tình trọn vẹn. – 38. tình trọn vẹn – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

tình trọn vẹn. - 38. tình trọn vẹn

Array
(
[text] =>

kim taehyung nhìn kim taesuk một lát, thấp giọng hỏi lại lần nữa: “ba đồng ý rồi?”

kim taesuk thở dài, ông vẫy tay với bà kim trong bếp ý bảo bà chuẩn bị đồ ăn đi rồi lại quay sang nhìn taehyung: “từ chối thì con nghe lời chắc?”

trên bàn ăn, không khí bớt căng thẳng đi một tí nhưng jungkook vẫn cảm thấy lành lạnh sống lưng. thái độ ăn cơm cũng chậm rãi từ tốn, chỉ sợ gây khó chịu gì với ông bà kim. mà kim taehyung sau khi nhận được đồng ý cũng tỏ ra tự nhiên, gắp lia lịa thức ăn vào bát cho jungkook. sau lại cất giọng hỏi kim taesuk: “sao ba biết jungkook? lại còn dễ dàng đồng ý.”

“ta cho người lấy tin tức với cả chuyện đồng ý này, kim taehoon cũng góp tiếng nói. thằng bé bảo bây giờ ta có ngăn cấm thì con vẫn sẽ cứng đầu như cũ. không jungkook thì cũng sẽ là người khác, ta còn biết lựa chọn sao? cũng bàn bạc với mẹ con rồi, chuyện qua lại với nhà cô út cũng không cần thiết. vốn dĩ từ đầu cũng không cần nể mặt, chẳng qua là một lũ ăn cháo đá bát.”

lúc kim taesuk nhận lấy xấp hình được thư ký gửi sang, trong lòng phẫn nộ tới mức chỉ muốn đem đứa con trai này đến trước mặt đánh cho một trận nữa. nhưng mà kim taehyung cũng đã ba mươi, chỉ đánh thôi thì có ích lợi gì. ngày đó, kim taehoon đột nhiên chạy tới văn phòng nghị sĩ khuyên nhủ ông, bảo rằng jeon jungkook vẫn là tốt hơn người khác chí ít em cũng không tham lam vật chất và là con người tốt, với cả ông không thể từ mặt con trai cả đời được. tình cảm cha con, không thể cứ nói vứt bỏ là vứt được. qua một hồi lâu trò chuyện cùng con trai lớn, ông cũng dần hiểu ra một chút. lại cẩn thận nhớ tới dáng vẻ taehyung đứng lì ở đêm giáng sinh chịu cơn phát tiết của mình, chua xót hỏi ông có bao giờ xem gã là con chưa. thâm tâm càng nghĩ càng đau lòng, thôi thì thành toàn cho con trai có cản cũng chẳng có ích lợi gì. thêm một đứa con trai ông cũng lợi chứ không thiệt.

kim taehyung ngồi trên bàn ăn nghe ông kể lại sự tình ngày đó, trong lòng khó hiểu vô cùng thêm ấy là xấu hổ. gã trước giờ đối với anh trai luôn có sự bài xích lại ghét bỏ đến cùng cực nhưng anh trai gã vì chuyện của gã mà đứng lên nói giúp, phỏng chừng chắc chịu lời trách mắng của kim taesuk không ít. càng nghĩ càng không tránh được xấu hổ trong lòng.

ăn xong bữa cơm, kim taesuk giữ chân taehyung ở lại để dặn dò chút chuyện. chủ yếu là bảo đừng có lộ liễu quá dù sao cũng kha khá người biết nghị sĩ kim có hai đứa con trai là kim taehyung và kim taehoon, vẫn là nên cẩn thận. bà kim thì cùng jungkook nói sơ lược về đời tư của taehyung, nào là hồi nhỏ gã như thế nào, tính tình ra sao, còn có vấn đề ăn uống. sau cùng là hẹn jungkook hôm nào cùng bà đi mua sắm, sẵn tiện tăng tình cảm đôi bên. jungkook thích nghi với điều này rất nhanh, em cũng đáp ứng bà kim rồi tạm biệt bà để ra về.

taehyung ngồi trong xe, gã nghiền ngẫm lại những lời jeon jungkook đã nói không nhịn được tò mò mà quay sang hỏi em: “nếu anh chia tay em thì em đồng ý sao?”

jungkook trố mắt nhìn gã, hàng mày chau lại, lạnh giọng: “anh đang có ý định đá em à?”

taehyung phì cười, gã vươn tay xoa đầu em dỗ dành: “làm gì có, anh còn sợ em sẽ chia tay anh mà.”

“nếu em phát hiện anh có tình nhân bên ngoài, em cam đoan với anh rằng anh sẽ vĩnh viễn không nhìn thấy em thêm một lần nào đâu.”

taehyung dù chỉ nói đùa nhưng câu trả lời của jungkook cũng quá nghiêm túc rồi. gã cười cười dỗ ngọt jungkook: “trên đời này không tìm được ai yêu anh như em đâu nên chắc chắn anh không thể léng phéng.”

jungkook “hừ” một tiếng rồi ngoảnh mặt nhìn cảnh vật trên đường qua cửa kính xe. taehyung không về thẳng nhà, gã lái xe đến sông hàn cùng jungkook đi dạo một chút.

“em muốn uống gì không?”

jungkook nghĩ ngợi rồi nói là cacao, em cũng không khát lắm vì mới ăn no nên không muốn ăn thêm hay uống thêm thứ gì nhưng trời đang trở đông, một ly cacao cũng sẽ giúp em sưởi ấm. lại còn đang ở bên ngoài, jungkook không thể chui tọt vào lòng taehyung để tìm kiếm hơi ấm được.

lúc kim taehyung quay lại thì người ở sông hàn đã bắt đầu đông lên, gã phải tìm mãi mới thấy được chỗ jungkook đứng. vì người đến nơi này quá đông, xung quanh thanh âm ồn ào rất nhiều, mọi người bên cạnh đều là chen lấn kim taehyung lại là người đô con gã khó khăn lắm mới có thể lách qua dòng người đông như kiến.

“trời ạ hôm nay không phải cuối tuần, sao đông thế nhỉ?”

taehyung ngồi phịch xuống nền cỏ, trước khi jungkook ngồi cùng thì gã nhanh chóng lót khăn tay ở dưới cho em. vì buổi chiều trời đổ tuyết khá dày, xung quanh đều là tàn dư của bông tuyết ngồi xuống quần sẽ bị ướt. jungkook mỉm cười lấy từ trong túi áo một cái khăn tay, trực tiếp lau mồ hôi trên trán gã.

“em đang xem gì thế?”

jungkook chìa điện thoại trong tay ra cho taehyung nhìn một chút. là tác phẩm của em được đăng tải trên mạng, jungkook chỉ là hứng thú xem lại thôi. kim taehyung cũng không nói gì nữa. gã lẳng lặng lùi về đằng sau jungkook, áp cả người vào lưng em hòng truyền chút hơi ấm. mà jungkook cũng đã quen kiểu quan tâm này rồi nên em cũng không còn xấu hổ như lúc trước, cứ an ổn tựa đầu vào ngực gã mà chuyên tâm đọc tác phẩm của mình.

ngồi một lúc lại nghe khá nhiều tiếng xì xào bên tai, jungkook theo bản năng quay đầu ngó nhìn là bọn người cách chỗ họ không xa đang chỉ chỉ vào gã và em nói thầm gì đó, vẻ mặt khinh khỉnh. kim taehyung thấy thế liền nhanh chóng đem áo khoác trùm kín cả người jungkook, dùng hai tay áp lên tai em. gã quên mất bản thân đang ở nơi công cộng, thân mật như thế không tốt lắm. dù đã quen thuộc với lời đàm tiếu xung quanh nhưng trong lòng taehyung vẫn còn đâu đó chút đau nhói khó tả, gã không muốn những lời này được jungkook của gã nghe thấy.

jeon jungkook biết taehyung nghĩ gì, càng biết rõ gã đang bảo vệ cho em. jungkook cười toe toét áp tay mình lên tai gã, sau đó còn tặng kèm theo một nụ hôn phớt trên môi: “không sao cả, không ai trong chúng ta phải nghe hết.”

“jungkook…em vẫn là nên buông ra đi, họ không thấy mặt em đâu.”

jungkook bật cười, kim taehyung vẫn là lo cho em đến thế.

“taehyung à, em không sợ miệng lưỡi của người khác. anh không sợ thì sao em phải sợ? lại nói, em sớm đã vì anh mà quay lưng với xã hội này rồi.”

taehyung mím môi, do dự hết nhìn đám người ở một góc kia vẫn đang chăm chăm nhìn bọn họ, lại tiếp tục nhìn đôi mắt sáng ngời như sao của jungkook. gã thở hắt một hơi, bàn tay đặt trên tai jungkook cũng chầm chậm nâng cả mặt em lên, nhỏ giọng: “anh hôn em nhé?”

jungkook gật đầu, những ngón tay thon dài gẩy nhẹ hàng mi dày cong vút của người nọ: “taehyung, em yêu anh.”

và rồi họ trao cho nhau những cái hôn nồng nàn, trước những ánh nhìn kì quặc của mọi người xung quanh. lời nói của người đời chỉ là gió thoảng qua tai, tình yêu của họ không sai, cớ sao phải vì từng lời cay nghiệt của xã hội mà chia xa?

chuyện tình của jungkook và taehyung, trọn vẹn như những nụ hôn của họ vậy.

mãi về sau khi kim taehyung đọc đến dòng cuối cùng của ‘vantee’ nước mắt vô thức rơi xuống má.

” người là sự cứu rỗi tôi khỏi trũng bóng chết

kéo tôi khỏi vực sâu của xã hội bẩn thỉu

là ánh sáng đưa tôi đến chốn địa đàng.”

dành riêng anh, kim taehyung của em.

end.

[text_hash] => 67425c66
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.