To you | wonki – Chương 22: Trận chiến (3) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

To you | wonki - Chương 22: Trận chiến (3)

Array
(
[text] =>

___Hiện thực___

Trong lúc cả hai đang cố gắng để chống chọi với bầy quạ càng lúc càng đông thì tiếng của Sunoo từ phía cầu thang vang lên:

“RIKI! TẤT CẢ ĐÃ CHUẨN BỊ XONG RỒI!”

Sunoo tóc ướt đẫm mồ hôi, hớt hải chạy đến chỗ họ với một tay đang cầm cái điều khiển.

“MỞ LÊN ĐI!” Riki hét lớn ra hiệu cho Sunoo trong khi đang cố gắng chống chọi với bầy quạ hung hãn.

Sunoo khởi động điều khiển và vặn lên mức cao nhất. Tiếng kêu ma mị của hàng trăm con cú vọng đến khiến đám quạ sợ hãi bay tán loạn.

___Hai ngày trước___

Riki vội vàng mở điện thoại lên và gõ gõ gì đó. Rồi cậu reo lên mừng rỡ:

“Em tìm ra cách rồi này!”

Riki quay điện thoại ra cho Sunghoon và Sunoo xem. Trên màn hình là những cách để đuổi quạ. Trong đó ghi rằng: “Mở băng ghi âm tiếng của động vật săn quạ như cú hoặc diều hâu có thể khiến chúng tránh xa…”

“Nhóc nghĩ Decrow sẽ thật sự sợ thứ này sao?” Sunoo nhìn cậu với cặp mắt hoài nghi.

“Decrow thì không rõ, nhưng đám quạ hỗ trợ cho nó thì chắc chắn sẽ sợ. Anh Sunoo có quen biết với giáo viên ở ban văn nghệ nên hãy mượn loa của trường nhé. Nếu đám quạ đó đến giúp sức cho hắn thì bật tiếng của những con cú lên thật to để chúng sợ mà bỏ trốn.”

___Hiện tại___

Trong phút chốc, lũ quạ đã tản đi hết, đồng thời Sunghoon cũng đã hoàn thành xong phần thứ hai của quyển sách, và có vẻ điều đó đã ảnh hưởng đến Decrow. Hắn phun ra một thứ chất lỏng đen kịt và loạng choạng một lúc.

Lẽ ra thì lúc này Decrow phải điên tiết đến cực độ mới phải. Nhưng hắn lại cười, một tiếng cười ma mị đến ghê rợn. Đôi mắt Decrow rực lên ánh sáng màu đỏ, hắn tự nói chuyện một mình, một câu nói đầy ẩn ý:

“Con mồi đã bị thu phục…”

Từ trong lớp sương đen, Jungwon từ từ bước ra ngoài, với toàn bộ tròng mắt đã hoá thành màu đen. Điều đó có nghĩa là, Jungwon đã hoàn toàn bị nhốt trong tâm trí của chính mình.

“Kế hoạch hay đấy, nhưng vẫn còn một sơ hở chết người!” Decrow mỉa mai, có lẽ lúc họ đang cố gắng chống chọi với bầy quạ thì hắn đã thừa cơ hội mà khoá tâm trí của cậu ấy.

Jungwon như người mất hồn, từng bước thẫn thờ tiến về phía chiếc cửa sổ chưa hoàn thiện.

___Hư ảo___

“Mày…” Jungwon hơi giật mình khi thấy hắn.

“Aigoo… Sao lại nói chuyện cộc cằn với nhau thế? Cậu thấy tôi đã làm gì cậu chưa?”

“Tất cả những chuyện này là do cậu bày ra đúng không?” Jungwon tức giận hỏi.

“Ơ… Tôi nào có làm gì! Đây là những suy nghĩ trong chính tâm trí của cậu ấy chứ!”

Jungwon ngỡ ngàng nhận ra, đây đúng là những gì vẫn luôn thường trực trong đầu cậu. Sự sợ hãi, dằn vặt, đau khổ ấy vẫn ngày ngày hành hạ tâm trí cậu đến kiệt quệ, như một cách để chuộc lại thứ tội lỗi mà cậu chẳng hề gây ra. Hắn ta đã nói đúng, chính cậu mới là kẻ đang tự giày vò bản thân chứ chẳng phải ai khác.

“Thế giới tàn nhẫn đến vậy mà cậu vẫn muốn sống tiếp với nó sao?”

Kẻ kì lạ đó đặt bàn tay của mình vào túi áo và ngồi xuống bên cạnh cậu, thẫn thờ đưa mắt hướng vào hư không.

“Tất cả là lỗi của tôi mà, chịu như vậy là đáng thôi…” Jungwon cúi mặt, miệng cười chua chát.

“Vậy sao cậu không tự mình giải thoát khỏi những điều đó?”

Jungwon nghe đến đây thì ngạc nhiên, quay sang hỏi hắn:

“Ý cậu là sao?”

Hắn đứng dậy, huơ tay ra hiệu cho Jungwon:

“Đi theo tôi…”

Jungwon dù chưa rõ ý đồ trong câu nói của hắn nhưng một phần trong suy nghĩ của cậu vẫn muốn đi theo.

Vừa bước chân ra khỏi nhà tang lễ, khung cảnh đột nhiên chuyển sang một nơi kì quái. Không gian xung quanh ấy nhuốm một tông màu u ám, lạnh lẽo. Ngay giữa khung cảnh, đập vào mắt Jungwon là hàng trăm nghìn những viên đá to cỡ hai ngón tay xếp chồng lên nhau tạo thành một núi đá lớn. Xung quanh núi đá bị bao phủ bởi một lớp sương mờ ảo màu đỏ thẫm.

“Kia là Núi Đá Hồi Ức. Từng hòn đá ở kia là kết tinh của những kí ức đọng lại trong tâm trí của cậu.” Hắn giải thích.

Từ núi đá, hắn ta tiến thêm một vài bước. Jungwon cũng đi theo rồi đột ngột khựng lại, bởi trước mặt cậu là một vực thẳm lớn và sâu hun hút, cộng thêm không gian âm u mù mịt nên gần như chẳng thấy được nơi đáy vực có gì.

“Đây là Vực Sâu Quên Lãng, những hòn đá hay còn gọi là kí ức mà cậu quên đi sẽ rơi xuống đây và bị nuốt chửng bởi đầm lầy ở nơi đáy vực.”

“Vậy cậu dẫn tôi đến đây để làm gì?”

“Cậu muốn được giải thoát mà đúng không?”

Hắn nhếch miệng cười rồi ngay lập tức đẩy mạnh Jungwon. Do bị tấn công bất thình lình nên cậu mất thăng bằng và trượt chân lao thẳng xuống vực.

___Hiện thực___

“JUNGWON À, TỈNH LẠI ĐI!” Sunoo hét lên, ra sức níu tay Jungwon để cậu không nhảy xuống bên dưới nhưng vẫn bị Jungwon hất ra hết lần này đến lần khác với một gương mặt vô cảm đến lạnh người.

Về phía Sunghoon, do vòng tròn khi nãy đã bị phá hủy bởi bầy quạ, mà số muối còn dư lại cũng không đủ để làm lại một vòng tròn mới, vì thế nên Decrow đã có cơ hội để tấn công Sunghoon. Riki phải cố hết sức chiến đấu với hắn để giữ cho Sunghoon có thể hoàn thành phần cuối cùng của cuốn sách dù bản thân đã mệt lả và cổ chân bị bong gân hôm trước đang bắt đầu đau lại. Tuy Decrow đã bị thương phần nào nhưng để tiếp cận được hắn cũng là chuyện rất khó chứ đừng nói đến là đâm thanh kiếm vào ngực. Bởi hắn luôn cảnh giác rất cao độ nên có tấn công đến mấy thì Riki cũng bị hất văng sang nơi khác trước khi kịp chạm thanh kiếm vào người hắn.

Vì bị Sunoo ngăn cản hết lần này đến lần khác. Jungwon bắt đầu chuyển sang tấn công Sunoo. Cả hai giằng co với nhau, Sunoo dù cố gắng hết sức nhưng chẳng thể chống lại nổi một Jungwon đã mất đi lí trí. Cậu vật ngã Sunoo và dùng tay bóp chặt lấy cổ anh ấy. Tai hại hơn nữa, Jungwon đã phát hiện ra một khúc gỗ nhọn rơi ngay bên cạnh họ. Không chần chừ, Jungwon ngay lập tức tóm lấy khúc gỗ, giơ thẳng lên cao và đâm thật mạnh xuống. Do cổ bị bóp chặt đến chẳng thể cử động, ngay khoảnh khắc khúc gỗ lao thẳng xuống, Sunoo nhắm chặt mắt và chuẩn bị sẵn tinh thần cho cái chết cận kề.

Chiếc điều khiển mà khi nãy Sunoo đem lên bỗng phi thẳng đến bàn tay của Jungwon làm khúc gỗ bị văng vào góc tường, đồng thời Riki cũng lao đến túm lấy Jungwon và cả hai lăn sang một bên, giúp Sunoo thoát khỏi tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Và người ném cái điều khiển không ai khác chính là Sunghoon. Anh đã kịp thời nhận ra sự việc nguy cấp lúc ấy và ra hiệu cho Riki, đồng thời chộp lấy chiếc điều khiển ở gần đó để ngăn cản hành động của Jungwon.

Tuy đã giúp được Sunoo nhưng anh lại đặt chính bản thân mình vào một tình huống nguy hiểm khác. Khi không có sự hỗ trợ của Riki, Decrow đã có cơ hội tấn công Sunghoon. Hắn dùng ma thuật của mình đẩy mạnh người Sunghoon đập vào bức tường và hất anh văng sang một góc, từ từ nâng người Sunghoon lên và siết chặt lấy cổ anh ấy. Giờ đây, bài đọc đã bị gián đoạn, nếu sau ba phút Sunghoon không thể tiếp tục bài đọc thì mọi thứ xem như công cốc. Jungwon thì liên tục giãy giụa la hét để tìm cách tự sát nên Riki cũng chẳng thể nào buông tay ra được.

“Các ngươi… chết chắc rồi!” Hắn cười với giọng điệu thoả mãn, nhìn Sunghoon đang thở một cách đầy khó nhọc.

Trong lúc ấy, Sunoo cố gắng ngồi dậy, nhìn thấy tình hình nguy cấp trước mắt, cậu tìm kiếm xung quanh xem có thứ gì hữu ích không. Chợt ánh mắt Sunoo dừng lại ở quyển sổ bị rơi trên sàn lúc cậu vật lộn với Jungwon, thứ mà lần trước Sunghoon đã tặng và cậu vẫn luôn mang theo bên mình.

___

[text_hash] => 570e1153
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.