TIỂU ÔN NHU | KOOKROSÉ (feat. taenie) – Chương 52 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

TIỂU ÔN NHU | KOOKROSÉ (feat. taenie) - Chương 52

Array
(
[text] =>

Tối muộn, Jeon Jungkook bất ngờ đăng trong vòng bạn bè, nội dung như sau —

“Cùng vợ đi xem phim. 【vui vẻ】”

Phông nền là gối ôm nhỏ trong phòng Long Miêu, bên trên gối ôm là hai cánh tay một lớn một nhỏ nắm chặt lấy nhau, cánh tay Jeon Jungkook mạnh mẽ rắn chắc, dưới da hiện đường gân màu xanh nhạt, mà cánh tay Park Chaeyounb tinh tế trắng nõn, rõ ràng là của một nam một nữ.

Jeon Jungkook hiếm khi đăng kiểu cảm xúc như vậy trong vòng bạn bè.

Không không, căn bản anh sẽ không bao giờ đăng tin gì trong vòng bạn bè, một tin gần đây nhất là khoảng nửa năm trước, đăng mời mọi người cùng nhau chơi game, là Lee Dongmin bảo anh chia sẻ, nghe nói chia sẻ sẽ được trang bị.

Cho nên lần khoe ân ái này, có thể nói là lần đầu tiên, ngọt ngấy nguyên cả vòng bạn bè.

Bởi vì nguyên nhân công việc, WeChat của anh thêm rất nhiều người, vào buổi sáng, thông báo bình luận nhiều vô kể, căn bản xem không hết.

Lee Dongmin: “A a a a a a, rốt cuộc tôi đã làm gì sai mà đêm hôm khuya khoắt bị nhét đầy miệng thức ăn chó thế này.”

Ahn Bohyun: “Wtf! Đây là chủ tịch cao ngạo lạnh lùng mà tôi biết đây sao?”

Kim Taehyung: “Tôi nhìn ra hai tay này tướng không hợp, tôi có con đường phá giải, bảo đảm hai người sẽ bên nhau thật lâu thật lâu, trăm năm hòa hợp.”

Kim Jiyeong: “Ôi ôi, đến vợ cũng gọi rồi, ngọt ngọt ngọt.”

Kim Jennie: “Rõ ràng, sao tay Chaeyoung đen hơn một tông so với tay Jeon tổng.”

Park Chaeyoung không nhịn được trả lời Kim Jennie: “Cậu đi ra!”

Màu da trên cánh tay Jeon Jungkook đúng là trắng hơn so với Park Chaeyoung. Trong phòng học, sau khi cô phóng to ảnh tỉ mỉ kiểm tra một phen, phát hiện ra liền suy sụp kêu một tiếng: “Tại sao lại như vậy, căn bản tớ không hề đen mà!”

Kim Jennie ngồi bên cạnh cười hắc hắc nói: “Jeon tổng kia nhà cậu là công tử như ngọc, khí chất vô song, đừng nói da tay anh ấy trắng hơn cậu, ngay cả khuôn mặt mỹ nam băng sơn kia, sợ là cũng trắng hơn cậu đấy.”

Kim Jiyeong tiếp tục thêm dầu vào lửa: “Ai bảo cậu bình thường không chịu chống nắng, hiện giờ biết khoảng cách chưa.”

Park Chaeyoung kéo tay Kim Jennie và Kim Jiyeong ra so sánh, bĩu môi: “Nói tớ đi, các cậu còn không phải vậy à?”

Đúng lúc gặp Kim Jisoo ôm sách tới ngồi bên cạnh mấy người họ, Kim Jennie nhìn cô nàng, nói: “E rằng chỉ có Soo tỷ là có thể so sánh được với Jeon tổng nhà cậu, đều là mỹ nhân băng sơn.”

Park Chaeyoung nghĩ thầm trong lòng, đúng thật, da của Kim Jisoo trắng xanh, giống như ánh trăng, lại giống như đi ra từ hầm băng, không giống Kim Jennie hay Jiyeong, giương mặt lúc nào cũng ửng đỏ hồng hào, còn khuôn mặt của Kim Jisoo trái xoan không có huyết sắc.

“Jisoo, cậu chăm sóc da thế nào?”

Kim Jisoo thản nhiên nói: “Không chăm sóc.”

“Không chăm sóc làm sao trắng được như vậy!”

“Trời sinh.”

“Hừ ~ ~ ~”

Giáo viên bước vào phòng học, mọi người liền trật tự mở sách giáo trình của mình ra, không tiếp tục nói chuyện nữa.

Park Chaeyoung không nhịn được cầm di động lên xem bình luận của bạn bè để lại dưới bài đăng của Jeon Jungkook, trong lòng thấy cực kỳ hưng phấn.

Chữ “vợ” này khiến khuôn mặt cô xấu hổ đỏ bừng.

Gọi linh tinh cái gì đâu, ai là vợ của anh.

Kim Jiyeong dùng đầu bút chọc khuỷu tay Kim Jisoo, ý bảo cô bạn nhìn sang Park Chaeyoung, cô nương này đang gục xuống bàn, khóe miệng nở nụ cười đến ngu ngốc, một mình đang không biết vui vẻ cái gì.

Kim Jennie lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Cô gái rơi vào bể tình.”

**

Thời gian trước khi bắt đầu cuộc họp định kỳ của hội sinh viên diễn ra vào thứ năm, Jeon Jungkook cùng mấy vị thành viên trong đoàn chủ tịch còn chưa tới, Ko Ahyeon đến trước, không có gì bất ngờ lần thứ hai tuyên bố tin tức muốn rời khỏi hội sinh viên, phía dưới là một loạt âm thanh tiếc nuối, mấy nữ sinh năm nhất còn đang liều mạng khuyên cô ta ở lại.

“Đàn chị Ahyeon, chị đừng đi có được không, chúng em đều không muốn để chị đi.”

“Đúng vậy, có chuyện gì mọi người cùng nhau bàn bạc giải quyết, tại sao lại phải rời đi.”

“Cầu xin chị, chị đừng đi, không nỡ xa chị.”

“Nếu chị đi, em cảm thấy tiếp tục ở lại đây cũng không còn chút động lực nào.”

Park Chaeyoung ngồi bên trái gần đầu tiên, vùi đầu múa bút thành văn, viết báo cáo công việc tuần này, cũng không để ý tới lời “tâm tình khi chia tay” của Ko Ahyeon trước cuộc họp.

“Tôi nhất định phải đi.” Ko Ahyeon thở dài một tiếng, ai oán nhìn Park Chaeyoung một chút: “Nơi này đã không còn chỗ cho tôi nữa rồi.”

Lập tức có người hiểu ra, biết ý tứ trong câu nói của Ko Ahyeon.

Do Hwajin trong phòng lẩm bẩm nói: “Cho dù muốn đi, cũng không phải là chị.”

Lời vừa nói ra, không khí xung quanh liền có sự thay đổi, đám người hiểu rõ trong lòng anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, bắt đầu ghé tai nhau thấp giọng bàn luận.

Kim Jiyeong lấy cùi chỏ đụng đụng Park Chaeyoung, ra hiệu cô đã trở thành nhân vật trung tâm trong cuộc bàn luận của bọn họ rồi.

Park Chaeyoung không hiểu lắm ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của mọi người vô ý hay cố tình liếc trộm mình, thế là cô dứt khoát đặt bút xuống, mở miệng hỏi: “Sao?”

Do Hwajin bực tức nói: “Đều vì cô, đàn chị Ahyeon mới muốn rời khỏi hội sinh viên.”

“Tôi thế nào?”

Ko Ahyeon vội vàng nói: “Hwajin, em đừng như vậy, không liên quan tới Chaeyoung, chuyện này không phải lỗi của bạn ấy, chính là do tâm trạng của chị không tốt.”

Đã đến mức này Ko Ahyeon còn nói đỡ cho Park Chaeyoung, lại quay sang thấy Park Chaeyoung tỏ vẻ vô tội, hoàn toàn không ý thức được bản thân sai lầm ở đâu.

Điều này càng khiến Do Hwajin bực mình.

“Park Chaeyoung, nếu không phải vì cô cướp bạn trai của đàn chị Ahyeon, chị ấy sao có thể rời khỏi hội sinh viên chứ!”

Park Chaeyoung kinh ngạc: “Tôi cướp bạn trai của cô ta???”

Câu này, sao nói thế hả.

Kim Jiyeon hùng hổ đứng dậy: “Ăn nói không biết nghĩ, Jeon chủ tịch thủ thân như ngọc của bọn tôi từ lúc nào lại thành bạn trai của Ko Ahyeon.”

“Chẳng lẽ không đúng sao, nếu như không phải Park Chaeyoung thò một chân vào, Jeon chủ tịch bây giờ đã là bạn trai của đàn chị Ahyeon, đàn chị Ahyeon ưu tú như vậy, chẳng lẽ lại thua kém cô ta sao?” Ngón tay Do Hwajin chỉ về phía Park Chaeyoung, phẫn nộ không thôi.

Đám người nhao nhao quăng ánh mắt bất bình về phía Park Chaeyoung, thấp giọng thảo luận.

Park Chaeyoung cảm thấy bản thân nằm không cũng trúng đạn.

Cô nhìn về phía Ko Ahyeon, cô ta ngồi ở vị trí cuối cùng của bàn họp dài, thân là người trong cuộc nhưng không định giải thích cái gì, ngược lại hốc mắt đỏ bừng, làm ra dáng vẻ điềm đạm đáng yếu, giống như một cô gái đơn thuần bị nữ phụ độc ác cướp mất bạn trai.

“Mấy người… mấy người có biết nói lý lẽ hay không!” Kim Jiyeong vội vàng giải thích: “Chaeyoung không cướp bạn trai của người khác! Mấy người đừng ăn nói linh tinh! Mấy người còn nói hươu nói vượn nữa, tôi… tôi sẽ tức giận!”

Park Chaeyoung day day mi tâm, cảm thấy có chút đau đầu.

Lực chiến đấu này của Kim Jiyeong thật sự quá yếu, so với Kim Jennie đơn giản kém hơn 80 cấp, nói câu này, giống như lúc cãi nhau với người ta hô to “Anh là mèo con anh là chó con”, không có chút lực sát thương nào.

Do Hwajin hùng hổ dọa người: “Vậy cô hãy giải thích tại sao ngày thứ hai sau khi đàn chị Ahyeon tỏ tình, cô ta và Jeon chủ tịch lại xác nhận quan hệ.”

Kim Jiyeon nói: “Đó… đó là vì…”

“Không nói được phải không.” Do Hwajin cười lạnh: “Cướp bạn trai của người ta, còn muốn ép người ta phải rời đi, ỷ có chỗ dựa là Jeon chủ tịch, Park Chaeyoung, cô đừng khinh người quá đáng.”

Họng súng đã nổ ra, Park Chaeyoung cầm bút lên quay một vòng trên tay, bình tĩnh nói: “Thứ nhất, từ đầu đến cuối, tôi không hề ép ai rời khỏi hội sinh viên, mỗi người đều có lựa chọn của bản thân, vì sao không thể tôn trọng đàn chị Ahyeon của các người chứ, đàn chị Ahyeon hiện tại đã lên năm ba đại học, bận rộn với công việc thực tập, thi nghiên cứu sinh và cả nhiều chuyện khác, tại sao nhất định nói bởi tôi mà cô ta rời đi.”

Ánh mắt Ko Ahyeon lạnh xuống.

Do Hwajin nói: “Cưỡng từ đoạt lý, mặc dù mặt ngoài cô không ép buộc chị ấy, nhưng chị ấy bởi vì cô, không thể ở đây nữa.”

Park Chaeyoung không để ý tới cô ta mà liếc Ko Ahyeon một cái, tiếp tục nói: “Thứ hai, nếu Jeon Jungkook là bạn trai của cô, bởi vì tôi mà chia tay cô, cái này gọi là đào góc tường. Thế nhưng mọi người hẳn rõ như ban ngày, là anh ấy từ chối cô, sau đó đồng ý tôi, đây không phải là cướp. Hơn nữa Jeon chủ tịch của mấy người là ai, có thể giành được anh ấy sao?”

Lời nói vang vọng có lực, khí thế mạnh mẽ.

Đám người chụm đầu xì xào bàn tán, nói như Park Chaeyoung… cũng có mấy phần lý lẽ.

“Thứ ba, tham gia hội sinh viên một năm rưỡi, tôi cẩn thận làm tốt mỗi một công việc trong tay, không có bất cứ sai sót nào, người nào thích đi cứ đi, dù sao tôi cũng sẽ không đi.”

Park Chaeyoubg vừa nói dứt câu đó, bút trên tay bị cô ném mạnh lên bàn, phát ra tiếng cạch rõ ràng.

Ngoài cửa, Jeon Jungkook nghe xong mấy câu nói của Park Chaeyoung, khóe miệng cong lên, hiếm khi gặp được cô vì bản thân mà ăn nói sắc bén như vậy.

Thái độ khác thường.

Còn anh sao lại không rõ tâm tư của cô.

Nói nhanh như vậy, vội vã như vậy, hiển nhiên là muốn giải quyết xong vấn đề trước khi anh tới, tránh để anh phải giúp cô thu dọn tàn cuộc, Jeon Jungkook là người cực kỳ bao che khuyết điểm, cô sợ bản thân ảnh hưởng đến anh, khiến anh bị người khác đàm tiếu.

Có điều mũi nhọn phản kích này, đúng là xinh đẹp, không dây dưa không dài dòng.

Cho nên, khi anh ung dung nhàn hạ đi vào phòng, mọi người lập tức ngừng chiến, không nói lời nào.

Jeon Jungkook lạnh lùng nhìn Ko Ahyeon một cái, nói: “Từ chức phải không, đồng ý, cuối tuần… À không, ngay lập tức cô có thể ra đi.”

Ko Ahyeon hơi sững sờ, cô ta không phải định rời đi thật, chẳng qua muốn mượn sức ảnh mạnh của dư luận để khiến Park Chaeyoung không thể ở lại hội sinh viên, tự động từ chức.

Cô ta mới không muốn rời đi đâu, cô ta làm việc trong hội sinh viên hơn hai năm, làm thêm một học kỳ nữa là nhận được giấy khen vinh dự của đoàn chủ tịch, bây giờ bỏ đi, đúng là lỗ to.

Nhưng lời nói của Jeon Jungkook đều đã nói ra, không hề nể mặt cô ta, nếu như bây giờ cô ta phủ nhận, mặt mũi khẳng định không giữ nổi.

Một bàn người lúc này đang nhìn chằm chằm vào cô ta, Ko Ahyeon cảm thấy như đang ngồi trên đống lửa.

Sĩ diện hay là vinh dự, đi hay là không đi….

Ko Ahyeob rơi vào bối rối, trong lòng càng thêm phẫn hận, hung hăng trừng mắt lườm Park Chaeyoung một cái.

Park Chaeyoung căn bản không nhận ánh mắt của cô ta, tiếp tục vùi đầu viết báo cáo của mình.

Jeon Jungkook ngồi xuống, tiện tay lật báo cáo cuộc họp hôm nay ra, lại nhìn về phía Ko Ahyeon: “Sao thế, còn chưa đi?”

Khóe miệng Ko Ahyeon giật giật, miễn cưỡng nở ra một nụ cười: “Nếu đây là lần họp cuối cùng, tôi nghĩ vẫn nên họp đến nơi đến chốn sẽ tốt hơn, nhân tiện sau đó bàn giao lại công việc.”

Jeon Jungkook hừ nhẹ một tiếng, không tiếp tục để ý tới cô ta, trong quá trình họp cũng không cùng cô ta bàn luận, toàn bộ quá trình xem như cô ta không phải là thành viên của hội sinh viên.

Lúc mọi người báo cáo công việc không còn hỏi ý kiến của Ko Ahyeon nữa.

Sau khi tan họp, Park Chaeyoung ngoan ngoãn ngồi trên ghế chờ Jeon Jungkook sắp xếp lại báo cáo.

Jeon Jungkook ngước mắt về phía Park Chaeyoung, cô lập tức thẳng lưng, hai tay xếp ngay ngắn trên bàn, nhìn anh cười ngây ngô.

Nhìn nụ cười của cô, Jeon Jungkook cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái, mỉm cười nói: “Đi thôi, buổi tối đi dạo phố.”

“Anh muốn mua đồ sao?” Park Chaeyoung vừa đeo túi nhỏ của mình vừa đi theo anh.

Jeon Jungkook thuận tay gỡ túi vải màu trắng của cô ra rồi đeo lên vai mình, vừa ôm lấy vai cô vừa ra khỏi cửa phòng họp: “Mua quần áo, năm nay trường tổ chức 60 năm ngày thành lập trường, anh là đại diện của sinh viên, phải lên sân khấu phát biểu, cần ăn mặc chỉnh chu một chút.”

Park Chaeyoung lập tức nói: “Được, vậy em giúp anh tham khảo.”

“Chính là ý này.”

Nhưng mà, hai người tới trung tâm thương mại dạo hồi lâu, Park Chaeyoung mới phát hiện anh căn bản đang lừa người, cái gì mà ăn mặc chỉnh chu một chút, toàn bộ quá trình anh đều dẫn cô dạo trong cửa hàng quần áo nữ, bản thân ưng ý bộ nào liền ném hết cho cô mặc thử, cảm thấy đẹp, chờ cô vào phòng thay đồ liền trực tiếp quẹt thẻ thanh toán

Ngay cả thương lượng cũng không có.

Park Chaeyoung chuẩn bị nghiêm túc túc kháng nghị, quá bá đạo! Nhưng nhìn túi lớn túi nhỏ trên tay anh, lời kháng nghị làm thế nào cũng không nói ra được.

Tiêu tiền của người ta, cái này gọi là bắt người tay ngắn.

Nhẫn nhịn nửa ngày, Park Chaeyoung chột dạ nghẹn ra một câu: “Sau này không cho phép tiêu tiền bậy bạ như vậy nữa.”

Jeon Jungkook một bên miệng vừa đồng ý, bên kia đã dẫn cô vào một cửa hàng bán đồ trang sức.

*

Jeon Jungkook : quẹt quẹt quẹt, cái này, cái này và cái kia nữa.

[text_hash] => 88d3e1f6
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.