Array
(
[text] =>
Ở cửa ra vào nhà hàng Giang Hồ, hai người Lee Dongmin và Ahn Bohyun đang đứng ở ven đường chỉ đạo Kim Jennie đỗ xe: “Lái sang trái, cẩn thận.”
“Đủ rồi đủ rồi, chậm rãi lùi lại.”
Kim Jennie thò đầu ra từ cửa kính, bất đắc dĩ nói: “Quá bé, bổn tiểu thư không vào được.”
“Cô lái sang trái một chút.”
“Quẹt vào xe của người khác!”
Kim Jennie dừng lại, nhìn khoảng cách mấy cm, đơn giản sụp đổ.
Lee Dongmin nói: “Không còn cách nào, ngày tết chỗ đậu xe khó tìm, đây là nhà hàng khó khăn lắm tôi mới đặt được.”
“Để tôi.” Jeon Jungkook trực tiếp ngồi vào vị trí ghế lái, gạt cần số, cẩn thận chuyển động vô lăng.
Khe hở rất hẹp, Park Chaeyoung nhìn mà hết hồn khiếp vía, mắt thấy sắp đụng trúng, anh nhanh chóng quay vô lăng, qua vài phen mạo hiểm, cuối cùng cũng chính xác đỗ vào bên trong.
Hoàn mỹ.
Kim Jennie cảm thán: “Wow, kỹ thuật lái xe của Jeon tổng siêu quá.”
Lee Dongmin khinh bỉ nói: “Là do kỹ thuật lái xe của cô không tới nơi tới chốn, ai cũng lái xe giống cô thì công ty bảo hiểm người ta phải bồi thường đến táng gia bại sản.”
Không chờ Kim Jennie mở miệng, Kim Taehyung ung dung nói: “Tháng trước người nào đó đâm vào vườn hoa trường học nói thế nào.”
Lee Dongmin chỉ vào mặt Kim Taehyung hét lớn: “Hay cho cái tên nhóc Kim Taehyung nhà cậu, chúng ta chung phòng ký túc xá ba năm, cậu giúp cô nàng kia hay là giúp tớ!
Kim Taehyung suy nghĩ, nói: “Tớ giúp cô ấy.”
Kim Jennie đắc ý lè lưỡi với Lee Dongmin.
Lại quay đầu, cô phát hiện Kim Taehyung cũng đang nhìn mình, đột nhiên cảm giác trái tim như cây kem dưới ánh mặt trời chói chang, lập tức tan chảy.
Lee Dongmin cười cười: “Ơ nha ~ ~ Hai người lúc nào trở lên tốt như vậy.”
Kim Jennie đi tới, tự nhiên khoác tay Kim Taehyung: “Chúng tôi là bạn tốt, sao, có ý kiến?”
Lee Dongmin thong thả kéo dài giọng, chế giễu nói: “Hòa thượng cùng con gái kết bạn, hiếm có hiếm có.”
Sự chú ý của Kim Taehyung không đặt trên câu chuyện của hai người, anh ta cảm nhận được động tác thân mật của cô gái bên cạnh, không biết tại sao trái tim đập nhanh đến vậy, toàn thân cứng đờ, để mặc Kim Jennie kéo anh ta vào nhà hàng.
Hít sâu, bình tĩnh.
Mấy người vào phòng, món ăn thơm phức nhanh chóng được mang lên, để làm nóng không khí, Jeon Jungkook đề nghị nâng chén: “Sang năm mới, cả nhà mọi việc thuận lợi, tiền đồ như gấm.”
Lee Dongmin nói: “Jeon tổng đã bắt đầu, vậy mỗi người hãy nói một câu đi, tớ nói trước, mong mọi người tìm được công việc tốt, thi nghiên cứu sinh được trên 400 điểm, nhận được đề nghị tốt ở nước ngoài!”
Kim Jennie cũng cười nói: “Quen biết mọi người, tôi cực kỳ vui vẻ, mọi người bạn tốt nhất của tôi từ nhỏ đến giờ, nguyện làm bạn dài lâu.”
Kim Taehyung: “Làm bạn dài lâu.”
Lee Dongmin phản đối: “Lão nhị, sao cậu lại nói theo người ta.”
Kim Taehyung: “Cô ấy nói hết những lời tớ định nói rồi.”
Lee Dongmin: “Vậy hai cậu đúng là tâm linh tương thông.”
Kim Jennie chỉ cười, còn Kim Taehyung vẫn tỏ vẻ nghiêm túc trấn định.
Ahn Bohyun: “Vậy tớ chúc mọi người, yêu nhau tu thành chính quả, người thầm mến sớm đạt được mong ước.”
Park Chaeyoung nói cuối cùng: “Mọi người nói hết rồi, không để lại câu gì cho em, vậy em chúc Jeon ca của chúng ta khỏe mạnh, bình an.”
Dưới ánh mắt phán xét của mọi người, Jeon Jungkook đặt tay sau gáy Park Chaeyoung, in lên trán cô một nụ hôn nhẹ: “Ngoan quá.”
Đám người nhao nhao kêu gào còn để cho người ta sống nữa không, khoe ân ái mau tránh ra.
Lúc ăn được một nửa, Kim Taehyung lấy lý do muốn đi vệ sinh, đứng dậy ra ngoài, không lâu sau, Kim Jennie cũng lấy cớ rời đi, một đường đuổi theo, lại phát hiện anh ta không đi toilet mà trực tiếp tới quầy thanh toán.
“Bàn 43 bao nhiêu tiền, phiền anh tính một chút.”
Sau khi nhân viên phục vụ tính xong, trả lời: “Tính cả rượu, hết tổng cộng 806 đồng.”
“Số lẻ bỏ đi, tròn 800 được không?”
“Tiên sinh, thật ngại quá, cửa hàng chúng tôi không trả giá.”
“Như vậy…” Kim Taehyung trầm mặc một lát, lấy một tấm thẻ từ trong ví ra: “Quẹt thẻ đi.”
Lúc phục vụ đang muốn nhận thẻ, lại bị một người khác đoạt lấy, Kim Taehyung quay đầu, đón nhận ánh mắt im lặng và phức tạp của Kim Jennie.
“Như vậy không thú vị, đã nói mọi người cùng nhau rồi mà.” Kim Jennie nói: “Hơn nữa, coi như muốn mời khách, cũng không phải là anh.”
“Hôm nay giao thừa, các cô không ở cùng người nhà, cùng tôi đi ăn cơm, hẳn là tôi nên mời khách.”
Hôm nay hòa thượng có vẻ không giống bình thường, anh ta giúp người khác mang bữa sáng, cho dù là năm hào cũng nhất định bắt người ta phải trả, sao đột nhiên trở nên hào phóng vậy?
Kim Jennie mặc dù không phản bác được, nhưng chính là không đồng ý: “Nói cái gì cũng không để anh trả tiền, anh kiếm tiền vất vả như vậy mà.”
Nói xong cô lấy ví tiền của mình ra: “Để tôi thanh toán.”
“Kim Jennie.” Giọng nói của Kim Taehyung trầm thấp, hình như đây là lần đầu tiên anh ta gọi tên cô: “Có thể để lại chút mặt mũi cho tôi không.”
Kim Jennie ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn anh ta.
Đôi mắt một mí ngày thường bị che dấu dưới tóc mái rối bời, lại thâm thúy như vậy, trong đôi đồng tử giống như chứa một cái động không đáy, có thể khiến người ta lún sâu vào.
Cô cảm nhận được một phần quật cường và cố chấp ẩn sâu trong mắt Kim Taehyung.
Kim Jennie đưa thẻ cho anh ta, lại đau lòng không dứt.
Loại cảm giác này chưa từng xuất hiện, từ nhỏ đến lớn, gia tài bạc triệu cho cô vung tay tiêu xài, trước nay cô chưa từng biết cảm giác đau lòng vì tiền là thế nào. Nhưng bây giờ cô đột nhiên hiểu ra, giống như dao cùn cắt thịt, mỗi một đồng một hào, đều là anh vất vả kiếm được.
Sau khi Kim Taehyung nhận hóa đơn, tỉ mỉ kiểm tra từng món và giá tiền một lần, xác nhận không sai mới quẹt thẻ.
Lúc chia tay, mọi người còn khăng khăng muốn đưa tiền cho Kim Taehyung, nhưng lần này anh ta cực kỳ kiên trì không chịu nhận.
“Trước đây các cậu giúp đỡ tớ rất nhiều, để tớ mời cơm các cậu một lần, khó có được cơ hội làm thịt tớ, qua rồi không còn lần khác đâu.”
Anh ta nói rất thoải mái, mà trái tim mọi người lại nặng nề.
Bình thường Kim Taehyung keo kiệt, Lee Dongmin vẫn luôn nói anh ta vắt cổ chày ra nước, nhưng chơi vẫn cứ chơi, cuối cùng vẫn không ai chê trách.
Cuộc sống trước nay không ưu ái bất cứ người nào, anh ta chỉ có thể cắn răng dựa vào bản thân.
Bọn họ biết, cho nên lòng tốt trước giờ cũng chỉ tỉ mỉ giấu ở bên trong, ung dung bình thản.
Kim Taehyung không có thói quen ăn sáng, thế là Jeon Jungkook hoặc Ahn Bohyun sẽ mua bánh bao tới tổ nghiên cứu để ăn, tiện thể đưa cho Kim Taehyung một cái bánh bao chay lớn, nói là mua nhiều ăn không hết, để anh ta hỗ trợ ăn giúp, hoặc là mua bữa khuya cũng sẽ mua nhiều thêm một phần.
Tất cả mọi người cẩn thận từng chút để bảo vệ lòng tự trọng của anh ta.
**
Sông Lưu Đông lóe lên ánh sáng lăn tăn, dưới mặt hồ phản chiếu toàn cảnh Giang Thành về đêm.
Nhiều bông pháo hoa bắn trên bầu trời, Jeon Jungkook ôm Park Chaeyoung từ phía sau, đứng bên bờ sông cùng cô thưởng thức pháo hoa.
Cơ thể cô nhỏ nhắn xinh xắn lọt thỏm trong vòng ngực của anh, trên quần áo anh tản ra hương vị đặc trưng, Park Chaeyoung hít mũi ngửi, sau đó quay người đối mặt với anh.
Jeon Jungkook nâng cằm cô lên hỏi: “Nhìn anh làm gì, nhìn pháo hoa.”
Park Chaeyoung lộ ra ánh mắt nghịch ngợm: “Em đang nhìn trong mắt anh.”
Jeon Jungkook cụp mắt, lông mi dài che phủ, ánh mắt của anh lúc này cực kỳ dịu dàng.
Anh không xác định hỏi: “Cho nên em đang đòi hôn sao?”
Park Chaeyoung: ….
Cô quay người sang chỗ khác, không thèm để ý đến anh.
Trong lòng Jeon Jungkook nhộn nhạo, anh vén sợi tóc của Park Chaeyoung ra, bắt đầu những chuỗi hôn dày đặc lên cần cổ trắng của cô.
Park Chaeyoung bị anh làm cho rất ngứa, nghiêng đầu né tránh, cười nói: “Anh có thể đứng đắn một chút hay không.”
Thích đứng đắn.
Jeon Jungkook đứng thẳng tắp, đằng hắng cổ họng, giọng nói trầm thấp: “Bạn học Park Chaeyoung này, nhiệm vụ học tiếng Anh trong kỳ nghỉ đông hoàn thành bao nhiêu rồi, ngày mai mang tới cho anh kiểm tra, còn có, sắp vào năm ba đại học rồi, đã có kế hoạch rõ ràng cho tương lai chưa?”
Park Chaeyoung đang muốn nói chuyện, Jeon Jungkook lập tức nói: “Nếu như không có, anh sẽ giúp em lập kế hoạch, anh đề nghị thi nghiên cứu sinh, nhưng nếu như em muốn làm việc, học kỳ sau bắt đầu để ý công ty thực tập…”
Park Chaeyoung đưa tay che tai: “Cầu xin anh bỏ qua cho em có được không, em sai rồi em sai rồi, anh vẫn nên biến trở về Jeon Jungkook không biết xấu hổ đi.”
Haz, nhắc tới cái này thật sự áp lực như núi, anh còn nghiêm khắc hơn người lớn trong nhà và giáo viên, còn Park Chaeyoung đơn giản thuộc về kiểu người tương đối nhẩn nha, thật sự không muốn anh lải nhải cằn nhằn những chuyện nghiêm túc bên tai.
Jeon Jungkook giống như đạt được mưu kế, giữa hai đầu lông mày tràn đầy đắc ý, Park Chaeyoung tức giận lườm anh một cái, nói: “Anh còn cười, em tìm bạn trai, không tìm giáo viên, ngài giơ cao đánh khẽ buông tha em có được không.”
“Bạn trai, là phải thế này.”
“Thế nào?”
Cô vừa dứt lời, Jeon Jungkook đã cúi người, đôi môi lành lạnh mềm mại của anh nhẹ nhàng chạm vào cái trán mịn màng của Park Chaeyoung, chậm rãi di chuyển xuống giữa hai đầu mày, sau đó là mũi, và cuối cùng rơi trên môi cô.
Thăm dò bên trong, trước tiên anh nhẹ nhàng chạm vào môi dưới của cô, chậm rãi sâu sắc cắn nhẹ một cái rồi lại nhấm nháp vuốt ve, một đường vừa cắn vừa mút, kiên nhẫn đợi cơ thể cô phản ứng.
Park Chaeyoung ngây ngô đáp lại anh, hơi hé miệng, lưỡi anh liền trượt vào, cùng cô dây dưa qua lại.
Trong nụ hôn làm người ta mê muội, Park Chaeyoung cảm giác có một ngọt lửa đang bùng bên trong cơ thể, nổ tung trong đầu cô, hoa mắt chóng mặt, cả người muốn chìm xuống, cô không suy nghĩ được gì, chỉ theo bản năng ôm lấy eo anh, lại dùng thêm sức để cơ thể hai người dính chặt vào nhau.
“Chae Chae, anh cảm thấy.”
“Cái gì?” Đôi môi của Park Chaeyoung bị anh hôn đỏ bừng, mềm mại ướt át.
Jeon Jungkook dùng chóp mũi chạm nhẹ vào chóp mũi cô, khẽ cười: “Em rất muốn anh.”
Park Chaeyoung đỏ mặt, loại cảm giác cơ thể trống rỗng, bất kể dính chặt thế nào cũng thấy ôm chưa đủ, chỉ muốn hòa tan anh vào cơ thể mình.
“Anh đừng nói nữa.” Park Chaeyoung xấu hổ: “Loại chuyện như này ngầm hiểu là được rồi, nói ra làm gì.”
Cái này làm cho Jeon Jungkook buồn cười, cô vậy mà còn muốn anh ngầm hiểu.
“Anh đừng cười!” Park Chaeyoung nắm chặt cổ áo anh, tức giận nói: “Anh còn cười, cười chán chưa!”
“Được, không cười.” Jeon Jungkook vòng tay ôm eo nhỏ của cô, nghiêm túc nói: “Chaeyoung, đồng ý với anh, sẽ luôn tốt như vậy, được không?”
Park Chaeyoung ngước mắt nhìn anh, lần đầu tiên trong đời, Park Chaeyoung cảm thấy trong đôi mắt của Jeon Jungkook hiện ra cảm xúc lo được lo mất.
Quá trân trọng một thứ, sẽ luôn sợ hãi mất đi, Park Chaeyoung quá rõ loại cảm giác này.
Cô cầm tay Jeon Jungkook, trịnh trọng nói với anh: “Jeon Jungkook, anh cùng em lớn lên, em cùng anh già đi, chúng ta vẫn luôn tốt đẹp như này.”
**
Đúng mười hai giờ tiếng chuông vang lên, một năm mới an lành cuối cùng cũng tới.
Trên bầu trời thành phố nở ra rất nhiều bông pháo hoa, tiếng nổ bên tai vang vọng không dứt. Kim Jennie phát hiện Kim Taehyung bên cạnh vẫn luôn gắt gao che tai, cảm thấy kỳ lại, hỏi anh ta: “Anh sợ pháo à?”
Kim Taehyung không nghe thấy tiếng của cô, thế là hét lớn: “Cô nói cái gì, nghe không rõ.”
Kim Jennie lớn tiếng nói: “Tôi hỏi, anh sợ pháo à?”
“Nghe không rõ, lớn tiếng hơn một chút.”
“Anh thích tôi không!”
Cô hỏi xong câu này, đột nhiên run lên.
Kim Taehyung bỗng nhiên buông lỏng tay bịt lỗ tai, ánh mắt hơi né tránh, không còn bình tĩnh.
Mà Kim Jennie lùi lại phía sau hai bước, hốt hoảng nói: “Pháo hoa rất ầm ĩ.”
“Đúng… đúng vậy.”
“Tôi mới vừa hỏi anh, sợ pháo à?”
“Ừm, khi còn bé tôi suýt bị pháo hoa nổ vào người, khi… khi đó nông thôn đốt pháo, tôi vẫn còn nhỏ, đứng bên cạnh pháo nổ, cái gì cũng không hiểu… bị dọa phát sợ, may mắn không việc gì.”
Lời mở đầu của anh ta lộn xộn, giống như một cậu nhóc thật sự bị dọa sợ.
Kim Jennie không xác định được câu “anh thích tôi không” vừa mới, rốt cuộc anh ta có nghe thấy không, bây giờ có nên mở miệng hỏi một chút không đây.
“Cái đó… tôi hỏi anh chuyện gì, anh hãy thành thật trả lời tôi.”
“Tôi biết, cô muốn hỏi khi đó tôi có bị thương không phải không, tôi không bị thương.” Kim Taehyung nói: “Chỉ bị dọa sợ thôi.”
“Không phải, tôi không phải muốn hỏi cái này, tôi muốn nói…”
“Ăn tết ở nông thôn đốt pháo chính là như vậy, mười dặm tám thôn, cực kỳ náo nhiệt, khi còn bé tôi và bà nội sống với nhau, bà thích nghe tiếng pháo nổ, tôi liền đi lên trấn mua rất nhiều pháo, đốt cho bà nghe tiếng động.”
“Kim Taehyung…”
“Cô chưa từng xuống nông thôn đúng không, thành phố tốt, trước kia nhà ở nông thôn không có nhà vệ sinh, một bên là nhà vệ sinh, dùng cột vây quanh, một bên kia chính là chuồng heo, lúc đi nhà xí còn có thể nghe tiếng heo kêu.”
Anh ta đột nhiên cười lên, giống như hoàn toàn biến thành người khác, trở lên lảm nhảm không ngừng: “Buổi tối đi ngủ, chuột trên nền nhà nhảy tới nhảy lui, có đôi khi ngủ say bị làm tỉnh lại, nó thế mà đang ngặm ngón chân cái của tôi.”
Ở phía xa, Lee Dongmin gọi người tới giúp đỡ đốt pháo hoa, Kim Jennie cũng bị kéo đi, cô lưu luyến nhìn anh ta một chút: “Kim Taehyung, chờ chút nữa lại tìm anh.”
Sau khi cô đi, Ahn Bohyun đi tới đưa cho anh ta một điếu thuốc. Kim Taehyung hơi do dự một chút, vẫn cự tuyệt, anh ta biết hút, nhưng không hút, không có tiền mua thuốc lá, không nuôi nổi cơn nghiện này.
“Con gái người ta muốn nói chung thân đại sự với cậu, cậu lại kể chuyện nhà xí với chuồng heo cho người ta, hòa thượng, đầu óc của cậu bị làm sao thế.”
Kim Taehyung liếc anh ta một cái, nhàn nhạt nói: “Tớ cũng đang cùng cô ấy nói chuyện chung thân đại sự, pháo ở nông thôn, chuồng heo, chuột… Đây chính là nửa đời trước của tớ.”
Bẩn thỉu và lạc hậu.
Cô gái tốt như thế, làn da trắng mịn sạch sẽ, trên người còn tỏa hương thơm, nhưng lại bởi vì nhiều năm làm việc vất vả mà cả bàn tay đầy vết chai sạn, sao có thể để cô chịu khổ như vậy.
Không bằng để cô biết khó mà lui.
Đón năm mới, sau khi chơi đùa một trận ầm ĩ, mọi người mang theo cặp mắt gấu trúc những vẫn cực kì phấn khích, đây cũng là lần cuối cùng được thả lỏng mà không cần kiêng kỵ, phía sau còn một cửa ải khó khăn đang chờ bọn họ.
Học kỳ mới bắt đầu, thư viện mượn phòng triển lãm đa năng lớn nhất trường, tổ chức buổi giới thiệu về người máy trí tuệ nhân tạo do hai tổ nhỏ của giáo sư Seo Byungchul và giáo sư Choi Bin hướng dẫn.
Vị trí chính giữa khán đài giành cho lãnh đạo trường, các sinh viên lục tục xuất hiện, ngồi kín cả hội trường, còn có từng hàng sinh viên đứng ở lối đi sát vách tường, đều tới dự thính.
Các thành viên của hai tổ đứng riêng biệt thành hai hàng trái phải, xa xa Park Chaeyoung đã nhìn thấy Son Daehoon, bên cạnh anh ta còn có Ko Ahyeon.
Hôm nay Ko Ahyeon ăn mặc trang phục lộng lẫy, chân váy màu xám đậm phối hợp cùng áo sơ mi trắng, trên mặt trang điểm tỉ mỉ làm nổi bật vẻ xinh đẹp của cô ta.
Ánh mắt hai người trong lúc vô tình chạm nhau, khóe môi Ko Ahyeon nâng lên một vòng ý cười sâu xa, giống như có bí mật trời biết đất biết cô biết tôi biết.
Từ trong nụ cười của cô ta, Park Chaeyoung cảm giác có chuyện gì đó ẩn giấu bên trong.
Cuối cùng lãnh đạo trường cũng đi vào, tốp năm tốp ba ngồi xuống hàng ghế dành cho lãnh đạo, bọn họ vừa đến liền báo hiệu buổi giới thiệu chuẩn bị bắt đầu. nhưng Park Chaeyoung nhìn hàng ghế trống rỗng bên cạnh mình, không khỏi sốt ruột.
Mấy nam sinh kia đang giở trò quỷ gì mà đến còn muộn hơn lãnh đạo, bây giờ sắp bắt đầu rồi.
Park Chaeyoung gọi cho Jeon Jungkook một cuộc điện thoại, không có ai bắt máy.
Sẽ không phải còn ở trong phòng ngủ nướng chứ!
Người dẫn chương trình hỏi Park Chaeyoung, cô đành nói thành viên trong tổ còn một vài chuyện nên tới muộn một chút, có thể nhường tổ đối thủ lên sân khấu biểu diễn trước.
Ngay lúc Son Daehoon vừa bước lên sân khấu, mấy người Jeon Jungkook Ahn Bohyun thong dong tới muộn.
Ahn Bohyun ôm laptop của mình, vừa ngồi xuống liền gõ phím lạch cạch.
Park Chaeyoung nói nhỏ bên tai Jeon Jungkook: “Các anh làm cái quỷ gì thế?”
Jeon Jungkook cười thần bí: “Chờ lúc nữa mời xem kịch hay.”
**
Người máy của tổ Son Daehoon tên là Andrew, cao khoảng nửa mét, được làm tương đối gầy gò nhưng cái đầu lại khá to, màn hình đen ở phần trước mặt có thể tự động kiểm tra các sách và tài liệu trong thư viện.
Son Daehoon giới thiệu: “Người máy của chúng tôi ngoài việc tiếp đón hướng dẫn công việc thông thường, một trong những sáng tạo lớn nhất, chính là có thể định vị chính xác vị trí của mỗi quyển sách, giúp đỡ các bạn học nhanh chóng tìm được đúng tài liệu, có thể chính xác đến từng tầng, phòng đọc, tầng mấy của giá sách nào thậm chí là xếp ở vị trí thứ mấy.”
Trong hội trường vang lên một tràng vỗ tay, Park Chaeyoung lại khịt mũi coi thường, càng xem càng tức giận.
Rõ ràng là sao chép trộm cắp, anh ta thế mà nói tới chân thật đáng tin, thật sự là mặt dày như tường thành.
Nhìn khuôn mặt tức giận của Park Chaeyoung phồng lên giống con cá vàng, Jeon Jungkook cảm thấy buồn cười, nhéo nhéo thịt trên mặt cô: “Chờ rồi xem.”
Anh lại hỏi Ahn Bohyun: “Làm xong chưa?”
Ahn Bohyun nhanh chóng nhập một chuỗi ký tự, nâng kính mắt nói: “Lập tức xong.”
Park Chaeyoung không hiểu: “Hôm nay các anh sao thế, là lạ.”
Lee Dongmin hoàn toàn một bộ dáng “tiểu nhân đắc chí”, hừ hừ: “Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, để bọn họ hả hê nhiều ngày như vậy, hiện giờ là lúc phản kích.”
Kim Taehyung bĩnh tĩnh nói: “Oan oan tương báo bao giờ dứt, không bằng một lần nhổ cỏ nhổ tận gốc, chấm dứt hậu quả, A Di Đà Phật.”
Park Chaeyoung: …
Nếu Phật Tổ nghe được mấy câu này, không biết tức thành cái dạng gì.
Trên sân khấu, Son Daehoon đang bắt đầu điều khiển người máy tiến hành đủ loại động tác, thu được tràng vỗ tay không ngừng dưới khán đài.
“Ưu điểm lớn nhất của Andrew của chúng tôi, chính là có thể giao tiếp thông minh với mọi người, chúng tôi có thể mời một bạn học lên sân khấu để trò chuyện với nó, ai sẵn sàng lên sân khấu?”
“Kẻ lừa đảo” Ko Ahyeon trước đó đã chuẩn bị xong, cô ta nhấc chân váy, đang muốn đứng dậy lên sân khấu, lại không ngờ Lee Dongmin không biết từ lúc nào đã đứng dưới sân khấu, Son Daehoon nói xong cậu này, anh ta lập tức trèo lên.
“Để tôi để tôi, tôi cùng Andrew cái gì đó tâm sự.”
Son Daehoon biến sắc, đứng trước mặt người máy ngăn lại, lạnh giọng nói: “Cậu muốn làm gì, đừng phá đám, mau xuống đi.”
“Không phải nói mời bạn học giao lưu cùng người máy sao, tôi cũng là bạn học, muốn xem thẻ sinh viên của tôi không?”
Son Daehoon không rõ trong hồ lô của Lee Dongmin bán gì, nhưng ban lãnh đạo và giáo viên đang nhìn dưới đài, anh ta không dám công khai đuổi Lee Dongmin xuống, chỉ có thể không tình nguyện nhường đường.
Dù sau ngay trước mặt giáo viên và bạn học, Lee Dongmin sẽ không thể giở trò gian trá.
Tất nhiên Lee Dongmin biết, Son Daehoon đang nhìn anh ta chằm chằm, giống như sợ anh ta sẽ nổi điên phá hủy người máy Andrew của bọn họ.
Làm sao anh ta lại có hành vi không văn minh như thế được chứ.
Lee Dongmin đi tới trước mặt Andrew, cười híp mắt chào hỏi với nói: “Này, xin chào.”
Andrew cũng vươn cánh tay kim loại của mình ra, quơ quơ trước mặt Lee Dongmin: “Xin chào.”
“Andrew, mày biết thế nào là ăn cắp không?”
Lời vừa nói ra, cả người Son Daehoon đột nhiên cứng ngắc, mở miệng trách mắng: “Cậu hỏi linh tinh cái gì!”
Lee Dongmin ung dung trả lời: “Thư viện thường xuyên xảy ra chuyện sinh viên ăn cắp, làm người máy phục vụ sinh viên, hẳn là mọi lúc mọi nơi phải duy trì cảnh giác, tôi hỏi như vậy có vấn đề gì không?”
Son Daehoon nói: “Người máy chứ không phải chó, sao nó có thể phân biệt ai là chủ nhân ai là kẻ trộm, chẳng lẽ người máy của các cậu còn có tính năng này sao!”
Anh ta mới không tin!
Lee Dongmin vỗ vỗ cái đầu ngốc nghếch của Andrew, nói: “Trí tuệ nhân tạo có thể thực hiện các thuật toán phức tạp, thậm chí còn có thể mô phỏng bộ não con người, phân tích hành vi của con người, thậm chí thông qua hồng ngoại có thể phân biệt được các loại cảm xúc khác nhau của con người, cho nên chức năng phòng trộm sao có thể làm khó được tôi…”
Anh ta dừng một chút, lại bổ sung: “Jeon tổng nhà chúng tôi đây.”
Son Daehoon tức hổn hển nói: “Rốt cuộc cậu muốn thế nào.”
“Gấp cái gì.” Lee Dongmin quay mặt sang người máy: “Andrew, tao muốn hỏi mày một vấn đề.”
“Anh nói.” Andrew rất lịch sự.
“Ba của mày là ai.”
“Ba…” Andrew ngừng lại hai giây: “Anh nói là người lập trình chính của tôi?”
“Đúng…” Lee Dongmin nhìn chằm chằm nó: “Người lập trình chính của mày, là ai?”
Andrew: “Người lập trình chính của tôi là…”
Đột nhiên, nó phản ứng hai giây, sau đó chậm chạm đổi giọng: “Người lập trình chính của tôi là Jeon Jungkook.”
Lời vừa nói ra, toàn trường cực kỳ kinh hoàng, bạn học dưới đài chụm đầu ghé tai bàn luận ầm ĩ.
Cơ thể Son Daehoon hóa đá, bất động hồi lâu, nổi giận chất vấn Lee Dongmin: “Cậu làm gì Andrew!”
Lee Dongmin nhún vai: “Mọi người đều thấy, tôi chẳng qua là hỏi một câu, Andrew thành thật trả lời, chỉ thế thôi.”
“Nó… nó sao biết nói hươu nói vượn!”
Lee Dongmin nhàn nhã trả lời: “Đây là người máy của cậu, cậu hỏi tôi?”
Anh ta chuyển qua người máy, nói: “Andrew, mời lớn tiếng nói cho tất cả mọi người, người lập trình chính của mày là ai!”
“Jeon Jungkook, người lập trình chính của tôi, ba của tôi là Jeon Jungkook, tôi không phải là Andrew, tôi là Mad Hatter.”
Mấy bạn học trong tổ của Son Daehoon chạy lên sân khấu, định khởi động lại chương trình.
Thầy Choi Bin ngồi dưới khán đàn chất vấn: “Son Daehoon, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
“Thầy Choi… cái đó…”
Son Daehoon cũng không có cách nào giải thích rốt cuộc là thế nào.
Lúc này, Jeon Jungkook chậm rãi đứng lên: “Nếu cậu không có cách giải thích, vậy để tôi giải thích.”
Nhìn Jeon Jungkook thong thả bước lên sân khâu, ngay cả Kim Jennje ở phía sau cũng trợn tròn mắt: “Bọn họ đây là nói xong muốn đập phá, ngay cả Jeon Jungkook cũng làm góp vui theo?”
“Không phải đập phá.”
Park Chaeyoung biết, Jeon Jungkook trước nay không làm chuyện không nắm chắc, anh đã lựa chọn như vậy, tất nhiên có kế sách ứng đối vẹn toàn
Anh luôn có năng lực như vậy, có thể khiến người xung quanh tin tưởng vô điều kiện.
Thấy Jeon Jungkook lên sân khấu, giáo sư Choi Bin càng không rõ nguyên nhân: “Jeon Jungkook, trong hồ lô của các em chứa cái gì?”
Jeon Jungkook chậm rãi nói: “Em để Ahn Bohyun xâm nhập não chủ của Andrew.”
“Mọi người đều nghe thấy chưa!”
Son Daehoon kích động nói với toàn bộ hội trường: “Jeon Jungkook dùng hacker xâm nhập Andrew, nó mới có thể nói ra những lời kỳ lạ kia, muốn phá hỏng phần giới thiệu của chúng tôi.”
Tiếng bàn luận tại hiện trường càng thêm ầm ĩ, các bạn học vô cùng nghi hoặc khó hiểu, Jeon Jungkook sao có thể làm ra loại chuyện như vậy, khẳng định có ẩn tình.
Quả nhiên, sắc mặt giáo sư Choi Bin đã rất khó coi: “Mấy người đi xuống cho tôi, đừng làm mất mặt.”
“Có nghe thấy không.” Son Daehoon chỉ vào Jeon Jungkook nói: “Mau cút xuống dưới, chút nữa tôi sẽ tìm cậu tính sổ.”
Nhưng không ngờ, thầy Choi Bin chuyển qua Son Daehoon: “Tôi nói chính là cậu.”
Son Daehoob mờ mịt: “Thầy Choi…”
Thầy Choi Bin chuyển hướng sang lãnh đạo, nói với giám đốc thư viện ngồi ở vị trí cuối cùng: “Tổ chúng tôi rút lui, không tiếp tục biểu diễn nữa.”
Son Daehoon và cả mấy thành viên trong tổ choáng váng: “Chuyện gì đang xảy ra, tại sao lại phải rút lui.”
“Đúng vậy, chúng ta khổ cực chuẩn bị gần nửa năm, sao nói rút là rút.”
…
Thầy Choi Bin nhìn Son Daehoon: “Có phải nhất định muốn làm ầm lên không?”
Son Daehoon còn chưa nói, Ko Ahyeon lại đứng dậy: “Thầy Choi, mặc dù thầy là giáo viên hướng dẫn, nhưng chuyện này, thầy có phải nên cho cả tổ một lời giải thích không, Daehoon vì lần biểu diễn này đã vất vả rất nhiều đêm, thầy bảo bọn họ rút lui liền rút lui, vậy cũng quá khó rồi.”
“Ko Ahyeon, đừng nói nữa.” Sắc mặt Son Daehoon đỏ bừng: “Chúng ta rút… rút lui.”
Ngay khi các thành viên ôm người máy xuống, hiệu trưởng ngồi chính giữa ban lãnh đạo đột nhiên mở miệng, giọng nói trầm trầm —
“Chuyện này, có phải các cậu còn thiếu chúng tôi và các bạn học một lời giải thích không?”
Các thành viên nhăn mặt nhìn nhau, mà khuôn mặt Son Daehoon đỏ bừng, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía giáo sư Choi Bin.
Giáo sư Choi Bin lắc đầu, nói: “Là tôi không dạy dỗ bọn họ tử tế.”
Jeon Jungkook nói: “Bọn họ đã không muốn giải thích, để em giải thích đi.”
Kim Taehyung và Lee Sohyun đã khiêng người máy của mình lên sân khấu.
“Giới thiệu với mọi người một chút, đây là người máy Mad Hatter 2.0 của tổ nghiên cứu của chúng tôi, chắc hẳn tất cả mọi người rất tò mò, tại sao lại là Mad Hatter 2.0 mà không phải là 1.0.” Jeon Jungkook nhìn Andrew bên cạnh Son Daehoon: “Bởi vì 1.0 chính là Andrew.”
Son Daehoon suy sụp dựa vào tường, cúi đầu.
“Jungkook, đừng thừa nước đục thả câu.” Giáo sư Seo Byungchul nói: “Nói ra chân tướng sự việc đi.”
“Vâng.”
Jeon Jungkook nhìn về phía Choi Bin: “Chắc hẳn giáo sư Choi Bin biết, trước đây không lâu trường đã bỏ ra một số tiền lớn để mua một hệ thống bảo vệ chương trình chủ từ Mỹ, bảo mật cực kỳ tốt, nếu như người máy tự mình nghiên cứu phát minh, nhập vào hệ thống bảo vệ này, thì hoàn toàn không thể cho hacker bất kỳ cơ hội nào để xâm nhập vào đầu não của người máy.”
“Nhưng nếu viết lại hoặc đơn giản là ăn cắp lập trình của người khác, hệ thống bảo vệ sẽ không còn đạt hiệu quả trong tình huống đối phương nắm giữ mã hóa chính, cho nên, Ahn Bohyun chỉ mất chưa tới hai tiếng, liền hack được vào đầu não của Andrew.”
Lãnh đạo và các bạn học lộ ra nét mặt bỗng nhiên tỉnh ngộ, mặc dù nghe xong không hiểu lắm, nhưng kết hợp với điều Lee Dongmin nói trộm cắp vừa rồi, bọn họ đại khái có thể hiểu đầu đuôi sự việc.
“Cụ thể thao tác thế nào tôi không nói tỉ mỉ.” Jeon Jungkook hít sâu một hơi: “Son Daehoon ăn cắp ý tưởng Mad Hatter 1.0 cùng toàn bộ mã code, đồng thời không hề thay đổi mà sử dụng trên người Andrew, vì thế mới tạo cơ hội cho chúng tôi xâm nhập, nói ngắn gọn, Andrew chính là Mad Hatter 1.0.”
Park Chaeyoung siết chặt nắm đấm, ánh mắt chăm chú nhìn chàng trai trên sân khấu.
Từng câu từng chữ của anh vang lên mạnh mẽ, giống như cực hình đánh trên người Son Daehoon, khiến anh ta khó mà an ổn.
Mỗi người trong tổ, trên mặt đều lộ nét sảng khoái, có lẽ sự thật sẽ bị lời bịa đặt trắng trợn nhất thời che dấu, nhưng nó tuyệt đối không vĩnh viễn bị vùi lấp, thời điểm nó chậm rãi nổi trên mặt nước, bình minh sắp tới.
“Tiếp theo là thời khắc của Mad Hatter 2.0.”
Khóe môi Jeon Jungkook lộ ra nụ cười, ung dung lại tự tin —
“Đừng quá kinh ngạc.”
[text_hash] => 165e347c
)