To you | wonki – Chương 2: Câu chuyện – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

To you | wonki - Chương 2: Câu chuyện

Array
(
[text] =>

___

Mơ màng tỉnh dậy sau cơn mê man, Jungwon đảo con ngươi nhìn xung quanh thì biết bản thân đang nằm trong phòng ngủ của mình. Khung cảnh bên ngoài cửa sổ đã sáng bừng tự bao giờ, ánh mặt trời chói chang làm Jungwon hơi nheo mắt lại. Nhìn qua chiếc đồng hồ treo ở bức tường đối diện, cậu thầm nghĩ:

“Đã 3 giờ chiều rồi sao? Sao mình lại ngủ lâu vậy nhỉ?”

Jungwon cau mày nhớ lại. Hình như hôm qua cậu đã đi vào trường với Sunoo để tìm điện thoại và… Đúng rồi, cả hai đã phát hiện xác của một cô gái nhảy lầu tự tử và rồi… cậu bị ngất lịm đi.

Sau khi định hình lại những việc đã xảy ra, Jungwon ngồi dậy, đầu vẫn còn hơi choáng nhưng cậu lại cảm giác có gì đó đang giữ chặt tay mình. Nhìn qua thì thấy Riki đang ngồi gục ở bên giường, hai tay vẫn nắm chặt lấy tay cậu. Riki cũng là người bạn thân thiết của cậu và Sunoo, cả ba chơi chung với nhau từ hồi bé, Riki nhỏ hơn Jungwon một tuổi và hiện đang học năm nhất cùng trường với cậu và Sunoo.

“Anh tỉnh rồi à! Thấy trong người thế nào rồi?” Riki nghe thấy Jungwon cử động liền bừng tỉnh ngồi dậy hỏi anh với giọng lo lắng.

“À, anh thấy khỏe rồi. Mà em đến đây từ khi nào vậy?”

“Anh đoán xem!” Riki nhếch mép cười tinh nghịch, mà dường như nhóc đã nhận ra mình vẫn đang nắm tay anh từ nãy giờ nên vội buông tay ra, vẻ mặt có hơi bối rối.

“Anh Sunoo có nấu cháo để ở dưới bếp á, để em chạy xuống nói ảnh hâm nóng lại cho anh.” Đánh trống lảng xong là Riki bỏ chạy đi mất hút.

Sau một hồi thì Sunoo bưng khay thức ăn với hai tô cháo vẫn còn đang nghi ngút khói vào phòng, đi theo sau là Riki tay bê ba ly nước ép.

“Cháo tới đâyyy! Jungwon với Riki ăn đi cho nóng, anh đã ăn ở nhà rồi.”

Nhấp ngụm cháo ấm nóng vào miệng, hương thơm ngào ngạt của thịt bằm xộc lên mũi làm Jungwon cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Ăn được một ít thì cậu ngước lên hỏi:

“Chuyện hôm qua thế nào rồi anh?”

“Sau khi em ngất xỉu thì anh đã chạy đi gọi bác bảo vệ đến đỡ em dậy, rồi gọi cảnh sát và cấp cứu đến. Cảnh sát phong tỏa hiện trường rồi đem thi thể của cô gái đó về khám nghiệm. Bác sĩ sau khi khám xong thì nói do em quá sốc khi thấy cảnh tượng đó nên mới ngất thôi, chỉ cần đưa về nhà nghỉ ngơi là được. Mà… anh nghe phong thanh cô gái đó là học sinh trường mình, hình như đang học năm ba.”

Jungwon hơi cau mày:

“Nhưng tại sao lại phải đi đến quyết định kết liễu bản thân như vậy nhỉ?”

“Cái đó thì anh cũng không rõ lắm.” Sunoo nhún vai.

“Mà thực sự thi thể đó đáng sợ lắm hả? Anh Jungwon bị sốc đến ngất cơ mà.” Riki lúc này đã ăn xong cháo, vội đặt tô sang một bên rồi hỏi chuyện để hiểu rõ tình hình lúc đó.

“Thực ra thì lúc nhìn thấy cái xác anh cũng hơi hoảng thật nhưng cũng không quá sốc đâu…” Jungwon ngẫm nghĩ rồi chợt nhớ ra: “Đúng rồi! Lúc anh nhìn lên sân thượng chỗ cô gái đã nhảy xuống thì vô tình thấy một bóng đen có hình dạng như một người.”

“Bóng đen?” Riki và Sunoo đồng thanh thốt lên.

“Vậy chẳng lẽ đó là hung thủ đã đẩy cô gái và… đây là một vụ án mạng!” Riki nói với vẻ mặt nghiêm trọng. Jungwon lắc đầu:

“Không phải đâu. Anh cũng không chắc đó là người. Thứ đó… khoác một áo choàng đen dài từ đầu tới chân, đôi mắt đỏ ngầu sáng rực trong đêm nhìn rất quỷ dị, miệng thì… à không, phải gọi là mỏ mới đúng, trông như mỏ của quạ ấy, năm ngón tay của nó thì thon dài với những móng vuốt sắc nhọn hệt như ngón chân chim vậy.”

Jungwon đang cố gắng nhớ và tả lại những gì mình thấy vào đêm hôm qua. Cậu nhìn lại thì thấy Sunoo và Riki đang tròn mắt ngơ ngác nhìn cậu. Phải rồi, điều đó nghe thực sự điên rồ đúng không? Chính Jungwon còn không hiểu được là mình đã nói cái quái quỷ gì nữa. Chẳng lẽ thấy người chết xong sợ quá hóa rồ à? Nếu kể cái này cho người khác nghe thì chắc bây giờ cậu đã bị bắt vào viện tâm thần mất rồi cũng nên. Ngay cả bản thân cậu còn chẳng tin nổi thì đừng nói chi là hai người họ.

“Kì lạ quá đúng không? Chắc lúc đó em bị hoa mắt nên trông gà hóa cuốc cũng nên.”

Sunoo vẻ mặt hơi ngần ngại không biết phải trả lời thế nào, thật sự điều đó nghe khá vô lý nhưng nếu bác bỏ thẳng thừng thì thằng bé sẽ buồn lắm, cậu né tránh ánh mắt của Jungwon rồi gợi sang chuyện khác:

“Em nên nằm nghỉ ngơi thêm nữa đi, trường đã cho học sinh nghỉ một tuần để tiện cho cảnh sát điều tra rồi, em không phải lo đâu.”

“Vâng ạ!” Jungwon gật đầu ngoan ngoãn.

“À, ngày mai mình phải tới trường để cảnh sát hỏi một số thứ về sự việc hôm qua, nếu em thấy không ổn thì anh sẽ…”

“Không sao đâu, em có thể đi được mà!” Jungwon mỉm cười đáp lại. Sunoo thở dài, thằng nhóc này thì lúc nào cũng cố tỏ ra là mình ổn thôi, thực sự không thể an tâm được.

“Nếu thấy mệt thì cứ nói với anh. Còn Riki, Jungwon ở đây anh trông được rồi, về nhà nghỉ ngơi chút đi, đi lâu quá hai bác ở nhà trông đấy!”

“Hông chịu đâuu em muốn ở đây chơi với anh Jungwon cơ!” Riki bĩu môi, giở cái giọng y như mấy bé mẫu giáo đang làm nũng rồi núp sau lưng Jungwon.

Da gà da vịt của Sunoo nổi rần rần lên hết, cảm giác thức ăn trong dạ dày nó đang trào ngược lên cuống họng, cậu không thể nào chứng kiến cái cảnh tượng lố lăng này thêm một giây nào được nữa. Sunoo nhẹ nhàng đưa đôi mắt ba phần ghê tởm bảy phần phán xét nhìn đứa em thân yêu và nói với tông giọng hết sức dịu dàng:

“Bây giờ mày tự đi hay đợi anh nắm đầu đá đít mày về?”

Thôi thì dù sao người lớn nói mình cũng phải nghe đúng không nè.

“Em về nha anh Jungwon, mai em sẽ đi với anh tới trường.”

Nói rồi Riki quay qua nhìn Sunoo nở một nụ cười vô cùng “khả ái”:

“Bái bai nha, ông dà!”

Vừa dứt câu là Riki ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi phòng, còn Sunoo phi thẳng chiếc dép theo mà xui là bị vướng vào cửa phòng rồi. Jungwon ngồi xem hai người tấu hài mà cười như được mùa. Bỗng cậu suy nghĩ gì đó rồi hỏi Sunoo:

“Khi nãy anh nói với Riki “đi lâu quá hai bác ở nhà trông” là sao ạ? Em ấy đến đây từ lúc nào vậy?”

Sunoo sau màn “phi dép thần chưởng” lúc nãy thì ngồi xuống uống chút nước ép cho đỡ mệt rồi mới trả lời:

“Tối hôm qua lúc em vừa được đưa về nhà là nó đã chạy vèo sang kêu anh về nghỉ ngơi đi, rồi nó ở đây tới tận bây giờ luôn đấy!”

“Mà sao Riki lại biết chuyện em bị ngất?”

“Là anh đã gọi cho nó đấy. Anh định gọi báo cho nó biết chuyện vậy thôi mà ai ngờ vừa nghe em bị ngất là nó cúp máy cái rụp rồi chạy vèo qua đây luôn.”

“Ui trời! Em chỉ bị ngất thôi mà đâu cần phải báo cho em ấy đâu.”

“Không báo cho nó biết mai mốt nó lại càu nhàu đầy cả lỗ tai ai chịu cho nổi!” Sunoo nhăn mặt lắc đầu ngán ngẫm.

“Mà tại sao lại càu nhàu thế?” Jungwon ngơ ngác hỏi.

Sunoo chẹp miệng, đảo mắt rồi thở dài. Một tiếng “cốc” vang lên.

“Ay daa tự nhiên kí đầu là sao?” Jungwon ôm đầu la ó.

“Ngốc quá nên kí một cái cho thông minh ra đó. Hỏi nhiều quá! Nằm nghỉ đi!”

___

[text_hash] => 690be299
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.