Thập Niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá – Chương 143: Sinh nhật, chuyển chính thức. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Thập Niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá - Chương 143: Sinh nhật, chuyển chính thức.

Array
(
[text] =>

Edit: Hong Van

Beta:Sakura

Hơn bốn giờ, Hàn Thanh Tùng ở Cách Ủy Hội rót đầy bình xăng, sau đó chủ động ngồi vào xe thùng, tiếp tục để cho Lâm Lam làm tài xế.

Mọi người ở Cách Ủy Hội đều có chút không đành lòng mà nhìn, đây rốt cuộc là Hàn cục xem vợ là hán tử mà sai, hay là thế nào vậy? Cán bộ Lâm cũng quá có khả năng, chiếc xe gắn máy này đàn ông lái cũng có chút lao lực, giật giật khiến cánh tay chập choạng tê mỏi.

Không hổ là nữ anh hùng dám một mình đấu Miêu Hồng Anh!

Lâm Lam không biết rằng cô lại được coi trong rồi, lái Trường Giang 750, hít bụi đất đón ánh nắng chiều phía tây, lôi kéo chồng mình rầm rầm chạy về nhà.

Về nhà chuyện thứ nhất là đi tắm gội đầu, thay quần áo sạch sẽ, đi một chuyến như vậy, thật là sắp biến thành tượng đất rồi.

Chờ lúc Hàn Thanh Tùng đi tắm, cô cầm sọt đi ra vườn rau hái thức ăn, đang bận rộn thì Tiểu Vượng dẫn theo Vượng Vượng và Tiểu Bạch chạy về, cậu bé thổi điệu huýt sáo chăn trâu, âm thanh lưu loát mượt mà, thế nhưng cũng rất dễ nghe.

Tiểu Vượng tan học về nhà thấy cửa lớn mở ra cũng biết là mẹ ở nhà, nghe thấy cha đang ở phòng tắm tắm vòi sen, cậu bé tìm một vòng không thấy được Lâm Lam cũng biết cô đang ở vườn rau đây.

“Mẹ, hôm nay con và các bạn đá cầu đó, có thể đá hơn ba mươi lần luôn.” Trước kia cậu bé chỉ có thể đá nhiều nhất là mười mấy lần thôi.

Lâm Lam cười nói: “Lợi hại như thế sao? Chân có mỏi hay không?”

Tiểu Vượng để chân trần chạy vào vườn rau giúp Lâm Lam, “Không mỏi ạ, trước kia con đá quá cao, cho nên luôn không tìm được quả cầu. Ha ha.”

Lâm Lam sờ sờ đầu của cậu bé, hái được quả cà chua lớn nhất thì cho cậu ăn, cô lại đi qua bắt sâu. Vườn rau nhà mình không dùng thuốc, cho nên sâu và côn trùng tương đối nhiều.

Bọn nhỏ còn cố ý bắt ếch cóc cái rồi buộc chân lại để ở chỗ này, muốn để chúng giúp đỡ bắt sâu, nhưng chúng nó cũng không nhịn được, đảo mắt đã bỏ chạy đi.

Hàn Thanh Tùng xách thùng nước đi đến, ra sông xách nước tưới rau.

Lâm Lam: “Mấy ngày không mưa, hoa màu đều có chút héo rũ. Đoán chừng nếu còn không mưa nữa, bí thư chi bộ sẽ phải cho người đi gánh nước tưới.”

Tiểu Vượng gặm cà chua xong, cũng đi hỗ trợ nhổ cỏ, cậu bé cười hì hì, “Mẹ, thôn chúng ta lâu rồi không mưa, nói không chừng đã sắp mưa rồi đấy.”

“Con trai nhỏ nói chuyện là linh nhất rồi, mượn cát ngôn của con, tranh thủ mấy ngày nay có mưa là tốt nhất, để cho hoa màu giải khát.”

Lâm Lam dẫn Tiểu Vượng về nhà nấu cơm trước, “Anh Ba, bức trướng bên này hỏng rồi, lát nữa anh sửa lại một chút, không biết có phải là có con nghé chui vào hay không.”

Hàn Thanh Tùng đáp ứng, nhìn một chút rồi đi đến bờ sông bẻ một ít nhánh cây đến kẹp lại bức trướng, cành tươi cắm xuống cũng có thể sống, so với cành cây khô thì tốt hơn.

Ngày mai là đại thử (ngày nóng), khí trời nóng đến mức giống như sắp bốc cháy tới nơi, làm cho người ta có chút chịu không được, Lâm Lam quyết định thay đổi khẩu vị cho các con.

Cô lấy bột khoai lang ra làm món lương bì* (mì lạnh: một loại mì của Trung Quốc), Tiểu Vượng hỗ trợ nhóm lửa, cô nhồi sợi lương bì, làm xong để ở một bên cho bột nghỉ, sau đó cắt thành sợi có độ rộng bằng đốt ngón tay.

Dưa leo cắt sợi, rau thơm cắt vụn, tỏi băm, hành tây cắt hạt, vừng, đậu phồng rang, sau đó là cho xì dầu, tương nhà nông, muối, đường trắng, dấm, cho vào chung một tô trộn rồi để ngâm một lát, rồi cho sợi lương bì đã cắt vào. Vì để thơm hơn một chút, nấu một ít dầu ớt, trộn thêm một tô riêng cho mấy đứa nhỏ thích ăn cay.

Bởi vì khá nhiều rau, cô trộn đến một chậu lớn, sợ không đủ nên cô lại nhồi thêm bột mì để làm mì sợi, luộc qua nước sôi rồi để nguội, làm thành mì rau trộn.

Hiện tại lượng cơm ăn của bọn nhỏ khá lớn, gặp phải món ăn hợp khẩu vị thì ăn rất được, hơn nữa có Đại Vượng. Cô thấy so với Hàn Thanh Tùng thì cậu bé thật có thể ăn, thật hoài nghi con cả có một cái dạ dày không đáy, nếu không thì tại sao ăn nhiều như vậy mà trên người vẫn gầy gò không có chút sẹo lồi.

Chờ ba đứa nhỏ trở lại, Lâm Lam nói cho các con biết, “Mẹ đã mua từ điển rồi.”

Mạch Tuệ chạy vào trong nhà nâng từ điển ra, “Mẹ, mẹ thật tốt, luôn ủng hộ chúng con như vậy.”

Lâm Lam cười lên, “Bởi vì các con là con ngoan của cha mẹ.”

Nấu cơm quá nóng, trên mặt Lâm Lam đều là mồ hôi, lưng áo vải bông tay ngắn mặc trên người ướt đẫm. Mạch Tuệ nhanh chóng lấy khăn lau mồ hôi cho cô, thuận tiện giúp cô lau lưng một chút.

Đại Vượng và Nhị Vượng quét dọn sân, bưng bàn cơm ra sân vương, sau đó đi vườn rau hỗ trợ Hàn Thanh Tùng.

Chờ đến lúc người một nhà ngồi xuống ăn cơm, Lâm Lam mới cười một tiếng với Hàn Thanh Tùng ngổi đối diện, tuyên bố tin tức tốt, “Các con à, nhà chúng ta lại có một tin tức tốt.”

Bọn nhỏ lập tức ngồi thẳng, vểnh tai nghe.

Lâm Lam cười nói: “Cha các con được thăng chức rồi!”

“Cha thật tuyệt!” Mạch Tuệ và Tiểu Vượng hô lên, dẫn đầu vỗ tay bùm bùm, Nhị Vượng đuổi sát theo, Đại Vượng cũng vỗ hai cái.

Lâm Lam cầm lấy tay nhỏ bé của Tiểu Vượng, “Được rồi, dùng sức lớn như vậy làm gì, vỗ đến đau tay rồi.”

“Còn có tin tức tốt thứ hai nữa.”

“Mẹ, để cho con đoán.” Mạch Tuệ ấn cánh tay Lâm Lam ý bảo cô trước đừng nói.

Lâm Lam cười cười, để cho các con đoán.

Tiểu Vượng: “Anh ba nhỏ gửi thư.”

Lâm Lam khẽ cười, không gật đầu, Tam Vượng gửi thư là chuyện bình thường, không thể trở thành tin tức tốt thêm vào.

Mạch Tuệ: “Cha con thăng chức a . . . . .” Thời điểm cô còn đang suy nghĩ, Nhị Vượng đã cười nói: “Mẹ, có phải cha thăng chức thì sẽ đi làm trong huyện hay không?”

Mạch Tuệ được cậu bé gợi ý một chút, lập tức hiểu được, vỗ tay một cái: “Con biết rồi, cha được phân nhà ở a. Ha ha.”

Lâm Lam cười lên, “Các con thật thông minh đó.”

Tiểu Vượng: “Mẹ, vậy chúng ta phải dời qua sao?” Cậu bé có chút không nỡ đi, ở trong nhà còn tốt mà.

Lâm Lam nói: “Hiện tại thì chưa đi, năm sau anh cả, chị và anh hai sẽ tốt nghiệp sơ trung, chờ lúc các anh chị học cao trung thì chúng ta sẽ đi qua.”

Lúc này chất lượng trường học ở nông thôn và huyện thành cũng không kém nhau bao nhiêu, các con nhà cô hơn phân nửa dựa vào tự học. Hơn nữa công tác của cô cũng chưa xong, còn phải đi làm ở công xã, không thể nào ngày ngày chạy đi được.

Đại Vượng hơi thở phào nhẹ nhõm để mọi người không thể nhận ra, nếu là dọn nhà, từ trong huyện đến đây không sai biệt lắm là năm mươi dặm đường, cậu bé đi đến địa khu thì càng xa hơn.

Mạch Tuệ thật cao hứng: “Nếu là ở trong huyện có nhà ở, cha đi làm cũng dễ dàng hơn, anh Ba nhỏ trở lại cũng có chỗ nghỉ chân.”

Nhị Vượng: “Mẹ, vậy lúc nào thì chúng ta đi thu thập một chút?”

“Chờ các con nghỉ ngơi rồi đi.” Mấy đứa nhỏ bản địa không lưu hành nghỉ vào chủ nhật, căn bản có việc thì nghỉ, không có chuyện gì thì đi học, hoặc là bị thầy cô dẫn đi lao động, nói chuyện gia đình, nhớ lại khổ tư ngọt, ngày nghỉ tập trung thường là ngày mùa hoặc là thời điểm đón tết.

Đại Vượng: “Ngày mai đi đại đội công xã huấn luyện dã ngoại.”

Nói là huấn luyện dã ngoại nhưng thật ra thì chính là hỗ trợ làm việc thôi, nói cho hay là rèn luyện học sinh.

Lâm Lam: “Vậy thì ngày mai đi.” Dù sao cũng là đi làm việc cho nhà người ta, không bằng về nhà thu thập phòng ốc. Ha ha.

Ăn cơm xong, Mạch Tuệ và Nhị Vượng cầm lấy từ điển học tiếng Anh, hai đứa nhỏ lúng túng phát hiện phần lớn phát âm lúc trước hai đứa nói là sai! May nhờ những người khác trong nhà không hiểu, cũng không có người chê cười, hai đứa nhìn nhau cười một tiếng, Mạch Tuệ le lưỡi.

Nhị Vượng: “Là em nhớ lầm sao? Sao em cảm thấy thầy giáo dạy không giống gì vậy?”

Mạch Tuệ: “Chúng ta cứ lấy từ điển làm chuẩn đi.”

Lâm Lam quay đầu đi xem Đại Vượng, hi vọng cậu bé và các em cùng nhau học tiếng Anh.

Đại Vượng lập tức nói với Tiểu vượng: “Đi bắt ve sầu nhé?”

Tiểu Vượng tất nhiên là hưởng ứng, “Được ạ.” Cậu bé lôi kéo tay của anh cả sung sướng thẳng bước đi.

Lâm Lam: . . . . . . . . . . . . Con cả sợ cô bắt nó học tiếng Anh nhiều bao nhiêu vậy.

Lâm Lam lấy len sợi mới mua ra, muốn tiếp tục đan áo lông. Hàn Thanh Tùng, Mạch Tuệ, Tam Vượng đều có rồi, lúc trước Tiểu Vượng còn nhỏ thì Lâm Mai đã cho cậu bé một cái lớn, còn Đại Vượng và Nhị Vượng chưa có.

Lần này bởi vì chuyện đồng hồ đeo tay, Lâm Lam dùng rất ít tem phiếu công nghiệp mua được ba cân len sợi, hơn nữa lúc trước để dành được hơn một cân, đủ để đan áo lông cho hai con trai.

Mấy lần tích góp từng tí một nên màu sắc có chút tạp, Lâm Lam mượn bút vẽ vẽ, xem xem làm sao để thiết kế cho đẹp, vừa phải dùng được hết len sợi, còn phải phối hợp màu sắc cho thật đẹp mắt mới được.

Thân thể Đại Vượng cường kiện, trên người nhiệt lượng lại cao, không thích mặc áo có cổ, đan áo cổ tròn là được, chủ thể thì dùng màu xanh sẫm.

Nhị Vượng khí chất văn tú, đặc biệt thích hợp với áo cổ tròn để lật cổ áo sơ mi ra ngoài*, Lâm Lam quyết định làm giống như người thành phố, làm cho cậu bé mấy cái cổ áo sơ mi giả để cho vào trong áo len, chủ thể dùng màu xanh đen.

Sau khi thiết kế xong thì còn phải cuộn sợi len thành cuộn trong, cô để cho Hàn Thanh Tùng hỗ trợ.

Hàn Thanh Tùng ôm một cái ghế con, lấy ra ngoài rửa sạch sẽ lau khô, rồi mang vào nhà đặt trên giường gạch. Anh nhận lấy len sợi từ trong tay Lâm Lam cầm qua treo ở trên chân ghế, rồi bắt đầu quấn len thành hình cầu.

Lâm Lam cười nói: “Anh ba thật có biện pháp, như vậy nhanh hơn.”

Cô để cho Hàn Thanh Tùng chuẩn bị thêm một cái ghế nữa, hai người làm sẽ nhanh hơn.          Hàn Thanh Tùng: “Em nghỉ ngơi đi.”

Mạch Tuệ và Nhị Vượng đã xem không sai biệt lắm, cũng đi qua, “Mẹ, để con giúp mẹ quấn.”

Lâm Lam: “Hai con làm xong bài tập rồi sao?”

Mạch Tuệ cười nói: “Ở trường học đã viết xong rồi ạ.”

Thầy giáo giao bài tập về nhà, có mấy học sinh thì chờ tan học về nhà mới làm, hai người bọn họ cũng đã viết xong lúc tan học rồi, về nhà chỉ cần xem lại sách là đủ. Về phần Đại Vượng, em trai em gái đã viết xong, cậu bé còn phí sức cái gì? Từ trước đến giờ cậu bé đều là sắp thi mới có thể cố gắng chăm chỉ, hằng ngày rèn luyện, suy nghĩ vấn đề, ngẩn người, ngủ như thế nào cũng được, dù sao  cũng không có quan hệ quá lớn với học tập.

Lâm Lam không muốn thời điểm hai đứa nhỏ đang hoạt bát thì phải ở nhà quấn len sợi cho cô, “Đi bắt ve sầu đi nào.” Ra cửa đi chơi với các bạn cùng trang lứa một chút.

Hai đứa nhỏ còn muốn hỗ trợ.

Hàn Thanh Tùng: “Đi đi.”

Hai đứa bé thấy cha lên tiếng muốn chúng đi, sao lại cảm thấy cha muốn đuổi chúng đi ra ngoài vậy? Hai người đành đến ngôi nhà thanh niên tri thức xem một chút, vừa vặn Thẩm Ngộ vừa trở về, bọn họ ở lại đó hàn huyên với Thẩm Ngộ về việc học tiếng Anh.

Lâm Lam nhìn hai đứa nhỏ giống như chạy trốn, liền nhìn Hàn Thanh Tùng một cái, “Anh Ba, anh đối xử ôn hòa với các con một chút đi.”

Hàn Thanh Tùng nhìn cô, “Anh rất hung dữ sao?”

Lâm Lam lập tức nghiêm mặt, nhìn anh, “Anh cảm thấy như vậy có hung hay không?”

Hàn Thanh Tùng: “Em như thế nào cũng dễ nhìn cả.”

Lâm Lam thản nhiên cười, sáng chói mắt anh.

Hai người vừa nói chuyện, trên tay cũng không ngừng, cũng rất lưu loát.

Khoảng chín giờ, bọn nhỏ trở lại, Lâm Lam đã cuộn len sợi sắp xong rồi, bảo các con nhanh chóng đi rửa tay chân rồi đi ngủ. Hàn Thanh Tùng đem ghế con và len sợi mang đến gian phong phía tây, hai người cuộn xong thì đi ngủ.

Ngày hôm sau Hàn Thanh Tùng mang theo Lâm Lam đi công xã, vừa vào đại viện công xã, tất cả mọi người đều rối rít chúc mừng, “Chúc mừng Hàn cục, chúc mừng cán bộ Lâm.”

Bây giờ bọn họ thật là phục, vừa bắt đầu còn cảm thấy ghen tỵ, hiện tại không còn ghen tỵ chỉ có hâm mộ vô tận. Xem người ta đi, chuyện người khác mười năm làm không được, người ta mới mấy năm, vào thành ăn lương thực hàng hoá rồi!

Dưới cái nhìn của bọn họ, hôm nay Hàn Thanh Tùng là Phó Chủ nhiệm kiêm Phó Cục trưởng, được phân nhà ở trong thành, như vậy công việc của Lâm Lam sớm muộn gì cũng sẽ được giải quyết.

Ở trong thành tìm công việc, ăn lương thực hàng hoá trong thành, đây là nguyện vọng xa xỉ nhất của nông dân a!

Mà người chua xót nhất chính là Phó chủ nhiệm Dương, lúc trước còn sợ Hàn Thanh Tùng đoạt chỗ ngồi Chủ nhiệm công xã của hắn ta, sau đó Hàn Thanh Tùng không có ý đó nên mới thả lỏng. Sau lại muốn điều đi công xã Thanh Thạch, kết quả cũng chưa thành công, bây giờ Hàn Thanh Tùng người ta ngược lại được bay lên huyện rồi.

Ai, người so với người. . . . . . lão rất mất mác.

Văn kiện của Cách Ủy Hội huyện đến rất nhanh, triệt tiêu Cục công an của các công xã, đơn giản hoá chức năng của Bộ võ trang, dân binh quy cho Phó cục huyện Hàn Thanh Tùng quản lý.

Mấy ngày nữa Hàn Thanh Tùng có thể đi huyện ủy để nhận chức, muốn an bài mọi việc ở công xã Sơn Thủy. Cục công an của công xã Sơn Thủy vốn có quy mô rất nhỏ, vài con người, Hàn Thanh Tùng từ đội dân binh chọn lựa một chút. Cộng thêm hai người Phó đội trưởng La Hải Thành, Hàn Thanh Vân, phía dưới còn có khoảng tám người, căn bản đều là nửa thoát ly sản xuất. Hiện tại Cục công an triệt tiêu, những người này đều chút mê mang không biết phải làm gì.

La Hải Thành cũng là không sao cả, “Trở về đội dân binh thôi, dù sao vốn cũng là dân binh mà.”

Hàn Thanh Vân có chút mất mác, cậu là đi theo anh Ba, hiện tại anh Ba vào trong huyện, vậy cậu cũng chỉ có thể sống ở đội dân binh.

Hàn Thanh Tùng triệu tập bọn họ lại, “Cục công an rút lui, nhưng việc duy trì trị an vẫn còn cần nhân thủ.”

Dựa theo anh đoán chừng, chỉ cần Mĩ và Nga không đánh đến quốc nội thì sẽ không có chiến sự, vậy thì dân binh sẽ không có tác dụng, cuối cùng thì toàn bộ sẽ phải về nhà làm nông dân. Tình hình trước mặt, ít nhất mười năm hai mươi năm cũng không đánh nhau được, dân binh nhiều lắm là duy trì thêm hai ba năm nữa, cuối cùng toàn bộ trở về trồng trọt.

Nghe Hàn Thanh Tùng nói trị an còn cần nhân viên, mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Hàn Thanh Tùng: “Cục công an Huyện muốn phái công an đặc phái viên đến công xã, chịu trách nhiệm hiệp trợ duy trì trị an, tuần tra các đại đội. Bắt đầu từ bây giờ, mọi người chính là đặc phái viên của Cục công an huyện.”

Mọi người lập tức cao hứng trở lại, hơn nữa mấy người nửa thoát ly sản xuất, vốn cho là phải về nhà rồi, không nghĩ tới thế nhưng lại trở thành đặc phái viên. Một lòng thật là từ đáy cốc lại bị ném lên trời, cao hứng đến nỗi miệng không khép lại được. Kết quả Hàn Thanh Tùng lại trực tiếp ném ra một quả bom khiến bọn họ nổ tung.

Hàn Thanh Tùng: “Thoát ly sản xuất.”

“Wow! ! !” Mấy người công an hưng phấn nhảy dựng lên, đấm đấm lẫn nhau, “Thoát ly sản xuất, anh  có nghe thấy không?”

Thoát ly sản xuất chính là trở thành công nhân viên chức chính thức a! Bao nhiêu người tha thiết ước mơ a! Bọn họ, chuyển chính thức rồi!

Mấy người công an đi đến quật ngã La Hải Thành và Hàn Thanh Vân trên mặt đất, hưng phấn xếp chồng lên nhau, “Ha ha, thoát, sản!!” (đây là chỉ thoát ly sản xuất)

Hàn Thanh Tùng: . . . . . .

Tôn Trác Văn và Hoàng Vĩ Trung cũng thấp thỏm, hai người bọn họ coi như là nhân viên văn chức, phải làm thế nào a?

Tôn Trác Văn: “Hàn cục?”

Hàn Thanh Tùng nhìn hai người bọn họ một cái, “Các đặc phái viên cũng cần làm công tác chính trị.”

Hàn Thanh Tùng chịu trách nhiệm chính là dân binh và trị an của các công xã, bất kể là trong huyện thành, nội dung công việc không xung đột nửa điểm với hai Phó cục khác. Vấn đề về tiền lương, phúc lợi, tư tưởng chính trị và công việc của đặc phái viên, vân vân, cũng cần có người chịu trách nhiệm, hai người bọn họ vừa lúc, kiêm chức thư ký của anh.

Hai người kích động đến nỗi vội vàng cúi chào Hàn Thanh Tùng: “Cảm ơn Hàn cục!”

Mặc dù trước kia là Phó cục trưởng Cục công an công xã, đó chỉ là có danh tiếng, dễ nghe đẹp mắt mà thôi, thực tế Cục công an công xã tùy thời sẽ bị triệt tiêu. Lúc trước bọn họ nghĩ đến tốt nhất là được an bài một chức vị ở công xã, không nghĩ tới bây giờ có thể tham dự công việc ở huyện, tự nhiên là tốt hơn.

Hàn Thanh Tùng lại căn cứ vào nhu cầu mà phân chia công việc, người nào chịu trách nhiệm công xã nào, tiền lương và phúc lợi sẽ do công xã đó phát. Mặt khác còn phải xin Bộ võ trang huyện cấp cho các đặc phái viên xe đạp và súng lục, đặc phái viên bình thường sẽ được phát súng B21 có 20 viên đạn, La Hải Thành và Hàn Thanh Vân có thể nhận loại súng lục 54.

Việc bàn giao và các việc vụn vặt sau đó đều giao cho Tôn Trác Văn và Hoàng Vĩ Trung, Hàn Thanh Tùng mang theo Lâm Lam cùng bọn nhỏ vào trong huyện thu thập phòng ốc. Mặc dù không dọn nhà, nhưng là giường, nồi và bếp cũng cần phải dọn dẹp, chuẩn bị bất cứ tình huống nào.

Hàn Thanh Vân cũng mượn xe la của đại đội, rồi mang theo hai người chở gạch và ngói vào trong huyện, đi giúp Hàn Thanh Tùng sửa chữa phòng ốc.

Lúc đi, Hàn Thanh Tùng đạp xe đạp chở Lâm Lam đi, Đại Vượng lái chiếc Trường Giang 750 (là chiếc xe máy ấy), ngồi phía sau có Nhị Vượng, Mạch Tuệ ôm Tiểu Vượng rồi hai đứa ngồi ở trong thùng xe.

Chờ Hàn Thanh Tùng mang theo Lâm Lam vào trong huyện, chỉ thấy mấy đưa nhỏ đang đi bộ ở ven đường.

Mạch Tuệ người đầy bụi đất, cô bé ôm bụng hữu khí vô lực ngồi ở ven đường, Nhị Vượng cầm lấy siêu đứng ở bên cạnh.

Lâm Lam hỏi: “Ai nha, đây là sao vậy?”

Nhị Vượng: “Chị ấy bị xóc nảy đến mức nôn luôn.”

Lâm Lam: “Sao anh cả không chạy chậm một chút?”

Đại vượng vẻ mặt vô tội: “Cũng không nhanh mà.”

Mạch Tuệ: “Không nhanh đâu, là do quá nóng.”

Ngồi ở trong thùng xe, bên trên tích nhiệt từ mặt trời, làn gió nóng rát cuốn theo bụi đất vỗ vào trên mặt, còn có hơi nóng mà ống bô xả ra, cộng thêm xóc nảy, thật đúng là. . . . . . Cô bé cảm nhận được mùi vị say xe trong truyền thuyết.

Nghỉ ngơi một chút, uống nước, Mạch Tuệ đã khôi phục không sai biệt lắm. Lâm Lam muốn cho cô bé ngồi xe đạp, Mạch Tuệ không chịu thua, cô bé đổi chỗ với Nhị Vượng, ngồi ở phía sau xe gắn máy.

Lần này thì tốt hơn nhiều.

Một hơi đi đến đại viện, bọn nhỏ đi vào ngó ngó, “Mẹ, người thành phố sống chen chúc như vậy, nhà còn không lớn bằng nhà chúng ta nữa.”

Lâm Lam: “Đây đã được xem là tốt rồi, các con không nghe thấy anh ba nhỏ nói sao, ở trong nhà ống, một nhà năm sáu miệng ăn đều chen chúc nhau ở trong một căn nhà lỡn cỡ bàn tay thôi.”

Tiểu Vượng nháy mắt mấy cái, không hiểu nói: “Mẹ, vậy tại sao bọn họ ai cũng đều muốn vào thành phố?”

Các thanh niên trí thức không thích xuống nông thôn, cũng muốn trở về thành, nhưng trong thành cũng ở không được, còn không bằng ở nông thôn đâu, đây là tại sao?

Nhị Vượng cười nói: “Người thành phố đi làm từng tháng có tiền lương cố định, được mua lương thực hàng hoá, phát các loại tem phiếu. Nông dân thì phải đi làm việc kiếm điểm công, quanh năm suốt tháng cũng không kiếm được mấy đồng tiền, tem phiếu lại càng không có.”

Nhận tiền lương và kiếm điểm công hoàn toàn khác nhau, nhận dễ dàng lại thể diện, kiếm thì sẽ mang theo mùi vị cực khổ giãy dụa, vùng vẫy giành sự sống.

Mạch Tuệ cũng nói: “Chúng ta cảm thấy ở nông thôn tốt, đó là bởi vì cha mẹ có khả năng, điều kiện nhà chúng ta tốt. Em cứ nhìn xem có mấy nhà, gian nhà cỏ tranh rách nát, trời mưa rỉ nước, gió thổi thì hở, quanh năm suốt tháng đều phải mượn lương thực nhà người ta để cứu đói.”

Ở nông thôn muốn xây một căn nhà thì phải bắt đầu tích góp từng tí một từ đời tổ tông, so sánh với trong thành lại càng không dễ dàng, trong thành còn có thể được chia nhà. Cho dù phòng ốc trong thành không chắc chắn, nhưng một tháng cũng nộp không đến hai đồng, đã rất tiện nghi.

Khi bọn hắn nói chuyện phiếm, Đại Vượng đã hoả tốc thăm dò một lần, trong trong ngoài ngoài đều không bỏ qua, mỗi một chỗ tổn hại, mưa dột, chỗ cần tu sửa đều đã hiểu rõ trong lòng.

Các bạn hàng xóm nghe nói Hàn cục muốn dời qua, ở nhà thì đều đi đến chúc mừng, mọi người đều đi làm ở một đơn vị, về nhà lại là hàng xóm, tự nhiên phải giao hảo với nhau. Lâm Lam mượn thùng nước, chổi quét và các loại dụng cụ vệ sinh từ chỗ bọn họ, nhưng vẫn nhã nhặn từ chối một vài hàng xóm muốn đi qua hỗ trợ.

Hàn Thanh Tùng dẫn theo mấy người Hàn Thanh Vân, dựa theo yêu cầu của Lâm Lam tu sửa căn nhà, giường ở gian phòng phía đông ở đối diện với gian phòng phía tây, bởi vì tạm thời không dời qua, nên trước tiên vẫn chưa bố trí vật dụng.

Hai ngày là có thể tu sửa đổi mới hoàn toàn căn nhà, giường, bàn, thông ống khói, thổi lửa nấu cơm cũng không làm trễ nãi.

Đến ngày chín là sinh nhật Hàn Thanh Tùng, xế chiều Lâm Lam về nhà thật sớm, trước tiên cô dọn dẹp nhà cửa một chút, lại đi vườn rau hái chút thức ăn, trở lại sơ chế.

Để ăn mừng Hàn Thanh Tùng thăng chức, được phân nhà ở, sinh nhật, quyết định giết gà khao người trong nhà một chút, chẳng qua là nàng không dám giết gà, chỉ có thể chờ Đại Vượng và Nhị Vượng trở lại rồi hãy nói.

Cô ngồi ở trong viện đan áo len, thời gian bất tri bất giác đã trôi qua.

“Mẹ, con về rồi đây!” Khoảng bốn giờ, Tiểu Vượng chạy về nhà.

Lâm Lam cười nói: “Sao hôm nay tan học sớm như vậy?”

Tiểu Vượng: “Các thầy giáo có việc nên cho chúng con tan học về nhà.” Cậu bé để túi sách ở trên giường rồi chạy lại, “Mẹ, con giúp mẹ nhặt rau.”

Tiểu Vượng vô cùng nghiêm túc thực hiện chức trách của con trai, cậu bé ở trường học đã câu thông với các bạn học khác, con trai chính là phải dưỡng lão cho cha mẹ, ở nhà cướp làm việc nhà.

Cậu bé nghĩ sau này các anh chị sẽ ra ngoài làm việc cực khổ, anh Ba nhỏ còn muốn đi một sóng sóng sóng sóng (Iran – phiên âm tiếng Trung là Nhất Lãng), vậy nên cậu bé phải chăm sóc cha mẹ thật tốt.

Lâm Lam thỉnh thoảng liếc cậu bé một cái, kèm theo kính lọc của mẹ già, cảm thấy con trai nhỏ vừa đẹp trai vừa đáng yêu.

Cậu bé mặc quần đùi vải bông màu xanh đen và áo tay ngắn màu trắng do Lâm Lam làm, mùa hè nên cậu bé không thích mang đai lưng trói buộc, cho nên cô làm dây đeo. Cậu bé đứng bên bệ nước cẩn thận nhặt rau rửa rau, khí chất đó cũng không kém khi nghiên cứu nhạc phổ bao nhiêu, đứa nhỏ này bất kể là làm cái gì đều luôn thật tình đầu nhập, chưa bao giờ có lệ.

Lâm Lam nhìn sức lực thật tình kia, trong lòng mềm nhũn, “Con trai nhỏ, có phải nhà chúng ta có con gà mẹ mấy ngày nay không đẻ trứng nữa không?”

Tiểu Vượng quay đầu nhìn cô, “Mẹ, chúng ta giết nó sao?”

Lâm Lam trêu chọc cậu bé: “Mẹ không dám giết gà, con có dám không?”

Tiểu Vượng lắc đầu như trống bỏi, “Con cũng không dám.”

Lâm Lam: “Cha con đi làm thật cực khổ, vừa được thăng chức vừa được phân nhà ở, mẹ muốn giết gà khao cả nhà.”

Tiểu Vượng nháy mắt to có chủ ý, “Mẹ, con đi xem xem anh cả đã tan học về nhà chưa.” Nhà bọn họ giết gà đều do Hàn Thanh Tùng động thủ, anh không ở nhà chính thì do Đại Vượng và Nhị Vượng động thủ.

Cậu bé chạy đi nhanh như chớp, đứng ở cửa thôn chờ, chỉ chốc lát sau đã nghe thấy tiếng chuông xe đạp, Tiểu Vượng mừng rỡ, “Ở đây, em ở đây!”

Đại Vượng chở Mạch Tuệ, Nhị Vượng đi trên Hắc lão hổ, bọn họ thấy Tiểu Vượng đứng đó liền khẩn trương lên.

Nhị Vượng: “Em trai, sao em đứng ở đây?”

Tiểu Vượng cười ngọt ngào, “Chờ các anh chị tan học ạ.”

Nhị Vượng dừng Hắc lão hổ để cho Tiểu vượng leo lên, bốn người cùng nhau về nhà.

Vừa về đến nhà, Tiểu Vượng đã nhảy xuống, vui mừng hô: “Mẹ ơi, anh cả về rồi này!”

Đại Vượng: . . . . . . Tại sao lại có chút dự cảm không lành.

Quả nhiên, cậu bé vừa vào cửa, Lâm Lam đã cười hưng phấn chào đón, “Các con đã về rồi.”

Đại Vượng: “Mẹ, có chuyện gì?” Cười đến như vậy. . . . . .

Nhị Vượng nhìn Lâm Lam một cái, cũng biết ý tứ Lâm Lam, “Mẹ, con gà mái hoa kia ba ngày nay vẫn đẻ trứng, còn con gà tam hoàng thì đã không đẻ trứng mấy hôm rồi, muốn ăn, chính là nó.”

Đại Vượng: . . . . . . Tôi biết mà.

Cũng không phải chưa từng giết gà, dĩ nhiên là không có gì phải sợ, đối với Đại Vượng mà nói, rắn cũng dám bắt, chó hoang nổi điên cũng không sợ, chứ đừng nói là giết gà.

Nhị Vượng giao bọc sách cho Mạch Tuệ, cậu bé đi bắt gà.

Đại Vượng đi mài dao.

Dao phay trong nhà đều là loại dao gang bọc thép, dùng một đoạn thời gian thì sẽ rỉ sắt bị cùn, cần mài. Sau khi Đại Vượng chơi đao thì trừ việc chiếu cố chủy thủ của mình, còn có thể cách mấy ngày lại thay Lâm Lam mài dao.

Nhà bọn họ có một tảng đá được bọn nhỏ mang về từ bờ sông, tương đối nhẵn nhụi, làm đá mài đao cũng vừa lúc.

Đại Vượng ngồi ở trên cái ghế nhỏ, dùng chân cố định đá mài dao, bá bá bá mài dao, vừa mài đao vừa rưới thêm nước. Đều nói mài dao không cần nhìn, toàn bộ dựa vào một thân mồ hôi, đổ mồ hôi thì tức là đã mài được không sai biệt lắm. Mài dao thái nên tự nhiên không cần dùng lực nhiều, Đại Vượng dễ dàng kết thúc trong khoảng một trăm lần, lưỡi đao kia đã hàn quang lòe lòe.

Cậu bé cầm sao lên, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chà qua chà lại, rất sắc bén, ánh dao chiếu vào ánh mắt cậu, khiến cho mặt mày cậu có thêm mấy phần lãnh ý.

Tiểu Vượng chen chúc ở giữa Lâm Lam và Mạch Tuệ, níu lấy chéo áo của Lâm Lam và Mạch Tuệ, nhỏ giọng nói: “Mẹ, anh cả thật là dọa người.”

Cậu bé cảm thấy bộ dạng anh cả cầm dao thật lạnh lùng, không giống với anh cả.

Nhị Vượng nhìn sắc mặt của bọn họ, không khỏi cười lên, đi tới đưa gà cho Lâm Lam, “Đến siêu độ một chút đi.”

Kể từ khi Tiểu Vượng thể hiện ý có lỗi khi thấy gà vịt ở nhà người ta bị giết, Lâm Lam cố ý đi tìm mấy người lớn học một chiêu, trước khi giết gà niệm trước một chút. Thật ra thì ăn gà thế nào cũng chả sao, chẳng qua chỉ là an ủi trẻ con mà thôi, dù sao gà cũng nghe không hiểu.

Tiểu Vượng học bộ dạng Lâm Lam, nói nhỏ, “Gà mái gà mái mày đừng trách, mày là một món ăn của nhân gian, Xuân đi Thu đến đã ba năm, năm sau còn mua mày.”

Cậu bé vô cùng nghiêm túc giống như gà có thể nghe hiểu vậy, Lâm Lam sờ sờ đầu của cậu. Tiểu Vượng ăn thịt heo thì không sao cả, gà vịt mang về từ bên ngoài cũng có thể, thịt bò thì hiện tại không ăn, bởi vì cậu bé cảm thấy con bò đã cày ruộng vô cùng cực khổ, thịt chó lại càng không bao giờ ăn. Nếu như có nhà ai giết chó nấu một nồi, cho Lâm Lam một chén, Tiểu Vượng sẽ không ăn miếng nào.

Chờ Tiểu Vượng niệm xong, Nhị Vượng đưa gà cho Đại vượng, đi lấy  chén đến hứng tiết gà.

Mạch Tuệ hỗ trợ nấu nước, trụng sơ gà để nhổ lông, lông gà giữ lại phơi khô dùng để chặn ống bễ thổi gió và làm chổi lông gà, không thể lãng phí.

Gà mái nuôi hai năm xào ăn thì không non mềm, hầm lên ăn cũng tạm được, tốt nhất chính là nấu canh. Hơn nữa gà mái nhà mình nuôi cũng khá lớn, Lâm Lam đã nghĩ ra hai món ăn. Chân gà, đầu gà, cánh gà cùng với các bộ phận không có nhiều thịt, dùng để nấu canh, còn phần nhiều thịt thì dùng để chưng với bánh phở.

Lúc này gà đều tự đi kiếm ăn nên cũng không có nhiều thứ bẩn, dùng nước rửa sạch là có thể cho vào nồi, không cần dùng nước sôi rửa qua, tránh cho lãng phí dinh dưỡng.

Hầm canh thì dùng nồi đất, cộng thêm táo đỏ, cẩu kỷ, nấm hương đã ngâm, hành cây cắt khúc, để lửa nhỏ ninh kỹ. Món còn lại thì làm nóng nồi lớn, cho vào chút rượu trắng rồi cho thịt gà vào, thêm hành tây và gừng, thêm nước, rồi cho cả nấm hương đã ngâm vào, thêm xì dầu, nửa giờ sau lại cho bánh phở vào, đậy nắp lại chưng kỹ.

Đợi Hàn Thanh Tùng tan việc trở về, canh gà, thịt gà chưng nấm cũng sắp xong rồi.

Anh về nhà thì trước tiên là vào phòng tắm tắm vòi sen, tắm rửa nhẹ nhàng khoan khoái, thay quần áo đi ra ngoài, thấy Lâm Lam đang muốn bưng nồi đất liền đi qua nhận lấy, “Công xã quyết định chuyển chính thức cho em.”

“Thật sao?” Mặt mày Lâm Lam đều cong lên, “Vậy thì em sẽ thành công nhân viên chính thức rồi sao?”

Một khi trở thành công nhân viên chức chính thức, sau này chuyển hộ khẩu vào huyện thành cũng dễ dàng.

Hàn Thanh Tùng nhìn cô một cái, “Đây là em nên có được.” Ngụ ý, anh cũng không giúp em đi cửa sau.

Dĩ nhiên Lâm Lam cũng biết, mặc dù anh không dùng quan hệ gì, nhưng là nếu như không có anh, cho dù cô có lợi hại hơn nữa thì nhiều lắm cũng chỉ là đi công xã làm cán bộ tuyên truyền nửa thoát ly sản xuất ngoài biên chế, muốn chuyển chính thức chính là vô cùng khó khăn .

Bởi vì địa vị của anh, còn có năng lực của cô, Cách Ủy Hội huyện và công xã mới có thể suy nghĩ.

Cô thật cao hứng, “Bữa thịt gà hôm nay cũng không làm không rồi, ăn mừng nhiều chuyện như vậy đó.”

Tiểu Vượng đếm đếm trên đầu ngón tay, “Anh Ba nhỏ đi học viện thể dục của huyện, được chọn lựa đến thủ đô, đi tham gia Á Vận Hội, chỉ một mình anh Ba nhỏ mà đã có ba chuyện tốt rồi. Cha thăng chức, được phân nhà ở, được cấp xe riêng, mẹ lại được chuyển chính thức. Anh cả thì được giải nhất các hạng mục chạy bộ, nhảy cao, nhảy xa trong đại hội Thể dục Thể thao. Chị và anh hai thì luôn đứng nhất trong các cuộc thi, ha ha, thật là nhiều chuyện vui mừng.”

Mạch Tuệ và Nhị Vượng nhớ đến chuyện ở đại hội Thể dục Thể thao thì lại cười.

Mạch Tuệ: “Mọi người không biết đâu, nếu mà anh cả đã tham gia đại hội Thể dục Thể thao rồi thì không có chuyện cho các bạn học khác đâu.”

Trường học cử hành một lần đại hội Thể dục Thể thao liên hiệp ba công xã, Đại Vượng thân cao chân dài, một bước của cậu bằng hai bước của người khác, chạy xong một trăm mét thì người ta mới chạy được hơn một nửa, chạy xong tám trăm mét thì người ta còn chưa chạy được một nửa. Thầy trò của những trường học khác kháng nghị, nếu là cậu bé tham gia tất cả hạng mục, vậy thì các trường họ khác thật không hay. Cho nên, liên hiệp trường học quy định, sau này tham gia đại hội Thể dục Thể thao, Đại Vượng chỉ được báo danh nhiều nhất là ba hạng mục.

Chuyện này đã có thể để cho trường Trung học công xã khoe khoang nhiều năm.

Lâm Lam: “Con trai nhỏ cũng rất tuyệt, thường xuyên trợ giúp đội tuyên truyền biểu diễn cho các xã viên, mọi người đều ưa thích con mà.”

Lâm Lam và bọn nhỏ triển khai hình thức buôn bán khen ngợi lẫn nhau không chút nào lúng túng, Hàn Thanh Tùng ngồi ở đối diện Lâm Lam, mặt mày bất động, Đại Vượng và Tiểu Vượng ngồi một bên, mặt ngoài yên lặng nhưng trong nội tâm cơ hồ muốn bùng nổ, khóe miệng cong lên nhiều lần.

Rốt cục mọi người cũng dừng lại dù chưa thỏa mãn, Lâm Lam: “Ăn cơm thôi.”

Cô mở nồi đất ra, hương vị ngọt ngào xông vào mũi, canh gà mà vàng kim óng ánh, hành thái và rau thơm xanh biếc, táo đỏ và cẩu kỷ đều cơ hồ sắp nát. Lúc này gà được nuôi thả tự đi tìm thức ăn, nên rất sạch sẽ, thịt gà nhiều chất lại dai ngon. Rõ ràng nhất đúng là da gà bóng loáng, sau khi nấu xong thì trơn bóng, từng cục quăn xoắn, cắn một ngụm mềm nhuyễn ngập răng, ôm trọn hương vị ngọt ngào, đặc biệt có cảm giác thỏa mãn.

Thịt gà chưng bánh phở nấm hương thì càng đặc sắc, nước canh cạn vừa lúc, màu tương nồng nặc, không chỉ thịt gà tản ra mùi thơm mê người, bánh phở lại càng trong suốt óng ánh, hút no mùi thơm nước thịt, khi ăn thơm nồng thuần hậu, vừa mềm vừa trơn.

Có thể nói là tinh hoa của một nồi, đều bị bánh phở hút đi, nên nó là ngon nhất.

Bởi vì này lúc không lưu hành sinh nhật, mà Lâm Lam và các con đều không tổ chức, Hàn Thanh Tùng tự nhiên cũng không để cho Lâm Lam đề cập đến sinh nhật của mình.

Có nhiều chuyện vui vẻ như vậy là tốt rồi.

Người một nhà ăn vô cùng thỏa mãn, cháo gà uống đến một giọt nước cũng không dư thừa.

Buổi tối lúc ngủ, Lâm Lam lấy đồng hồ đeo tay ra đưa cho Hàn Thanh Tùng, “Anh Ba, sinh nhật vui vẻ.”

Lời chúc sinh nhật vui vẻ này, Hàn Thanh Tùng thật đúng là lần đầu tiên nghe được, nghe có chút kỳ quái, nhưng là từ trong miệng cô nói ra lại rất êm ái.

Anh nhìn cô, “Anh không muốn đồng hồ.”

Lâm Lam: “Vậy em muốn cái gì?” Xe đạp cũng có, radio cũng có, anh cũng không tham ăn, vậy thì không có cái gì để mua a.

Hàn Thanh Tùng nhìn nàng một cái thật sâu, “Em.”

Lâm Lam lập tức che mặt, đã là vợ chồng già rồi mà anh Ba còn đùa bỡn lưu manh, không biết xấu hổ!

. . . . . .

Sân vận động Thủ đô.

Hiện tại Tam Vượng buổi sáng huấn luyện bốn giờ, xế chiều huấn luyện ba giờ, buổi tối còn có hai giờ học văn hóa.

Huấn luyện thì cậu bé cũng không sợ, dù sao chính cậu cũng muốn đi bơi lội, nhưng là tại sao tham gia Á Vận Hội thì lại phải học văn hóa chứ? Ai đến nói cho cậu biết là vì sao đi?

Ăn cơm tối xong thì cậu bé muốn chạy về ký túc xá, lại bị vận động viên giám sát cậu do huấn luyện viên Biện an bài bắt được.

“Hàn Vượng Dân, cậu đi đâu đó? Nên đi học.”

Tam Vượng lập tức cau mày, ôm bụng, “Chị Lị Lị, em đau bụng.”

Đào Lị Lị tiến lên xem cậu, hừ một tiếng, “Đi, chị dẫn em đi tiêm một mũi giảm đau.”

Tam Vượng: “. . . . . . Không, không cần, em, em nằm một chút. . . . . . Ai, chị làm gì thế!”

Đào Lị Lị nắm cánh tay của cậu bé, “Huấn luyện viên đã nói, nếu em mà trốn học, thì chị sẽ vẽ cho em một dấu X, em cũng đừng nghĩ được tham gia Á Vận Hội nữa.”

Tam Vượng đắc ý nói: “Tên của vận động viên đã báo lên rồi, hắc hắc, không uy hiếp em được đâu.”

“Sai rồi!” Đào Lị Lị cười lạnh, “Ngày một tháng tám mới nộp lên.”

Mặt Tam Vượng liền biến sắc: “Thật sao?”

“Đi thôi.” Đào Lị Lị kéo cậu bé.

Tam Vượng bày ra vẻ mặt sống không thể yêu, làm vận động viên thật khổ, còn phải học văn hóa nữa.

Gần đây đều là đi học tiếng Anh, phàm là vận động viên và nhân viên muốn tham gia Á Vận Hội thì mỗi ngày đều phải đi học văn hóa. Dù sao cũng không có thể huấn luyện từ sáng đến tối, dù sao cũng phải có chút trò tiêu khiển, thời gian hưu nhàn, vậy không bằng thuận tiện học tập luôn.

Tiếng Anh là ngôn ngữ quốc tế thông dụng, sau khi ra khỏi nước không biết lúc nào sẽ cần dùng, cho nên lúc học, các từ ngữ thường dùng, câu thường dùng cùng với mấy địa chỉ trọng yếu thì đều phải nhớ kỹ.

Sau khi Tam Vượng vào cửa đã muốn trốn đi, lại bị Đào Lị Lị níu lấy, bạn cùng phòng của Tam Vượng là tiểu tướng nhảy cầu Lý Chính vẫy vẫy bọn họ, “Đến đây!”

Tam Vượng: “! !”

Những vận động viên khác đều thân thiện chào hỏi câu bé, phần lớn mọi người trong bọn họ đều vô cùng thích cậu. Đứa nhỏ này không có tâm nhãn, trừ ăn ra thì chính là bơi lội, nghe huấn luyện viên nói gì thì làm cái đó, đối với nhân viên công tác cũng có lễ phép, cái miệng nhỏ nhắn đặc biệt ngọt.

Hơn nữa đối với nhân viên làm việc nấu cơm ở phòng ăn, thì cái miệng như là lau mật, chưa được hai ngày đã thiết lập quan hệ thân thiết với người ta rồi.

Trừ tiền trợ cấp và tem phiếu lương thực vắt cổ chày ra nước cũng phải gửi cho nhà ra, nếu như ở phòng ăn có được thức ăn ngon, cậu bé cũng sẽ không keo kiệt mà chia sẻ với người khác.

Lại nói đến bơi lội, mặc dù cậu bé chỉ dùng một trận đã đẩy mấy người ở đội bơi lội xuống, lúc trước bọn họ còn không phục, nhưng sau khi so đấu thực địa, mấy người bọn họ vô cùng chịu phục.

Không hổ là con vịt bay!

Phi ngư tiểu tướng (phi ngư: cá bay) bị bọn họ nói thành con vịt bay.

Dù sao đây là chuyện vẻ vang vì nước, có thể cầm huy chương là tốt nhất, tất nhiên phải để cho vận động viên xuất sắc nhất tham gia tranh tài, bọn họ cũng không có gì phải ghen tỵ.

Vì có thể để cho Tam Vượng huấn luyện thật tốt, bọn họ đều rất phối hợp, có bọn họ ở bên cạnh so sánh, thành tích của Tam Vượng đã tăng lên rất nhiều so với trước —— huấn luyện viên Biện lặng lẽ nói cho Tam Vượng, nếu như để người khác lợi hại hơn cậu bé thì cậu bé sẽ không thể tham gia Á Vận Hội được, vì muốn kiếm thêm nhiều tiền lương và tem phiếu lương thực, Tam Vượng rất muốn được đi, lúc anh em thì anh em, thời điểm tranh tài không chút khách khí hất bọn họ ra.

Mặc dù hiện tại nói cái gì mà hữu nghị đệ nhất tranh tài đệ nhị, nhưng cậu bé còn phải nuôi gia đình đó!

“Tam Vượng, phải học tập tiếng Anh thật tốt. Đi Iran cũng có thể nói mấy câu với người ta, tránh việc nói gà nói vịt.” Lý Chính khích lệ cậu bé.

Tam Vượng cười cười, bộ dáng thật biết điều đúng lúc, “Yên tâm đi, em học rất tốt đó.”

Học xong một tiết, Tam Vượng cảm thấy xương muốn gỉ sét, ngồi ở phía trước lại không thể ngã trái ngã phải, dáng vẻ phải tuân thủ kỷ luật, quả thực là đau khổ.

Thật vất vả mới tan học, cậu bé ngao một tiếng rồi xông ra, “Đi ăn buổi khuya thôi.”

Cậu bé tiêu hao nhiệt lượng rất nhanh, buổi tối cũng cần phải ăn khuya, huấn luyện viên đồng ý, cho nên cậu bé không hề ủy khuất chính mình.

Lúc cậu bé chạy đi thì quên mang sách vở theo, nên sách còn lại ở lớp.

Thầy giáo dạy văn hóa mà Tổng cục Thể dục đặc biệt mời từ bên ngoài đến, thuận tay cầm vở của Tam Vượng lên xem, liền phát hiện phía trên chi chít tràn ngập chữ Hán.

Cậu bé không chịu học ký âm, sửng sốt dùng Hán ngữ phiên âm các từ ra, còn cố ý viết mấy chữ tôi là người Trung Quốc, tôi không phải là người Nhật Bản, cũng không phải là người Triều Tiên thật to.

Hơn nữa cậu bé tương đối có hứng thú với đồ ăn, tiền, v.v, thầy giáo không dạy thì cậu ra ngoài hỏi người khác.

Thầy Đổng càng xem mặt càng đen, sau đó đọc lên chữ trong quyển vở ghi chép:

Money – mạ nê ( tiền ), Chinese (người Trung Quốc) xoa ai nhĩ trị ——là phát âm thổ ngữ.

Thầy Đổng chợt cảm thấy hai mắt ứa ra sao kim.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: 

Anh Ba nhỏ: Bí quyết học tiếng Anh của tôi sao? Đơn giản a, tôi đây chính là trăm khoanh vẫn quanh một đốm (dù thay đổi đến muôn lần thì bản chất vẫn không đổi)! Học xong tiếng Trung Quốc, đi khắp thiên hạ cũng không sợ! Quản đó là tiếng Anh, tiếng Soviet hay là tiếng Nhật, đều một chiêu là xong.

[text_hash] => 5da960d6
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.