khoảng không gian im lặng ấy. Sunoo và Sunghoon ngay lập tức nhìn về phía Jungwon, còn Riki cũng bất ngờ mà quay sang nhìn gương mặt của anh. Jungwon thở hổn hển, mồ hôi vã ra ướt đẫm cả khuôn mặt. Riki nới lỏng tay để anh dễ thở hơn, đôi mắt Jungwon lúc này cũng không còn bị bao phủ bởi màu đen nữa.

“Anh đã trở lại rồi… Cảm ơn em, Riki!” Jungwon mỉm cười nhìn cậu nhóc đang rưng rưng nước mắt.

Sunoo và Sunghoon nhảy cẫng lên vui mừng, còn Riki thì ôm chầm lấy anh mà nức nở.

___

Theo lời của Jungwon kể lại, lúc nghe được tiếng của Riki, Jungwon đã chạy theo tiếng nói ấy, chạy được một lúc thì trên đường xuất hiện một con đom đóm nhỏ phát ra ánh sáng vàng le lói giữa màn đêm. Linh tính mách bảo, cậu chạy theo hướng con đom đóm ấy bay, và rồi một cánh cửa ánh sáng hiện ra ngay trước mặt. Bước qua cánh cửa, ánh sáng chói lóa làm cậu phải nhắm nghiền mắt lại, và khi mở mắt ra, cậu đã được trở về với thực tại này đây.

Sau trận chiến hôm ấy thì bốn người bọn họ mệt mỏi đến rã rời. Riki và Sunghoon phải vào bệnh viện để khám và băng bó lại các vết thương, còn Sunoo và Jungwon vào chăm sóc cho hai người họ và chuẩn bị để trở lại trường học.

Theo những gì Sunghoon điều tra được thì việc Riki có thể liên lạc với Jungwon là nhờ vào mùi hoa oải hương trên người của Riki. Vì dây thần kinh khứu giác có liên kết trực tiếp với phần não theo dõi kí ức và cảm xúc, thế nên mùi hương được xem là sợi dây kết nối kì diệu đến cảm xúc của con người, là chìa khóa để mở ra những kí ức bên trong tâm trí. Vì vậy nên mùi hoa oải hương đã kết nối đến phần kí ức ngày bé của Jungwon, tạo ra một sợi dây liên kết giữa thực tại và tâm trí của cậu ấy.

Mà thôi, suy nghĩ nhiều làm gì… dù sao thì mọi chuyện cũng đã kết thúc rồi…

___

Người đàn ông bí ẩn cầm ly rượu vang rồi ngã lưng trên chiếc sofa đắt tiền của mình. Lắc nhẹ ly rượu trên tay, nhìn dòng rượu óng ả đang đung đưa bên trong chiếc ly. Bất chợt ly rượu vỡ toang, rượu và những mảnh thủy tinh rơi vương vãi trên sàn nhà. Hắn ta hơi nhíu mày, và rồi như thể đã nhận ra gì đó, khoé môi hắn khẽ nâng lên:

“Bọn nhóc này khá đấy chứ…”

___Một tuần sau___

Dù chân vẫn còn bó bột nhưng cơ thể cũng đã bình phục khá nhiều nên Riki quyết định đi học lại. Tan học, Jungwon chạy sang và dìu Riki ra cổng để một lát anh Sunghoon đến đón cả bọn về, còn Sunoo phải đi trả sách cho thư viện nên chút nữa mới đến.

Suốt quãng đường đi, thỉnh thoảng Jungwon lại tự mỉm cười một mình làm Riki cũng thấy kì lạ.

“Hôm nay anh có gì vui sao?”

“À… ừm… Chỉ là anh nhớ lại hôm em gọi anh thoát khỏi đó ấy… những lời em nói lúc đó… là như thế nào vậy…” Jungwon ấp úng.

Hai tai Riki bắt đầu biến sắc mà đỏ bừng bừng, cậu quên mất là những lời cậu bất chợt thốt ra hôm ấy anh Jungwon cũng có thể nghe được tất cả. Suy nghĩ một lúc, cậu dừng lại, nắm lấy tay Jungwon, hít một hơi thật sâu rồi nói:

“Những lời lúc ấy… tất cả đều xuất phát từ đáy tâm can em… Em yêu anh, Yang Jungwon. Anh có đồng ý làm người yêu em không?”

Nhìn vào ánh mắt chân thành của cậu, Jungwon mỉm cười hạnh phúc, khẽ gật đầu:

“Anh đồng ý!”

Riki mừng rỡ mà ôm chầm lấy anh ở giữa sân trường, ánh hoàng hôn vàng rực làm khung cảnh lãng mạn ấy bừng sáng, lung linh như một thước phim điện ảnh.

Sunoo và Sunghoon đứng ngoài cổng nhìn đôi gà bông ấy mà không khỏi lắc đầu ngao ngán. Sunoo chẹp miệng:

“Trả sách cả buổi trời mà bây giờ em đứng đây, còn bọn nó mới đi được nửa cái sân trường. Kiểu này chắc tới khuya mới về được nhà quá…”

“Thôi đừng giận mà, cáo con của anh!” Sunghoon hôn lên chiếc má mềm mại của Sunoo.

“Ya! Cái con chim cánh cụt đáng ghét!!!”

___

[text_hash] => 6806f073
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.