Array
(
[text] =>
Yêu cầu của Nhã Phương khiến cho Trường Giang cau mày lại nhưng nhìn thấy con dao chỉa thẳng vào cổ họng của Lâm Vỹ Dạ, các ngón tay anh ấy xiết chặt lại sau đó nhặt con dao từ dưới đất lên.
Trong lòng Lâm Vỹ Dạ hoảng loạn nhìn theo Trường Giang từ từ nhặt lên và cầm chặt con dao sau đó chỉa mũi dao vào phần bụng của mình.
“Trường Giang, đừng!” Lâm Vỹ Dạ theo phản xạ mà kêu lên, “Tôi không cần anh đến cứu tôi, anh đi đi tôi đã nói qua là tôi hận anh cho dù hôm nay anh có cứu được tôi đi chăng nữa tôi vẫn sẽ hận anh!”
Đôi mắt bình thản của Trường Giang nhìn vào Lâm Vỹ Dạ, trong ánh mắt ấy không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự tự trách và áy náy sâu sắc, “Vỹ Dạ, anh biết em rất hận anh, em đã từng tốt với anh như vậy, mà anh lại không biết trân trọng, còn trút hết sự tàn nhẫn lên em, giờ đây em hận anh là do anh tự chuốc lấy.”
“Nhưng Vỹ Dạ, anh đã thật sự biết lỗi rồi, cho dù em có muốn nghe hay không, thì anh cũng muốn nói cho em biết rằng anh yêu em.”
Một câu anh yêu em Lâm Vỹ Dạ đã đợi ròng rã bảy năm trời!
Nhưng trong giây phút này, cô lại không muốn nghe chút nào!
“Trường Giang, tôi không muốn nghe lời sám hối của anh ! anh đi đi đi ngay cho tôi!” đôi mắt Lâm Vỹ Dạ đỏ ửng lên, những giọt nước mắt từ trong khóe mắt không ngừng chảy xuống.
Cô hận anh và cô càng không cần anh ta cứu, cô thà rằng bị gạch nát mặt, cũng không muốn anh lại đến quấy nhiễu trái tim mình!
Trường Giang nhìn chăm chăm vào những giọt nước mắt của Lâm Vỹ Dạ, khóe miệng từ từ nở ra một nụ cười, anh có thể tự gạt mình rằng cô vẫn còn thương xót mình, vẫn không nỡ rời xa mình không?
“Vỹ Dạ, anh xin lỗi.” Trường Giang rưng rưng nước mắt, sau đó cầm lấy con dao, đâm thẳng vào bụng mình.
“Không…”rất nhiều rất nhiều máu, đã nhuốm vào chiếc áo sơ mi trắng tinh của Trường Giang giống như đóa hoa mạn đà la nở rộ để dẫn dắt vào địa ngục vậy.
Nước mắt Lâm Vỹ Dạ tuôn trào, gào thét thảm thiết, “Trường Giang! đồ khốn như anh!”
Cô ấy vùng vẫy, đẩy mạnh Nhã Phương với vẻ mặt đang kinh hãi kia, để chạy đến bên cạnh Trường Giang.
Nhã Phương chợt hoàn hồn, nhanh chóng bắt lấy và nhấn đôi vai Lâm Vỹ Dạ xuống sau đó mắng trách tên du côn, “sao ngươi lại thả cô ta ra, mau giữ cô ta lại cho tôi!”
Vẻ mặt kinh hoàng của tên du côn hoàn toàn bị nhát dao tự đâm của Trường Giang làm cho khiếp sợ, anh ta chỉ tưởng rằng Trường Giang chỉ làm dáng vậy thôi nào ngờ, lại thật sự tự đâm vào mình.
“Cô, cô lúc trước chỉ kêu tôi bắt người thôi mà, đâu có nói sẽ giết người đâu.” Tên du côn luống cuống đứng dậy, nói, “chú mày không làm nữa, cô tự mình chơi đi, toàn một lũ tâm thần!”
“Ê, ngươi đứng lại cho tôi!”
Nhã Phương vội vã gọi lại, nhưng tên du côn đó đã chạy mất dép rồi, còn Lâm Vỹ Dạ thừa cơ hội này, đứng dậy, chạy về phía Trường Giang.
“Trường Giang, anh sao rồi, sao anh lại tự đâm mình như vậy, anh có bị điên không!” Lâm Vỹ Dạ vội vàng đỡ Trường Giang lên và lung lay cơ thể anh trong ánh mắt oán hận ấy, đã bị sự lo lắng làm tan biến.
“Đúng vậy, anh bị điên rồi.” Trường Giang cười với vẻ thê lương.
“Anh còn cười nữa!” Lâm Vỹ Dạ tức điên lên, sau đó hốt hoảng móc chiếc điện thoại từ trong túi của Trường Giang ra, liền gọi 120.
Phía sau Nhã Phương nhìn thấy hai người “liếc mắt đưa tình”, sự phẫn nộ trong lòng như ngọn lửa đang rực cháy vậy.
Cô ta vốn muốn cho Lâm Vỹ Dạ cảm thấy khó xử, muốn cho Lâm Vỹ Dạ nhìn rõ Trường Giang sẽ không vì cô ấy mà tự đâm vào mình, nhưng lại không ngờ rằng, Trường Giang lại thật sự đâm vào!
Và trong giây phút này, sau cảnh anh hùng cứu mỹ nhân, không lẽ lại khiến cho tình cảm của họ càng thắm thiết hơn sao?
Sự ghen ghét cặm hận sâu sắc đó đã lan toả khắp đôi mắt cô, cô ta nghiến răng và trợn đôi mắt lên, sau đó nhìn vào chiếc xe cũ nát, khoé miệng vẽ lên một gương mặt cực kỳ nham hiểm độc ác.
Tiện nhân, nếu như tôi nhất định phải ngồi tù, thì lần này, tôi tuyệt đối sẽ chôn vùi hai người!
Chui vào trong xe,Nhã Phương bắt đầu khởi động xe, sau đó nhắm về hai người đó mà đụng vào!
Ánh đèn xe làm chói cả con mắt, tiếng khởi động xe bất thình lình nổ lên, Trường Giang không thể tin được mà lắc đầu liên tục, tiếp sau đó, vẻ mặt nghiêm ngặt, mà dùng sức đẩy mạnh Lâm Vỹ Dạ ra.
“Bùm!”
Lâm Vỹ Dạ té ngã xuống đất, đôi mắt đỏ thẵm nhìn về một thân thể đang từ trên cao rơi xuống theo đường parabol, và gào thét thảm thiết, “Trường Giang !!!”
Tobe continued
Lâu lâu ra 1 chap cho mn hóng chơi :>
[text_hash] => ff36424f
)