Array
(
[text] =>
Harry sợ hãi
—————————————
” … ” Harry ngồi trên một chiếc bàn quan sát xung quanh.
< Ở đây có rất nhiều thảo dược, ôi còn có cả hoa ngủ nữa…ùm ùm…mình sẽ thử xin giáo sư coi được không >
Nhìn nhìn xung quanh một chút Harry lại cấm đầu vào viết cái gì đó, các học sinh bên kia thì thu thập phấn hoa của cây cỏ mèo .
” Cậu có khiếu trong việc này quá he Ron ” Hermione bất ngờ nhìn Ron như sinh vật lạ.
” Ánh mắt của cậu là sao vậy? Cái này má mình thường kêu anh em ở nhà làm nên riết rồi quen ” Ron cứng ngắc nụ cười nói, Neville và Hermione nhìn nhau cười lớn.
” Được rồi nhiêu đây là được rồi, các trò mau thu thập sắp xếp lại dụng cụ ” Giáo sư Sprout hài lòng nhìn những chén nhỏ đang đựng đầy phấn.
Nghe vậy đám nhỏ bắt đầu ngừng tay sau đó dọn dẹp phía bên kia, khi Harry thấy vậy liền đóng sổ lại nhìn một chút rồi chạy về phía giáo sư Sprout.
* Giáo sư con có thể xin ít thảo dược ngủ được không * Harry giật giật áo của Giáo sư Sprout sau đó nhìn bà.
” Ồ được chứ trò Harry, cây này ở chỗ ta mọc khá nhiều nên muốn thì trò cứ lấy ” Giáo sư Sprout nhìn Harry, nghe vậy Harry cười rồi cúi đầu cảm ơn bà.
” Các em mau nộp sản phẩm lên đây nào, tiết sau chúng ta sẽ học về các loại đất nhé ” Giáo sư Sprout nói lớn.
” Harry, trò đi qua trước đi để bọn nhóc ở đây nộp phấn đã ” Giáo sư Sprout nói với cậu. Harry gật đầu đi qua phía bên kia, nhưng có lẽ mọi chuyện diễn ra quá thuận lợi nhỉ, thôi thì để con tác giả tạo ra sự cố nho nhỏ cho Harry nhé.
” A cẩn thận! ” Tiếng của một học sinh vang lên. Sau đó chén phấn chuẩn xác ụp vào đầu Harry, thời gian như ngừng lại, các học sinh thì trợn mắt nhìn cảnh này còn giáo sư Sprout thì cứng ngắc, hai học sinh nhà Ravenclaw đang té ở dưới đất cũng thầm la không xong.
” … ” Harry nảy mình thật mạnh một cái, sau đó là liên tục.
” Các trò mau thu thập chỗ này! Ta mang trò Harry đến bệnh thất!! ” Giáo sư Sprout nói lớn, sau đó di chuyển nhanh chóng về phía Harry còn đang hắt hơi không ngừng nghỉ kia.
Các học sinh nhìn giáo sư Sprout gấp gáp dẫn Harry đang còn trong tình trạng hắt hơi không ra tiếng động đến bệnh thất, còn hai học sinh nhà Ravenclaw thì vẫn đang nằm dưới đất nhìn cảnh này.
Cơ thể Harry đầy phấn hồng của cây cỏ mèo khiến cậu khó chịu kinh khủng, nó khiến cậu hắt hơi không ngừng nghỉ, hơn thế còn kích thích tuyến nước mắt chảy ra nữa chứ! Ôi Merlin!!!
” Poppy!!! ” Giáo sư Sprout đi vào bệnh thất nói lớn, Harry dù hắt hơi liên tục cũng run rẩy khoé miệng.
” Ồ giáo sư Sprout còn có…Harry?? ” Bà Poppy nghi vấn nhìn Harry đang nảy mình lên nhiều lần.
” Ừm…là Harry, thằng bé dị ứng với mèo nhưng trong lớp học của tôi thằng bé lại bị ụp cả một chén phấn cỏ mèo lên đầu…nên là chúng ta phải cần khá nhiều độc dược chống dị ứng đấy ” Để chứng minh cho câu nói của giáo sư Sprout, thì trên đầu Harry vẫn còn ụp lên một cái chén, bà Poppy giật môi nhìn tình trạng này.
” Con vào phòng tắm đi Harry, lúc ra chắc là có độc dược rồi ” Bà Poppy nhìn Harry khắp người đều dính phấn hồng kia. Cậu gật đầu rồi nhanh chóng vừa hắt hơi vừa chạy vào trong phòng mình.
” Chắc chỗ này không đủ, tôi sẽ nhờ giáo sư Snape vậy ” Bà Poppy nói sau đó đi ra khỏi bệnh thất.
“….” Harry trong phòng tắm hắt hơi liên tục, phải nói rằng trôi hết phấn trên người rồi thì mới lộ ra tình trạng thật của cậu, khắp thân thể đỏ lên như sốt nhất là gương mặt, đôi mắt bây giờ vẫn chảy nước, miệng thì hắt hơi không ra tiếng.
Bà Poppy sau khi trở lại bệnh thất thì vẫn chưa thấy Harry ra ngoài liền hơi lo lắng, bà đi lại phía phòng Harry tính gõ cửa nhưng chỉ mới vừa giơ tay lên thì cánh cửa mở ra.
Harry mở cửa ra mà cả cơ thể vẫn nảy lên liên tục. Tóc cậu ẩm ướt, đôi mắt màu xanh mơ hồ, khuôn mặt đỏ ửng, thân thể thì chỉ mặc độc nhất một chiếc áo sơ mi tới gối.
” … ” Ai cũng có sở thích riêng, bà Poppy suy nghĩ.
Khoan đây là tháng 9 mà!! Thằng bé ăn mặc hơi ít nhỉ? Nghĩ nghĩ một chút bà Poppy lấy một chiếc áo len trắng choàng vào người Harry.
” Con ngồi trên giường một chút, ta đi lấy độc dược ” Nói rồi bà Poppy quay đầu.
Nghe theo lời của bà Poppy, Harry ngồi trên một chiếc giường gần đó, thật ra cậu nhận ra được ánh mắt của bà Poppy khi thấy mình mặc vậy, nhưng mà cậu chỉ mặc vậy khi ngủ thôi!!! T…tại vì lúc nãy nảy mình liên tục làm cậu không sỏ quần được!!!!
” Nào con uống đi ” Bà Poppy đi tới đưa cho cậu hai lọ độc dược màu xanh, Harry nghi ngờ nhìn màu sắc của độc dược nhưng vẫn nhận lấy và uống.
” … ” Harry vừa uống xong lọ thứ nhất thì đúng là đỡ thật, nhưng ai nói cho cậu biết cái vị như cà chua trộn với tỏi này là sao vậy? Harry hơi nghi ngờ nhìn lọ thứ hai, sau đó khuôn mặt cậu như thấy chết không sờn uống hết lọ thứ hai.
Lọ này hơi ngọt nhỉ, Harry kinh ngạc nghĩ. Cậu ngồi một chút thì độc dược rất nhanh có tác dụng, Harry đã ngừng hắt hơi liên tục nhưng vẫn là còn một ít.
” Con mau gỡ đồ che mắt ra để ta sẵn tiện kiểm tra luôn nhé ” Bà Poppy đi tới nhìn Harry vẫn còn đỏ mặt, mắt còn ướt kia.
Harry hơi cứng ngắc người nhưng vẫn làm, cậu vòng tay ra sau gỡ chiếc nơ sau đầu.
” Nào vén tóc lên nào… ” Bà Poppy cứng ngắc người nhìn vết sẹo dài trên mắt đang nhắm của Harry, một vết sẹo dài khoảng 7cm ngay mắt.
” Harry! Con có thể cho ta biết sự cố như thế nào có thể làm ra vết sẹo như này không?? ” Bà Poppy run rẩy người tức giận, đây rõ ràng là dùng vật nhọn đâm vào mắt là kẻ nào có thể ra tay với một đứa nhỏ như vậy chứ!!!
Harry run rẩy khi bà Poppy hỏi, ký ức kinh khủng của ngày đó ùa về làm cho Harry cảm thấy khó thở.
” Harry, con bình tĩnh nhé! Không sao đâu, không sau đâu, nếu con không muốn nói thì thôi ” Bà Poppy hốt hoảng nói khi thấy Harry run bần bật.
Nghe lời bà Poppy, cậu cố gắng khống chế sự sợ hãi trong bản thân. Đúng vậy, chuyện đó đã qua rồi…nó sẽ không lập lại nữa đâu, không lập lại nữa…
“…Harry, con cứ bình tĩnh để ta kiểm tra, không có chuyện gì chỉ là một cuộc kiểm tra nho nhỏ thôi ” Bà Poppy đau lòng nói khi nhìn Harry vô thức gật đầu.
.
.
Snape thật bực mình, cái nhóc Potter kia làm sao mà bị dị ứng chứ, hại gã bỏ một tiếc học để đi chế độc dược cho nhóc con đó.
Snape thở mạnh như muốn trút giận lên Harry, nhưng động tác rót độc dược vào bình lại rất nhẹ nhàng và ưu nhã, thằng nhóc con đó chưa gì đã cho ta ghim rồi nhé.
Sau khi chế độc dược xong Snape liền nhanh chóng di chuyển đến bệnh thất. Các học sinh thấy giáo sư Snape gương mặt rất đen liền tự động tránh ra, bọn nhỏ khuôn mặt sợ hãi nhìn trường bào quay cuồng của Snape đi xa.
Éc giáo sư thật đáng sợ – Đám nhỏ Hogwarts khóc thét trong lòng ( TДT)
” Két ” ” Poppy tôi đem độc dược tới ” Dù Snape rất tức nhưng vẫn phải mở cửa thật nhẹ, đi vào gã nhìn thấy Poppy đang quay người kiểm tra cho Harry.
” Giáo sư Snape! Tôi nghĩ anh nên nhìn cái này!!! ” Bà Poppy hơi cao giọng nói làm Snape nhíu mày, gã đi tới về phía nhóc con kia.
” … ” Khi thấy gương mặt của Harry tim của Snape như hụt đi một nhịp, mặt gã trầm lại một cách có thể thấy rõ.
” Thật sự… nó…Snape anh đưa độc dược cho Harry đi ” Bà Poppy tính nói gì đó nhưng nhìn khuôn mặt Harry liền ngừng lại.
Snape nhìn bà Poppy sau đó liền để lọ độc dược xuống bàn nhìn cậu.
” Ta nghĩ vị Potter vĩ đại đây có thể tự uống độc dược mà không cần sự giúp đỡ ” Snape nhìn qua Harry đang im lặng không có ý cử động kia.
Nghe Snape nói Harry liền giật mình, cậu vội cầm bình độc dược lên uống nhanh nhưng có lẽ vì không chú ý mà cậu bị sặc.
” Hừ! Đồ Potter ngu xuẩn đầu nhồi đầy cỏ lác, đến độc dược mà cũng không biết uống ” Snape cay nghiệt nói nhưng lại nhẹ nhàng vỗ lưng Harry.
Harry cúi đầu một cái như xin lỗi giáo sư, sau đó liền tránh cái vỗ lưng kia quay đầu nằm lại lên giường.
Snape thấy vậy thì không nói gì nữa mà thu tay lại, nhìn Harry một chút Snape cùng Poppy đi ra ngoài.
—————————————
T/g : sự sợ hãi này sẽ đeo bám Harry dài dài…
[text_hash] => 6a5ed568
)