Array
(
[text] =>
Harry là một đứa trẻ rất im lặng, im lặng tưởng chừng như là cậu bị câm.
—————————————
” Anh à hình như em nghe tiếng trẻ con khóc ” Một đôi vợ chồng đi dạo trên đường phố Anh lúc sáng sớm, người phụ nữ như nghe thấy tiếng động gì đó liền nói với người chồng.
” Chắc em nghe lầm rồi ” Người chồng nhìn qua vợ mình. Hai người không nói gì mà tiếp tục bước đi, nhưng có lẽ người phụ nữ đã đúng vì khi họ càng đi thì càng nghe rõ tiếng khóc.
” Ôi chúa ơi, có một đứa bé ” Người phụ nữ hoảng hốt khi thấy một chiếc giỏ mây nằm trên bậc thềm ở một ngôi nhà, bên trong là một đứa bé đang không ngừng nấc lên từng tiếng yếu ớt.
” Ôi bé con thật tội nghiệp! ” Người vợ đi tới bồng đứa nhỏ trong chiếc giỏ lên, bà cố dỗ cho đứa nhỏ nín khóc.
” Ai lại độc ác như thế này! Sao có thể bỏ một đứa bé ở đây ” Người chồng đi tới xót xa cho đứa trẻ.
” Leo hay là ta nuôi đứa nhỏ đi ” Người vợ hơi trầm ngâm rồi nói.
” Nhưng đứa bé- ” Người chồng muốn ngăn cản thì bị cắt ngang ” Anh không nói em không nói thì sẽ không ai phát hiện ” Người vợ dùng ánh mắt lấp lánh nhìn vào đứa nhỏ.
” …Được rồi, anh mong em sẽ yêu thương nó như con mình ” Người chồng thỏa hiệp với vợ mình.
.
.
5 năm sau
” Harry con mau gọi mẹ Wan xuống ăn tối ” Người chồng tên Leo nói. Harry đang ngồi trên ghế đọc sách liền gật đầu, sau khi cất cuốn sách cậu liền chạy lên cầu thang.
Harry năm nay đã được 6 tuổi rồi, theo những gì hàng xóm nhận xét thì Harry là một đứa trẻ nhu thuận và ngoan ngoãn hơn so với những đứa trẻ khác, thế nhưng cậu rất im lặng, điều này khiến ai cũng nghĩ rằng cậu bị câm. Harry là một đứa nhỏ rất dễ thương, cậu có đôi mắt màu xanh to lúc nào cũng lấp lánh, khuôn mặt thì trắng nõn bụ bẫm, môi nhỏ nhỏ xinh xinh.
Harry là một đứa trẻ im lặng nhưng rất tò mò khi nhìn thấy những thứ kỳ lạ, những lúc như thế Harry luôn nghiêng đầu dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chúng, điều này khiến cho những người lớn phải ôm cậu vào lòng mà xuýt xoa.
” Cốc cốc ” Harry gõ vào cánh cửa ở cuối dãy hành lang, đợi một lúc cậu nghe thấy tiếng của mẹ mình ” Harry là con à, mau vào đi ”
Harry đi vào phòng, căn phòng này có đầy sách và trong đây chỉ đặt một bàn làm việc cùng vài chiếc ghế. Trên một chiếc ghế là người phụ nữ có mái tóc màu nâu đang ngồi nghiên cứu những mảnh giấy trên tay.
” Mẹ ơi…Papa…ăn tối ” Giọng Harry nhỏ đến đáng sợ, gần như khó mà nghe thấy khi không tập trung hơn nữa cậu bé còn lắp bắp rất nhiều, điều này khiến cậu như một đứa bé mới biết nói.
Người phụ nữ nghe Harry nói chuyện liền ngay lập tức buôn những mảnh giấy trên tay ra, bà quay người ôm lấy cậu vào lòng.
” Harry của mẹ, con phát âm được nhiều chữ hơn rồi!!! ” Người phụ nữ cười tươi vui vẻ nói.
Đúng vậy Harry không bị câm chỉ là giọng nói của cậu rất yếu, lúc khi vợ chồng nhặt Harry về thì cậu đã hầu như khóc suốt một đêm, cộng với buổi tối hôm đó trời lại đầy gió khiến cho cổ họng của cậu yếu đi rất nhiều. Hai người đã từng dẫn Harry đi khám bác sĩ, nhưng họ lại nói cậu còn có thể phát âm là một sự may mắn rất lớn.
” Anh à, Harry nói được nhiều một chút rồi nè ” Người vợ vui vẻ bế Harry vào bàn ăn.
” Ôi! Harry của papa thật giỏi ” Leo cười tươi rói nói, Harry cũng cười gật đầu.
” Ôi Harry của mẹ, con dễ thương quá đi mất ” Wan vui vẻ cọ mặt cậu, Harry cũng hưởng ứng động tác của bà mà cọ lại, Leo nhìn thấy cảnh này mà hạnh phúc lây.
” Nào hai mẹ con, ăn thôi nào ” Leo vui vẻ cởi tạp dề ra ngồi xuống.
” Wan này, hôm nay Harry giúp anh nấu ăn đấy ” Leo vừa cười vừa gấp rau vào chén vợ và con trai mình.
” Vậy mẹ phải ăn thật nhiều mới được, con nấu ăn ngon lắm Harry ” Wan vui vẻ xoa đầu con trai, Harry để cho mẹ xoa đầu còn mình thì viết cái gì đó vào một quyển vở nhỏ.
* Mẹ và papa ăn ngon là con rất vui * Harry giơ cuốn sổ lên, trên đó chính là những dòng chữ nắn nót xinh đẹp. Hai vợ chồng thấy Harry ghi vậy liền nhìn nhau cười, sau đó họ cùng nhau vui vẻ ăn hết bữa ăn đó.
” Harry này, con có muốn đi học không? ” Leo nhẹ nhàng cắt một miếng bánh táo để vào dĩa Harry.
* Đi học? * Harry nhanh chóng ghi lại câu hỏi.
” Đúng vậy Harry, là đi học đó! Ở đó con sẽ được học nhiều thứ và sẽ kết được rất nhiều bạn ” Wan dùng ánh mắt trìu mến nhìn con trai
* Bạn bè giống như con và Den? * Harry nghiêng đầu dùng ánh mắt lấp lánh nhìn hai người.
” …Ừm Harry, giống con và Den. Đúng rồi! Den hiện giờ cũng học ở chỗ đó đấy ” Leo chảy mồ hôi hột nói, < Harry con thật ngây thơ > suy nghĩ của mổ cha nào đó khi nhiều lần nhìn thấy con mình bị dụ kết hôn từ nhỏ. ( T/g: Chú à em nó mới 6 tuổi đương nhiên là ngây thơ rồi)
* Con muốn đi! * Harry giơ sổ lên, lòng cương quyết sẽ kết được thật nhiều bạn.
” Vậy được rồi, ta sẽ làm thủ tục cho con ” Wan cười vui vẻ nhìn con trai của mình.
.
.
4 năm sau
Bọn trẻ ùa ra ngoài khi đã kết thúc buổi học, ở bên ngoài cha mẹ của bọn nhỏ đang đứng đó chờ đợi.
Harry hôm nay rất vui vẻ vì cô giáo cho cậu 3 điểm A+, đã vậy còn khen cậu rất nhiều. Khi Harry bắt đầu đi học thì cậu hiểu thêm về thế giới bên ngoài rất nhiều, tuy không kết được nhiều bạn nhưng Harry rất vui vẻ, cậu soạn lại tập vở sau đó liền đi ra ngoài cùng các bạn.
Trên đường đi cậu thấy một bóng dáng quen thuộc, Harry im lặng đi tới đó rồi chạm nhẹ vào vai đối phương.
” Harry là cậu à ” Một cậu bé tóc đen mắt xanh biển hơi giật mình vì động tác của cậu.
* Den vì sao lại đứng đây vậy? * Harry nhanh chóng viết chữ vào sổ. Nhìn dòng chữ nắn nót xinh đẹp của Harry, Den có hơi buồn rầu.
” Harry à… có lẽ tớ phải chuyển trường rồi ” Den buồn rầu nói.
* Vì sao vậy?? * Harry hốt hoảng nhanh chóng ghi ra câu hỏi.
” Cha mẹ tớ phải chuyển công tác nên tớ cũng phải đi theo, Harry…t…tớ sẽ nhớ cậu lắm! ” Den buồn rầu ôm cô vợ nhỏ của mình.
” D…Den…Harry…nhớ cậu ” Harry hơi lắp bắp nói nhỏ bên tai Den.
Sau cuộc chia tay đó, Harry cảm thấy rất buồn vì không còn ai chơi với cậu nữa, mặc dù cố gắng được nhiều điểm A+ hơn hay là ba mẹ khen nhiều hơn thì cậu cũng chỉ vui được một chút.
.
.
T
hời gian trôi qua chả mấy chốc đã tới kỳ nghỉ hè, nhưng Harry không vui chơi như những đứa nhỏ khác mà cậu lại ở trong phòng đọc sách. Harry rất thích tìm hiểu thế giới bên ngoài, nên đi đâu ngoài một quyển sổ và viết thì Harry luôn có ít nhất là hai quyển sách dày cộm trên tay.
” Harry ơi, hôm nay con đem bữa trưa cho mẹ nhé ” Leo nhìn Harry đọc sách nói, Harry gật đầu rồi đóng sách lại.
” Harry nhớ nhé, nếu gặp ai lạ mặt mà dắt con đi thì hãy làm những điều sau, một là túm lấy người nào đó trên đường, hai là tạo ra những tiếng động thật lớn, cuối cùng nếu không có ai ở đó thì con hãy cắn vào tay người dắt con ” Leo không an tâm nhắc nhở đứa nhỏ nhà mình. Lần đầu Harry đi ra ngoài một mình ông lo lắm, nếu không phải hôm nay cần giải quyết việc đó gấp thì ông cũng không nhờ đứa con bé bỏng của mình.
Harry gật đầu nghe kỹ lời dặn dò của Leo, cậu hơi nghĩ nghĩ sau đó viết vào sổ * Con có cần đem theo đồ chích điện không? *
” Đương nhiên là cần! ” Leo mãnh liệt gật đầu, sau đó đứng lên lấy đồ cho cậu.
” Nếu con gặp được mẹ thì cứ ở đó với mẹ nhé ” Harry gật đầu sau đó cầm theo bữa trưa rời khỏi nhà.
Harry rất cẩn thận, đi trên đường cậu luôn quan sát xung quanh, khi thấy công ty của mẹ trước mắt cậu liền thả lỏng vui vẻ đi vào…Nhưng có vẻ cậu đã thả lỏng quá sớm, từ đằng sau Harry là một bóng người cao lớn xuất hiện, hắn nhanh chóng bịt lấy miệng cậu, ngay lúc đó Harry liền dãy giụa.
“….” Mọi người trên đường vẫn di chuyển bình thường, Harry nhìn cảnh này liền sợ hãi. Cậu làm rớt hộp cơm xuống nhưng vẫn không ai chú ý, Harry cố sức giãy giụa trong tuyệt vọng nhưng mọi thứ đều vô ích vì giống như không ai thấy cậu và tên đó vậy, tên đó nhanh chóng kéo Harry vào trong hẻm tối.
” A…một đứa trẻ Muggle xinh đẹp ” Tên đó sau khi ép cậu lên tường liền dùng cái chất giọng khàn đặc thì thầm bên tai cậu.
” … ” Harry cố hết sức nhưng không thể hét lên, cậu mạnh mẽ giãy giụa nhưng tên đó kiềm cậu lại thật chặt.
” Thật bướng bỉnh! ” Tên đó nói sau đó liền một phát xé rách chiếc áo của cậu.
Harry cảm thấy khủng hoảng, tên đó áp mặt hắn vào cổ cậu, cậu cố gắng động não trong tình hình này thì nhớ ra mình còn cái chích điện, cậu nhân cơ hội hắn lỏng tay liền lấy cái chích điện từ trong túi ra và kích điện vào hông hắn.
” ARGGG ” Tên đó thả cậu ra ôm eo la lên, cậu ngay lập tức chạy thật nhanh.
< Chạy mau, chạy mau > Đó là ý nghĩ duy nhất của cậu bây giờ, nhưng cậu chỉ chạy được một chút thì đột nhiên cơ thể như bị căng cứng lại, cậu lập tức té xuống đất.
” Không ngờ một thằng nhóc Muggle lại có thể làm ta đau đớn ” Hắn gằn từng chữ nói. Harry cố sức mà không cử động được, tên đó đi tới nhìn thấy đồ chích điện trên tay cậu liền đá nó ra.
” Nhóc con, bây giờ đừng hòng mà cử động! ” Sau đó hắn nằm xuống áp lên lưng cậu, cậu có thể cảm nhận được sự đau đớn tột cùng khi hắn dùng vật nhọn sắt như dao rạch lên lưng cậu.
” Thật là một đôi mắt xinh đẹp ” Hắn xoay cậu lại và nhìn vào đôi mắt cậu. Việc hắn sờ quanh đôi mắt làm cậu sợ hãi, cùng lúc đó Harry cảm nhận được tay của mình bắt đầu có cảm giác.
” Đúng rồi thứ đẹp đẽ như vậy thì nên hủy đi ” Sau đó hắn liền rút ra một con dao. Màu đỏ thẫm xuất hiện trước mắt cậu, hắn rạch ngay mắt cậu một đường không thương tiếc.
” AAAAAA ” Harry la lên. Cậu đau đớn như bị kim châm, nó đau đớn tột độ… thế nhưng hắn không dừng lại ở đó mà nhắm đến con mắt thứ hai của cậu.
Ngay lúc này, Harry cảm nhận được tay mình đã cử động, cậu mặc kệ đau đớn dùng tay kéo chiếc thùng rác kế bên xuống. Đúng như dự liệu, chiếc thùng rác đổ xuống hắn và cậu tạo ra một tiếng động lớn trong hẻm nhỏ.
” Mày… ” Hắn chưa nói kịp thì bị một ánh sáng bắn vào rồi văng ra xa. Sau đó cậu nhìn thấy lờ mờ những người áo đen mang mặt nạ bạc đi về phía này, họ chỉ nhìn qua cậu một cái rồi đi về phía tên đó. Cả đám người và tên kia biến mất, cùng lúc đó Harry bị đau đớn làm ngất đi.
.
.
“
Harry…cố lên…cố lên con yêu. Con tôi, đứa con bé bỏng của tô!!!!! ” Cậu nghe thấy những âm thanh mơ hồ vang bên tai, cậu biết là Papa và mẹ đã tới rồi.
” Ôi Harry con tôi!!! ” Wan đau đớn rống lên, Leo mang vẻ mặt trắng bệt nhìn cảnh này.
Ông thật ngu ngốc khi giao cho Harry nhiệm vụ đó!! Vì lo lắng cho con nên khi làm việc xong ông liền đi tới công ty của vợ. Tới nơi thì cùng lúc đó vợ đi ra, cả hai hỏi nhau thì mới biết Harry không đưa cơm cho vợ. Bọn họ lo lắng liền đi tìm kiếm xung quanh và phát hiện ở gần cái hẻm của công ty, bọn họ đã thấy hộp cơm ông làm cho vợ bị đánh rớt, ngay khoảnh khắc đó tim của cả hai như chùng xuống một nhịp, cả hai tức tốc đi tìm xung quanh và thầm mong Harry không sao cả… nhưng tới khi tìm thấy con mình thì họ liền tá hoả.
Trên người Harry đầy vết bẩn, chiếc áo cậu bị rách tả tơi và họ thấy trên đó có nhiều vết máu, khi họ tới gần thì thấy máu chảy từ những vết thương đan chéo trên tấm lưng trắng nõn gầy yếu và nó vẫn đang không ngừng chảy, hơn nữa…hơn nữa vùng da ngay mắt của cậu bị rạch một đường dài, hiện trường khủng khiếp đến mức cả hai cảm thấy tim mình ngừng đập, bọn họ đã lập tức gọi cứu thương.
” Harry con ơi ” Wan đau lòng khóc nấc đến mức hụt cả hơi. Đứa con bảo bối, đứa bé nhỏ bé của họ…Cô thề, cô thề rằng nếu thằng bé mà có việc gì…mà có việc gì…
Leo không nói gì ôm Wan vào lòng, ánh mắt hai người cùng lúc hằng lên những tia máu đỏ lói.
< Họ sẽ tìm tên đó dù là Muggle hay là phù thuỷ!!! >
—————————————
T/g: Cha mẹ của Harry không phải người bình thường.
P/s: Mình sẽ vừa đọc lại và vừa chỉnh chính tả, nên chương sẽ cập nhập lại từ từ bắt đầu từ hôm nay.
[text_hash] => dbfa5107
)