Array
(
[text] =>
Trong buổi họp giới thiệu sản phẩm diễn ra mấy tuần sau đó, mọi người trong tổ nghiên cứu bất ngờ phát hiện người máy Andrew của tổ Son Daehoon, trừ vẻ ngoài không giống ra, bất kể là chức năng hay ý tưởng, đều giống người máy Mad Hatter của tổ Jeon Jungkook y như đúc.
Điều này không thể xảy ra, dù có cùng ý tưởng, nhưng mã code biến số lúc lập trình thiên sai vạn biệt, tuyệt đối không thể đạt tới loại trình độ này.
Trừ khi, tổ của Son Daehoon lấy trộm dữ liệu lập trình người máy của tổ Jeon Jungkook.
“Tại sao có thể như vậy! Sao lại xảy ra sự việc này!”
Trong văn phòng, Lee Dongmin vò đầu mình, đi tới đi lui.
“Những cái cơ bản như giao lưu nói chuyện, hoặc là vài công năng quét dọn cũng coi như xong, định vị của người máy tuyệt đối là sáng tạo của riêng chúng ta! Chức năng dẫn đường kia của bọn họ, nhất định là sao chép! Tôi phải đến trường tố cáo bọn họ.”
Anh ta nói xong vội vàng ra khỏi cửa lớn.
“Quay lại.” Jeon Jungkook gọi anh ta: “Ngồi xuống.”
Lee Dongmin nổi giận đùng đùng quay về, lại nổi giận đùng đùng ngồi xuống: “Móa nó, đáng ghét.”
“Không có chứng cứ tố cáo thế nào.” Jeon Jungkook nhìn qua có vẻ tỉnh táo, sắc mặt như thường: “Chúng ta có thể nghĩ ra ý tưởng này, vì sao bọn họ không thể.”
“Ý tưởng là một chuyện, nhưng lập trình cụ thể thế nào lại là chuyện khác.” Hiếm khi thấy Kim Taehyung mở miệng nói chuyện: “Chịu trách nhiệm về cảm giác tứ chi, vừa rồi tớ đã nhìn kỹ người máy Andrew của bọn họ, độ chính xác trong động tác của Andrew giống với Mad Hatter của chúng ta đến 98%.”
Ahn Bohyun tiếp tục nói: “Nói cách khác, Andrew là sản phẩm sao chép Mad Hatter của chúng ta.”
“Không sai!” Lee Dongmin gào lên: “Trước tiên chúng ta đi tới báo cho thầy Seo, sau đó tới phòng giáo vụ làm ầm ĩ, buộc bọn họ phải xuất ra số liệu lập trình để so sánh, sao chép hay không, liếc qua là thấy.”
Park Chaeyoung nhìn về phía Jeon Jungkook, bút bi màu đen chuyển động trên đầu ngón tay trắng nõn của anh, đôi đồng tử đen láy thâm thúy, không nhìn ra cảm xúc kích động hay oán giận nào.
Phần não chủ khống chế là do Jeon Jungkook phụ trách, có thể nói anh là người bỏ ra nhiều tâm huyết nhất, nhưng sau khi xảy ra chuyện, anh vẫn là người tỉnh táo nhất.
“Đầu tiên, vẫn câu nói đó, không có bằng chứng không được tùy tiện làm ầm ĩ. Tiếp theo, các cậu đều nhìn ra được, chẳng lẽ giáo sư Seo người vẫn luôn chỉ đạo lại không nhìn ra sao, nhưng dù như vậy thì có thể làm thế nào, chỉ dựa vào suy đoán liền bắt giáo sư Seo dẫn chúng ta đi đòi lại công lý, hiện giờ cuộc đua còn chưa kết thúc, bắt bọn họ xuất số liệu lập trình bí mật cho chúng ta xem?” Jeon Jungkook lắc đầu: “Không có khả năng, khoa cũng sẽ không cho phép.”
Park Chaeyoung biết Jeon Jungkook đã suy xét, anh không muốn để giáo sư Seo phải khó xử, giáo sư Seo Byungchul và giáo sư Choi Bin là đồng nghiệp, đột nhiên nói tổ người ta đánh cắp số liệu của tổ mình, việc này truyền ra ngoài, hai vị giảng viên còn nhìn mặt nhau thế nào.
“Hiện giờ việc khẩn cấp trước mắt, không phải đòi một câu trả lời hợp lý, mà là thêm chức năng mới cho Mad Hatter, tranh thủ thời gian không còn nhiều, nâng cấp lên phiên bản Mad Hatter 2.0.”
Park Chaeyoung yếu ớt giơ tay: “Em đồng ý với tổ trưởng.”
Jeon Jungkook ngẩng đầu nhìn các thành viên trong tổ: “Mọi người thì sao, đồng ý không?”
Mọi người không có ý kiến khác, lúc này Lee Sohyun cầm sữa và bánh mì tới, không để ý đến mọi người, đến thẳng bàn mình.
Lee Dongmin vừa nhìn thấy dáng vẻ khí định thần nhàn của anh ta liền nổi khùng, chạy tới nắm chặt cổ áo Lee Sohyun: “Có phải cậu làm không!”
“Cậu đang nói cái gì!” Lee Sohyun tránh anh ta: “Đừng đổ oan cho người tốt.”
“Ngày đó Chaeyoung nhìn thấy cậu và Son Daehoon nói chuyện, khẳng định do cậu để lộ lập trình của chúng tôi cho cậu ta.”
Lee Sohyun cũng có chút tức giận: “Cậu ngậm máu phun người, tôi với cậu ta vốn có quen biết, nhiều người nói chuyện với cậu ta sao cậu không nghi ngờ bọn họ.”
“Vì sao nghi ngờ cậu, trong lòng cậu không có chút mặc cảm tội lỗi nào sao? Hạng mục người máy lần này, cậu không phải lề mề thì chính là làm qua loa cho xong, ngoài cậu ra, còn có thể là ai.”
“Cậu nói bậy!”
“Có gan cùng chúng tôi tới đối chất trước mặt giáo sư Seo!”
“Đi thì đi, ai sợ ai.”
“Đủ rồi.” Jeon Jungkook quát lớn, hai người đều ngừng lại, trừng mắt nhìn nhau.
“Không có chứng cứ, đừng suy đoán lung tung.”
Lee Dongmin bỗng gan lớn, quát Jeon Jungkook: “Chứng cứ chứng cứ, cậu lúc nào cũng nói chứng cứ, bọn họ không phải không có đầu óc, loại việc như thế này có thể lưu lại chứng cứ sao!”
“Nếu cậu biết không để lại chứng cứ, làm loạn lên thì được cái gì.”
“Hóa ra chuyện này không liên quan gì đến cậu à, ý tưởng bị trộm có phải cậu cũng không quan tâm phải không!” Lee Dongmin điên cuồng gầm lên: “Mad Hatter là tâm huyết của chúng ta, cứ thế bị người ta lấy mất, cậu một chút cũng không sốt ruột sao!”
Jeon Jungkook không muốn cãi nhau với anh ta, đứng lên trực tiếp bỏ ra ngoài, quay đầu lạnh nhạt nói: “Có thời gian nói những lời nhảm nhí này, không bằng làm thêm nhiều việc.”
Park Chaeyoung đuổi theo, thấy Jeon Jungkook một mình đứng dưới bóng cây trong vườn hoa nhỏ, tay cầm một bao thuốc mới mua.
Park Chaeyoung biết anh biết hút thuốc, nhưng tới tận bây giờ anh không hề hút thuốc trước mặt cô, chỉ là đôi khi ngửi thấy trên da anh có mùi thuốc lá mơ hồ.
Áp lực của anh rất lớn, cô hiểu, cho nên chưa bao giờ nói ra.
Bầu trời âm u sắp về đêm, không khí lạnh mùa đông còn chưa giảm bớt, cành lá trên cây rậm rạp hiện lên sắc màu u tối, ngẫu nhiên có một chút ánh sáng len lỏi qua khe hở khiến cho người ta cảm thấy đè nén cực độ.
Bóng lưng đơn độc của anh có chút cô tịch, bóng đêm lạnh lẽo càng tăng thêm cảm giác đìu hiu.
Jeon Jungkook đốt điếu thuốc trong tay, sau khi hít một hơi thật sâu mới phát hiện Park Chaeyoung đến, lúc đầu muốn ném điếu thuốc đi, lại phát hiện xung quanh không có thùng rác, chỉ có thể lúng túng giấu đằng sau lưng.
“Đã nhìn thấy.”
“Không hút nữa.” Jeon Jungkook nói: “Phá hỏng hình tượng nam thần của anh trong lòng em rồi.”
Park Chaeyoung thở dài: “Còn tâm trạng nói đùa, xem ra sự việc không quá tồi tệ.”
“Sau lần giới thiệu sản phẩm này, còn mấy tuần để điều chỉnh lại, nắm chắc hẳn là có thể nâng cấp thành Mad Hatter 2.0.” Jeon Jungkook tỏ vẻ thoải mái: “Còn chưa thua.”
Park Chaeyoung biết, anh ra vẻ thoải mái thật ra chỉ muốn an ủi cô, nâng cấp người máy, đồng thời còn phải nghiên cứu ra chức năng mới mà Andrew không có, nào dễ dàng như vậy.
“Chúng ta thật sự không muốn tranh giành sao, mặc dù không có chứng cứ, nhưng em thấy Lee Sohyun và Son Daehoon có bí mật qua lại, hơn nữa người máy của bọn họ chính xác giống với chúng ta…”
“Son Daehoon ăn cắp ý tưởng của chúng ta, chắc chắn đã nghĩ hậu chiêu, anh khẳng định, chỉ cần chúng ta tố cáo anh ta, anh ta chắc chắn sẽ cắn ngược lại, nói chúng ta sao chép của anh ta, hai bên đều không có chứng cứ, làm lớn chuyện người khó chịu đầu tiên là hai thầy.”
Park Chaeyoung nghĩ kỹ, đúng là như vậy, chuyện vỡ lở ra lại không có chứng cứ, hoặc là đạo nhái hoặc là đối chọi nhau, bất kể là loại nào, đều khiến hai thầy mất hết mặt mũi.
Jeon Jungkook làm chuyện gì, đều có suy nghĩ và tính toán của mình, đây cũng là nguyên nhân thầy Seo tin tưởng để anh làm tổ trưởng.
“Về phần Lee Sohyun.” Jeon Jungkook nhăn mày: “Rất có thể cậu ta đã làm chuyện này, nhưng có đôi khi mắt nhìn thấy không nhất định là thật, anh không thể bởi vì có khả năng liền kết luận bừa một người, như vậy không công bằng.”
Cảm giác bị oan uổng và bị nghi ngờ không dễ chịu, Jeon Jungkook không muốn bởi vì phán đoán sai lầm của mình mà khiến người khác bị oan, bất kể người kia có khúc mắc với mình hay không.
Park Chaeyoung nặng nề gật đầu: “Anh làm rất đúng, không có chứng cứ không thể tùy tiện nghi ngờ người khác. Anh yên tâm, Jeon ca, em nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ anh.”
Jeon Jungkook nhìn cô, khuôn mặt sạch sẽ ửng hồng tự nhiên, hai đầu lông mày đều là vẻ kiên định.
“Park Chaeyoung.” Môi mỏng của anh lưu luyến tên cô, giọng nói nhẹ nhàng từ tính, giống như dồn hàng ngàn hàng vạn yêu chiều lên hai chữ đó.
Park Chaeyoung không kìm lòng được, ngẩng đầu nhìn anh.
“Chaeyoung, biết vì sao anh thích em không?”
Park Chaeyoung lập tức thẳng người, giống như anh muốn nói lời gì đó đặc biệt quan trọng, nhất định phải chăm chú lắng nghe.
“Em là người cho tới bây giờ sẽ không nhìn chằm chằm vào kết quả, trái tim của em rất nhỏ, chỉ nhìn hiện tại, làm tốt việc trong tay mình, loại cảm giác này khiến anh cảm thấy an toàn.”
Park Chaeyoung trơ mắt nhìn bàn tay anh chạm vào tóc mai của mình, nâng lên một lọn tóc đen nhánh rồi vén ra sau tai, trong lúc vô tình đầu ngón tay ấm áp chạm vào vành tai mềm mại của cô khiến cơ thể cô theo đó khẽ run lên.
Jeon Jungkook dùng ánh mắt dịu dàng trước nay chưa từng có: “Lúc đi cùng em, anh rất yên tâm.”
Ánh mắt của Park Chaeyoung vẫn di chuyển theo đầu ngón tay thon dài của anh, giọng nói có chút run rẩy: “Jeon ca cũng sẽ lo lắng sao?”
“Sẽ.”
Jeon Jungkkok ngẩng mặt lên trời, bầu trời đêm điểm xuyết bởi những ngôi sao: “Không có ai mãi mãi kiên định, không có điểm yếu.”
Chỉ là điểm yếu và lo lắng, anh sẽ không dễ dàng thể hiện trước mặt người khác.
Trong lòng Park Chaeyoung xúc động, nắm lấy ngón tay trỏ của anh như khi còn bé, nói: “Anh yên tâm, khi anh sợ hãi, em sẽ ở bên cạnh anh, giống như trước kia anh ở bên cạnh em vậy.”
Khóe môi Jeon Jungkook hơi cong: “Một lời đã định.”
“Một lời đã định!”
**
Sáng hôm sau, giáo sư Seo triệu tập cả tổ mở cuộc họp khẩn cấp, đối với biện pháp khuyên can mọi người của Jeon Jungkook, giáo sư Seo đồng ý: “Không có chứng cứ, trước mắt không được làm xằng làm bậy, nếu như các em tìm được bằng chứng, tôi nhất định sẽ dẫn các em đi đòi lại công bằng.”
Lee Dongmin không phục, nói: “Người máy của bọn họ và Mad Hatter của chúng ta giống nhau như đúc, đây chính là bằng chứng.”
“Đừng cố tình gây sự.” Giáo sư Seo nói: “Nếu muốn tố cáo, tôi nhất định sẽ ủng hộ các em, Mad Hatter là tâm huyết chung của các em, nhưng có một điều kiện, tôi muốn nhìn thấy bằng chứng.”
Lee Dongmin lẩm bẩm: “Chứng cứ chứng cứ, có chứng cứ chúng ta còn ngồi chỗ này sao.”
Giáo sư Seo lắc đầu, nói: “Trẻ con khóc lóc ăn vạ có thể giải quyết được nhiều chuyện, nếu như người trưởng thành ngồi dưới đất khóc lóc ăn vạ không dậy nổi, sẽ không ai tới chiều theo ý anh ta, cuối cùng người khó chịu chỉ là bản thân anh ta mà thôi.”
Lee Dongmin vẫn có chút không phục: “Vậy chúng ta bị đánh gãy răng cũng phải nuốt máu vào trong sao?”
“Sẽ không.” Lần này người nói chuyện là Jeon Jungkook: “Đã làm, khẳng định sẽ để lại dấu vết, nhưng việc khẩn cấp trước mắt không phải cái này, hiểu chưa.”
Ahn Bohyun cũng nói: “Lão tứ nói đúng, hiện giờ một lần nữa nâng cấp Mad Hatter mới là chuyện quan trọng nhất.”
Sau khi tan họp, Lee Dongmin chặn Lee Sohyun lại: “Mặc dù bây giờ chưa tìm ra chứng cứ, nhưng thằng nhóc nhà ngươi chớ đắc ý, sớm muộn một ngày sự thật cũng sẽ rõ ràng.”
Lee Sohyun căm tức nói: “Tôi biết các cậu ai cũng nghi ngờ tôi, không quan trọng, dù sao chúng ta cũng không thích hợp, tôi đã nghĩ kỹ, đợi sự việc người máy lần này qua đi, tôi sẽ rút lui, không chơi cùng mấy cậu nữa.”
Lee Dongmin hùng hổ dọa người: “Muốn rút sao không rút sớm, chờ sau khi kết thúc mới rút lui, có phải muốn mật báo cho Son Daehoon không.”
“Phi, làm gần nửa năm, bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy, tôi phải nhận được tiền thưởng và điểm cộng, nếu không bây giờ tôi còn ở lại chỗ này làm gì, sớm đã bỏ đi.”
“Thằng khốn này, mày bắn tin cho đối thủ còn nhớ thương tiền thưởng, tao thấy mày là muốn cầm cả hai phần tiền thưởng phải không, một phần ở chỗ Son Daehoon, một phần ở tổ chúng tao, mày đều không chịu thua thiệt, thật là một nước cờ hay.”
Lee Sohyun tức đến đỏ mặt: “Tôi không muốn nói chuyện cùng cái người không biết nói đạo lý như cậu.”
“Xem ra không cho mày chút dạy dỗ, mày sẽ không nói thật.” Lee Dongmin xắn tay áo lên định vung nắm đấm, Jeon Jungkook phía sau chặn cổ tay lại.
“Lão tứ, nó bán đứng chúng ta, đến bây giờ cậu còn muốn giúp nó nói chuyện à.”
Jeon Jungkook kéo Lee Dongmin ra, trầm giọng nói: “Muốn tớ nói bao nhiêu lần nữa, không có chứng cứ, không được đoán mò.”
“Nhưng sự thật bày ra trước mắt, bởi vì chuyện đánh nhau lần trước, cậu ta vẫn còn hiềm khích với chúng ta, mượn cơ hội trả thù.”
“Sự thật cái gì, cậu cho rằng đó là sự thật, nhìn qua hợp tình hợp lý, chẳng qua đó đều là suy đoán của cậu.” Jeon Jungkook đưa tay sửa lại cổ áo cho Lee Dongmin: “Tớ biết cậu đang tức không chịu nổi, bây giờ có sức lực, chi bằng nên nghĩ tiếp theo nên làm gì chứ không phải là trút giận.”
Lee Dongmin biết Jeon Jungkook nói đúng, chỉ là mặt mũi anh ta không xuống được, không muốn thừa nhận.
“Được, lão tử mặc kệ chuyện này, sau này cậu tiếp tục để cậu ta tham dự, cậu ta tiếp tục mật báo, tớ cũng mặc kệ!”
Anh ta nói xong, tức giận đùng đùng rời khỏi văn phòng.
Jeon Jungkook quay đầu liếc Lee Sohyun một cái, thấy quần áo anh ta bị Lee Dongmin kéo chật vật, tóc cũng lộn xộn không chịu được, chỉ nói: “Thay cậu ta xin lỗi cậu.”
Lee Sohyun đột nhiên cười cười: “Thật kỳ lạ, trước đó động thủ đánh người, nói thế nào cậu cũng không xin lỗi, tôi còn tưởng rằng xương cốt cậu cứng rắn, lúc này sao lại xin lỗi tôi.”
Jeon Jungkook thản nhiên nói: “Trước đó cậu bị đánh một chút cũng không oan, nhưng lần này là Dongmin suy đoán lung tung, là cậu ấy không đúng.”
Trong lòng Lee Sohyun không hiểu sao có một tia ấm áp xông lên, anh ta biết tất cả mọi người đều đang nghi ngờ anh ta, hoàn toàn chính xác, lúc trước đúng là anh ta có bí mật gặp riêng Son Daehoon, cho nên không thể tẩy sạch nghi ngờ.
Nhưng điều anh ta không nghĩ tới chính là, Jeon Jungkook vậy mà tin tưởng anh ta.
“Nói thật cho cậu biết.” Lee Sohyun oan uổng nói: “Anh ta tìm tôi, nói các cậu và tôi có mâu thuẫn, ở lại trong tổ sau này cũng sẽ bị cô lập, chi bằng đến tổ anh ta, lúc ấy tôi chỉ nói sẽ suy nghĩ, không lập tức đồng ý.”
Jeon Jungkook nhíu mày, hỏi: “Vì sao không đồng ý?”
“Cậu cho rằng vì sao tôi lại muốn ở lại, còn không phải vì thầy Seo sao, ông là ân sư của tôi, tiền học cho vay trước đó là ông giúp tôi lấy được, lúc này đang ở giai đoạn mấu chốt, nếu tôi nhảy đi còn là người sao.”
Jeon Jungkook nhìn anh ta, nói năng kích động không giống giả vờ, có lẽ chuyện này, thật sự không liên quan đến anh ta.
Lee Sohyun người này mặc dù không có phong độ, nhưng tốt xấu gì cũng sẽ không làm ra chuyện bội bạc, thầy Seo bình thường rất quan tâm đến anh ta, anh ta cũng cực kỳ kính trọng thầy Seo.
Jeon Jungkook nói: “Bất luận sau này cậu ở lại hay đi, hiện giờ vẫn còn trong tổ thì cần làm tốt công việc của mình.”
Lee Sohyun buồn bực không lên tiếng, không trả lời coi như đồng ý, chỉ là ngại mặt mũi nên khó nói ra.
Hôm sau, Park Chaeyoung mang bữa sáng tới cho mọi người, vừa vào văn phòng đã gặp Lee Sohyun đến từ sớm.
Anh ta lật xem tài liệu rất dày, một bên còn cầm cánh tay của Mad Hatter, như có điều suy nghĩ.
Thấy Park Chaeyoung nhìn chằm chằm mình, anh ta cảm thấy rất không được tự nhiên, dùng giọng điệu của tiền bối buồn bực nói: “Cô rất rảnh sao, đi làm việc của mình đi.”
Park Chaeyoung cũng không so đo với anh ta, chỉ ừ một tiếng, một mình ngồi vào máy tính bên cạnh đọc tài liệu.
Mấy ngày nay các thành viên gần như mất ăn mất ngủ, tất cả thời gian đều đặt vào công việc của tổ, xây dựng ý tưởng mới, nâng cấp Mad Hatter 2.0, tận dụng hết khả năng vốn có để đi lên, làm ra sản phẩm tỏa sáng chọc mù mắt người khác.
Buổi tối, Park Chaeyoung nằm vật trên giường ngủ mà trong đầu vẫn còn nghĩ đến chuyện người máy: “Trong thư viện các cậu thấy cái gì là phiền phức nhất, mỗi người nói một cái đi.”
Kim Jisoo: “Trời mùa đông rất lạnh, mùa hè quá nóng, điều hòa giống như để trang trí.”
Kim Jennie: “Không chỉ có thế, hệ thống làm lạnh ở thư viện đơn giản đã thành tinh, lãnh đạo không tới, nó rất tệ, lãnh đạo đến khảo sát một cái, nó lập tức tự động bình thường.
Park Chaeyoung: =.=
Cái này có chút cao siêu.
Kim Jiyeong nói: “Là… giá sách ở thư viện rất không thân thiện cho người lùn, có vài quyển đặt ở tầng trên cùng căn bản không với được, ghế lại ít, đôi khi còn không tìm thấy.”
Vấn đề này, trước đó Park Chaeyoung cũng từng bị, giá sách thật ra không tính là quá cao, nhưng đối với những nữ sinh dưới 1m65 mà nói, lấy sách đúng là khó khăn.
Đúng vậy! Thật ra không cần thay đổi gì đặc biệt lớn, càng không cần làm lại bộ phận trước đó, chỉ lần ở phần chấp hành tứ chi, thêm một số chức năng, chẳng phải giải quyết được vấn đề lấy sách khó khăn của các bạn học sao!
Park Chaeyoung hưng phấn hẳn lên, vội vàng bò xuống giường đi dép lê vào chạy ra cửa.
“Đã muộn vậy rồi, cậu còn đi đâu?”
Park Chaeyounh nói: “Tớ có việc muốn bàn với Jeon Jungkook, để cửa cho tớ!”
**
Sân cỏ yên tĩnh dưới lầu ký túc xá nam, Jeon Jungkook nhìn thấy bóng dáng đơn bạc của một cô gái phía xa xa, run rẩy đứng trong gió lạnh, chóp mũi bị đông cứng đỏ bừng.
Anh chạy hai ba bước tới, vội vàng cởi áo khoác của mình ra bọc chặt Park Chaeyoung lại, sau đó kéo cô sát lại gần mình, gõ trán cô trách cứ: “Lạnh như vậy, không mặc nhiều quần áo một chút đã ra ngoài.”
Park Chaeyoung rất kích động, cái gì cũng không cần liền chạy xuống lầu, không để ý có lạnh hay không, chỉ muốn lập tức nói suy nghĩ của mình cho Jeon Jungkook.
“… Không cần động đến cả cấu trúc, chỉ cần thay đổi được chiều dài của phần tứ chi, là có thể giải quyết được vấn đề khó khăn khi lấy sách của bạn học.”
Park Chaeyoung nói một hơi suy nghĩ của mình, có chút hỗn loạn, chẳng qua cô cảm thấy Jeon Jungkook hẳn là có thể hiểu rõ suy nghĩ của mình.
Cuối cùng, cô mong chờ nhìn Jeon Jungkook: “Anh cảm thấy thế nào.”
Ánh mắt anh dịu dàng, ngắm nhìn cô rất lâu. Park Chaeyoung có chút xấu hổ, khẽ sờ cằm: “Anh nhìn em như vậy làm cái gì.”
Jeon Jungkook nhướng mi mỉm cười, tay rơi xuống giữa trán cô, Park Chaeyoung cho rằng anh muốn “động thủ” với mình, vội vàng né tránh, không ngờ Jeon Jungkook chỉ vỗ nhẹ trán cô, dịu dàng nói: “Ý tưởng rất hay.”
Nhận được công nhận, Park Chaeyoung thở phào: “Đúng không, em cũng cảm thấy, linh cảm vừa lóe lên, đột nhiên nghĩ đến…”
Lời còn chưa dứt, lại bị Jeon Jungkook kéo cổ tay đâm sầm vào ngực anh.
“Sắp biến thành đậu phụ đông cứng rồi.” Anh cảm nhận nhiệt độ cơ thể cô: “Anh nhớ người nào đó cứ đến mùa đông, cực kỳ sợ lạnh.”
Khi còn bé, ngày mùa đông Park Chaeyoung ra ngoài với anh, luôn luôn phải nhét tay vào trong túi áo anh, nhiệt độ cơ thể con trai cao hơn con gái nhiều, cơ thể Jeon Jungkook lúc nào cũng ấm như lò than, tỏa hơi nóng.
Còn cô gái nhỏ Park Chaeyoung, cực kỳ thích sát lại anh để hưởng ké.
“Nói sớm với anh, như vậy anh sẽ đỡ phải thức đêm, có thể ngủ ngon giấc.” Park Chaeyoung đưa tay sờ tóc mai của anh: “Anh xem, anh mới nhiêu tuổi, đã có tóc bạc rồi.”
Đối với việc bị trộm số liệu, Jeon Jungkook giống như rất bình tĩnh, nhưng thực tế, áp lực của anh lớn hơn bất cứ ai.
Anh là tổ trưởng, tất cả trách nhiệm đều do một mình anh gánh chịu.
Gần đây Park Chaeyoung luôn ngửi được mùi thuốc lá trên người anh, rõ hơn, cô chưa từng nói, không có nghĩ là cô không phát hiện ra.
Park Chaeyoung vòng tay ôm eo anh, kìm lòng không được ôm chặt hơn, dịu dàng nói: “Jungkook à, mặc dù năng lực của em không bằng anh, nhưng em sẽ theo sát phía sau anh, cùng anh chia sẻ.”
Jeon Jungkook vùi mặt vào giữa những sợi tóc mềm mại của cô, chậm rãi nhắm mắt lại: “Đột nhiên cảm thấy, rất hạnh phúc.”
Giống như dễ dàng hơn rất nhiều.
“Có em ở bên cạnh, anh cảm thấy rất hạnh phúc.”
Park Chaeyoung nhéo nhéo hông anh, cứng rắn, toàn là cơ bắp: “Đây là lần đầu tiên anh nói kiểu buồn nôn thế này với em.”
Khóe môi Jeon Jungkook hơi cong.
Buồn nôn, anh thật sự không hay nói lời ngon ngọt, nhưng hình như con gái rất thích nghe, làm sao bây giờ.
Anh buông cô ra, giúp cô sửa lại cổ áo, quấn lại khăn trên cổ cô: “Hôm nay đại gia tâm trạng rất tốt, em còn muốn nghe cái gì nữa.”
“À, hôm nay Jeon tổng muốn nói những lời ân ái sao?” Park Chaeyoung trầm ngâm một lát, nói: “Kiểu anh yêu em em yêu anh đó, nói có vẻ ngượng ngùng.”
Jeon Jungkook kéo tay Park Chaeyoung nhét vào trong túi áo mình: “Nếu như em muốn nghe, cũng không phải là không thể.”
“Anh tuyệt đối đừng…”
Buồn nôn như vậy, nghe nhiều xấu hổ lắm.
“Park Chaeyoung, anh yêu em.”
Ôi chao!
Park Chaeyoung ôm mặt chạy mấy bước, quay đầu, xuyên qua khe hở ở bàn tay nhìn anh: “Anh đừng nói!”
Jeon Jungkook bị dáng vẻ xấu hổ của cô chọc cười, há miệng cất cao giọng, gào lên với cả khu ký túc xá: “Park Chaeyoung, anh yêu em!”
Park Chaeyoung vội vàng chạy tới, khập khiễn che miệng anh lại: “Anh còn nói lớn như vậy, có biết xấu hổ hay không!”
Jeon Jungkook nắm tay cô, lông mi dài che mắt, đôi đồng tử sâu thẳm nhìn cô: “Khoảng thời gian này quá bận rộn, nhiều lúc anh không đủ quan tâm đến em.”
“Em biết mà.” Park Chaeyoung vỗ vai anh: “Anh không cần để ý đến em, lúc mệt mỏi có thể nhìn về phía sau, em sẽ luôn ở sau lưng anh ôm lấy anh.”
“Chờ xong việc này, chúng ta sẽ chính thức ở cùng nhau.”
Park Chaeyoung không hiểu sao đột nhiên chột dạ: “Chúng ta không phải… vẫn luôn ở cùng nhau sao?”
Jeon Jungkook nhìn cô, đôi mắt đen như mực, bên trong có dòng nước mãnh liệt phun trào: “Em biết anh đang nói cái gì.”
Tác giả có lời muốn nói:
Park Chaeyoung: Nghe không hiểu.
Jeon Jungkook sờ vành tai đỏ bừng của cô: “Nghe không hiểu, sao mặt em lại đỏ?”
[text_hash] => 3784a83d
)