Array
(
[text] =>
lần đó, kim taehyung không trả lời em. gã chỉ khuyên em mau mau lên nhà kẻo để bị cảm lạnh, ngoài ra cũng chẳng nói gì khác. một câu thừa thãi cũng không.
kim seokjin thấy jungkook suốt cả buổi làm cứ thất thần một chỗ, gương mặt buồn hiu liền nhíu mày đến hỏi: “sao đấy?”
seokjin phải hỏi đến hai lần thì jungkook mới hoàn hồn, vội trả lời: “không có gì đâu.”
seokjin cũng không muốn hỏi nhiều. nếu em đã không muốn nói, anh cũng sẽ không hỏi.
buổi tối khách đến khá đông, đa số là các học sinh, sinh viên tan học rồi, thì tạt vào quán ăn uống tán dóc. thi thoảng sẽ nhìn thấy vài người trong văn phòng công sở bên cạnh ghé vào mua chút đồ ngọt. người đến đông, jungkook làm việc cũng năng suất hơn. em cứ loay hoay hết ở quầy pha chế, rồi lại gấp rút bưng bê mâm đồ uống ra ngoài cho khách.
đến tầm tám giờ thì người trong quán cũng giãn ra một ít. jungkook cũng có thời gian nghỉ ngơi, em ngồi ở ghế, ngẩn người.
kim taehyung chán nản đi phía sau kim namjoon, đầu cứ chăm chăm xuống đất không quan tâm đến cảnh vật chung quanh. tiếng leng keng của chuông gió ở cửa vang lên, kéo cả hồn jungkook lẫn taehyung về lại. em nhìn thấy gã, nhưng dường như gã không thấy em.
kim namjoon đến quầy pha chế để gọi đồ uống, người đứng tiếp lúc đó là seokjin. nhìn thấy người yêu đứng trước mặt, hắn thỏa mãn cười một cái: “đến đây thăm anh đấy, nhớ muốn chết.”
seokjin cười cười không nói. không đợi namjoon kêu, tự anh cũng biết người nhà mình uống gì. ánh mắt liếc sang taehyung đang cúi đầu nghịch điện thoại ở đằng sau, thấy có chút quen mắt rồi lại nhìn sang jeon jungkook đang ngẩn người nhìn chằm chằm taehyung thì cũng đại khái hiểu ra gì đó.
“jungkook, em thay anh một chút.”
seokjin nói lớn để người đang thất thần ở góc bên kia có thể nghe.
“vâng.”
jungkook đáp nhẹ bẫng. trong lòng chộn rộn không yên, lượt sau là đến taehyung rồi không biết nên đối mặt như thế nào. sắc mặt hôm qua của gã rất lạ, làm em sốt ruột biết bao.
taehyung nghe đến tên của người trong lòng liền cất điện thoại vào túi. mỉm cười nhìn em, cái vẻ lạnh lùng ban nãy cũng tản đi bớt. đứng trước jungkook, gã sẽ tự động điều chỉnh bản thân ôn nhu hết sức có thể.
“một cacao nóng và latte.”
thanh toán xong thì theo namjoon ra bàn ngồi. kim taehyung không nghịch điện thoại, cũng chẳng để ý đến namjoon đang nói không ngừng bên cạnh. ánh mắt chỉ dõi theo nhất cử nhất động của em nhỏ nhà mình, một giây cũng chẳng rời.
kim namjoon thấy mình như người tự kỷ cũng thôi không nói nữa. thuận theo ánh mắt của taehyung nhìn sang jungkook, khóe môi hắn cong lên. à, thích người ta rồi chứ gì.
“mày có người trong lòng rồi, đúng không?”
namjoon cất tiếng hỏi. taehyung cũng dời tầm mắt sang phía hắn, thật thà trả lời: “ừ.”
“là em nhỏ kìa à?”
“em nhỏ cái gì mà em nhỏ, ai cho mày gọi em ấy là em nhỏ?”
kim namjoon sửng sốt. tự dưng khi không kim taehyung gắt gỏng lên quát tháo vào mặt hắn như thế, đúng là ai yêu vào cũng chẳng được bình thường. gọi thế thì sao? nghe seokjin kể qua loa thằng bé mới có mười tám tuổi, thua xa cả hai đến mười năm không gọi em nhỏ thì gọi gì cho được?
“biết rồi ông nội của tôi, tao thật tâm xin lỗi mày. thế nào, có định tỏ tình không?”
trái ngược với namjoon đang hưng phấn về câu hỏi của chính mình. kim taehyung lại trầm mặc, gã mỉm cười cay đắng nhỏ giọng đáp: “tao không muốn vấy bẩn người ta.”
kim namjoon cũng thôi đề cập đến. vấy bẩn cái quái gì, nhìn xem jeon jungkook cứ liên tục lén lút nhìn về phía bên này. hắn đâu có mù như kim taehyung mà không nhìn ra được em nhỏ nhà gã đang có tình ý với vị giáo viên của mình cơ chứ.
“ông nội này, mày có thể nào ra hiệu thuốc mua cho tao ít thuốc giảm đau không?”
namjoon vờ vịt ôm bụng, dùng vẻ mặt thống khổ của mình mà nài xin vị đại gia bên cạnh. tha thiết cất lời.
“tự đi mà mua.”
kim taehyung chau mày, nhìn là biết hắn vờ vịt rồi cũng không buồn thuận theo. chỉ im lặng tiếp tục nhìn jungkook làm việc.
“tình nghĩa bao năm, xin hãy rủ lòng thương xót.”
namjoon dựa vào vai taehyung giả vờ thút thít như thiếu nữ thất tình. hắn ôm bụng, lại đánh mắt nhìn kim taehyung đang lạnh lùng nhìn mình.
“biết rồi!”
gã quyến luyến nhìn jungkook lần nữa mới chịu đạp gót rời đi.
sau khi xác nhận kim taehyung thật sự đi xa rồi, thì namjoon mới nhờ vả seokjin mang jeon jungkook đến ngồi với mình. hắn nhìn em nhỏ nhà taehyung lạnh nhạt ngồi xuống, mắt vẫn chăm chăm vào ly cacao nóng đã nguội ngắt từ lâu. dường như cái ly này chưa ai uống cả.
kim namjoon không vòng vo, cũng không chừa đường lui cho jungkook. một câu hỏi rõ: “cậu thích taehyung à?”
jungkook chột dạ ngẩng đầu đối diện với ánh mắt dò xét của hắn. em mím môi, đắn đo một lát rồi khẽ gật đầu. kim namjoon thở phào trong lòng, cảm thấy mọi chuyện khá suôn sẻ. hắn nhấp ngụm cà phê, từ tốn nói tiếp: “cậu không sợ taehyung biết sao?”
“không, dù sao tôi cũng sẽ bày tỏ.”
nhìn jungkook đáp nhẹ bẫng. không chút sợ sệt nhả ra từng chữ, namjoon cảm thấy cậu nhóc trước mặt rất có chính kiến. suy nghĩ cũng chín chắn, không như vài thiếu nữ chập chững tuổi mới yêu, hỏi một chút liền đỏ mặt phủ nhận liên tục. đến lúc mất đi người ta rồi mới tiếc nuối thừa nhận tình cảm bao năm, jeon jungkook không giống thế. em biết nắm bắt thời cơ cho riêng mình, tự biết chừng mực của bản thân, cũng tự biết thứ tình cảm mình mang nhơ nhuốc trong mắt người khác ra sao. dường như trước giờ chưa từng để tâm đến, cứ một lòng đem tâm tư thả vào bóng lưng của một người duy nhất.
“kim taehyung không như vẻ bề ngoài đâu. cậu ta rất nhạy cảm, lại còn rất sợ sệt cái nhìn của xã hội. ngoài mặt lãnh đạm tựa như mọi thứ không liên quan đến mình, sẽ không để tâm đến lời nói người khác nhưng trong lòng cậu ta ngược lại rất chú ý đến, dù chỉ một cái nhíu mày cũng sợ người khác nghĩ không tốt về mình. ngược lại cậu thì sao? có chịu nổi những lời đàm tiếu xung quanh không? sẽ cùng taehyung trải qua khó khăn của miệng lưỡi xã hội sao? liệu cậu thích taehyung thật hay chỉ là cảm giác nhất thời? huống hồ tuổi cậu còn nhỏ, lại tuấn tú như thế nữ sinh theo cậu cũng không ít. cậu lại đem lòng thích một người lớn hơn mình tận mười tuổi, sẽ còn bị đời người ghét bỏ, đáng không?”
kim namjoon cẩn thận quan sát sắc mặt của jungkook. hắn đã nói tới đó rồi mà em không mảy may nhíu mày hay đắn đo gì, chỉ mỉm cười nói một câu: “chỉ cần là thầy ấy, mọi thứ đều rất đáng.”
kim taehyung đã mua xong thuốc từ lâu, đứng sau lưng jungkook cẩn thận nghe từng chữ một. đáy lòng gã lâng lâng, em đã chạm đến nơi mềm yếu nhất trong tim gã. chạm đến giới hạn chịu đựng của gã.
taehyung khóc.
[text_hash] => aefaf002
)