Array
(
[text] =>
Lingling sau khi trút hết ủy khuất trong lòng thì úp mặt vào trước ngực Mỹ Linh khẽ dụi dụi. Tất cả đều lau lên y phục của cô, Mỹ Linh bất lực mỉm cười, cô cũng nâng lên tay áo lau lau nước mắt của mình nhẹ giọng hỏi ” Ngẩng mặt lên, ta giúp nàng lau mặt được không ? “
Lingling nghe thấy thì xấu hổ không thôi, mặt nàng càng chôn sâu trong ngực cô. Nàng lắc lắc đầu nói bằng giọng mũi ” Không cần”.
Cô dùng hai tay nâng mặt nàng dậy, sau đó nhẹ hôn lên trán nàng ấy khẽ cười dỗ dành ” Ngoan, không lau sạch sẽ thành mèo con”
Lingling đánh nhẹ vào lưng cô một cái “Nàng mới là mèo con, thϊếp mới không phải “.
Cô mỉm cười lộ ra vẻ cưng chiều ” Được, được ta là mèo con. Vậy bây giờ để ta giúp nàng được không?! “
Lingling không trả lời chỉ im lặng nhìn cô, Mỹ Linh dùng ống tay áo sạch sẽ lau nhẹ gương mặt đẹp đến nao lòng trước mắt. Giống như lúc Lingling lau cho cô, cũng dừng lại nơi bờ môi kia.
Nhưng chỉ khác cô lần này là cuối xuống hôn lên bờ môi đã nhung nhớ từ lâu. Chỉ chạm nhẹ rồi rời đi, đây là giữa rừng lỡ như có người nhìn thấy thì thật không hay.
” Chân nàng thế nào rồi ? “. Ánh mắt Lingling lo lắng hỏi.
Mỹ Linh cho nàng một nụ cười trấn an ” Không sao, lúc nhỏ ta từng vì té từ trên cây xuống mà gãy chân. Lúc đó còn đau hơn bây giờ rất nhiều, vết thương này chỉ như mèo cào”
Nàng híp mắt nhìn cô, lộ ra vẻ nguy hiểm ” Thật như mèo cào ?! “
Cô vội ôm nàng hôn nhẹ lên trán, ôm nàng vào lòng ” Thật, Lingling tin ta. Sau này ta sẽ không gạt nàng lần nào nữa “
Lingling trong ngực cô gật gật đầu. Tránh không khỏi, quên không được. Nghĩ đến đây nàng càng ôm chặt cô hơn.
Hai người ôm nhau được một lúc, xa xa truyền đến tiếng kêu gọi của rất nhiều người. Lingling rời khỏi cái ôm của Mỹ Linh, ngồi thẳng người. Nàng giúp cả hai chỉnh trang lại, cởi ngoại bào khoát lên người cô.
Giọng nàng dịu dàng nói ” Trở về để thϊếp xem vết thương, sau này nhớ cẩn thận một chút “.
Mỹ Linh nhìn nàng ấy, mím môi không nói chỉ im lặng giữ chặt đôi tay mềm kìa. Đợi đến khi nàng nhắc cô mới định thần lại.
” Nỹ Linh buông tay thϊếp ra, mọi người sắp đến rồi”
Cô chẳng những không buông còn kéo nàng đến nhanh như một tên trộm mà hôn vào má nàng, rồi cũng thật nhanh mà tách ra. Vẻ mặt bình tĩnh như kẻ vừa rồi không phải cô.
Lingling sờ nhẹ lên chỗ vừa rồi bị hôn, không kiềm được mà cong khóe môi, nhưng ánh mắt vẫn trừng người trước mặt như đang khiển trách.
Nhìn gương mặt giận dỗi trước mắt Mỹ Linh chỉ muốn hung hăng hôn lên đó đến khi gương mặt đó đỏ ửng mới thôi. Nhưng ý đồ còn chưa thực hiện được đã bị Lingling dùng ngón trỏ đặt lên môi giọng trách cứ ” Không được xằng bậy, người sắp đến rồi”.
Cô xụ mặt xuống ” Đến không đúng lúc”
Lingling nghe cô nói thì nhẹ mỉm cười, nàng thu tay lại trở về bộ dáng nghiêm trang. Khóe môi vẫn cong lên hữu lễ. Giúp cô đứng dậy chờ người tìm đến.
Tìm thấy họ là nhóm người của Đường Khinh, hắn vội vàng chạy đến xem cô, trên gương mặt là sự lo lắng chân thành “Mỹ Linh, sao rồi. Muội có bị sao không? “
Cô lắc lắc đầu, còn chưa kịp trả lời, Đường Khinh đã nhìn thấy cái chân bị thương của cô. Hắn cuối người sờ sờ chân cô rồi hỏi ” Sao lại bị thương thế này, để ta xem”
Mỹ Linh thu chân lại, cô không thích bị người ngoài Lingling chạm vào mình. Lingling khẽ nhíu mày, nàng đi đến chặn trước mặt lễ phép nói với Đường Khinh ” Tiểu hầu gia Trần tiểu thư bị thương không nặng, ta đã xem giúp nàng ấy”.
Đường Khinh hơi kinh ngạc, nhưng cũng không tiếp tục xem, hắn cười cười ” Nếu công chúa đã xem ắc hẳn không có vấn đề. Vậy chúng ta về thôi “.
Hắn cuối người ý muốn cõng cô ” Chân muội không tiện, lên đi ta cõng muội về”.
Mỹ Linh vỗ vỗ vai hắn ” Đừng cậy mạnh, ta mới không thèm huynh cõng”. Sau đó cô nhìn về phía Lingling, nàng cười cười đến cạnh cô ” Để ta dìu tiểu thư”
Mỹ Linh nở hoa trong lòng, đưa tay cho người nọ dìu mình. Đường Khinh đi sau khó hiểu, hai người này thân nhau từ khi nào vậy. Hắn lắc lắc đầu đi theo sau.
Về đến khu lều trại Lingling liền ngăn lại bọn người muốn tiến lên hỏi thăm, một mạch dìu cô về lều của nàng. Sau đó căn dặn Tiểu Nguyệt truyền thái y đến xem xét vết thương cho cô .
Sau khi thái y băng bó xong liền cáo lui, Lingling lại bảo Tiểu Nguyệt chuẩn bị nước tắm cho cả hai. Nàng bảo Mỹ Linh từ từ tắm còn bản thân cũng tự về lều của mình.
Lingling cũng không vội đi tắm mà là đến báo tình hình với hoàng đế, rồi mới trở về lều. Nghĩ đến vừa rồi nằm trong ngực người kia, còn bị người kia hôn trộm, nàng không tự chủ cuối đầu đỏ mặt, vô thức cong khóe môi.
” Vẫn vô lại như vậy “
Tiểu Nguyệt vừa đến thì thấy công chúa nhà nàng cuối đầu cười còn tự mình lẩm bẩm, không chỉ vậy còn đỏ mặt. Hết sức kinh ngạc, nàng biết công chúa chỉ có bộ dáng này khi bên cạnh Trần tiểu thư thôi, nàng nghĩ đến đây liền thay Lingling sầu tư, công chúa và Trần tiểu thư đều là nữ nhân, làm sao có thể.
Sau khi tắm xong thân thể Mỹ Linh liền cảm thấy mệt mỏi, cô lăn lên giường ngủ một giấc đến hừng đông. Sáng sớm liền nhớ đến Lingling, nhắc cái chân hơi đau của mình lắm lét đi đến lều nàng.
[text_hash] => 4d38a6d2
)