Array
(
[text] =>
Tập đoàn HS sừng sững giữa trung tâm thành phố, toà nhà kính cao vút phản chiếu ánh nắng rực rỡ. Buổi sáng hôm ấy, không khí làm việc càng thêm khẩn trương vì một nhân vật quan trọng sắp xuất hiện.
Thịnh Thiếu Du – Alpha cấp S, tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Phóng Sinh Vật – cùng thư ký Trần Phẩm Minh tiến vào toà nhà. Bước chân anh trầm ổn, khí thế thong dong mà vẫn khiến người khác vô thức nhường lối.
Phòng họp tầng 35 của HS sáng rực dưới ánh đèn. Thẩm Văn Lang đã ngồi sẵn bên bàn dài. Khi thấy Thịnh Thiếu Du bước vào, anh lập tức đứng dậy, nở nụ cười chuẩn mực của một doanh nhân thành đạt, đưa tay bắt:
“Hoan nghênh Thịnh tổng. Cuối cùng cũng có dịp gặp mặt, thật hân hạnh.”
“Thẩm tổng khách sáo rồi. Tôi cũng mong chờ lần hợp tác này.” – Thịnh Thiếu Du đáp lại bằng một nụ cười nhã nhặn, ánh mắt bình tĩnh mà sắc sảo.
Cái bắt tay kéo dài không quá lâu, nhưng đủ để cả hai bên ngầm dò xét khí thế lẫn nhau. Một bên là người trẻ tuổi đã dẫn dắt tập đoàn sinh vật học đứng đầu trong ngành, một bên là doanh nhân sáng lập HS với tốc độ phát triển đáng kinh ngạc.
Ngay lúc ấy, cánh cửa phòng bật mở. Một bóng người nhanh chóng bước vào – dáng vẻ thanh mảnh dịu dàng, đôi mắt đen nháy long lanh, sống mũi cao thanh thoát, đôi môi căng mọng tràn đầy sức sống. Nốt ruồi nhỏ dưới mắt phải càng tôn thêm nét yêu kiều. Phải nói rằng chỉ cần nhìn thấy gương mặt này một lần thôi, rất khó để quên.
Thịnh Thiếu Du thoáng dừng mắt. Một Omega? Ánh nhìn anh vô thức lướt qua, rồi nhanh chóng thu lại. Anh từng gặp vô số Omega xinh đẹp, nhưng dung mạo mong manh này vẫn khiến anh khó bỏ qua.
“Xin lỗi Thẩm tổng, tôi bị kẹt xe nên đến muộn một chút.” – giọng nói nhỏ nhẹ vang lên.
Người vừa xuất hiện chính là thư ký mới của Thẩm Văn Lang – Hoa Vịnh.
Thẩm Văn Lang liếc mắt, tỏ vẻ không vui:
“Cậu không biết hôm nay tôi đón khách quý sao? Mau đi rót trà xin lỗi khách.”
Mắt Hoa Vịnh hơi đỏ lên, đầu cúi thấp hơn:
“Xin lỗi ngài, Thẩm tổng.”
Rồi cậu quay sang Thịnh Thiếu Du:
“Xin lỗi ngài, Thịnh tổng.”
Thịnh Thiếu Du khẽ cười:
“Không sao.”
Hoa Vịnh cụp mắt, giấu đi tia sáng đắc ý nơi đáy lòng. Cậu khéo léo rót trà, từng động tác đều toát lên vẻ mềm yếu, ngoan ngoãn.
Ở bên kia, Cao Đồ lặng lẽ đứng, ôm một tập hồ sơ dày trong tay. Cậu là thư ký chính của Thẩm Văn Lang, phụ trách toàn bộ tài liệu cuộc họp.
Khi ánh mắt chạm vào Thịnh Thiếu Du, trái tim cậu khựng lại. Ký ức năm mười bốn tuổi bỗng ùa về – rõ ràng đến nghẹt thở. Giờ phút này, khi khoảng cách xa xôi ấy bất ngờ được kéo gần, tim Cao Đồ không ngừng run rẩy.
“Cao Đồ, đưa hợp đồng cho Thịnh tổng xem qua.” – giọng Thẩm Văn Lang vang lên, trầm ổn mà khách sáo.
“Vâng.” – Cao Đồ nhanh chóng cúi đầu, đặt tập hồ sơ lên bàn, cố giấu ánh mắt rối loạn.
Thịnh Thiếu Du vừa xem từng điều khoản trong hợp đồng, vừa trao đổi, vừa thầm cân nhắc về đối tác.
Thẩm Văn Lang duy trì vẻ điềm tĩnh, song ánh mắt sắc bén không bỏ sót bất kỳ thay đổi nào trong căn phòng.
Hoa Vịnh nhập vai hoàn hảo như một Omega yếu ớt, khiến người khác dễ sinh lòng bảo hộ.
Thịnh Thiếu Du có vẻ khá hứng thú với cậu ta.
Còn Cao Đồ – hôm nay trông không ổn lắm, cứ thỉnh thoảng lại lén nhìn về phía Thịnh Thiếu Du.
Tên Alpha kiêu ngạo này có gì đẹp đâu mà nhìn chứ… Thẩm Văn Lang khẽ cau mày, hơi khó chịu.
Anh lên tiếng, giọng trầm ổn:
“HS hiện tại đang tập trung mở rộng mảng nghiên cứu dược phẩm sinh học. Công nghệ gen của Thịnh Phóng đã được công nhận trên thị trường quốc tế. Nếu có thể kết hợp, tôi tin chắc chúng ta sẽ chiếm lĩnh được thị phần mới trong vòng hai năm tới.”
Giọng anh điềm đạm, từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng – vừa đủ nhiệt huyết để thể hiện thành ý, vừa giữ khoảng cách cần thiết.
Thịnh Thiếu Du nhấp một ngụm trà, mỉm cười đáp:
“Thẩm tổng nói rất đúng. Thị trường trong nước hiện nay cạnh tranh khốc liệt, nhưng nếu phối hợp, lợi thế của chúng ta sẽ rõ ràng. Chỉ có điều…”
Anh khẽ ngừng lại, ánh mắt thoáng sắc bén.
“…Tôi cho rằng phần trăm lợi nhuận trong hợp đồng này cần được cân nhắc lại.”
Thẩm Văn Lang nhướng mày rất nhẹ – gần như không ai nhận ra – rồi mỉm cười gật đầu.
Ánh mắt hai người thoáng chạm nhau, như một cú va chạm vô hình giữa hai lưỡi kiếm – sắc bén nhưng vẫn lịch sự.
Bề ngoài, không khí trong phòng họp vẫn hoà nhã, song trong lòng hai người đứng đầu đều đang âm thầm tính toán, để giành lấy phần lợi lớn nhất cho mình.
Trần Phẩm Minh và Cao Đồ nhanh chóng ghi chú lại những điều khoản cần xem xét.
Hoa Vịnh khẽ nghiêng người rót thêm trà – động tác mềm mại, tựa như vô tình chen vào giữa hai luồng khí thế đang giằng co.
Thịnh Thiếu Du đặt chén trà xuống, giọng chậm rãi:
“Vậy tôi đề nghị để phòng dự toán tính toán lại một lần nữa, sau đó chúng ta sẽ gặp mặt để bàn tiếp.”
Thẩm Văn Lang mỉm cười, gật đầu tán thành. Anh đứng dậy, bắt tay với Thịnh Thiếu Du lần nữa:
“Tôi cũng nghĩ vậy. Mong rằng chúng ta sớm hợp tác, cùng chiếm lĩnh thị trường.”
[text_hash] => 1fd7d711
)